Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Thị trấn đầy cám giỗ (Update Phần 94)
truyen
truyen sex
truyen sex

Thị trấn đầy cám giỗ (Update Phần 94)

Phần 1

Một con đường ngắn chỉ bằng một ngón tay trên bản đồ, ngắn đến buồn cười, nhưng hắn lại phải ngồi bằng ô tô đê đến thành phố, quãng đường gập ghềnh khiến mọi người cảm tưởng như đang đi thuyền, không chỉ vì có nhiều nơi gồ ghề, mà còn vì cái gọi là “con đường xi măng” này, trên thực tế, nhiều nơi con đường đi qua được rải sỏi của làng, và thậm chí có hơn một nửa là đường đất.

“Em trai, em có phải là người nước ngoài không?” Người nói là anh lái xe hơi, hắn nhìn Trương Đông một cách khó hiểu, thái độ của anh ta rất thận trọng.

Lúc này, Trương Đông chỉ cảm thấy dạ dày đang xốn xang, các cơ quan nội tạng như đang nhảy lên trong người, hắn không chỉ muốn nhổ nước bọt, mà còn muốn nhổ ra nội tạng, nôn ra tất cả để làm giảm bớt sự đau khổ này.

Trương Đông ôm lấy cái túi bóng, đôi mắt đỏ hoe và đầy nước mắt, không có quan tâm gì đến người đàn ông đang nói.

Một chiếc xe giống đồ đồng nát đang đi trên một con đường núi quanh co, chiếc xe này gần như có thể cho vào bảo tàng, Trương Đông chỉ có thấy nó trên TV.

Không có GPS, không có điều hòa và không có thiết bị nghe nhìn trên xe. Ngoại trừ đống ốc vít, thứ duy nhất trong xe là đài radio cũ, nhưng hắn không biết là đài radio nào. Trên đường đi nó hay phát Đại Bi Chú, rồi tất cả các loại kinh điển của Phật giáo, thật giống như muốn tiễn người khác đi Tây Thiên.

Đầu xe được gắn vô số hành lý. Nếu bạn thấy nó, Trương Đông tin rằng loài vật này không có trong phòng triển lãm thì cũng cho vào lò đốt. Làm thế nào mà nó vẫn tồn tại được từ những 30 năm trước? Giữ lại để tăng giá trị sao?

Nhân tiện, chiếc xe này dường như đã bị hỏng hoàn toàn, nhưng nó vẫn có thể chạy như một cái xác sống! Ruột gan Trương Đông như đứt từng khúc, vất vả thở ra một hơi, người lái xe hỏi: “Em trai, hết chịu nổi rồi sao?”

“Thôi nào, nhanh lên. Anh à, anh cừ từ từ nôn, có thời gian, không vội.”

Một đứa trẻ con đi cùng xe hỏi Trương Đông khiến hắn vô cùng xấu hổ, chỉ muốn kiếm một cái hố để chui xuống, nhưng thấy nó có vẻ quan tâm hỏi nên Trương Đông cũng bớt xấu hổ.

Trên đường đi, chiếc xe vừa đi vừa nghỉ, chậm chạp khiến cho mọi người cảm thấy chóng mặt.

“Anh trai, đã tốt hơn chưa?” Đứa bé đưa một chai nước khoáng cho Trương Đông.

“Cảm ơn em.”

Trương Đông vỗ nhẹ vào cái đầu đau nhức của hắn, cảm thấy rằng dịch dạ dày còn lại trong cổ họng dường như đang bị đốt cháy, và hắn cảm thấy khó chịu.

“Không có gì, ba đồng thôi anh”.

Trương Đông bịt miệng, đột nhiên phun ra nước, cầm chai lên, nhìn vào những thông tin trên chai nước mà hắn chưa bao giờ nghe thấy trước đây, rõ ràng là chai nhựa cũ, hắn tức giận nói lớn: “Móa! Cái này sao mà đắt thế? Thương hiệu lớn hả?”

“Hàng bản địa chính hiệu.” Đứa bé cùng xe cười cười, chỉ về một hộp nước khoáng phía trước chiếc xe: “Người dân ở đây đều mang theo nước khi ra khỏi nhà, anh thấy đấy, bây giờ mới bán được 1 chai thôi, cái khăn ướt cũng đen sì và thối, hắn cũng không thể nhìn thấy nhãn hiệu bên trên.” Trương Đông biết đó là đã qua một thời gian dài. Trương Đông không thể không chửi thề: “Mẹ kiếp! Có phải là nước khoáng được thu thập trong những năm sáu mươi không?”

“Không thể nào, là hàng mới đó”. Đứa bé cười cười.

“Uống nước này vào không chết mới lạ.” Trương Đông khịt mũi và lấy ra mấy đồng ném cho đứa bé.

Chiếc xe bị va chạm trong vài giờ trên con đường đất. Vào buổi tối, hầu như tất cả mọi người đều xuống xe dọc đường.

Chiếc xe đang đông dần dần thưa thớt. Trương Đông đã mất một nửa cuộc đời với chứng say tàu xe. Hắn không còn sức để nhìn cảnh vật bên ngoài. Não hắn bối rối, màu xanh lá cây không ngừng thay đổi trong mắt hắn, và màu xanh trong suốt cuối cùng hiện ra.

Phía bên kia con đường bùn lầy, tiếng của những con sóng đập vào bờ và âm thanh của tiếng gió rít, biển mát lạnh thổi vào vị mặn, tạo cho người ta cảm giác rung động.

Trương Đông ngủ một lúc trong sự bối rối, không biết khi nào xe dừng lại.

“Anh gì ơi, anh gì ơi!”

Nhìn Trương Đông ngủ say. Khi tên lái xe đẩy vai hắn, giọng anh ta có chút lo lắng. Anh ta sợ sẽ có người chết trong xe rồi bị mất tiền đền bù.

“Đến thị trấn rồi à?”

Trương Đồng mở to mắt bối rối, nheo mắt và ngáp, đầu vẫn choáng váng.

“Ừ, đang ở trong trấn, chúng ta đang ở nhà ga cũ.” Thấy Trương Đông chưa chết, anh ta đột nhiên thở phào nhẹ nhõm với em trai.

Biên giới giữa Phúc Kiến và Quảng Đông, đây là một thị trấn ven biển khá vắng vẻ.

Trương Đông vỗ đầu chóng mặt, khi hắn đứng dậy và vươn vai, xương trong người kêu răng rắc. Từ chỗ nhà ga có một khoảng đất trống.

Vào thời điểm này, trời đã về đêm, đèn ở ven đường rất mờ, đèn đường vẫn là bóng đèn cũ và chúng cực kỳ thân thiện với môi trường.

Mang hành lý ra khỏi nhà ga, Trương Đông cảm thấy toàn bộ người uể oải. Anh lấy điện thoại từ trong túi ra, nhìn vào số lạ ở trên, do dự một chút nhưng vẫn đặt điện thoại vào túi và đi về phía xe ba bánh bên cạnh nhà ga.

“Em trai, em đi đâu vậy?”

Ông già ngồi trên xe, mở đầu, giọng địa phương mạnh mẽ khiến lời thoại của ông trông hơi buồn cười.

“Tiệm cơm tốt nhất ở đây ở chỗ nào vậy?”

Nói về điều này, Trương Đông nhìn môi trường xung quanh, ngập ngừng, nghĩ: Trạm? Đây có phải là nhà ga trong thị trấn?

Theo lý thuyết mà nói hẳn nơi đây phải rất nhộn nhịp mới đúng, nhưng bây giờ đã quá muộn, khu vực này vắng vẻ và cực kỳ lạnh lẽo. Ngoài những chiếc xe ba bánh ở lối vào, chỉ có một vài người đi bộ trên đường, và thậm chí cả những con chó hoang cũng không có.

“À, nếu vậy thì phải cần một chặng đường dài, cháu không thể đi bộ đến đó, cháu nên gọi một chiếc xe máy.” Ông già nghe thấy những lời đó và ngay lập tức đáp lại, rồi có một chiếc xe máy đến bên cạnh ông.

Đi trên xe máy là một người đàn ông trong những năm 50 tuổi, và anh ta trông khá tốt.

Trương Đông không nghĩ nhiều ngồi lên, người đàn ông kia xoay ga và quay đi.

Đây là một người đàn ông không nói chuyện nhiều.

Trên đường đi, Trương Đông và anh ta mất nhiều thời gian để tìm hiểu một số tình huống ở đây.

Nhà ga cũ ở thị trấn thực sự là một khu ổ chuột. Người dân trong vùng lân cận chủ yếu làm nông nghiệp hoặc đi biển. Khu vực ở phía đông hơi thịnh vượng. Nó tập trung vào các doanh nghiệp nhỏ khác nhau. Mặc dù nó không thịnh vượng, nhưng đây là nơi sôi động nhất trong thị trấn này. Mọi người ở đây đã quen nói rằng đó là thị trấn mới, còn đây là thành phố cũ.

Làm cho Trương Đông tức giận chính là anh ta đã lên nhầm xe. Chiếc xe cũ mà hắn lên là những chiếc xe riêng để đi quanh làng. Xóc nảy không nói, đường núi cũng rất xa, làm khoảng cách còn hơn gấp đôi.

Trên thực tế, Trương Đông có thể đi xe buýt ở thủ phủ của tỉnh, bởi vì thị trấn cũng có một nhà ga, có nhiều xe buýt tốt, và bên cạnh thị trấn có một lối ra đường cao tốc, chỉ khoảng ba bốn giờ lái xe, nhưng hắn đã lên nhầm chuyến, làm đi mất hơn mười giờ.

“Mẹ kiếp!”

Trương Đông không thể không mắng thầm một tiếng. Hắn nghĩ: Không có gì lạ khi tên lái xe đó bán chai nước khoáng cho mình với giá 3 đồng. Thật sự đã bị hố một lần.

Cái gọi là khu đô thị mới ở thị trấn thực sự không thua kém gì vùng ngoại ô của nhiều thành phố lớn. Cái gọi là “phồn hoa” cũng chỉ là đường rộng hơn một chút, cửa hàng nhiều hơn một chút, và ít nhất tốt hơn so với thành phố cũ là trên đường không có nhìn thấy phân bò ở khắp mọi nơi, và không có gà nhà và chó đất chạy xung quanh.

Đây cũng là một thành phố mới? Trương Đồng không nói nên lời.

Người dân ở đây mặc quần áo giống như một thị trấn vào những năm 80 của thế kỷ trước. Các cửa hàng bên lề đường rất cũ, và các đồ trang trí thô sơ trông thực sự không có gì đặc sắc.

Chiếc xe máy dừng lại chậm chạp, người đàn ông trung niên lái xe quay lại và nói: “Nó ở đây.”

Cuộc hành trình không ngắn. Mặc dù địa phương hắn đến có vẻ cũ nát, nhưng ước tính giá vé không thấp và sẽ có giá khoảng mười nhân dân tệ.

Trương Đông ra khỏi xe và nhìn lên. Anh ta đột nhiên mỉm cười và không nói nên lời.

Con phố này thực sự là một nơi khá tốt, nó rất náo nhiệt và được giăng đèn ở khắp mọi nơi, nhưng nó vẫn có một chút lạc hậu. Cái gọi là “khách sạn tốt nhất” có vẻ cũ nát, những viên gạch trên tường đã biến mất, cao thấp không đều, làm thế nào cũng nhìn ra nó rất dột nát.

Cửa vào là một cửa đẩy kiểu cũ, không có người phục vụ, các bậc thang rất ngắn, cái nơi khỉ ho cò gáy này mà dám gọi là “khách sạn”?

Trương Đông thở dài và bước vào. Ngay khi anh đẩy cánh cửa kính bẩn thỉu ra, lập tức có những âm thanh chói tai ập đến. Đó là tiếng của mạt chược, rất ồn ào và rất chói tai.

Trương Đông kiểm soát cảm xúc của mình và đi đến quầy. Anh hỏi vài câu chán nản: “Tiểu thư, tôi muốn một phòng đơn.”

“Ai là tiểu thư! Anh mới là tiểu thư!”

Đại thẩm to lớn trong quầy không hài lòng và trợn mắt với Trương Đông, giọng điệu của bà ta không có vẻ chào đón. Cầm một chiếc điện thoại kiểu cũ có nút trên tay, không biết là đang móc nối với anh chàng nào.

“Xin lỗi, có còn một phòng đơn không?”

Trương Đông vô cùng kiệt sức, đối với thái độ tồi tệ này hắn cũng mặc kệ.

“Ta nhìn một chút… Thật là.” Đại thẩm nói, lật qua quyển sách dày trên bàn.

Đại thẩm có cơ thể mập mạp giống như những con lợn đang được vỗ béo. Gương mặt có đầy bột phấn. Nó thật dày, Trương Đông tưởng tượng cạo xuống có thể làm được một cái bánh bao. Hắn không biết làm sao cô ấy lại tự tin vẽ môi như một miếng gan của con lợn tươi.

Trương Đông im lặng nhìn đại thẩm lật cuốn sách lớn. Bây giờ khách sạn nhỏ đều quản lý bằng máy tính. Làm thế nào nơi này vẫn có thể sử dụng một phương pháp cũ như vậy?

Chờ đợi, Trương Đông nhàm chán hỏi vài lời, nhưng những lời của đại thẩm lại khiến Trương Đông cảm thấy chán nản và muốn chửi một tiếng. Đây là khách sạn tốt nhất, không có mạng không dây, không có mạng tuyến, thậm chí nước nóng trong phòng cũng bị hạn chế về nguồn cung, thiết bị còn tệ hơn một số khách sạn ở làng đô thị.

“Không có gì.” Thái độ của đại thẩm rất qua loa.

Lúc này, điện thoại di động của đại thẩm đã có nhạc chuông, và cô ngay lập tức đập sách và chơi điện thoại. “Cái kia, có phòng khác không?” Trương Đông chán nản.

“Không, không còn phòng.”

Đại thẩm tiếp tục chơi với điện thoại di động và không ngẩng đầu lên, trông rất thiếu kiên nhẫn.

Cảm giác vô cùng bực bội. Khi Trương Đông lấy hành lý ra, trái tim Trương Đông Nguyệt như bốc lửa, hắn nghĩ: Thái độ này là gì? Ngay cả khi không có phòng, ít nhất là thái độ tốt hơn, nhưng cái giọng điệu này lại giống như đang đuổi một tên ăn mày!

Ra khỏi cửa, Trương Đông không có nơi nào để phát tiết. Ngay lập tức bên ngoài cửa, một người đàn ông trung niên chạy tới. Anh ta mỉm cười và nói với vẻ nhiệt tình: “Đại ca trông giống như đến từ nước ngoài? Đang tìm khách sạn để ở sao?”

“Mắc mớ gì tới anh?”

Trương Đông đang trong tâm trạng tồi tệ, đột nhiên anh nhìn người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên không khó chịu. Anh ta cười nói: “Khách sạn này là một nhà nghỉ trong thị trấn. Nó từng là khách sạn tốt nhất trong quá khứ, nhưng nó là một công ty nhà nước, khách hàng nhiều hay ít đều không có vấn đề gì. Anh hãy theo tôi sang đây nhìn xem, môi trường ở phía tôi tốt hơn nhiều so với ở đây và dịch vụ cũng rất tốt.”

“Của nhà nước?”

Trương Đông quay lại nhìn thấy ngay cả đèn cửa cũng không bật, đột nhiên hiểu ra và khịt mũi.

“Đại ca, đừng sợ, khách sạn của tôi ở phía trước, mọi người đến rất đông.” Người đàn ông trung niên dường như nhìn thấy do dự của Trương Đông, và ngay lập tức hứa.

Khách sạn mà người đàn ông trung niên nói rất gần và cách đó khoảng vài bước chân.

Đèn sáng và mặt tiền sáng. Mặc dù nó không đẹp lắm, nhưng nó giống như một khách sạn. Nó rất sạch sẽ và thoải mái. Khi bạn bước vào cửa, mặc dù bạn không có người phục vụ, nhưng ít nhất bạn sẽ cảm thấy yên tĩnh. Không ồn ào. “Linh nhi, ra phục vụ khách.”

Người đàn ông trung niên đưa Trương Đông đi vào, khịt mũi và chạy ra ngoài, dường như để đi tìm vị khách kế tiếp bị nhà bên kia đuổi ra.

“Đang đến đây.”

Bên trong quầy, một chùm tóc đuôi ngựa đung đưa.

“Còn phòng không?”

Trương Đông đang rất mệt mỏi vào thời điểm này. Anh ấy không có thời gian để nghĩ về điều đó. Điều cần thiết nhất vào lúc này là tắm nước nóng và sau đó ngủ một giấc ngon.

Bạn muốn loại phòng nào?

Ngồi trong quầy với dáng người yêu kiều, ngước lên, khuôn mặt trái xoan, nét mặt rất thanh tú.

Cô gái này khoảng mười tám hoặc mười chín tuổi. Cô ấy sôi nổi và rất năng động, lúc cười cảm thấy rất ngọt ngào và thuần khiết.

“Tốt một chút. Có mạng không dây không?” Trương Đông ngập ngừng.

Trên con đường này, Trương Đông không thấy có chiếc xe nào. Hắn thực sự không biết liệu có một thiết bị như vậy ở nơi lạc hậu này không.

“Có.”

Cô gái sững sờ một chút, nhưng khi nhìn thấy hành lý và trang phục mà Trương Đông đang mặc, cô liền thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô kiên nhẫn nói: “Thưa anh, có một số việc phải nói với anh trước, giá nhà của chúng tôi tương đối cao, Giá gian phòng anh muốn cũng cao hơn nhiều so với nhà khách, nhưng trang trí và tiện nghi rất hoàn hảo.”

“Phòng nào?”

Nhịp tim của Trương Đông tăng cao: Sẽ không phải gặp một hắc điếm (*) chứ?

“Anh muốn có một mạng không dây…”

Cô gái khẽ cau mày, lấy ra một chiếc máy tính xách tay cũ và gõ bàn phím, nói: “Có một phòng trên tầng ba, nơi đó có thiết bị tốt nhất, nhưng một đêm là một trăm hai mươi tám đồng.”

“Chỉ vậy thôi.”

Trương Đông không suy nghĩ nhiều liền gật đầu, nghĩ: Thật là một trò đùa! Giá này không thể sống trong một thành phố lớn, ngay cả khi nó là một khách sạn bình dân.

“Tín hiệu trên mạng không dây có thể tệ hơn một chút.” Cô gái thận trọng nói.

Nhìn vào trang phục của Trương Đông, giọng cô gái rất lịch sự.

“Không thành vấn đề. Số phòng là bao nhiêu?” Trương Đông không thể chờ đợi, hỏi trong khi giữ hành lý của mình.

“Không có số phòng, đi với tôi.”

Khi cô gái thấy Trương Đông đồng ý, cô đứng dậy khóa quầy tủ và bước lên cầu thang.

“Ồ, được thôi.”

truyen
Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Thể loại: ,
Nếu bạn thấy truyện được phân loại chưa đúng, chưa đủ, hãy comment ngay ở phía dưới để admin sửa đổi, bổ sung vào. Phân loại đúng, đủ sẽ giúp các anh em sau dễ dàng khi tìm kiếm thể loại truyện mà mình thích

Bình luận

Quảng cáo
TruyenDu.com
Truyện đụ chấm com, trang web đen đúng nghĩa

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Liên kết website
truyen sex

Thể loại




Top 50 truyện sex hay nhất

Top 7: Cô giáo Mai
Top 8: Cu Dũng
Top 23: Gái một con
Top 30: Cô giáo Thu
Top 37: Vụng trộm
Top 40: Xóm đụ
Top 45: Diễm