Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Yêu gái nhà giàu

Yêu gái nhà giàu

Hôm đó, đang lang thang một mình trên đường, tay xách theo một lon bia heniken đã ướp lạnh, miệng phì phèo điếu jet. Đang thả hồn lang thang thì chợt mắt sáng lên giữa đêm tối, trước mắt tôi là một ngôi nhà kín cổng cao tường và phía trước là môt cô gái đang lục tìm gì đó. Nhưng lục một hồi thì cô ấy lấy con dế táo ra rồi lại lắc đầu ngao ngán bỏ nó vào túi xách lại. Tôi bước lại gần, tuổi xuân đã lầm lỡ rất có thể sẽ lở lầm thêm lần nữa. Nhưng tôi chưa kịp lên tiếng thì con nhóc ấy đã kiếm chuyện với tôi trước:

– À bạn ơi, cho mình mượn điện thoại được không, mình đang cần lại hết pin.
Nói giọng tự nhiên phát sợ, như là đưa điện thoại cho em là niềm vinh hạnh của tôi vậy. Nhưng mặc kệ, cứ đưa cho em.
– Cảm ơn, đợi mình một chút.
Ở cái đất này bao năm rồi vẫn mê không tả được, em nói giọng Sài Gòn gốc nghe ngọt ngào thật.

Sau một hồi gọi điện thì cô ấy đem điện thoại trả cho tôi. Có người trong nhà ra mở cửa, em đi vội vào nhà. Tôi lại thong thả bước tiếp, hết cả bia lẫn thuốc rồi, có lẽ tôi nên về nhà. Qua cuộc nói chuyện khi nãy tôi có nghe được vài điều từ cuộc gọi khi ấy. Hoá ra em đi sinh nhật bạn về nhưng lại để quên chìa khoá ở nhà, điện thoại lại hết pin, thế là tôi vớ bở. Đời cũng lắm chuyện trùng hợp thật. Tôi về nhà, mẹ tôi làu bàu vài câu oán trách rồi ra mở cửa cho tôi, ngủ thôi.

6: 30 Sáng…

Tôi cố mở cặp mắt lèm nhèm ra khi nắng đã chiếu vào phòng, mẹ cũng chẳng thèm gọi tôi dậy, thế đấy, may mà hôm nay không phải đi làm. Lúc tôi ra khỏi phòng thì lão anh trời đánh của tôi đã ngồi chễm chệ trên bàn ăn, nhìn tôi cười khinh khỉnh:

– Thằng em hôm nay thất thủ cứ điểm rồi.

– Coi như ông ngon, chờ coi.

Gọi là thất thủ vì mỗi sáng hai anh em tôi đều tranh nhau xem ai thức dậy sớm giành vị trí đắc địa trên bàn ăn, thằng còn lại chắc chắn buổi sáng đó sẽ không sơ múi được bao nhiêu. Cũng may mẹ tôi tinh ý, thấy vậy bèn đẩy đĩa thức ăn sang gần tôi hơn, vậy mà lão anh khốn nạn đành lòng:

– Ấy, tiểu đệ, ngọn gió nào thổi đĩa thịt bò của anh sang đây thế, cho anh xin lại nhá.
Đúng là tiếu lý tàng đao, miệng cười bụng một bồ dao găm, có đĩa thịt cũng nỡ trấn lột của thằng em.

Thế là tôi lại ôm hận trong lòng, thầm hứa với bản thân là mai phải dạy thật sớm để trả thù lão, quả thật tôi có chút cảm khái với hoàn cảnh của mình. Hôm nay tôi cũng không phải đi làm nên có rất nhiều thời gian để giết. Dắt xe ra khỏi cửa, hình như tôi quên gì đấy thì phải. Đi vào nhà cố nhớ xem quên gì, ra là tôi chẳng quên gì cả, tiên sư nhà nó.

Nói thêm về tôi một chút, cái thói quen lang thang của tôi nó cũng kỳ dị lắm. Tất cả bắt đầu vào một ngày thứ 7 mưa gió hai năm trước, tôi chia tay mối tình đầu. Đêm đó tôi cứ vác chai bia đi dưới mưa, vừa uống vừa khóc, mùi vị của nước mắt, nước mưa và bia trộn lẫn với nhau đến bây giờ tôi vẫn nhớ rõ. Và từ đó thói quen lang thang của tôi ra đời, mặc dù mẹ tôi cũng lè nhè dữ lắm nhưng kệ, quen rồi. Tình đầu của tôi kết thúc vào đêm thứ 7 hai năm trước, thì đúng ngày thứ 7 của hai năm sau, tôi và em lần đầu tiên chạm mặt nhau. Âu cũng là duyên số.

Lại nói về em, người con gái của tôi. Em tên Trân. Gia cảnh Trân thì có thể nói là cao vời vợi so với tôi, bố là đại tá về hưu, mẹ là trưởng khoa của bệnh viện lớn. Không hiểu sao em lại để ý đến một thằng như tôi. Có lẽ là duyên số, hoặc là tôi quá đẹp trai. Chắc là trường hợp thứ hai rồi. Kể cho mọi người ghen tỵ chơi nhé, số đo ba vòng của trân là 86 – 60 – 89, mặt cực xinh nhé.

Trở lại câu chuyện, lan man thế đủ rồi. Vì sáng hôm ấy tôi không phải đi làm nên có rất nhiều thời gian rảnh. Hầu như vào những ngày rảnh rỗi, tôi thường tự thưởng cho mình trọn một buổi sáng để ngồi câu cá. Xách cần lên xe và đi, đến chỗ câu quen thuộc của tôi. Nơi này vốn dĩ là một cái đập nước lớn tạo thành một hồ nước kín, người dân ở đây vẫn thỉnh thoảng lấy xuống ra đánh cá.

Đến chỗ ngồi quen thuộc, lắp cần rồi tra mồi vào để đấy, tôi lại xách cuốn tiểu thuyết ra đọc. Thông thường thì tôi đi câu cá chẳng phải để câu được cá hay gì cả, cái tôi cần chỉ là có thứ gì đó đáng để chờ đợi, trong trường hợp này thì đó là cá cắn câu. Thông thường thì cá câu được, nhỏ thì tôi thả lại xuống hồ còn lớn thì đem biếu cho mấy hộ dân gần đó chứ không bao giờ đem về nhà.

– Sóng êm sao không có cá ta?

– Bố nó, sáng nay ra đường không hợp phong thuỷ rồi, tới cá nó cũng không thèm.

Ngồi cả sáng đợi mà vẫn không còn nào cắn câu, thôi về được rồi. Thu cần, thả mồi xuống hồ rồi lấy xe về. Lại một buổi sáng rảnh rỗi trôi qua trong im lặng. Dọc đường về, đầu óc tôi cứ để tận đâu đâu. Về nhà, ngồi nghỉ một lúc đến 11h rồi vào bếp nấu ăn. Bố mẹ thường xuyên đi tới nhà của họ hàng, tôi thường phải sống một mình nên buộc lòng tất cả sinh hoạt trong nhà tôi đều phải tự xử hết, vì thế tôi phải học nấu ăn, kể ra cũng học được hai năm rồi.

Khéo sau này tôi lại trở thành đâu bếp nổi tiếng đi thi master chef ấy chứ ! Mãi tự cười với cái suy nghĩ của mình mà tôi làm cháy hết chảo trứng, khốn nạn cái thân tôi, đã thế còn hết dầu. Vậy là 11h20 trưa, trời nắng chang chang mà tôi phải lết thân ra để đi mua dầu.

Cuối cùng tôi cũng được ăn trưa, ăn cơm chúa, múa tối ngày, nhưng cái thời đại này thì ăn cơm quán táng vỡ mồm, thôi thì tự cung tự cấp vậy. Tôi lại trở về với cuộc sống của một con heo, ăn và ngủ. Đến tối, tôi bỗng nhớ lại tối hôm trước, người con gái tôi gặp giữa đêm. Sau khi nghe ý kiến của lũ bạn từ thời cởi truồng tắm mưa của tôi, tôi quyết định gọi vào số máy kia.

Vì hôm trước Trân mượn máy tôi để gọi cho mẹ. Cái này sau này tôi mới biết, nên tôi quyết định gọi vào số đấy, giả làm bạn học cũ của em để kiếm số điện thoại. Quả đúng như tôi đoán, mẹ em nghe tôi là bạn học cũ nên vui vẻ cho tôi số của Trân. Tôi cũng hơi ái ngại nên quyết định sẽ không gọi cho em ngay mà lại làm 1 trò khác, thôi đành tạm biệt tờ 500k với khuôn mặt bác Hồ hiền hoà bên trên, buồn hết cả ruột. Và sau này tôi mới biết đó là hành động sáng suốt nhất tôi từng làm. Vì mẫu thân của Trân khá dễ, còn em thì quá xinh nên những thằng khốn nạn theo đuổi em cứ làm quen với mẹ Trân rồi hỏi xin số của em. Tôi cũng thế mới chết chứ lỵ. May mà tôi không vội gọi cho em như tụi kia, không thì chắc giờ tôi với Trân còn chả biết tên nhau ấy chứ. Tôi bắn cái card sang cho em, đợi khoảng 10 phút rồi tôi nhắn tin cho Trân:

– Bạn ơi?

– Ai thế?

– Mình có bắn nhầm qua số bạn mấy cái card ấy, giờ….

– Thẳng thắn với nhau nha.

– Là sao bạn ơi?

– Hai chuyện. Thứ nhất, rõ ràng minh không biết bạn là ai, vì vậy mình cũng không có số của bạn, thế sao bắn nhầm được?

– Nhưng mình có số của bạn, thế thôi.

– Đâu ra?

– Thôi, Thẳng thắn đi. Ai đây?

– Bạn nghĩ là ai nào?

– Còn tỏ ra thần thần bí bí nữa thì 10s sau tôi chặn số.

– Nhớ hông, tối qua còn mượn điện thoại tui mà.

– Ơ ai nhỉ? – Con nhỏ này nó giả vờ quên tôi, khỉ thật.

– Mới hôm trước còn mượn điện thoại mà giờ đã quên rồi.

– Ôi trời, ra là…. Mà xưng hô với nhau thế nào nhỉ?

– Thế đằng ấy sống được bao nằm rồi?

– 22.

– Đây hơn một tuổi nhá, anh – em ?

– Ok. Mà nhắn tin đòi card hở ?

– Ấy, ai lại làm thế.

– Thôi, ha ha. Giỡn đủ rồi. Nãy giờ em lừa anh đó.

– Là sao cơ?

– Mami nói với em khi nãy rồi, bạn học cũ luôn nha. Em cũng hơi nghi ngờ là anh rồi.

– Sao nghi ngờ.

– Suy nghĩ vậy thôi.

– Cơ mà anh dùng mạng nào thế?

– Viettel.

– Ui, quê thế. Hơơơ, thôi em đi ngủ đây, mệt quá.

– Ngủ ngon và mơ về anh nhá.

– Đừng có mơ, cao quá té đau lắm đó anh haha.

Thành công khá mỹ mãn với màn nhắn tin làm quen, mặc dù tôi vẫn hơi lấn cấn suy nghĩ về câu cuối của em, thôi kệ. Sau này thì tôi mới biết Trân chịu nhắn tin nhiều như vậy đối với người lạ, chủ yếu là vì em đối với tôi có một sự tò mò nhất định. Mà chính sự tò mò đó sau này đã trở thành một thứ tình cảm đặc biết khác. Tình đồng chí… À nhầm, tình yêu. Các bạn đừng thắc mắc vì sao mới quen mà em chịu nói chuyện với tôi nhiều vậy, có huyền cơ trong đó cả đấy.

Đang hí hửng vì màn nhắn tin hết sức tốt đẹp, tôi nào có thời gian để ý xung quanh làm gì. Và lão anh trời đánh thánh vật, rách giời rơi xuống của tôi đã về tự khi nào, tôi tưởng lão đang ngồi ăn dưới nhà, đi đến phía sau tôi. Víu, lão giật điện thoại của tôi lúc nào không rõ, tôi chưa kịp phản ứng thì lão đã nhìn vào nội dung tin nhắn của tôi và Trân rồi la lên:

– Mẹ ơi, mẹ ới, có chuyện hot lắm này.

– Gì nữa ông tướng?

– Thằng Luân có bạn gái mẹ ơi.

– Trả điện thoại cho tui coi, đệt.

– Huynh mượn một lát nhá.

Rồi lão chạy vù xuống nhà đưa diện thoại cho mẹ tôi, xác định kiếp đỏ đen của Duy Mạnh rồi. Tôi vừa chạy xuống nhà vừa ngoáy mũi tự hỏi kết mẹ sẽ như thế nào khi thấy tôi tán gái. Và chuyện gì tới nó sẽ tới, đã là nàng Kiều thì có đi đường nào cũng lỡ bước cả thôi.

– Ôi, cậu hai nhà tôi hôm nay có bạn gái cơ đấy – Mẹ lại nhìn đểu tôi.

– Đấy, kiểu nó phải thế. Tao nuôi mày hai mươi mấy năm giờ mới thấy kết quả.

– Hai anh chị nhắn tin sướt mướt gớm, chàng còn tặng nàng thẻ điện thoại nữa cơ đấy.

– Đấy, bà thấy nó chưa. Tui nuôi nó lớn to đầu mà có bao giờ nó mua cho tui được tờ báo nữa là. Ay dà, đau lòng, thiệt là đau lòng quá đi mà.

– Ông tưởng nó có mua gì cho tui chắc.

– Đấy đấy, ba thấy chưa. Ít ra con tốt hơn nó nhiều nhá.

– Thôi thôi hai ông tướng, khuya rồi lên ngủ đi. Mai còn đi làm, lớn rồi mà cứ như con nít.

Tôi lủi thủi đi lên phòng trong sự hả hê của anh tôi và cái lườm sắc lẻm của mẹ, chắc tôi làm con không ra gì thật. Tôi lấy bao thuốc ra trước sân ngồi hóng chút gió cho dễ ngủ, nào ngờ gió đâu không thấy chỉ thấy toàn khói xe. Cái điện thoại anh tôi vừa trả lại vẫn nằm im lìm trong túi. Lấy ra nhìn thử, có hai tin nhắn mới.

-“ 9:34: Trả card nè. Mấy cái kia nạp rồi”

-“ 9:42: Ơ, sao im lặng rồi. Ngủ thật hả trời. ^^!”

– Ờ, ngủ rồi.

– Thế ai đang nhắn tin vậy kìa?

– Vậy khỏi nhắn nữa, đi ngủ nha.

– Thôi, nói chuyện với em chút nữa đi. Đang chán.

– Chán thì ngủ mợ nó đi, nhắn tin làm gì.

– Bực nha, em ít khi nói chuyện với người lạ, anh là ngoại lệ nha.

– Sao anh lại là ngoại lệ?

– Em thấy anh điên điên dễ thương, ai đời có người đi ngoài đường uống bia giữa đêm thế đâu.

– Thói quen của anh thôi, hồi xưa thất tình buồn quá đi lang thang uống rượu giải sầu. Sau này thành quen.

– Bao lâu rồi?

– Hơn hai năm.

– Vậy là anh vẫn giữ cái tật đi lang thang suốt thời gian đó luôn à?

– Ờ, chớ sao giờ.

– Anh cũng lạ ghê.

– Ờ.

– Anh thích nghe nhạc gì? – Khi không Trân lại hỏi tôi cái này, chắc có ẩn tình gì đây.

– Sao khi không hỏi vậy, hay là để ý tui rồi. Cái này cổ nhân gọi là nhất kiến chung tình đó nha.

– Lại mơ nữa rồi, chưa ngủ mà. Thật ra thì, em thấy anh giống một người thôi.

– Ai vậy, anh biết được không?

– Ba em. – Đây cũng là một phần khiến em chịu nói chuyện với tôi.

– Ớ, sao lại là ba em, lý do gì lãng xẹt vậy trời.

– Em hỏi anh trước cơ mà, anh chưa trả lời câu hỏi của em.

– À nhạc thì chủ yếu anh nghe nhạc vàng với nhạc rap thôi, mấy thể loại nhạc trẻ anh nghe không vô.

– Gu âm nhạc của anh cũng dị ghê.

– Ừ, chaien chứng nhận điều này.

– Anh giống em đấy. Em nghe nhạc trẻ việt hay kpop gì cũng không lọt tai, thích mỗi nhạc US – UK thôi – Kiếm đâu ra người con gái thế này trời, vớ bở rồi.

– Cũng gớm đấy, mà cho hỏi nha?

– Hỏi đi.

– Bây giờ mận mới hỏi đào,
Vườn hồng đã có ai vào hay chưa?

Nhờ câu này mà Trân ấn tượng với tôi, nghĩ lại ngượng vê lù.

– Mận hỏi thì đào xin thưa:
Vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào!

Ai ngờ Trân cũng biết câu này ^^!.

– Thôi ngủ đi anh, em buồn ngủ quá. Mận với chả đào, sến chảy nước.

– Ngủ ngon em nhá.

Tôi nhắn tin chúc ngủ ngon cho Trân rồi cũng đi vào nhà nghỉ ngơi sau một ngày dài mỏi mệt. Trong giấc ngủ chập chờn đó, tôi lại thấy Trân đứng trước cửa nhà nhìn tôi trìu mến, tôi tiến lại ôm chầm lấy em. Trân vùng vậy dữ dội làm tôi hơi bất ngờ và từ từ tỉnh lại khỏi giấc mơ. Bà mẹ nó, trước mắt tôi là khuôn mặt đầy mụn và dầu của anh tôi đang dùng ánh mắt hình viên đạn nhìn tôi:

– Con bà mày, anh mày mày cũng không tha hả thằng chó.

– Ai bảo sáng sơm ông vào phòng tui làm gì.

– Tao có nhã ý vào đánh thức mày dậy sớm đi làm mà mày nói thế hả con dog.

– Ông phá mộng đẹp của tôi mợ nó rồi.

Nói thì nói thế thôi chứ mình với ông ấy tương thân tương ái lắm. Thuở nhỏ tôi ốm yếu đi học cũng toàn bị bạn bè ăn hiếp cũng là ổng lên đường đập thẳng mặt thằng đó cho mình.

Lèm bèm ngồi dậy, tranh thủ thời gian ăn sáng rồi tôi lại phải đi vội đến công ty, trễ làm thì khổ lắm. Đang trên đường đến công ty thì thấy một anh Tây ba – lô đang đi trên đường, máu ham vui của tôi lại nỗi lên.

– Hey you, come here. – Anh ý ngơ ngác đi tới.

– What do you want?

– I just want to say: Đu Ma May.

– What?

– You know that, Đu Ma May is I like you in Vietnamese.

– Ah, yes yes. Đu Ma May too.

Tôi đi trên đường mà cứ cười khùng khục như điên, tý nữa thì tông xe vào thùng rác.

11:45 sáng.

Hôm nay là một ngày khá thoải mái của tôi, ngồi ở căn tin ăn trưa với đồng nghiệp “Nữ” cũng là một loại hưởng thụ trong nhân gian à. Đặc biệt là khi hai người hơi cúi gười xuống ăn, cảnh xuân trước mắt quả là “ Hoa ghen thua thắm, Liễu hờn kém xanh”. Tôi cũng cố gắng không nhìn nhiều quá, toàn hoa đã có chủ, lớ ngớ bồ nó lại táng cho vỡ mồm thì khổ lắm.

Chịu đựng đến 5h chiều rồi cũng tan sở, tôi cũng chẳng còn hứng thú gì để ở lại nghe mấy bà tám này lải nhải về chuyện gia đình nữa, chán lắm. Về nhà, về với những món ăn mẹ nấu sau đó làm phiền bồn cầu, cuộc sống của tôi mới đẹp làm sao. Ăn xong lên phòng nằm không cũng chán, tôi định lấy điện thoại nhắn tin cho em. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì không nên, cái gì nhiều quá nó cũng nhạt. Lấy điện thoại ra, mở nhạc nghe tạm vậy, thằng bạn hiến kế cứ tới thẳng nhà Trân mà làm quen nhưng thú thật là tôi không dám, mặc dù có câu “Không vào hang hùm sao bắt được hùm con” nhưng cổ nhân cũng lại có câu “Cẩn tắc vô ưu”.

Vài ngày sau đó là khoảng thời gian bạn rộn của tôi, có nhiều việc nên phải đi làm liên tục, mệt phờ cả người, mắt lúc nào cũng thâm quầng. Lão anh tôi cũng biết nên chẳng chọc phá tôi nữa, mẹ cũng chịu khó tẩm bổ cho cái thân thể còm nhom của tôi nhiều hơn. Mọi thứ khá mỹ mãn với tôi ở thời điểm đó, có công việc làm ổn định, gia đình hạnh phúc, tiền bạc không khó khăn gì lắm, chỉ có điều… Tình cảm của tôi thất bại thảm hại.

Loading...
Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8

Tags: ,

Quảng cáo
truyen
TruyenChat.com
Web site truyện kiếm hiệp, tiên hiệp dành cho điện thoại di động.

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống
truyen

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 7: Cu Dũng
Top 9: Cô giáo Mai
Top 18: Tiểu Mai
Top 24: Gái một con
Top 37: Cô giáo Thu
Top 42: Diễm
Top 45: Vụng trộm
Top 46: Dì Ba
Top 47: Tội lỗi
Top 50: Tru Tiên