Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Nguyệt Vy – Full
truyen
truyen sex
truyen sex

Nguyệt Vy – Full

– Good Afternoon class…

– Good Afternoon teacher…

– Sit down! Close all your books. We have the 60 minutes test today…

Nguyệt Vy nhíu mày nghe tiếng ồn ào bàn tán vang lên cả lớp học. Nàng giơ tay xua xua, cố nâng cao giọng:

– Silent! I’d told you last week about the test… you should be ready… Quickly…

Tiếng xôn xao giảm hẳn, nhường chỗ cho tiếp cặp xách ào ào đóng lại. Gần năm mươi cặp mắt nhìn lên bảng căng thẳng, lo lắng.

– Alright… Class leader comes up here please… – Nguyệt Vy mỉm cười.

Năm phút sau. Cả lớp im lặng phăng phắc, chỉ còn lại tiếng quạt trần quay vù vù và tiếng thổi phù phù của vài cậu học sinh chảy mồ hôi tay.

Nguyệt Vy mỉm cười hài lòng. Nàng nhìn xuống những gương mặt trẻ trung bên dưới chợt cảm thấy cuộc đời như một giấc mơ. Mới vài năm trước nàng còn ngồi trên hàng ghế gỗ bóng lưỡng vì được biết bao nhiêu chiếc đít quần chà sát. Vậy mà giờ đây nàng đang ngồi trên này nhìn xuống. Thời gian trôi qua thật nhanh.

Nguyệt Vy năm nay 24 tuổi. Nàng mới tốt nghiệp Sư phạm được gần một năm, vậy mà đã đi dạy ở nơi này hơn 8 tháng. Nàng là giáo viên Anh ngữ tại Trường PTTH Việt Long. Trường hợp của nàng là hy hữu, được nhận vào dạy tại một trường cấp 3 khá danh tiếng. Trong khi phần lớn giáo viên mới ra trường đều bị đẩy về đào tạo ở vùng sâu vùng xa. Do nàng may mắn chăng? Không. Câu trả lời khá đơn giản, cha Nguyệt Vy là Hiệu trưởng đã nghỉ hưu của chính nơi này.

Nguyệt Vy là con gái duy nhất trong một gia đình gương mẫu tại địa phương. Cha nàng là một nhà giáo mẫu mực, cả đời cống hiến, đến lúc về hưu còn lại chỉ hai bàn tay trắng với một xấp bằng khen. Mẹ nàng là một công chức, bốn mươi năm liền cần mẫn trong công ty Cấp nước thành phố. Họ gặp nhau muộn màng và mang nàng đến cuộc đời này khi cha nàng đã ngoài bốn mươi.

Nguyệt Vy là giáo viên trẻ nhất của trường. Tính tình nàng lại vui vẻ, hiền lành và hơi nhút nhát nên được các thầy cô khác quý mến như một đứa em út. Dù có ai giận hờn nàng chuyện gì, chỉ nhìn đôi mắt áy náy hối lỗi của nàng là nguôi ngoai ngay lập tức. Vì nàng không những là một đứa em út, mà còn là một cô gái rất rất xinh đẹp.

Nguyệt Vy là bằng chứng rõ ràng của sự ưu ái thiên vị của tạo hóa. Dáng người nàng hoàn mỹ đến từng nét nhỏ. Chiều cao 1, 68 m, kết hợp ba vòng uốn lượn 88 – 58 – 88 như muốn tắt nghẽn cổ họng bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy nàng. Nhưng nếu chỉ như thế cũng không có gì quá bất thường. Điểm thu hút nhất của Nguyệt Vy lại không phải là vóc dáng, mà chính là gương mặt nàng.

Đôi mắt nàng to tròn long lanh, hàng mi thật dày cong vút, hàng lông mày mảnh mai tự nhiên. Chiếc mũi nàng thon dài, mảnh mai, đôi môi nhỏ hồng, e ấp che đi hàng răng trắng đều như ngọc. Tất cả như điểm xuyến trên một làn da trắng hồng căng tràn sức sống. Không một người nào gặp qua Nguyệt Vy mà không bị ấn tượng với sắc đẹp của nàng, dù là đàn ông hay phụ nữ, chỉ khác là suy nghĩ trong đầu họ không giống nhau.

Từ nhỏ Nguyệt Vy đã được giáo dục trong những bức tường sừng sững của luân lý khắt khe. Nàng hầu như chỉ chơi với bạn gái, tránh xa đám con trai. Cho đến năm nàng hai mươi ba tuổi, cha mẹ nàng bắt đầu lo lắng. Nguyệt Vy chưa bao giờ có bạn trai, dù xung quanh nàng có rất rất nhiều người theo đuổi. Nhưng chiếc đuôi dài đó thưa thớt dần theo thời gian và sự đáp trả lạnh lùng của nàng.

Tuy nhiên trong đám người đó, trung thành kiên nhẫn nhất phải kể đến Minh Thuận. Anh ta hơn nàng 2 tuổi, học chung Đại học Sư phạm với nàng, cùng khoa Anh ngữ. Tốt nghiệp trước Nguyệt Vy hai năm, Minh Thuận không chọn con đường giáo dục mà đầu quân vào một công ty đa quốc gia của Mỹ, sản xuất mỹ phẩm. Anh ta đeo đuổi Nguyệt Vy từng ấy năm, sáng đưa chiều đón, nhưng đến mãi hai tháng trước mới được thật sự chở nàng trên xe mình.

Nguyệt Vy không biết yêu là gì. Cảm giác của nàng đối với Minh Thuận có thể hơn tình bạn một chút, nhưng không theo hướng tình cảm nam nữ, mà như một người anh, ấm áp, chu đáo. Nàng giao hẹn rõ ràng với Minh Thuận, trước khi đi chung xe với anh, giữa hai người vẫn chỉ là bạn bè. Nhưng chỉ vậy cũng khiến Minh Thuận mất ngủ cả đêm trằn trọc vui sướng.

“Reng… Reng…”

Nguyệt Vy giật bắn người vì tiếng chuông hết giờ. Nàng thầm trách mình mơ mộng viển vông không để ý đến thời gian. Theo quy định, nàng phải thông báo cho học sinh đang làm kiểm tra trước 5 phút hết giờ. Vậy mà.

– Alright! Don’t panic. You have another 5 minutes to finish up. – Nguyệt Vy đứng dậy đưa tay ra hiệu.

Mười lăm phút sau, Nguyệt Vy sải bước băng ngang sân trường. Dáng người thật thanh thoát, nhẹ nhàng trong bộ váy đen ngang đầu gối ôm sát thân mình. Nàng vô tình kéo theo vô số ánh mắt thưởng thức hâm mộ của rất nhiều giáo viên nam và cả vài cậu học trò mơ mộng trước tuổi.

– Xin lỗi em ra trễ.

Giọng nói của Nguyệt Vy lảnh lót vang lên làm Minh Thuận đang toát mồ hôi vì chờ đợi dưới ánh nắng chiều chói chang, chợt mát lạnh dễ chịu. Anh quay lại, cố mỉm cười thật tươi.

– Không sao. Anh chờ em cả đời cũng được mà.

– Hi hi… Anh…

Nguyệt Vy phì cười vì câu nói của anh. Câu nói đó nàng chắc chắn là anh học lỏm đâu đó, hoàn toàn không phù hợp với bộ mặt ngây ngô chất phác của mình. Nụ cười của anh và khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi, kết hợp với dáng người không tương xứng trên chiếc xe máy nhỏ, thoạt nhìn anh thấy rất buồn cười.

Minh Thuận khá to con vạm vỡ. Anh cao khoảng 1,75m, dáng người đậm chắc, hai cánh tay to khỏe, cơ bắp phủ đầy lông. Mặt anh xanh rì bộ râu quai nón cạo nhẵn thính mỗi ngày, vì Nguyệt Vy không thích đàn ông để râu.

– Hôm nay em đẹp lắm…

Minh Thuận vừa lái xe vừa nói. Anh che một bàn tay lên miệng mình để tránh nước bọt bắn ra phía sau trúng vào Nguyệt Vy.

– Hi hi… Ngày nào anh cũng nói như vậy sao?

– Ơ… Không… Ý anh là… Em đẹp thật… – Minh Thuận ấp úng.

Minh Thuận phải năn nỉ suốt cả tuần rồi mới thuyết phục được Nguyệt Vy đi cùng anh đến dự sinh nhật của Liêu Đông hôm nay. Liêu Đông là bạn học cũ của anh năm cấp 3, sinh nhật của hắn cũng không có gì quan trọng, ngoại trừ việc sẽ có rất đông bạn học của Thuận có mặt hôm nay. Anh rất hồi hộp được giới thiệu Nguyệt Vy trước mọi người, dù nàng chưa phải là bạn gái anh, nhưng anh tin sẽ không lâu nữa điều đó sẽ thành hiện thực.

– Bây giờ mình đi đến đó có sớm không anh? – Nguyệt Vy vẫn cảm thấy e ngại.

– Không sớm đâu em. Mấy đứa gọi điện hối anh nãy giờ rồi. – Minh Thuận quay lại. – Em yên tâm đi… Tụi bạn anh vui lắm… Lấy vợ gần hết… Hôm nay còn có vợ con của tụi nó nữa… Em không phải…

– Ahhh… Anh…

Chợt Nguyệt Vy hét lên. Minh Thuận giật mình quay phắt lại nhìn về phía trước.

– Két…

Chiếc xe chao đảo, hai cánh tay Thuận gồng lên hết sức kềm chặt nó. Bánh xe miết xuống đường khét lẹt một vệt dài, sau cùng dừng lại kịp lúc trước một chiếc xe rác thùng nhựa màu cam đậu bên lề đường.

Nguyệt Vy hốt hoảng, mặt tái mét, tay ôm cứng lấy Minh Thuận.

– Anh…

Minh Thuận thở phào. Vừa định quay lại xin lỗi nàng, chợt anh nhận ra nàng đang ôm cứng thân mình. Lưng anh truyền đến cảm giác êm ái, lâng lâng, sướng đến tê dại. Đối với Nguyệt Vy anh tôn thờ nàng như thần thánh, chưa bao giờ anh dám soi mói cơ thể nàng, dù chỉ là suy đoán trong đầu. Nhưng đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được sức hấp dẫn tột cùng của nó, dù cảm giác truyền qua mấy lớp vải.

– Ahhh… Anh này…

Nguyệt Vy hoàn hồn, giật mình, lùi lại. Môi nàng bĩu cong lên, trách cứ hờn dỗi. Dù qua một lớp vải và chiếc áo lót đệm mút dày, nhưng ngực nàng vẫn truyền đến cảm giác rạo rực, nóng hừng hực. Mặt nàng nóng bừng lên.

– Anh xin lỗi. Anh hứa sẽ chạy đàng hoàng. – Minh Thuận rối rít sợ nàng giận.

– Anh hứa thật mà. Đừng giận anh. – Anh không nghe nàng trả lời, vội nói tiếp.

– Thôi… Anh đi đi… Anh mà đậu xe ngay thùng rác hứa hẹn gì chứ… – Nguyệt Vy che hai má đỏ bừng của mình.

– Ok, tuân lệnh. Ngồi vững nhé.

Thuận mừng rơn, chậm rãi cho xe hòa vào dòng người ồ ạt tan tầm. Tim Thuận đập rộn ràng, anh tin chắc tối nay mình lại mất ngủ.

– Wah… Thuận… Mày…

Liêu Đông, vừa giơ tay nhận quà, vừa ôm chầm lấy thằng bạn lâu ngày không gặp, chợt hai mắt hắn cứng đờ, tiếng tắt ngang nhìn cô gái xinh đẹp ngượng ngùng đang đứng sau lưng Thuận.

– Đây là Nguyệt Vy… Bạn… gái… tao… – Minh Thuận thấy giọng mình run lên khi nói tới chữ bạn gái, mắt khẽ liếc nhìn nàng.

– Chào anh. Chúc anh sinh nhật vui vẻ.

Nguyệt Vy lễ phép cúi đầu chào, nàng không để ý tới lời giới thiệu của anh. Nàng đang tò mò nhìn quanh quan cảnh của nhà hàng này. Có lẽ anh Liêu Đông, bạn của Thuận là người Hoa nên chọn một nhà hàng món Hoa trên đường Trần Hưng Đạo. Cách bài trí xa hoa mỹ lệ của nơi này, có lẽ giá cả không rẻ. Những nơi như thế này, Nguyệt Vy hầu như không lui tới, quả thật gia đình nàng không dư dả để tiêu phí như vậy.

– Oh… Chào em…

– Chào Vy…

– Chào em…

Minh Thuận vui vẻ, cả thấy tự hào vì sự đón tiếp niềm nở của tất cả mọi người trong buổi tiệc đều dành cho Vy. Dù anh lù lù đi bên cạnh nàng, cũng không được mấy người để ý. Nhưng điều đó không quan trọng, anh thấy rất sung sướng đón nhận những ánh mắt ghen tị dồn dập khắp nơi tập trung lên mình.

Ngồi xuống bàn, hai má Nguyệt Vy đỏ hồng càng làm nàng xinh đẹp hơn, chưa bao giờ nàng tiếp xúc với nhiều người như vậy. Người khen nàng đẹp không ít, nhưng không có ai tự nhiên trầm trồ khen ngợi như những người ở đây. Có lẽ những người xuất thân từ môi trường kinh doanh, tính cách cởi mở khác hẳn môi trường giáo dục của nàng.

Bữa tiệc đúng tiêu chuẩn người Hoa với mười ba món ăn hoành tráng, theo diễn giải của Minh Thuận. Ba món khai vị, tám món chính và hai món tráng miệng.

– Em dùng nữa đi.

Minh Thuận vui vẻ nhìn nàng chậm rãi thưởng thức các món ăn. Anh biết gia đình nàng cũng như nhà anh, không mấy khi được ăn những món ngon thế này. Nhưng hôm nay lòng anh đầy ắp, không thấy đói chút nào, môi cười không khép lại được.

– Ah… Tới trễ quá vậy…

Đột nhiên Liêu Đông đứng dậy, hồ hởi đón tiếp một người bạn mời ngồi xuống ngay chỗ trống bên ghế mình, đối diện với Nguyệt Vy và Minh Thuận.

– Xin giới thiệu với các bạn. Thuận Minh, bạn mình. Từ Nhật Bản về…

– Xin lỗi… Tôi vừa đi công tác về… – Một giọng nói trầm ấm vang lên.

Minh Thuận mãi nhìn Nguyệt Vy. Nàng ngẩng đầu lên theo lễ thường. Chợt nàng sững lại trong chớp mắt, cơ thể thoáng rùng mình. Nguyệt Vy lúng túng cúi xuống chùi miệng, hai má đỏ bừng lên như say rượu.

– Sao vậy? Em ăn nữa đi. – Minh Thuận gắp cho nàng một miếng khác.

– Không… Em đủ rồi. – Nguyệt Vy lí nhí.

– Ơ… Mới món thứ bảy đã no sao? – Minh Thuận thầm tiếc.

Nguyệt Vy không trả lời anh. Hai tay nàng dưới bàn cứ vặn xoắn như muốn xé rách chiếc khăn trải bàn. Tim nàng đập liên hồi, mặt nóng như say rượu. Nàng khẽ ngẩng đầu lên nhìn lại cúi xuống ngay.

Đôi mắt đó vẫn đang lơ đãng nhìn nàng. Một đôi mắt sáng, đôi lông mày xếch lên ngạo nghễ, đôi môi mỏng, mép hơi nhếch lên như cười như không. Ánh mắt đó như bóp nghẹt tim nàng. Nhưng nàng không thể né tránh nó, cứ muốn tự tìm lấy nó.

Nguyệt Vy không hiểu mình đang làm gì. Tại sao trạng thái mình lại lúng túng bất thường như vậy. Nhưng nàng vẫn tiếp tục muốn nhìn lên. Nhưng lần này không như nàng nghĩ, anh ta không nhìn nàng nữa mà quay qua nói chuyện với Liêu Đông. Nàng chợt cảm thấy hụt hẫng mất mát lạ lùng.

– Ahh… Xin lỗi… Phải giới thiệu mọi người chứ… – Liêu Đông đứng lên. – Đây là Hào… Đây là Tuấn… Đây…

Nguyệt Vy lúng túng cúi đầu, tai nàng vẫn nghe theo lời giới thiệu theo vòng tròn của Liêu Đông.

“Bốn… Ba… Hai…” Nàng như thầm đếm trong đầu số người đến tên mình được xướng lên. Nàng thật sự không biết phải làm gì, nàng không đủ tự tin đối diện với anh ta.

– Và đây… Người đẹp nhất bàn… – Giọng Liêu Đông nâng cao lên, Nguyệt Vy nghe tim mình đập nhanh.

– Ha ha…

Có tiếng bật cười nhỏ, vì cách nói của Liêu Đông. Trên bàn họ đang ngồi, chỉ có mỗi Nguyệt Vy là phụ nữ, dĩ nhiên không có ai phiền lòng vì đánh giá nàng là người đẹp nhất.

– Nguyệt Vy…

Nguyệt Vy ngẩng đầu lên. Môi nàng vô thức mím lại. Mắt nàng đối diện với đôi mắt anh ta, thân nàng như bị một luồng điện chạy dọc xương sống, cứng đờ.

– Nguyệt Vy là bạn gái của Minh Thuận…

Đôi mắt anh ta chợt tối đi khẽ liếc qua Minh Thuận, rồi nhìn sang người bên cạnh. Lòng Nguyệt Vy trống rỗng, hụt hẫng, nàng muốn hét lên. Giờ đây, nàng thật sự hối hận vì không đính chính từ lúc đầu. Nàng và Minh Thuận chỉ là bạn. Nhưng… Nguyệt Vy không hiểu mình đang chờ mong điều gì ở người đàn ông này. Anh ta lịch lãm, đẹp trai đến khó tin, nhưng nàng và anh ta chỉ mới thấy nhau 5 phút. Nàng đang chờ mong điều gì?

truyen
Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Thể loại: , , , , , , , ,
Nếu bạn thấy truyện được phân loại chưa đúng, chưa đủ, hãy comment ngay ở phía dưới để admin sửa đổi, bổ sung vào. Phân loại đúng, đủ sẽ giúp các anh em sau dễ dàng khi tìm kiếm thể loại truyện mà mình thích

Bình luận

Quảng cáo
TruyenDu.com
Truyện đụ chấm com, trang web đen đúng nghĩa

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Liên kết website
truyen sex

Thể loại




Top 50 truyện sex hay nhất

Top 7: Cô giáo Mai
Top 8: Cu Dũng
Top 23: Gái một con
Top 30: Cô giáo Thu
Top 37: Vụng trộm
Top 40: Xóm đụ
Top 45: Diễm