Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Mua dâm ex

Mua dâm ex

Bạn đang đọc phần 5 của truyện sex Em Linh cùng lớp

Tôi bước ra khỏi cái bãi đất trống với bộ dạng như một thằng say rượu, dù tôi chẳng nhấp bất kì loại đồ uống có cồn nào. Tôi say một thứ còn tệ hơn rượu: say trong sự đau đớn và mất mát, cả niềm tin lẫn tinh thần. Cũng từ cái cú sốc đầu đời đó, con mắt nhìn đàn bà của tôi cũng lạnh lùng hơn, độc ác hơn. Tôi không tin ai cả. Tôi thật sự muốn xăm vô trán mình dòng chữ to thiệt to: “HẬN ĐÀN BÀ TRỪ MÁ TAO RA”

Ông giang hồ đa nhân cách đang ung dung ngồi uống cafe. Tôi khoái cha này ở chỗ dù trời sập tới nơi, ổng vẫn giữ nguyên một bộ mặt tỉnh rụi, một bộ óc tỉnh táo và những cách đối phó vô cùng chuẩn xác. Giang hồ thứ thiệt đâu phải chỉ cần lá gan? Giang hồ có độc lá gan chỉ là con tốt thí mà thôi.

Ổng bét ra cũng phải là con xe hay con pháo gì đó. Nhìn biểu cảm trên mặt của tôi, ông chỉ liếc qua một cái rồi ngó lơ qua chỗ khác. Tôi thất thểu tiến lại gần ổng, thiếu cái nón sẽ giống hệt thằng nhóc ăn xin, bộ dạng ngó thấy thương. Ông nhũn nhặn kêu tính tiền (cái giọng ông này dễ lừa người ghê gớm), ngoắc tôi lên xe, nói nhỏ:
– Kêu với ba má em không ăn cơm nhà. Đi ăn với anh một bữa, anh em mình tâm sự, chịu không?

Tôi líu ríu làm theo ổng như một cái máy. Tới tận giờ này, tôi vẫn quý mến, khâm phục và tiếc cho ổng. Một con người chơi rất được, sống rất được và tình cảm. Có điều, lựa chọn của ổng là sai lầm và có muốn rút chân ra cũng không kịp nữa…

Anh Thái chở tôi vòng vèo một hồi. Gió buổi chiều tạt vô mặt làm tôi tỉnh táo dần. Ổng tấp xe vô một cái quán thịt chó nhỏ nhỏ ven đường. Dân Bắc rất khoái nhậu thịt chó – tôi cũng khoái vậy, món này nhậu bá cháy luôn, có điều lúc đó tôi còn tâm tình gì mà ăn với uống. Ổng gọi 1 chai rượu nhỏ, 2 cái chén, rót đầy rồi nheo mắt nhìn tôi:
– Uống với anh một ly nào.
Tôi ngửa cổ, làm cái ực một cái hết queo. Ổng nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng:
– Được, ít ra phải vậy chứ! Đàn ông phải mạnh mẽ vậy.

Buổi nói chuyện hôm đó với ổng đáng giá phải tới 2 năm kinh nghiệm sống của tôi. Ổng có cái giọng rủ rỉ rù rì, nhưng nghe vào tai hết sức. Quan trọng hơn, đó đều là từ miệng của một con người lăn lộn giang hồ từ Bắc vô Nam từ khi mới mười mấy tuổi đầu.
– Em còn nhỏ, mai mốt lớn tự em sẽ thấy buồn cười với chính mình lúc này. Anh có nói em cũng vậy, em sẽ chẳng nghe đâu. Những chuyện như này, chỉ mình em trải qua, em tự rút ra thì được. Ngay từ đầu, ngay khi anh Hưng hỏi em vụ con nhỏ, anh cũng nghĩ rồi em sẽ phải trải qua thời điểm này thôi. Tụi anh lớn, tụi anh nhìn người kiểu khác. Em còn nhỏ, em nhìn đời kiểu khác. Có điều theo thời gian, em cũng sẽ thay đổi mà thôi. Cái gì cũng có giá của nó hết em ạ. Muốn trưởng thành, em phải trả giá thôi!

Ổng nhấp một chút rượu, ngẫm nghĩ cái gì đó rồi lại tiếp:
– Thiệt tình, anh cũng không bao giờ can thiệp vô mấy cái chuyện này. Có điều, chuyện con nhỏ của em làm anh thấy buồn. Đời anh gặp nhiều những đứa như vậy đếm không nổi nữa, nhưng một con nhỏ như vậy lại đi theo cái đường này, anh cũng không có muốn thấy. Giá nó biết kiềm chế hơn một chút, cuộc đời sau này của nó sẽ khác. Không lẽ trên đời, làm gái cũng có gene nữa hay sao?

Tôi giật mình:
– Ai làm gái, anh Thái!
Ổng nhìn tôi, mắt lộ ra một vẻ thông cảm:
– Là má con nhỏ đó, em à!
Má con nhỏ Linh làm gái? Tôi không tin vào tai mình nữa. Ông Thái nhìn vẻ ngơ ngác của tôi, không nói gì một hồi lâu. Ổng gắp vô bát tôi miếng thịt, giục tôi ăn, rồi tiếp lời:
– Chắc con nhỏ vẫn giấu em thôi. Cũng phải thông cảm cho nó, chuyện đó đâu có lôi ra kể cho em nghe được. Có điều, từ hôm em lấy tiền nhà đi mua đồ cho con nhỏ, anh Hưng đã kêu anh đi coi hoàn cảnh, nhà cửa của nhỏ này rồi. Ba má em cũng biết, nhưng ông bả giấu em thôi. Em đừng có trách ông bả nghiêm khắc với em cái quãng này.

Tôi như vỡ ra hết mọi sự. Cấm cản, không cho tiền, không cho xe, quản tôi ngặt nghèo, rốt cuộc cũng chỉ vì ông bả không muốn tôi giao du với một con nhỏ như vậy. Còn nữa, cũng muốn tôi tự mở mắt để nhìn cuộc đời bằng cái nhìn của chính mình, không phải đôi mắt qua lăng kính hồng ông bả trao cho. Rồi con nhỏ, thì ra đây là lí do để má nó không khi nào xuất hiện ở nhà. Mọi thứ cuối cùng cũng có lời giải đáp.
– Ông già con nhỏ này dân cờ bạc, đang sống trong tù. Trước ổng làm ăn cũng khá, con nhỏ cũng có chỗ dựa nhiều. Giờ ổng vô trỏng, chắc nó cũng chịu khổ không nổi nên mới sinh ra vậy. Có điều, khổ thì có nhiều người khổ, con nhỏ lựa cái đường sướng trước này, rồi cuộc đời nó sẽ cực lắm, em à. Mà thôi, quên đi em, coi như là kinh nghiệm sống. Sau này, em còn phải học dài dài.

Ổng không nói gì thêm nữa, đôi mắt đăm đăm nhìn ra phía ngoài đường. Ly rượu ổng uống vẫn còn nguyên, chỉ thấy trong đôi mắt ổng có cái gì đó vô cùng kì lạ. Không giống đôi mắt của một tay giang hồ dữ dằn chút xíu nào.

Mãi sau này, sau khi ổng nhập trại, vẫn luôn có gái lên thăm ổng. Gái đúng nghĩa làm gái, tức là vài em cave, gái đứng đường, gái gọi, và lên thăm ổng theo đúng kiểu em gái tới thăm anh. Ổng luôn sống tình nghĩa và đặc biệt, không khi nào tàn nhẫn với đám gái làm tiền. Ổng có một cái tật đặc biệt, luôn thương mấy con nhỏ đó và bao bọc dùm tụi nó. Một tay giang hồ kì lạ.

Sau bữa rượu với anh Thái, tôi dần bình tĩnh trở lại. Nói cho cùng, khi chạm tới điểm tận cùng của sức chịu đựng, mọi thứ nó sẽ trở thành thật bình thường. Tôi về nhà, chào ba má đàng hoàng rồi bước vô phòng. Cuộc đời tôi sẽ bước sang trang mới – tôi tự nhủ vậy. Có điều trang mới tươi sáng hay tối thui, tôi cũng không rõ nữa.

Con nhỏ vẫn đi học bình thường, vẫn đối mặt tôi bình thường, nhưng ánh nhìn của tôi dành cho con nhỏ đã khác xưa nhiều lắm. Không yêu, không ghét, không ghen tuông, không soi mói. Đơn giản chỉ là một ánh mắt hết sức thản nhiên và vô sự. Dường như mọi thứ giữa tôi và nhỏ đã hoàn toàn biến mất, sau những biến cố vừa rồi.

Nhưng đó là tôi tưởng vậy thôi. Cuộc đời chỉ có duy nhất một ông Tưởng và ổng đã qua đời tại Đài Loan từ năm ơ kìa nào đó. Cái dây trói số phận nghiệt ngã vẫn trói tôi với nhỏ thêm khúc nữa. Một khúc tai quái và dị hợm.

Con nhỏ có bồ mới. Ấy là tụi bạn học rỉ tai nhau vậy, chứ tôi cũng đâu để ý. Con nhỏ quen một thằng lớp kế, nhìn mặt mũi cũng tàm tạm, nhìn vẻ ngoài coi bộ cũng khá giả. Con nhỏ này có một cái tính tốt: đó là hay quên. Nó yêu thằng bồ mới một cách hết sức tự nhiên, như không hề trải qua mối tình nào trước đó. Nó hồn nhiên khoe mấy món quà thằng nhỏ tặng, khoe mấy thứ nó tự tay sắm. Tôi thoáng buồn, bởi cái nét hồn nhiên ấy của nó, lúc đó hoàn toàn không giả tạo. Con nhỏ đang yêu thật.

Không rõ các bạn còn nhớ 1 chi tiết hay không: đó là sự đẹp trai của tôi. Tuy nhiên bây giờ, nó pha trộn giữa phong cách lạnh lùng và chút giang hồ tôi mới xí được chỗ đứa anh, nên nó càng tạo ra sự hấp dẫn đối với đám cá sấu trong lớp. Nhất là khi tôi đang ở trong trạng thái độc thân. Ba má từ sau khi biết vụ tôi chia tay con nhỏ cũng lỏng dần cấm vận, để được dăm bữa tôi lại y như ngày hoành tráng của mình – tất nhiên là không có cái vụ thụt két kia nữa.

Tôi có nhiều đức tính tốt à nha, có điều trong số đó không có tính chung thủy. Năm lớp 11, tức là độ 2 tháng sau biến cố với con nhỏ, tôi cũng có bồ. Một con nhỏ khá xinh mới chuyển trường. Con nhỏ tóc dài, da trắng, nhỏ nhắn, khá là dễ thương nhưng hơi cổ hủ. Bằng chứng là tôi yêu con nhỏ 1 tháng trời nhưng cũng chưa biết cái đầu ti nó nằm ở chỗ nào nữa.

Nói tới cái vụ này lại phát rầu. Dắt con nhỏ đi uống nước mấy cái quán tối mò – ừ thì cũng vô – nhưng vô cho nắm tay là hết. Nắm tay nghiêm túc đó nha, không phải nắm tay con nhỏ rồi nhét vô quần đâu nha. Tôi cũng nản hết sức nản. Hôn con nhỏ, con nhỏ cho hôn lên má. Ôm con nhỏ, con nhỏ cho ôm, sờ lên ngực – con nhỏ gạt phắt tay tôi như tay tôi mới bốc phân. Buồn ơi là sầu.

Đàn ông ai cũng có nhu cầu sinh lý hết trơn hết trọi. Tôi còn thuộc dạng khá mạnh nữa là đằng khác. Có điều, tôi hổng biết giải quyết ra sao, chỉ biết ca duy nhất một bài “All by myself” của Celine Dion mỗi khi nổi hứng. Kêu con nhỏ bồ hiện giờ giải quyết dùm à? Tỉnh dậy đi cưng!

Cũng có đôi lúc, tôi nằm mơ thấy con nhỏ Linh. Cũng phải thôi, ký ức về nhỏ không thể nào sớm quên hết được, nhất là khi nó gắn liền với những đam mê dâm loạn. Và mỗi khi mơ thấy con nhỏ, đêm nào tôi cũng thức dậy vô toilet ngẫm nghĩ hồi lâu. Dễ nản thiệt.

Con nhỏ Linh không ưa con bồ mới của tôi. Cái tính đàn bà nó vậy. Dù sao, tôi cũng đã trở lại và lợi hại như xưa, tôi cũng đang là hotboy của trường chứ bộ. Dù con nhỏ cũng đã sắm thằng bồ mới, cái ánh mắt của nó nhìn con nhỏ bồ mới của tôi vẫn chẳng có chút xíu nào thiện cảm. Hừ, tôi mặc kệ, dù sao thì đó cũng chỉ là chuyện đàn bà, tôi quan tâm làm gì chứ!

Nhưng, từ cái ngốc nghếch hết sức đàn bà và trẻ con của con nhỏ này, cả một trời bão táp đã nổi lên trong cuộc đời tôi!

Con nhỏ Trang – bồ mới của tôi cũng là một con nhỏ kì lạ. Không phải kì lạ theo cái cách con nhỏ Linh nha – nếu vậy chắc tôi cũng đi tự tử sớm quá. Con nhỏ này khôn ngoan và tỉnh táo một cách dễ sợ – dường như nó sinh ra chuyên để chỉ lối cho tôi đi vậy. Cũng không ai nghĩ tôi và con nhỏ có thể yêu nhau: con nhỏ học rất giỏi, rất ngoan, tôi thì ngược lại hoàn toàn. Nhưng nói chung, theo tôi thấy thì sự đẹp trai có thể xóa nhòa mọi khoảng cách và biến cái không thể thành có thể. Mối tình của tôi và nhỏ Trang chẳng phải là một minh chứng hùng hồn đó sao?

Nhưng từ bữa tôi quen nhỏ Trang, tôi cũng có thay đổi nhiều nhiều. Tôi học hành cũng chịu khó hơn, thậm chí còn đi học thêm với nhỏ (cái này cuộc đời tôi chưa khi nào tự nguyện nha) và đặc biệt, ba má tôi cũng rất ưng con nhỏ. Cũng phải thôi, có một đứa con gái như vậy chịu con trai mình, ông bả muốn khóc thét lên vì mừng ấy chứ. Gia đình con nhỏ cũng gia giáo, ba má nó làm công chức đàng hoàng, thậm chí còn làm sếp bự. Tôi cũng hoàn toàn hài lòng về con nhỏ, ngoại trừ ba cái vụ nó cấm vận tôi khét lẹt. Có điều, nhờ con nhỏ này, tôi mới phát hiện ra một điều cực kì hay ho: đó là trong tình dục, không có cái quy tắc khỉ khô nào hết.

Bạn sẽ bắt đầu bằng điều gì để thịt một con nhỏ? Nói chung sẽ khá là lâu lắc. Đầu tiên phải là cầm tay nè, đúng không? Nó chịu cho cầm tay rồi thì sẽ là ôm hoặc hôn vô má nè. Sau cái vụ hôn vô má sẽ là hôn vô môi nè. Tiếp theo đó, sẽ tìm cách chạm vô ngực nó, phải vậy không? Và sau khi chạm vào ngực nó, bước cuối cùng là cái nơi ai cũng biết, đồng ý không?

Nếu bạn gật gù với mấy cái câu tôi hỏi: đúng không, phải vậy không đó thì chứng tỏ bạn sai hết trơn hết trọi. Đàn bà vốn chẳng có cái quy tắc nào hết, chỉ có một thứ duy nhất bạn phải nên nhớ rằng: những cái gì đàn bà cho là xấu xí ở trên cơ thể, bạn đừng cố tìm cách đụng vô hoặc mở ra coi. Thay vào đó, hãy thử ở những nơi khác. Cái này là một thứ kinh nghiệm xương máu của tôi, sau khi mất tới vài tháng không làm sao mở được nút áo con nhỏ, trong khi chỉ cần 20 phút để … cho tay vô quần. Tại sao ngộ vậy? Vì ngực con nhỏ Trang của tôi nhỏ xíu và nó thì luôn mặc cảm về điều đó, bởi vậy vì một suy nghĩ cứng nhắc: sờ lần lượt từng chỗ – mà tôi phải tốn tới mấy tháng trời vật vã T_T .

Nếu con nhỏ Linh gọi là lanh, thì con nhỏ Trang của tôi chỉ có đúng một từ duy nhất để nói về nó: Khôn. Nó khôn một kiểu trí óc và cực kì mẫn cảm, có tố chất làm một nhà ngoại giao hoặc cán bộ cỡ bự không chừng. Hai cái đầu óc đó nếu tranh đấu với nhau, chẳng cần nghĩ cũng biết ai sẽ giành phần thắng. Có điều tụi nó thắng hay thua gì kệ chớ, sao lại lôi tui vào làm gì trời?

Tôi và con nhỏ Trang bắt đầu tình yêu theo đúng kiểu một tô bún riêu – nghĩa là hết sức bình thường như mọi đứa học sinh khác, chớ không bụp roẹt như kiểu nhỏ Linh. Cũng bởi vậy, thứ tình cảm được nuôi dưỡng từ từ không gây shock như lần trước, nhưng nó cứ như một sợi dây vô hình buộc chặt lấy tôi và nhỏ thiệt chặt. Chúng tôi yêu nhau thật – một thứ tình yêu vượt lên trên tình dục. (nói vậy cho oai chớ tại con nhỏ không cho, tôi cũng thèm chớ bộ).

Con nhỏ Linh đã thay tới mấy đời bồ. Tôi không hiểu có phải do những thứ nó muốn không được thỏa mãn hay không, nhưng những thằng bồ của nó đều đến và đi như những dòng sông nhỏ. Tôi cũng bắt đầu chẳng quan tâm tới những việc đó – giờ trong mắt tôi chỉ có nhỏ kia, tôi quan tâm chuyện bao đồng làm gì chớ. Thậm chí, thái độ của tôi đối với nhỏ Linh lại trở về một mức bình thường, thi thoảng gặp nhỏ tôi vẫn có thể nói vài câu chuyện, vô tình gặp nhỏ ăn sáng ven trường tôi cũng rút ví ra trả, giống như gặp một đứa bạn học mà thôi. Nhưng, những cái tiếp xúc đó vô tình lại hại tôi.

Đàn bà nào cũng có cái tính ích kỷ hết trơn. Và con nhỏ Linh này “đàn bà” hơn người khác tới mấy chục lần. Nó đâu có còn yêu tôi, nhưng nó lại không hề hài lòng khi thấy con nhỏ khác có được tôi. Một con nhỏ kì cục. Nhưng giá mà nó chỉ để những cái suy nghĩ đó trong đầu, mọi thứ khủng khiếp đã chẳng đổ xuống đầu của cả tôi lẫn nó.

Buổi sáng nào tôi cũng ngủ trễ hết trơn. Ba má tôi đi làm sớm, nhà có một mình, đâu có ai đánh thức tôi dậy chớ. Có điều, sáng hôm đó lại không như vậy. Tôi bị tiếng chuông cửa reng reng làm tỉnh ngủ. Vơ cái quần mặc vô, dụi mắt mấy cái cho tỉnh táo, tôi làu bàu ra cửa. Ai mà rảnh rang dữ vậy trời, mới có … 9h sáng mà đã làm phiền thấy ớn.

Tôi đi ra ngoài cửa. Tỉnh ngủ luôn bởi bên ngoài cửa là con nhỏ Linh đang đứng. Tôi ớ người ra một hồi, quên cả mở cửa:
– Anh định để em đứng ngoài này hả?
Con nó làm một câu tỉnh rụi. Phút ban đầu ngỡ ngàng rồi cũng thoáng qua đi, tôi lấy ra một nụ cười tỉnh bơ:
– Vô nhà chơi em.

Con nhỏ bước vô nhà giống như giữa tụi tôi chưa có chuyện gì xảy ra hết vậy. Tôi cũng chưa rõ nó tới tôi có chuyện gì, nhưng chắc chắn là không phải qua hỏi thăm sức khỏe. Trúng phóc luôn. Sau mấy câu tầm xàm không đầu không đuôi, con nhỏ vô thẳng vấn đề. Một vấn đề làm tôi ngỡ ngàng tập 2:
– Anh… anh còn tiền không cho em mượn đỡ mấy trăm ngàn!

Tôi đã biết nhỏ tới thăm tôi không phải không có chuyện, nhưng thực sự tôi không nghĩ tới mấy cái vụ này. Tôi cũng không hiểu nhỏ nghĩ gì mà tới mượn tiền tôi. Nhưng nghe tới chữ “tiền”, trong lòng tôi thoáng nở một nụ cười chua chát. Tiền à? Sao mọi chuyện của tôi và con nhỏ này luôn chỉ xoay quanh duy nhất một chữ “tiền”?

Con nhỏ như không nhìn thấy vẻ mặt tôi lúc đó. Giọng nó vẫn đều đều:
– Em kẹt quá, giờ không đi mượn ai được nữa. Em có chuyện gấp lắm, nếu anh có anh giúp em lần này đi!

Tôi tính hỏi con nhỏ kẹt chuyện gì, nhưng bất giác tôi đưa mắt nhìn lên người nhỏ. Con nhỏ vẫn vậy, có điều nét mặt nó hơi mệt mỏi và dày dạn. Ba thứ đồ trang sức trên người nhỏ đâu mất sạch. Rốt cuộc là con nhỏ này đã làm gì với đống đồ tôi từng mua tặng nó. Đột nhiên, trong lòng tôi có một cảm giác chán ghét tới kinh khủng. Thứ đàn bà vật chất – vẫn luôn là thứ tôi ghét nhất ở trên đời. Nhưng tôi vẫn hỏi con nhỏ:
– Em cần bao nhiêu tiền?

Con nhỏ đôi mắt sáng lên.
– Em chỉ cần một triệu thôi. Anh có mà, phải không?

Giọng con nhỏ dễ nghe lắm, nhưng lúc đó tôi chỉ muốn bịt chặt đôi tai lại. Tôi không nghĩ từ cái miệng tôi từng đặt nụ hôn đầu tiên kia lại có thể nói ra những cái lời sặc mùi gái làm tiền. Lòng tôi lạnh lại. Đầu óc tôi cũng theo đó mà thản nhiên kì lạ:
– Tiền tất nhiên anh có. Cho em vay cũng được thôi, nhưng khi nào em sẽ trả lại anh?

Con nhỏ không dè tôi hỏi nó một câu khó dữ vậy. Lần đầu tiên kể từ khi bước vô nhà tôi, con nhỏ lộ ra vẻ bối rối:
– Em cũng chưa biết nữa. Khi nào em có thì em sẽ trả liền mà. Sao giờ anh thay đổi quá vậy Long?

Tôi thay đổi à? Tôi chỉ muốn cười vô khuôn mặt đang tỏ vẻ ngây thơ của nó một tràng dài thiệt dài. Đúng vậy, tôi thay đổi thiệt. Tôi đâu còn là thằng nhóc khờ ngày nào, luôn cung phụng cho nó đâu cần tính toán.

Con nhỏ lại nằn nì:
– Anh không giúp em, em cũng không biết phải làm gì nữa đâu anh.

Tôi thật sự chỉ muốn tống con nhỏ bay ngay ra khỏi nhà tôi lập tức, nhưng dù sao… tôi cũng không làm nổi. Bởi làm vậy, nhẹ nhàng quá so với những gì con nhỏ đối xử với tôi. Một thứ quỷ Satan dường như đang ngự trị trong lòng tôi, nó hút những cơn giận dữ trong tâm hồn tôi, rồi phình ra lớn thiệt lớn. Con quỷ ấy đang nói với con nhỏ:
– Thật ra, một triệu cũng đâu có lớn. Nhưng mà anh cho em được. Có điều, lớn không lớn mà nhỏ cũng không có nhỏ, không lẽ em để anh chịu thiệt vậy sao?

Ánh mắt con nhỏ lộ rõ vẻ ngỡ ngàng. Nó không thể tin rằng chỉ sau vài tháng ngắn ngủi, tôi như lột xác thành một con người hoàn toàn khác. Đúng, tôi đang không phải là chính tôi!
– Vậy… ý anh muốn sao? – Con nhỏ khó hiểu hỏi.
Tôi thản nhiên nói từng chữ một:
– Anh muốn đụ em!

Có một cái gì đó đang vỡ ra trong mắt con nhỏ. Có thể lắm, đó có thể là những suy nghĩ đơn giản về tôi trong mắt nhỏ đang vỡ vụn. Cũng có thể là một thứ tự ái đang khiến cho tim con nhỏ đau nhói. Tôi đứng yên và chờ đợi. Tôi chờ đợi một giọt nước mắt của con nhỏ lăn xuống, đợi một cái vùng chạy thật nhanh ra khỏi cửa nhà tôi… Khi ấy, tôi không biết tôi có kiềm được mình không chạy theo con nhỏ, ôm nó lại và làm tất cả những gì nó muốn hay không. Bên trong một tảng đá, không thể có thạch rau câu, nhưng trong bất kì một tâm hồn dù đã hóa đá nào, vẫn luôn có những điểm yếu mềm có thể chạm vào.

Nhưng con nhỏ không bao giờ chạm nổi vô cái điểm mềm yếu nhất trong tâm hồn tôi. Đơn giản, nó cũng giống như tôi – cả 2 đứa chưa bao giờ hiểu nổi về nhau.

Ánh mắt con nhỏ đang đanh lại. Gương mặt nó vênh lên đầy khiêu khích:
– Bộ anh thèm tôi dữ vậy sao!
Đổi tông à nha. Chiêu đổi tông này nếu phát ra từ miệng mấy lão giang hồ còn có chút ép phê, còn phát ra từ miệng một con nhỏ nữ sinh thì đâu có chút tác dụng nào. Tôi cười khẽ – một điệu cười rất nhạt mà chính tôi cũng tự cảm thấy ghét mỗi khi làm:
– Đúng rồi đó, em à!
Ánh mắt con nhỏ trở nên sắc thiệt sắc. Nhưng gương mặt của nó bỗng trở nên thản nhiên kì lạ:
– Vậy được. Dù sao em cũng chẳng còn gì để mất!

Than ôi! Cái suy nghĩ chẳng còn gì để mất thật khốn nạn. Đàn bà mất trinh là không còn gì để mất sao? Còn danh dự, còn phẩm giá, còn cả những giá trị tối thiểu nhất mà một con người cần phải có! Con người ta chỉ thật sự mất đi mọi thứ khi mà niềm tin vào chính mình không còn nữa. Có điều, con nhỏ sẽ không thể hiểu, vĩnh viễn không thể hiểu, nó đã đánh mất đi thứ quý giá cuối cùng còn lại ngay trong ngày hôm đó.

Tôi dửng dưng đứng nhìn con nhỏ cởi đồ. Không phải cách cởi đồ e thẹn và ngập ngừng như lần đầu tiên tôi gặp nhỏ. Nó đang ném từng món đồ xuống sàn nhà tôi. Thân hình con nhỏ trần truồng đang hiện ra trước mắt tôi, nhưng tôi không có bất kì một chút cảm xúc nào. Tôi đâu phải đang làm tình với nhỏ? Tôi đang chỉ là một người mua, còn nó lại là kẻ bán!

Người con nhỏ vẫn vậy, không có gì khác nhiều so với thời tôi còn cặp kè với nó, chỉ có điều trên cặp vú con nhỏ, hai cái núm đã đổi màu. Nó không còn hồng rực trinh trắng như lần đầu tiên của tôi và nhỏ mà đã chuyển thành một màu đen kì cục. Mặt con nhỏ cũng đang nhìn tôi nghinh nghinh. Đâu phải gương mặt của con nhỏ mà tôi đã biết. Thứ gương mặt này chỉ mang một thái độ thách thức và bất cần – thứ ít gặp nhất đối với bất kì một đứa học sinh nào. Nhưng con nhỏ có.
– Anh cởi quần áo ra đi. Anh muốn lắm mà!

Từng lời con nhỏ như cái bàn chải sắt cứng thiệt cứng, chà bay cái chút yếu mềm cuối cùng trong trái tim tôi. Giờ này, tôi chính thức không còn là tôi nữa! Tôi sẽ là super man! (nói nhảm tí cho đỡ căng thẳng).

Tôi thong thả lột đồ. Thằng em coi bộ không khoái ba cái vụ đấu trí này lắm nên nằm tỉnh rụi. Con nhỏ đứng nhìn tôi với một ánh mắt dửng dưng không cần giấu diếm. Thứ ánh mắt đó càng kích thích sự độc ác trong con người tôi lên gấp bội. Tôi đứng trần truồng trước mặt con nhỏ, và lần đầu tiên trong đời, tôi thốt ra một câu:
– Mút cặc đi!

Thứ ngôn ngữ bậy bạ đó tôi chưa từng nói thêm với ai lần nữa, dù cho đối tác của tôi có lúc cũng là một ả cave. Nhưng con nhỏ đã là người đầu tiên phải nghe điều đó. Mặt con nhỏ xám lại, miệng nó mím chặt, nhưng rất nhanh, nó cúi xuống há mồm ngậm lấy con cu tôi. Đôi mắt nó mở to, cái cần cổ đưa lên đưa xuống lẹ và máy móc như một con robot. Robot mút cu.

Tôi gần như trở thành một thằng đàn ông bất lực. Con cu cứng theo một phản xạ có điều kiện, còn những dây thần kinh của tôi đang nằm èo uột mềm xèo. Không cảm giác! Con nhỏ gương mặt trơ ra, nó như thể một nữ công nhân xưởng may đang may một chiếc giày, đâu phải giống như đang quan hệ. Không có một chút cảm xúc nào trên mặt.

Nhưng trong tôi, một chút cảm giác của con người cũng đã mất đi. Sự phản ứng của con nhỏ đang khiến cho thằng đàn ông trong tôi bị xúc phạm mãnh liệt. Tôi chỉ khát khao tột bậc một thứ: hành hạ con nhỏ, trả thù con nhỏ.
– Dạo này em kinh nghiệm dữ ha!
Con nhỏ sững lại một chút. Cái miệng đang mút con cu tôi dừng lại. Một câu trả lời cũng chua chát đâu có kém:
– Kinh nghiệm mà anh!
À, thứ này gọi là kinh nghiệm của đàn bà. Kinh nghiệm đến từ con cu của tụi đàn ông. Tôi cười nhạt một tiếng:
– Biết làm gì thì biểu diễn nốt đi em!
Con nhỏ làm thinh. Đôi mắt nó vẫn chẳng hiện ra thêm bất kì một chút cảm xúc nào. Con nhỏ cúi xuống, ngậm viên bi của tôi cho vào miệng, lấy lưỡi đẩy đưa. Một chút cảm giác cũng đến với tôi, con cu của tôi khẽ giựt. Ánh mắt của con nhỏ cũng thoáng một tia chế giễu.

Tôi nổi khùng, đẩy con nhỏ mạnh xuống đất. Tay kéo cái mông nó chổng cao lên, con cu tôi đâm vô mạnh thiệt mạnh. Đây không phải là đụ, đây giống như một thứ trả thù, tuy nhiên thay bằng nắm đấm lại là thằng nhỏ. Tôi như một thằng điên, đâm mạnh hết sức, đùi va vô mông con nhỏ kêu bèn bẹt. Tôi muốn nghe thấy con nhỏ rên, nghe nó la đau. Nhưng nó không có phát ra bất cứ một thứ âm thanh nào. Nó im lặng như thể đang cầu nguyện, tôi cũng im lặng như đang mặc niệm, và 2 đứa tôi đang đụ nhau. Âm thanh duy nhất trong phòng chỉ là tiếng ọp ẹp của con cu ra vào trong bướm.

Lồn con nhỏ đã khác nhiều. Không còn khít rịt như trước nữa, cũng không có một màu hồng đẹp đẽ và trinh trắng như xưa. Hai miếng thịt nhỏ vẫn chưa trở thành cà vạt, nhưng nó đã trở thành thứ màu đen xỉn xỉn. Con cu của tôi thọc vô sâu thiệt sâu, nhưng thứ cảm giác ấm áp và từng thớ cơ bên trong bướm con nhỏ ngậm chặt lấy cu của tôi không còn nữa. Lúc này, tôi giống như đang đút con cu vô một cái ống nhựa chứa đầy dầu.

Bộ phim sex không có tiếng rốt cuộc cũng chỉ diễn ra được 15 phút. Tôi rút con cu ra khỏi bướm con nhỏ, lấy tấm giấy ăn lau qua loa. Thằng nhỏ vẫn chưa thèm khóc – hay nói đúng hơn là khóc không thành tiếng. Áp lực tâm lý là loại thuốc chống xuất tinh sớm hiệu quả nhất trên đời, có điều hôm nay tôi dùng thuốc quá liều.

Con nhỏ thấy tôi dừng lại, nó lạnh lùng đứng lên. Rất nhanh, nó lau qua rồi mặc đồ vô, gương mặt nhìn tôi vô cảm. Tôi đưa con nhỏ xuống nhà. Tới bậu cửa, nó nhìn thẳng vô mặt tôi, bàn tay xòe ra:
– Tiền của em đâu!

Tôi móc trong ví đủ 1 triệu đồng đưa cho con nhỏ. Tay con nhỏ vừa cầm lấy mớ tiền, tôi cảm thấy trong lòng mình có thứ gì mất mát. Tất nhiên không phải tiền, tiền chỉ nằm trong ví chứ không thể nằm trong lòng tôi được. Thứ tôi mất, đó là một chút cuối cùng dành cho con nhỏ…

Kể cho các bạn nghe một tin vui: tôi mới bị ghệ đá tập 2. Lần này, không ai khác chính là con nhỏ Trang. Con nhỏ làm tôi chới với khi nói lời chia tay sắt đá, chỉ sau bữa con nhỏ Linh tới nhà tôi chơi một vài ngày.
– Em không thể yêu anh được nữa! Con nhỏ Trang nhìn sâu vô mắt tôi, ánh mắt nó giận dữ tưởng chừng muốn xẻ thịt tôi ra trộn mắm ruốc ăn ngay tức khắc.

Thề có chúa tôi không hiểu con nhỏ này muốn nói gì. Bữa nay đâu phải ngày 1/4 vậy trời.
– Em nói gì kì vậy? Tại sao em lại đòi chia tay anh?
Con nhỏ nín thinh không đáp. Đôi mắt nhỏ vẫn nhìn tôi đầy sự căm ghét. Tôi không hiểu sao lại buột ra một câu lãng xẹt:
– Bộ… em có người khác hả?
Quỷ tha ma bắt, tại sao từ cái vụ với con nhỏ Linh xong, tôi bị con nhỏ nào đá cũng tưởng nó có bồ mới vậy trời. Con nhỏ như một thùng thuốc nổ, còn cái câu nói vừa rồi của tôi là cái bật lửa Zippo. Nó la lớn thiệt lớn:
– Anh làm cái gì thì anh tự biết đó! Anh đi mau đi!

Giữa nguyên cái lớp học, âm thanh con nhỏ vang lên khác gì tiếng trống tan trường. Phải tới cả trăm con mắt ngó lom lom vô cái mặt tôi, trong đó có con mắt của nhỏ Linh. Một ánh mắt đầy ắp sự thỏa mãn trẻ con. Nhưng lúc đó, tôi đâu có đầu óc đâu mà phân tích. Tôi muốn biến thành con gì nhỏ thật nhỏ để trốn đại vô một góc nào đó, để tụi bạn học khỏi dòm hướng cái ánh mắt hiếu kì về phía thằng tôi. Con nhỏ Trang úp mặt xuống bàn khóc nấc lên. Mấy đứa bạn gái xúm lại, vừa vỗ về con nhỏ, vừa dành tặng tôi những ánh mắt âu yếm hình viên đạn.

Tôi thở dài một cái. Năm nay sao Kế Đô La Hầu gì đó chiếu vô tôi hay sao mà tôi xui tận mạng. Lững thừng bước ra cái hành lang làm một điếu thuốc cho tỉnh táo, chợt thấy thằng bạn học (thằng hôm bữa tôi giúp nọ vụ oánh lộn) chạy ra đứng kế, mặt đầy vẻ thông cảm. Tôi muốn giơ tay xoa đầu nó một cái biểu lộ sự cảm ơn, nhưng làm vậy giống làm với mấy con cún quá nên tôi nghĩ sao lại dừng cái rụp. Thằng nhỏ từ sau vụ oánh lộn kia chính thức coi tôi là vì sao trong lòng nó – giờ đang có một khuôn mặt hết sức sẻ chia, kèm chút ngưỡng mộ:
– Anh Long dữ ghê ha. Con nhỏ nào cũng chết lên chết xuống, em phục anh thiệt!

Chết cái đầu nó chớ! Tôi phát ngán với cái suy nghĩ trẻ con của thằng nhóc ác, thở dài một cái quay đi. Thằng nhóc ác lại lóc chóc tiếp lời:
– Chắc con nhỏ Trang với con nhỏ Linh ghen rồi gây sự với nhau, phải không anh?

Vụ này mới nha. Hồi nào tới giờ con nhỏ Trang đâu có bao giờ nói chuyện với nhỏ Linh. Dù nó vào sau, nhưng nguyên đoạn tình sử của tôi với nhỏ Linh đã trở thành huyền thoại trông lớp học, không có lí nào nó không biết hết trơn. Có điều, con nhỏ này rất thông minh, nó chưa khi nào gặng hỏi tôi về mấy chuyện cũ. Thứ đàn bà vậy, khó kiếm hết sức. Nhưng sao giờ lại có vụ gây sự với nhau gì ở đây?
– Mày nói vậy là sao? Con nhỏ Trang gây sự với nhỏ Linh hả?
Thằng nhóc ác liếm môi:
– Em đâu có biết, hồi nãy thấy 2 con nhỏ đứng nói chuyện với nhau một hồi lâu thiệt lâu, xong nhỏ Trang đi vô là gây với anh luôn đó!
Tôi muốn té ngửa. Không lẽ… cái chuyện tôi làm với nhỏ Linh hôm bữa, nó cũng dám đem kể với con bồ hiện tại của tôi. Mắt tôi lúc đó chắc ác thiệt ác nha, làm thằng nhóc ác hoảng hồn:
– Em cũng chỉ đoán vậy thôi, cũng chưa chắc đúng mà anh!

Tôi thì chắc luôn chứ khỏi cần đoán. Trăm phần trăm là con nhỏ Linh kia đem ba cái chuyện tầm bậy của tôi và nó ra kể cho nhỏ Trang, chứ sức mấy con nhỏ dám bỏ tôi cái rụp vậy. Tôi hít một hơi dài thiệt dài, cố gắng trấn tĩnh để khỏi nhảy vô lớp, lôi con nhỏ ác kia ra đấm đá một hồi.

Hít thở một hơi, tâm trạng coi bộ cũng khá hơn. Trên đời, tôi ghét nhất bị đâm sau lưng, đặc biệt bị đàn bà đâm sau lưng lại là một thứ dư vị càng khó tả hơn. Hết giờ học, tôi đợi con nhỏ Linh đi tới, nắm nhẹ lấy tay áo nó, nhẹ giọng:
– Em qua đây anh có chuyện muốn nói!

Con nhỏ – hoàn toàn khác với sự tưởng tượng của tôi – mặt tỉnh bơ đi theo. Dường như nó đoán biết trước tôi sẽ hỏi nó điều gì, và trong đầu nó cũng đã có sẵn một câu trả lời hoàn hảo. Đúng như tôi đoán, nghe tôi đặt vấn đề thẳng, con nhỏ cà chớn làm cái mặt hết sức thỏa mãn trả lời:
– Em chỉ kể cho nhỏ Trang nghe vài chuyện thôi mà. Mà không có gì không đúng hết trơn hết trọi, em cũng không có xạo gì hết trơn!

Tôi chẳng cần phải hỏi nó thêm câu chuyện đó là thứ chuyện gì. Tôi nghiến răng muốn bể cái hàm, đầu óc sôi sùng sục, đôi bàn tay tôi nắm chặt. Dễ chừng tôi táng vô mỏ con nhỏ lắm à nha. Sao lúc đó, cái hình tượng con nhỏ trong tôi thiệt tệ hết sức: một con đàn bà dâm loạn, trơ trẽn và độc ác. Cái hình tượng ấy giờ đang mở to cái mỏ:
– Anh là con trai mà, dám làm dám chịu đi. Đâu phải em dụ anh đâu, là tự anh muốn đó!

Cơn giận của tôi giống như trái banh bị châm kim, xì lẹ thiệt là lẹ. Con nhỏ đang chơi ác tôi, chơi theo một kiểu tôi khó lòng giải quyết bằng nắm đấm. Dù sao, cái vụ đó là tự tôi đòi hỏi, tự tôi làm, tự tôi cũng phải chịu đòn chơi ác này của nhỏ. Đôi tay tôi thu lại, miệng tôi bất giác nở ra một nụ cười đanh ác:
– Rồi mày sẽ phải hối hận.

Cái mặt tôi lúc đó ác lắm hay sao mà con nhỏ thoáng giật mình sợ hãi. Nhưng cũng rất nhanh, nó vênh cái mặt lên một cách hết sức trẻ con, đi lẹ xuống phía dưới cầu thang, bỏ lại tôi đứng chết sững trong mớ suy nghĩ ngổn ngang: Trả thù con nhỏ!

Theo các bạn, tôi nên trả thù con nhỏ theo cách thế nào? Kiếm người rạch mặt nó hay kêu giang hồ oánh? Thật ra trong lúc nóng giận, không phải tôi không nghĩ qua ba cái vụ đó, tuy nhiên nghĩ kĩ lại thấy chẳng ổn chút nào. Giang hồ duy nhất tôi quen là lão Hưng và đám bạn, và tôi cam đoan rằng nếu mở miệng nhờ đi oánh một con nhỏ học sinh, chắc lão cũng chẳng nể nang mà táng cho tôi mấy cái bạt tai.

Còn nữa, tôi cũng cảm thấy mình không thỏa mãn với cách thức trả thù như vậy. Tổn thương tinh thần sẽ trả bằng thứ đau đớn trong tâm hồn, chứ không thể trả bằng nỗi đau thể xác. Nói hay dữ dội, nhưng rốt cuộc chính xác làm thế nào để con nhỏ cảm thấy “đau đớn tâm hồn” lại là chuyện khác. Tôi không biết làm sao.

Có điều trong lúc tôi loay hoay tìm cách trả thù con nhỏ, mỗi ngày đi học đối với tôi đều là một cực hình. Con nhỏ Trang nhìn thấy tôi luôn hướng đôi mắt hình khẩu AK chĩa thẳng vô mặt tôi như muốn bóp cò, con con nhỏ Linh còn tệ hơn: ánh mắt hả hê và mỉa mai một thằng đàn ông chim to nhưng vô dụng. Tôi sợ mấy vụ này mà diễn ra dài dài, dám tôi nổi khùng cầm nguyên khẩu súng tiểu liên vô trường nã liên hồi giống như mấy vụ án mạng bên Mỹ lắm. Nhưng rất may cho trường học và cả cho tôi, tôi chưa khùng và súng của tôi chỉ bắn được mấy con nhỏ, sức mấy bắn người.

Tôi lựa một giải pháp tiêu cực hơn: trốn học. Ít nhất cũng không phải đối diện với tất cả mấy thứ đó, ít nhất cũng có một cái không gian thoải mái hơn để mà hít thở. Không gian thoải mái đó còn đâu lí tưởng hơn chỗ lão anh tôi.

Giang hồ có một cái điểm mạnh: không quan tâm tới việc học hành của con em. Tôi nghiệm ra vậy bởi dù tôi có lên chỗ lão chơi sáng trưa chiều tối, lão cũng không thèm quản. Chỗ của lão là một quán karaoke khá to – nghe đâu vừa xiết nợ được – có nuôi đào. Ngày ngày tôi qua đó, ngồi tán dóc với đám tiểu yêu kiêm trông xe ở phía ngoài quán, nhìn mấy cha thừa tiền rửng mỡ đi hát hò, nhìn mấy con đào chạy tới chạy lui cũng thấy cuộc đời đỡ lẻ loi. Lão thi thoảng đi ra, vất cho tôi bao thuốc, nói vài câu tầm xàm rồi cắm cúi chạy đi đâu đó. Giang hồ mà bận bịu làm như giám đốc gì đâu.

Đám tiểu yêu ngoài cửa có vài thằng chỉ hơn tôi 1 – 2 tuổi. Tụi này lăn lộn từ nhỏ nên cái ranh ma của tụi nó, cỡ như tôi không có so sánh được. Trong số đó tôi đặc biệt có cảm tình với một thằng tên Bảo. Bảo nhỏ – người nó nhỏ xíu nhưng lanh thiệt lanh, lão Hưng nhà tôi cũng mến thằng nhóc đặc biệt. Nó là thằng chuyên đi kêu gái cho quán karaoke của lão anh tôi.

Một bữa vắng khách, tôi và thằng Bảo nhỏ nằm thừ lừ trên yên xe như 2 con cóc cụ, hút thuốc tán dóc trên trời dưới bể. Nói đủ thứ linh tinh, cuối cùng câu chuyện cũng tìm về gái – nội dung chính thường xuất hiện trong những cuộc nói chuyện giữa đàn ông đích thực. Thằng Bảo nhỏ là một con quỷ chính hiệu, nó lăn lộn giữa bầy gái gọi có thâm niên tới 2 năm nên so với nó, thằng nhóc mới biết quan hệ như tôi chính thị là một con nai vàng ngơ ngác.
– Mày có thích găm bi không Long?

Nó hỏi một câu trớt quớt. Tưởng gì, cái vụ này tôi … có nghe rồi à nha. Lấy cái pha ô tô hoặc đít chai làm thành viên bi nhỏ, nhét nó vô cái khoảng da chim, cộm lên một cục nhìn thấy ghê luôn. Nhưng mà … tôi chưa có thấy qua.

Thằng Bảo nhỏ thấy cái mặt tôi chưng hửng, nó khoái trá làm thêm một loạt câu chuyện truyền kì về các loại trang sức con cu: nào bi, nào khuyên, nào tạ, nào song kiếm, tôi nghe mà muốn hoa cả mắt. Tôi hỏi nó:
– Vậy mày có loại nào?
Thằng Bảo nhỏ mặt cũng lộ ra một chút hãnh diện:
– Tao có đôi bi cá vàng lận (Bi cá vàng là loại bi tròn, găm ở 2 bên con cu, nhìn lồi ra như mắt con cá vàng vậy. Bi có nhiều loại, trong đó phổ biến là loại bi dài được mài thành hình lục giác, khi găm vô con cu nó có thể xoay xoay được) Chơi bằng cặp bi này, cave cũng khen à nha!

Tôi cũng thấy nể thằng nhỏ thiệt. Nó hơn tôi có 1 tuổi mà theo như nó nói, gái làm tiền cỡ nào cũng qua tay nó hết trơn. Cũng phải, nó làm nghề lựa gái, con nào không muốn có khách thì nó ưu tiên kêu tới tên mình. Đột nhiên, đầu tôi lóe lên một cái tia mãnh liệt. Đây rồi! Tôi tự dưng trở thành cà lăm, hỏi thằng Bảo nhỏ:
– Mày… mày có biết hết tụi cave không?

Thằng Bảo nhỏ nhìn tôi như nhìn người hành tinh khác, phán một câu xanh rờn:
– Bộ mày tưởng cả thành phố này, tao là trùm cave hả? Tao nắm được dăm chục con là quá cỡ thợ mộc rồi, cave ở trong thành phố còn nhiều hơn cả học sinh đó mày.

Tôi hơi nản chí. Dù sao nó nói cũng đúng thiệt. Cave ở cái thành phố này quá trời luôn, nhưng dù sao cái ý tưởng hôm nay của tôi cũng không hề tệ. Tôi gục gặc đầu, kêu nó:
– Được rồi, bữa nào tao có hứng, mày đi với tao chơi cave, chịu không?
Thằng Bảo nhỏ mặt nhơn nhơn:
– Ba cái vụ đó đối với tao dễ như ăn cơm. Coi chừng ngủ với tao xong, nó còn hổng muốn lấy tiền nữa đó!
Tôi mặc kệ thằng Bảo nhỏ tự sướng, ngả người ra sau ghế lim dim. Trong đầu tôi, một cái ý định đã hình thành.

Má con nhỏ Linh mà đi làm gái thì coi sẽ thế nào? Tôi cũng không rành lắm, nhưng vài bữa tiếp xúc với cái môi trường sặc mùi tình dục và tiền bạc kia, tôi cũng hiểu hiểu phần nào. Làm gái, nghĩa là một cổ 3 tròng: đối với khách phải chiều, đối với tụi bảo kê thì phải chi và đối với đồng nghiệp thì phải chẹt. Nhìn qua tưởng nhàn hạ chứ không có dễ sống đâu nha.

Về má con nhỏ, tôi chỉ biết mặt bả qua tấm hình ở nhà con nhỏ, biết bả tên là Bích và có chăng nữa là cái nhà con nhỏ Linh đang ở. Nhưng tôi cũng không hiểu bả có ở đó khi nào không, bởi chưa bao giờ con nhỏ Linh nói má nó đang ở trong nhà. Nhưng dù sao, từng đó cũng là đủ rồi.

Tôi đi tới đi lui chỗ đầu hẻm nhà con nhỏ tới chục bận. Không phải kiếm con nhỏ, mà đi kiếm một gã xe ôm. Xe ôm trước hẻm nhà con nhỏ Linh đầy nhóc, nhưng mấy cái bản mặt đó không xài được. Trông ngù ngờ – loại. Già quá, hiền lành quá – loại. Cuối cùng, tới xế chiều tối nhìn một lão xách chiếc Wave đỏ chạy ra, tướng tá đúng loại tôi kiếm nãy giờ: mắt gian thiệt gian, chạy xe tà tà ra chỗ đậu mà nhìn tới nhìn lui như đi… giựt đồ vậy. Tìm ra rồi.

Tôi kêu lão chở đi lòng vòng một hồi lâu lắc rồi tấp vô quán cafe. Cha nội này chắc đọc báo an ninh nhiều hay sao đó mà tôi kêu cafe nhất định không chịu uống. Thiệt tình, cái xe ghẻ của lão cho tôi, tôi còn uýnh vô mỏ vài cái mới thèm lấy đó!

Uống được ngụm nước, tôi vô đề luôn:
– Em có công chuyện muốn nhờ anh, anh giúp được em sẽ có thù lao đàng hoàng. Anh chịu không?

Mắt lão đảo lia lịa (đừng nói lão nghĩ tôi kêu lão đi buôn hàng trắng à nha, cái mặt đó sức mấy đi làm ba vụ đó được):
– Ờ ờ, thì anh chỉ là xe ôm, em kêu anh chở em đi đâu anh chở đi đó, chớ ngoài ra anh đâu biết làm gì?
Tôi phát rầu với cái lão nhát như thỏ này, đặt vấn đề thẳng luôn:
– Anh dân trong hẻm đó đúng không?
Lão gật cái rụp.
– Biết một bà tên Bích chừng ngoài 30, tuổi chồng đi tù, nhà trong hẻm đó không?
Lão ngẫm nghĩ một hồi, la:
– Phải con nhỏ đi làm đào không? Có đứa con gái nhỏ nhỏ phải không?
Chọn lão này chuẩn thiệt chuẩn à nha. Cái tướng gian gian hay lấm lét mới chịu để ý dữ vậy. Tôi gục gặc đầu:
– Đúng đó anh. Anh biết bả hả?
– Cũng biết sơ sơ, tại trong con hẻm đó hồi trước con nhỏ nó cũng về hoài à.
Tôi hỏi thẳng luôn:
– Anh biết bả làm đâu không? Quán nào?
Đôi mắt lão lại nhìn tôi đầy lấm lét:
– Ờ thì làm cái nghề đó đâu ai biết ở chỗ nào chớ. Mà con nhỏ đó thiếu nợ tùm lum, nó nay đây mai đó mà em. Mà em kiếm nó chi vậy?

Nhìn cái mặt lão, dám nghi tôi là chủ nợ hay công an gì đó lắm. Tôi thở dài một cái:
– Bả thân với con ghệ cũ của em, mà giờ em kiếm không có ra con nhỏ đó. Đang tính hỏi bả xem con nhỏ đó ở đâu, nhà nó có xíu chuyện, vậy thôi. Còn chuyện nợ nần của bả, em đâu có quản.

Cha nội này đa nghi nhưng hơi thiếu IQ, có vẻ dễ tin người dữ. Thấy lão gật gù một hồi, rồi kêu:
– Vậy ý em là nhờ anh kiếm cho con nhỏ Bích chớ gì?
– Đúng rồi. Anh kiếm được bả em trả anh 200k coi như tiền uống cafe, anh chịu không?
Lão xe ôm làm một động tác khiến tôi té ngửa:
– Đưa 200k đây, anh đưa em qua chỗ con nhỏ đó làm.
Thú thật, giờ tôi mới thấy người thiếu IQ không phải lão.

Lão chạy xe vòng vòng một hồi rồi tấp vô một con hẻm. Con hẻm khá sâu, đi một hồi mới tới một cái quán karaoke dạng như quán của lão anh tôi. Nhưng loại quán trong hẻm sâu tít mù, nhìn cũng khá nát này không thể so sánh với quán của lão được. Cửa ngoài đang đóng, phía trong cánh cửa sắt thấy có mấy em gà móng đỏ đang đi tới đi lui, thi nhau ngáp. Lão xe ôm dừng lại, chỉ tôi:
– Đó, quán con nhỏ đó làm đó cưng. Giờ tụi nó còn chưa mở cửa, tầm tối em quay lại là được đó.
Tôi gật gật đầu, ráng nhớ thật kỹ cái địa chỉ quán này. Kêu lão quay xe, tôi chỉ thẳng về hướng quán karaoke của lão anh tôi. Thằng Bảo nhỏ đang ở đó.

Bảo nhỏ là một trong những thằng nhóc có tiềm năng trở thành đại ca nhất mà tôi từng biết. Nó lì lợm, ít ngại va chạm, rất lanh và đặc biệt nhất, sống vô cùng tình cảm. Coi cái mặt nó lấc cấc vậy chớ nói chuyện nghe rất lọt tai, chuyện gì ra chuyện đó và hễ anh em có chuyện nhờ, nó ít khi nào vắng mặt. Tôi cũng được tính thuộc vô dạng anh em của nó chứ bộ.

Bảo nhỏ chỉ lớn hơn tôi một tuổi, nhưng nhìn cách nó điều đào, thâu tiền phế hệt như một gã giang hồ thứ thiệt à nha. Dẫu nó vẫn chỉ là một thằng thuộc dạng “tiểu yêu”, nhưng dưới cái bóng lớn của lão anh tôi, nó cũng có thể tung hoành vài khu mà không có ngại ngùng. Lần này, nhất định tôi phải nhờ tới nó.

Cũng hên cho tôi, quán đang sửa. Bảo nhỏ đang ngồi thù lù trong góc đánh bài, nghe tôi kêu nhe răng một cái chạy ra. Chỉ năm phút sau, 2 thằng nhóc ác đã đèo nhau trên cái xe của tôi chạy bon bon ở trên đường.
– Mày cũng khùng dữ ta. Mới chiều tối kêu đi chơi gái! – Bảo nhỏ khịt mũi một tiếng, kêu tôi.

Tôi cũng chẳng thèm trả lời. Cái hẻm lão xe ôm đưa tôi đi xa lắc, căng cả đầu mới nhớ nó nằm ở chỗ nào, sức mấy trả lời thằng quỷ. Tới đầu con hẻm, Bảo nhỏ trề môi:
– Tưởng mày kiếm được chỗ nào ngon lành, đúng là cái thằng gà mái! Hẻm ông Bảy này còn thua chỗ anh Hưng xa lắc xa lơ, mày ngồi đại đó tao kêu một con nhỏ ngon thiệt ngon, mắc công đi xa lắc xa lơ chi vậy?
Tôi nạt:
– Mày ngồi im đi Bảo! Tao có công chuyện tao mới đi à nha!
Mắt thằng Bảo nhỏ hấp háy:
– Bộ mày thương nhỏ nào ở trỏng hả?
Tôi im re. Thằng quỷ này nói tầm xàm mà cũng xém trúng à nha. Bảo nhỏ thấy tôi không nói gì, thở dài một cái ra bộ khó hiểu. Xe tấp vô quán, nó không kìm được bất mãn khịt mũi một cái.
– Quán gì đâu xấu hoắc!
Ba thằng tiểu yêu bên ngoài hăm hở dắt cái xe tụi tôi vô trong sảnh. Bảo nhỏ đẩy cửa đi vào, bộ dạng rành một cây. Chỉ thấy nó bẹo má con nhỏ tiếp tân ở trỏng, miệng kêu:
– Anh Bảy dạo này làm ăn tốt dữ ha!
Con nhỏ tiếp tân cười cầu tài:
– Ủa anh quen anh Bảy hả?
Thằng Bảo cười híp mắt:
– Quen thì không nhưng biết cũng có chút xíu à cưng.
Bộ dạng sành sỏi của thằng Bảo khác cái bộ dạng gà mờ của tôi một trời một vực. Nó ung dung ngồi xuống ghế, vớ lon nước trên mặt tủ làm một hơi, vẫy tay kêu tôi:
– Ủa mày tới đây làm khách hay bảo kê mà đứng xớ rớ ngoài cửa hoài vậy?
Tôi hơi quê, tiến lại gần nó, thúc cho nó một chỏ vô sườn. Bảo nhỏ cười hinh hích, gác chân lên mặt bàn lim dim hút thuốc. Ủa mà sao kì cục vậy ta? Sao tụi tôi tới mà nguyên cái sảnh có mỗi con nhỏ tiếp tân đang loay hoay ghi ghi chép chép, đâu thấy con nhỏ nào đâu? Còn đang thắc mắc, một cha tướng tá bự tổ chảng từ trên lầu bước xuống, ngó thấy Bảo nhỏ một cái, mặt lộ hẳn vẻ tươi cười:
– Ê thằng quỷ, sao bữa nay vác xác tới đây chi vậy?
Bảo nhỏ cũng làm gương mặt hớn hở, la:
– Ủa anh Bảy!
Anh Bảy của nó bước xuống. Mặt cha này cũng cô hồn phát gớm, da đen trũi, cổ lủng lẳng sợi dây chuyền bự thiệt bự. Cha nội vỗ cái tay vô vai thằng nhỏ cái binh, hồ hởi:
– Dẫn khách tới hay qua thăm tao vậy nhóc?
Bảo nhỏ chỉ qua tôi:
– Khách gì đâu anh, thằng em mới ở quê ra, em dắt nó đi chơi cho biết mà!
Rồi hất hàm sang tôi, cái giọng thấy ghét:
– Chào anh Bảy đi em!
Tôi bị nó cài vô thế, lườm nó một cái khét lét rồi cũng đành chào cha nội kia một tiếng. Thấy lão Bảy cười ha hả, đưa tay ra vỗ vỗ vai tôi ra chiều thân mật:
– Đi với thằng quỷ này là trúng phóc rồi đó nha em. Yên tâm lát anh điều nguyên tụi đào tới, em thích con nào lựa con đó, không thích anh không có tính tiền.
Tôi dạ dạ vâng vâng một hồi, đợi thằng chả ra xe phóng đi mới quay ra kêu Bảo nhỏ:
– Mày quan hệ cũng rộng dữ ha!
Nó làm mặt tỉnh, trả lời:
– Mấy cha nuôi đào, cha nào tao không rành. Nhiều khi kẹt còn phải nhờ tao đó.
Có điều anh Bảy của Bảo nhỏ đi cỡ nửa tiếng mà chưa thấy có con nhỏ nào ló đầu ra hết trơn hết trọi. Bảo nhỏ nằm một hồi phát ngán, ngả người ra ghế ngủ gà ngủ gật. Tôi thắc mắc chịu không nổi, lấy tay lay lay thằng nhóc:
– Bảo nè! Sao không thấy có gái gì hết trơn vậy?
Thằng Bảo hé mắt nhìn ra, uể oải:
– Nói nhỏ thôi anh hai, người ta nghe thấy cười thúi mũi đó. 6h chiều mà có nhỏ cave nào đi làm vậy trời. Tới rồi thì ráng ngồi chờ đi anh hai gà mờ!

Tôi im re. Ba cái vụ đi chơi gái này cũng có giờ giấc, lạ à nha. Bắt chước Bảo nhỏ, tôi gác chân lên ghế lim dim con mắt. Nhưng tôi ngủ không có được. Ngay cái lúc sắp sửa đạt được ý muốn của mình, tôi lại đâm ra lưỡng lự. Dù sao bả cũng là má con nhỏ cơ mà? Mình làm vậy coi có được không ta? Mai mốt lỡ con nhỏ biết, không hiểu nó sẽ nghĩ mình là cái thứ gì? Miên man trong đống suy nghĩ ấy, tôi cũng nằm thiếp đi lúc nào không biết.

Tiếng lao xao trong sảnh làm tôi tỉnh giấc. Nguyên một loạt âm thanh ồn ĩ như một cái chợ, mùi son phấn nồng nặc xộc vô mũi của tôi. Mở mắt ra nhìn, quá trời đào đang bước vô trong sảnh. Nào tóc xanh, nào tóc đỏ, nào cao nào thấp nào béo nào gầy, có đủ hết trơn. Có điều, em nào em nấy giống hệt nhau, chỉ mặc độc một chiếc váy ngắn cũn cỡn trên người. Dòm sơ sơ, có vài em lông chân còn cạo chưa sạch, đâm ra tua tủa. Thằng Bảo nhỏ chê cũng đúng – tôi tự nhủ.

Bảo nhỏ cũng đã dậy. Nó vươn vai một cái, kêu tôi:
– Đó, hàng của mày đó, nhậu được em nào thì nhậu đại đi. Có sức thì kêu 2 em luôn, cho bõ công đợi.
Ánh mắt đám gái tập trung hết vô tôi. Vài nhỏ bạo dạn làm bộ uốn éo, cợt nhả:
– Em nè anh!
Tôi nhìn mấy khuôn mặt bự son phấn mà thấy ớn. Quán này tập trung toàn em hết đát thì phải, tôi nhìn cái mặt nào cũng cũ xì, son phấn trên mặt che không hết nổi những vết thời gian. Tôi thở dài. Con lạy các má, bình thường ra mà ngủ với đám này chắc hôm sau tôi ra phường báo bị cưỡng dâm quá. Nhưng mục đích đến đây của tôi đâu có phải mấy nhỏ này. Tôi đảo mắt một hồi, hơi ngạc nhiên. Không thấy cái khuôn mặt nào giống trong tấm hình tại nhà con nhỏ Linh hết trơn hết trọi. Tôi ghé tai Bảo nhỏ:
– Mày hỏi dùm tao coi còn ai chưa tới hay không?

Bảo nhỏ chưa kịp trả lời, cánh cửa đã mở ra cái xoẹt. Một chị già tầm 30 tuổi bước vô. Đúng là má con nhỏ! Cái mặt có nét giống nó y chang, chỉ thấy bên ngoài có vẻ trẻ hơn, thoạt nhìn không ai nghĩ bả đã hơn ba chục tuổi. Chỉ thấy ăn vận chẳng khác gì mấy nhỏ kia, cũng váy ngắn cũn cỡn, mái tóc để kiểu búp bê, môi đánh son đỏ chót. Tôi lúc đó chẳng nghĩ gì cả, chỉ thằng bả, kêu:
– Chọn chị kia!
Bảo nhỏ ghé tai tôi thì thầm:
– Con lậy bố, mai bố nhớ đi khám mắt ngay lập tức nha!

Tags: , ,

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 8:

Cô giáo Mai

Top 11:

Sói săn mồi

Top 17:

Tiểu Mai

Top 20:

Gái một con

Top 27:

Diễm

Top 37:

Dì ba

Top 38:

Tội lỗi

Top 40:

Tình mãi xanh

Top 42:

Xóm nghèo

Top 46:

Tru Tiên