Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 4

Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 4

Bạn đang đọc Quyển 4, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Liên Minh Huyền Thoại” tại đây: http://truyensex.tv/tag/lien-minh-huyen-thoai/


“John, cuối cùng cậu cũng đã tỉnh lại rồi, thật tốt quá.” – Taric nhìn đôi mắt của John đang dần dần mở ra, cậu ta mừng rỡ.

Sau khi phát hiện thấy John nằm gục giữa đường, cả Ezreal và Taric đều cảm thấy vô cùng lo lắng, họ nhanh chóng đưa John trở về học viện, sau đó Taric sử dụng sức mạnh vốn có của mình để cứu chữa hắn.

Đôi mắt John cho thấy sự cô đơn và đầy nổi đau thương, hắn nhìn Taric và Ezreal, sau đó ánh mắt để ý đến một cô gái cũng đang ngồi cạnh đó, chính là Lux. Sau khi Ezreal và Taric đưa John trở về, đúng lúc Lux đang ở trước phòng của họ và cô thấy John đang bất tỉnh, trên miệng thì đầy máu, cô cực kì lo lắng.

Ezreal nói: “John, khi thấy cậu bất tỉnh trên đường tôi và Taric vô cùng lo lắng, bây giờ cậu đã tỉnh lại rồi thì thật tốt.”

Lux hỏi: “John, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy? Nói cho ta nghe đi.”

John cố gắng ngồi dậy nhìn ba người, hắn thở dài nói: “Không có gì đâu, chuyện qua rồi, thật xấu hổ khi để mọi người lo lắng cho tôi.”

Taric và Ezreal nhìn nhau, dường như họ đã đoán được 7 – 8 phần, Taric an ủi: “John à, chuyện qua rồi, hi vọng cậu đừng để tâm đến, trên đời này vẫn còn rất rất nhiều các cô gái khác tốt hơn cô ta.”

John cười đau khổ, tốt ư? Hắn đâu quan trọng chuyện đó, có ai hiểu cảm giác của hắn lúc này không? Con tim hắn như muốn nát thành nhiều mảnh, cảm giác khi một người mình yêu thương phản bội thì sẽ đau đến mức nào?

John đột nhiên nắm lấy tay Lux nói: “Cô sao lại ở đây?”

Lux rút tay lại, đầu hơi cúi, hiển nhiên có chút gì đó kì lạ, với trí thông minh của John hắn rất dễ nhận ra điều gì đó rất lạ, một cảm giác rất giống khi lúc hắn bên cạnh Rose lại nổi lên, hắn nhìn sang Ezreal và Taric hỏi: “Hai cậu có chuyện gì dấu tôi nữa phải không? Chuyện Rose thường xuyên đến hỏi thăm tôi là các cậu bịa ra đúng chứ?”

Ezreal và Taric nhìn nhau, sắc mặt họ xám lại, quả thực chuyện này rất khó nói.

John hít một hơi thật sâu nói: “Hai cậu nói đi, tôi đã chuẩn bị tâm lý cả rồi, đừng lo.”

Ezreal hít một hơi nhìn Lux rồi nhìn sang John nói: “Sau khi cậu rời đi chừng một tuần, Lux quay trở về, cô ấy cứ liên tục nhớ cậu, và thường hay nhốt mình trong phòng, chúng tôi sợ cô ấy sẽ buồn chán quá sinh bệnh cho cho nên thường hay đến trò chuyện cùng cô ấy….”

Nói đến đây Ezreal nắm chặt mắt lại, xoay đầu sang một bên, giống như chuyện sắp nói rất khó để có thể chấp nhận được.

John nhìn thái độ của cả ba người đều cảm thấy rất lạ, hắn hỏi: “Taric cậu mau nói cho tôi biết đã có chuyện gì vậy? Lux… cô cũng nói cho tôi biết đi.”

Taric nhìn John nói: “John… trước khi chúng tôi nói ra, chỉ hi vọng cậu sau này vẫn coi chúng tôi là bạn thân.”

John mặc dù khó hiểu nhưng cũng gật đầu.

Taric hít một hơi nói: “Trong thời gian cậu đi vắng, Ezreal thường xuyên đến trò chuyện cùng Lux sau đó hai người họ nảy sinh tình cảm với nhau, sau khi Ezreal biết mình đã yêu Lux, cậu ấy cảm thấy vô cùng có lỗi với cậu, chúng ta là bạn bè thân thiết cho nên chúng tôi đều biết cậu cũng rất có cảm tình với Lux.”

“Ầm…” – giống như một tiếng sét đánh vào đầu hắn.

“Chuyện này là thật sao? Lux… nói cho ta nghe.”

Lux khóc òa lên, cô chảy dài nước mắt nói: “John, tôi xin lỗi, nhưng trong suốt thời gian ngươi đi vắng ta thường xuyên chơi đùa cùng Ezreal và ta nhận ra rằng, người ta thích là cậu ấy, John sau này chúng ta vẫn là bạn chứ? Những người bạn tốt ấy.”

John cười đau khổ, hắn thực sự không nghỉ rằng chỉ sau một thời gian rời đi đã xảy ra nhiều chuyện đến thế, hai người con gái mà hắn có cảm tình lần lượt rời xa hắn.

Ezreal trên mắt đã đỏ hoe nói: “John, tôi cảm thấy rất có lỗi với cậu nhưng quả thực là… là tôi rất thích Lux.. tôi…”

“Đủ rồi…” – John hét lên.

Cả ba người thẩn thờ nhìn John, họ có thể nhìn thấy trong mắt của John đầy sự cô đơn và căm phẫn.

John đứng dậy rời khỏi giường, những bước đi kia trông thật nặng nề, thật đau thương.

“John”

“John”

“John”

Cả ba người cùng gọi tên hắn, nhưng dường như hắn không hề nghe gì cả, Taric nhìn Ezreal và Lux đau đớn nói: “Làm sao đây? Có khi nào cậu ấy sau này sẽ không đời nào xem chúng ta là bạn nữa không? Chúng ta đã làm điều có lỗi với cậu ấy.”

Ezreal ngồi xuống giường, cậu ta cũng cảm thấy rất cắn rứt lương tâm, Lux tiến đến cạnh Ezreal nắm lấy tay hắn nói: “Để Lux đi gặp cậu ấy nói chuyện, Ezreal, anh cứ ở đây.”

Nói rồi Lux chạy thật nhanh ra bên ngoài, cô cố gắng đuổi theo John.

“John”

Lux chạy theo đằng sau liên tục gọi tên hắn, nhưng John không hề quay đầu lại, hắn vẫn cứ bước đi, những bước đi của sự cô đơn và đau khổ từ sâu trong trái tim.

Những hình ảnh về Lux trước đâ hiện ra, quả thật lúc đó khi hắn ở bên cạnh cô rất vui vẻ, chưa lúc nào hắn cảm thấy mình vui vẻ đến như thế, cô cứ như một cô bé quậy phá vậy.

“Ngươi làm gì thế? Sao khuôn mặt bí xị thế kia, trông thật là xấu.” – Lux cố gắng tỏ ra bộ dáng tinh nghịch như trước kia trước mặt hắn, thế nhưng đôi mắt của John lúc hoàn toàn vô hồn.

Lux nhìn John như thế cảm thấy vô cùng đau xót, cô đứng trước mặt hắn, hai dòng nước mắt chảy dài: “John… ngươi đừng như vậy được nữa không? Chúng ta vẫn là bạn bè tốt mà… ta biết là ta có lỗi với ngươi… nhưng ta thực sự yêu Ezreal…”

“Đi đi” – John lấy tay trái gạt Lux ra một bên.

“John” – Lux cứ gào khóc gọi tên hắn.

“Đi đi.. ta muốn được ở một mình.” – John xoay đầu nói với Lux một cách lạnh nhạt sau đó tiếp tục bước nhưng bước đi không mục đích đầy cô đơn.

John ngồi bệch xuống một gốc cây cạnh đó, cả người trở nên vô lực.

“Ta đến đây để làm gì? Tại sao ta lại bất hạnh đến thế?”

Hắn có rất rất nhiều câu hỏi nhưng không ai có thể giải đáp cho hắn lúc này, đôi mắt mông lung nhìn ánh trăng sáng huyền ảo trên cao.

“Miss, cô có nhớ đến tôi hay không? Bây giờ cô đang làm gì vậy? Tôi muốn gặp cô!”

“Nami… người con gái duy nhất liên kết sinh mệnh với bản thân mình, bây giờ em sao rồi, lúc cứu em ta không hề biết rằng sau này lại trải qua nhiều chuyện như thế này? Có phải ở đó em đều cảm thấy những gì ta đã trải qua rồi không? Nami cánh tay bị mất này của ta có làm em đau khổ không? Là ta có lỗi với em, là ta đã hại em……. ta sẽ gặp lại nhau… sớm thôi. Đến lúc đó ta nhất định không bao giờ để em rời xa ta nữa, nhất định. ”

“Sona, Syndra, Irelia và những người bạn của ta ở Ionia, hòa bình đã được lập lại, nhưng mọi người có tin ta đã chết, ta nhớ những ngày ở cùng mọi người… đó thực sự là những kỉ niệm rất đẹp.”

Từng dòng từng dòng kí ức cứ lướt qua trong đầu hắn, John thực sự đam chiềm đắm trong một thế giới tâm linh đầy huyền ảo.

John trở về phòng, lấy theo thanh gươm vua vô danh của mình rồi tiến thẳng ra hậu viên của học viện. Lúc này đây hắn không muốn gặp bất cứ một ai cả.

“John… cậu định đi đâu?”

Cả hai người Ezreal và Taric hỏi liên tục nhưng đáp lại vẫn là sự yên lắng đến đáng sợ.

Hậu viên của ma pháp học viện, tuyết rơi dày liên tục làm cho toàn bộ hậu viên phủ thêm một lớp trắng bạc, tại giữa rừng cây dày đặc cũng còn có một ít cự thạch. Ở một nơi trong hậu viên, John đang nhắm mắt, lẳng lặng đứng trước một một toà cự thạch.

Gươm vua vô danh bên cánh tay trái phát ra một màu tím huyền ảo…

Cheng…. Cheng…. Cheng…

Vài tiếng chặt chém vang lên, John cắt đứng những tảng đá ấy một cách đơn giản, hắn bắt đầu dùng kiếm sắc bén gọt giũa tảng đá lớn thành một cây đàn.
Ezreal và Taric đứng bên ngoài, họ nhìn nhau đều cảm thấy vô cùng khó hiểu, Taric nói: “Hay chúng ta cứ mặc cậu ấy vậy? Cậu ấy đã muốn cách biệt với mọi người thì cứ để cậu ấy làm theo những gì mình muốn, có khi như vậy sẽ giúp cậu ấy bình tâm lại.”

Ezreal lắc đầu nói: “Không được, trong chuyện này tôi cảm thấy vô cùng có lỗi, tôi không thể để cậu ấy như vậy được, chúng ta cần phải để ý đến cậu ấy.”

Taric thở dài: “Tôi nghe nói trước khi cậu ấy đến đây, cậu ấy đã gặp viện phó và xin được một mình ở tại hậu viên này, không được ai bước vào làm phiền.”

“Tính tang… tang.. tính tình…. ” ( tiếng đàn)

Những âm thanh trong trẻo từ chiếc đàn tự tạo của John bắt đầu vang lên những giai điệu đầu tiên, hắn biết đánh đàn cũng là nhờ có Sona đã dạy mình, giờ đây hắn đem âm nhạc ra làm thứ tiêu khiển để loại bỏ những đau thương bên trong lòng, hắn nhớ từng đọc một quyển sách về luyện tinh thần lực, trong đó nói khi con người rơi vào tuyệt cảnh, cảm xúc của họ lúc đó là mãnh liệt nhất, nếu vượt qua được giới hạn của cảm xúc thì lúc đó tinh thần của họ cũng được tăng thêm một bước.

“Muốn luyện đàn, trước tiên phải để đàn và người hợp lại làm một, tinh thần của người đánh đàn phải luôn để trong cảnh giới thanh thản nhất, khi đó những tiếng đàn đánh ra mới thức sự hay nhất được” – Sona đã từng nói với hắn như thế.

Ezreal và Taric nhìn nhau lo lắng nói: “Rốt cuộc cậu ta đang định làm gì vậy? Cậu ấy đã đánh đàn như vậy suốt một ngày một đêm rồi, có gọi cũng không thèm trả lời, cơm không ăn, nước không uống, cứ như vậy thì làm sao được.”

“Chúng ta trước tiên cứ chờ xem sao đã. Ta tin tưởng cậu ấy không phải là loại người không chịu nổi cái đả kích như thế này.” – Taric an ủi.

John lúc này như đang tiến vào một thế giới vô hình, hắn lúc này hoàn toàn cảm nhận được sự rung chuyển của năm loại nguyên tố trong không khí: hỏa, thủy, phong, lôi, địa…

“Tâm linh cùng với thiên địa hợp lại làm một, trạng thái trung hòa không vật cản…”

Trong đầu John toàn bộ đều là tràng cảnh lần đầu tiên gặp mặt Rose, toàn bộ cảm tình trong lòng đều đặt trên đầu ngón tay gãy vào những sợi đàn.
Các bông tuyết xung quanh bắt đầu bay vòng xung quanh, cảm giác tâm linh hoà với đại địa, hoà với gió trước giờ chưa từng có đến với John, cùng lúc Địa hệ ma pháp, Phong hệ ma pháp, hỏa hệ ma pháp, lôi hệ ma pháp, thủy hệ ma pháp đổ vào trong cơ thể hắn ào ạt không ngừng.

Một hiện tượng khiến người xem há hốc miệng, cả cơ thể hắn đang được bao vây bởi năm hệ nguyên tố, trên trán hắn xuất hiện một ấn chú ngũ hệ kì ảo sáng rực, gươm của vua vô danh ở cạnh bên lơ lửng trong không trung, tỏa ra thứ ánh sáng huyền ảo không ngừng.

Mỗi giai điệu vang lên là mỗi tâm trạng của John, hắn đã hoàn toàn hòa nhập vào giai điệu từ tiếng đàn.

Từ ngày hôm đó về sau ở phía sau hậu viên các học viên và các vị giáo sư luôn luôn nghe thấy những tiếng đàn tuyệt diệu vang lên. Tiếng giai điệu thay đổi liên tục lúc vui lúc buồn, lúc hùng ca bi tráng, cảm xúc trào dâng không ngừng trong lòng những người nghe.

Rất nhanh chóng ngày nào cũng thế, rất nhiều các học viên tập trung ở bên ngoài hậu viên của học viện để lắng nghe tiếng đàn. Các vị giáo sư cũng không ngoại lệ.

Lúc này viện trưởng và Viện phó đang ở trên không, đúng hơn là họ đang bay trên không, đứng từ trên cao, mọi thứ bên dưới đều đập vào mắt họ, Viện trưởng nhìn năm loại nguyên tố đang bao bọc xung quanh John thì trong mắt sáng lên: “Quả nhiên là kỳ tài hiếm có, học viện chúng ta thật may mắn khi nhận được cậu ta.”

Viện phó Gillad vuốt râu cười nói: “Viện trưởng, thân phận cậu ấy thực sự khá là bí ẩn như tài năng thì không cần nhiều lời, lúc ở Piltover, chính mắt tôi đã nhìn thấy sức mạnh của cậu ấy.”

Viện trưởng gật đầu nói: “Nếu thế sau này chúng ta sẽ cố gắng hỗ trợ hết sức cho cậu ấy, biết đâu được sau này khi trở thành một nhân vật lớn của thế giới cậu ta sẽ không quên học viện chúng ta.”

Trạng thái dung hợp với tự nhiên tuyệt đối như vậy, Tinh thần lực của John cũng chưa từng có tốc độ phát triển kinh khủng như vậy…

Tinh thần lực của hắn hiện tại đã phát triển một bước dài, so với người thường cao gấp cả nghìn lần.

Viện phó Gillad nói: “Trước đây, cậu ấy có nói do bị mất một cánh tay cho nên không thể sử dụng được sức mạnh phép thuật, tuy nhiên bây giờ cậu ấy đang tiến dài một bước trở thành một người có sức mạnh tnh thần lực cực đại, e rằng sức mạnh phép thuật bên trong người của cậu ta sắp được thức tỉnh lại một lần nữa.”

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60

Tags:

Bình luận

Quảng cáo
TruyenDu.com
Truyện đụ chấm com, trang web đen đúng nghĩa

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 7: Cu Dũng
Top 9: Cô giáo Mai
Top 18: Tiểu Mai
Top 24: Gái một con
Top 37: Cô giáo Thu
Top 42: Diễm
Top 45: Vụng trộm
Top 46: Dì Ba
Top 47: Tội lỗi
Top 50: Tru Tiên