Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Lâm Vãn Vinh – Quyển 8

Lâm Vãn Vinh – Quyển 8

Bạn đang đọc Quyển 8, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Lâm Vãn Vinh” tại đây: http://truyensex.tv/tag/lam-van-vinh/


Lần đầu gặp gỡ bên hồ Huyền Vũ, ngẫu nhiên hội ngộ tại Diệu Ngọc Phường, tỏ bày trong Tiêu gia nội trạch, hoan tình giữa lúc vượt núi… từng cảnh, từng cảnh như cuốn phim lướt qua trong đầu hắn. Mấy tháng không thấy mặt, lòng mong nhớ tựa bị bỏ bùa, càng thêm thắm thiết.

– Thanh Tuyền…
Lâm Vãn Vinh si si ngốc ngốc, phảng phất như người mất hồn, đờ người tại chỗ, thì thào tự nói như bị ma ám.

– Lâm tiểu huynh, Lâm tiểu huynh…
Từ Vị gọi nhỏ, lay tỉnh hắn:

– Cậu bị sao vậy?

Lâm Vãn Vinh hoàn hồn, chỉ thấy hơn trăm cặp mắt của toàn triều đình đều chăm chăm ngó mình. Nguyên Lý Thái đã trình bày xong, mọi người thấy Lâm Tam – kẻ vốn cơ trí linh hoạt, nay như kẻ ngốc đứng đờ người tại chỗ, đương nhiên đều cảm thấy kỳ quái. Hắn nhìn lại vào phía sau rèm, hoàn toàn trống trơn, nào đâu còn thấy bóng dáng Thanh Tuyền.

– Thanh Tuyền… !
Lâm Vãn Vinh kêu lớn, bước lên vài bước, muốn vén rèm lên.

– Lâm đại nhân…

Vài tên thái giám vội cản trước người hắn:

– Giữa triều đình không được tự tiện xông bừa. Thỉnh đại nhân lập tức trở về vị trí.

Lâm Vãn Vinh không nghe thấy gì, đầu óc hắn chứa toàn hình ảnh của Thanh Tuyền. Ngày ngày hy vọng trùng phùng, lại đến trong vô tình, rồi lại rời xa không chủ ý. Tư vị gần trong gang tấc mà xa cách như biển trời này khiến người kiên cường như Lâm Vãn Vinh cũng phải nổi cơn điên.

– Tránh ra!
Hắn quát lớn, sấn vào giữa hai tên thái giám đang ngăn trở, bước nhanh lên trước. Cấm vệ quân từ bên cạnh tràn đến, roẹt một tiếng, trường đao rút ra khỏi vỏ, cản ngay trước mặt. Như không thấy gì, Lâm Vãn Vinh tiếp tục xông thẳng đến.

Mọi người trong triều thấy Lâm đại nhân vừa mới chuyện trò vui vẻ, chỉ trong nháy mắt trở nên như kẻ điên khùng, đều lấy làm kỳ quái. Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, không ai dám hé môi.

Ở bên kia vách, nhìn qua cửa sổ trống, Từ Chỉ Tình thấy rõ màn kịch kỳ lạ kia diễn ngay trước mắt. Người làm loạn ở kim điện đều bị giết không tha, vì sao tên Lâm Tam này lại điên khùng như vậy, ngay cả tính mệnh của mình cũng không màng đến? Mắt nàng đưa tới bức rèm còn đang lay động khẽ, lòng chợt thấy mất mát, không biết nữ tử kia là người ra sao mà có thể khiến cho Lâm Tam tình nguyện mất mạng vì nàng ta như thế??

– Hoàng thượng!
Từ Vị đứng gần Lâm Tam nhất, nghe hắn gọi “Thanh Tuyền” liền biết ngay có chuyện không hay. Mắt thấy hắn cùng cấm quân sắp xảy ra xung đột, lão vội ôm quyền tâu:

– Hoàng thượng, xét thấy sự việc trọng đại, Lâm đại nhân bị bức bách nên mới thế. Thỉnh hoàng thượng chấp thuận cho cậu ta tiến lên phía trước viếng qua!

Hoàng đế mỉm cười, khẽ phẩy tay. Cấm quân lật đật dạt ra hai bên, Lâm Vãn Vinh vội phóng vào phòng. Sau rèm trang trí mộc mạc, thanh nhã, không có vật gì khác ngoại trừ một bàn, một ghế. Hương hoa lan bàng bạc trong không khí, thấm đượm tâm can người. Trên bàn còn đặt một manh giấy điệp mỏng, vẽ cảnh giữa chốn hoa đào khắp nơi, một người thân hình cao ráo, khóe miệng hơi nhếch, tựa cười tựa không, đang chắp tay sau lưng tản bộ. Khí chất nhàn hạ được nét vẽ tôn lên sống động. Nét mực chưa khô, đôi chỗ trên mấy cánh hoa rơi có vết vài giọt nước thấm, tựa như nước mắt của nữ tử. Ở góc trên bên phải đề hai hàng chữ nhỏ:

“Mộ hiểu xuân lai trì, tiên vu bách hoa tri.
Tuế tuế chủng đào hoa, khai tại đoạn trường thì!”

Dịch thơ:

“Sớm chiều xuân dẫu muộn
Trăm hoa vẫn tỏ tường
Mỗi năm hoa đào ấy
Hé nở lúc đau thương.”

Nét bút thanh tú quen thuộc, hương nước hoa lan không lẫn được, lại biết rõ tính tình Lâm Vãn Vinh như thế, trừ Thanh Tuyền ra, còn có ai khác? Lâm Vãn Vinh run run cầm lấy bức họa, nhìn những giọt lệ chưa khô, mơ hồ như thấy Thanh Tuyền vừa rơi lệ vừa múa bút như bay vẽ nên bức tranh này. Mũi hắn chợt nghẹn, khóe mắt trào lệ, trong lòng dâng lên nỗi cảm động ấm nồng không nói nên lời.

– Mỗi năm hoa đào ấy
Hé nở lúc đau thương!

Lâm Vãn Vinh thở dài, nhẩm đọc, cẩn thận cuộn bức họa lại. Hắn vén rèm bước nhanh ra ngoài, thấy đại điện trống trơn. Đã tan triều từ lâu.

– Thanh Tuyền… !
Lâm Vãn Vinh vận lực toàn thân kêu to, tiếng vọng ong ong vang khắp đại điện, nhưng thật lâu sau vẫn không có người đáp lại.

Thanh Tuyền không gặp mặt hắn, lại vội vàng bỏ đi là vì sao? Thoáng thấy bóng kim quang của long bào xa xa, Lâm Vãn Vinh trong lòng cực kỳ nghi hoặc, hận không thể bay đến bên lão hoàng đế để hỏi cho ra lẽ. Hắn cắn răng nghiến lợi, vừa bước chân ra khỏi đại điện thì phía đối diện có một người chạy vội tới, đụng ngay vào thân hắn.

– Ôi chao!
Một âm thanh yêu kiều la to, một giọng nữ vang lên:

– Ngươi, ngươi đi đâu vậy?

– Từ tiểu thư?
Lâm Vãn Vinh hơi sửng sốt:

– Vì sao cô còn ở đây? Không phải đã bãi triều rồi sao?

– Bãi triều thì sao?
Cảm nhận thân nhiệt trên người hắn, Từ Chỉ Tình mặt như thiêu đốt, vội đẩy hắn ra, cắn răng hừ nhẹ:

– Hoàng cung lớn như vậy, ta không thể đi lại trong cung một chút sao? Hoàng cung này cũng không phải do nhà ngươi khai phá kia mà.

Nếu là lúc trước, gặp loại mỹ sự tán tỉnh bông lơn như thế này, tất nhiên Lâm Vãn Vinh sẽ trêu chọc một phen. Chỉ có điều hôm nay hắn làm gì có tâm tình như vậy, nên chỉ lắc đầu cười nhẹ, lách qua một bên, đi tiếp.

– Ngươi đi đâu thế?
Từ Chỉ Tình nhíu mày, buột miệng hỏi.

Lâm Vãn Vinh cười đáp:

– Dùng lại câu nói của Từ tiểu thư, hoàng cung lớn như vậy, ta không thể đi lại trong cung một chút sao?

Từ Chỉ Tình thở dài:

– Ngươi không nói ta cũng biết. Ngươi đi kiếm hoàng thượng, phải không?

– Đoán trúng nhưng không được thưởng!
Lâm Vãn Vinh không dừng chân, lời vừa dứt, người đã đi thêm vài bước.

Từ Chỉ Tình mỉm cười:

– Có thưởng hay không ta chẳng biết! Tuy nhiên, điều ngươi muốn hỏi, ta có câu trả lời.

– Cô biết Thanh Tuyền ở đâu ư?!
Chỉ trong nháy mắt, Lâm Vãn Vinh đã xoay người lại, hai mắt mở to, nắm chặt đôi bàn tay nhỏ bé của Từ tiểu thư, mừng đến phát điên hỏi.

Sắc mặt Từ tiểu thư trắng bệch, yêu kiều quát lên:

– Ngươi, ngươi làm ta đau! Mau buông tay ra, ngươi thật là vô sỉ!

Làm đau? Lâm Vãn Vinh sửng sốt một chút, đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy mình đang nắm chặt đôi tay trắng nõn của Từ tiểu thư, không tự chủ bèn vuốt nhẹ.

– Tao nhị, tao nhị (Có 2 nghĩa, vừa là “làm phiền” vừa là “sờ mịn, vuốt trơn”).
Lâm Vãn Vinh buông tay nàng ra, ngượng nghịu cười nói:

– Do thói quen thôi, Từ tiểu thư đừng thèm lưu tâm. Cô thật sự biết Thanh Tuyền đang ở đâu ư?

Từ tiểu thư nắn nhẹ cổ tay, chỉ thấy đôi tay nhỏ bé trắng nõn, trơn bóng như ngọc của nàng đã bị Lâm Tam nắm chặt đến đỏ rực. Nhìn lại gương mặt hưng phấn của hắn, trong tâm nàng nỗi giận, lầm bầm mắng:

– Đã bạch si (ngu ngốc) lại còn hoa si (mê gái)!

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:

– Đa tạ Từ tiểu thư khen ngợi! Đã lâu ta không làm hoa si! Hôm nay ôn lại mộng cũ, tâm tình của ta rất tốt. Từ tiểu thư đã rõ hành tung của Thanh Tuyền, phiền cô nói cho ta biết được không?

Từ Chỉ Tình nhạt nhẽo liếc hắn, không hề xúc động:

– Ngươi thật sự quan tâm đến vị tiểu thư này đến thế sao? Vì nàng, ngươi sẵn lòng làm mọi việc sao?

– Đương nhiên rồi!
Lâm Vãn Vinh gật đầu không do dự:

– Cảm tình của ta đối với Thanh Tuyền vượt ngoài khả năng tưởng tượng của cô. Chỉ cần tìm được Thanh Tuyền, ta chấp nhận mọi điều kiện của cô. Tiên sát, hậu gian, tái sát, tái gian ta đều chấp nhận. Nếu ta nhíu mày một chút, sẽ phải chịu để cho cô cưỡi cả đời.

Từ Chỉ Tình gắt khẽ, mặt đỏ bừng, mắng:

– Tiên sát hậu gian cái gì, lời như thế mà ngươi cũng nói được. Ngươi thật quá vô sỉ, nói với ngươi không được mấy câu, liền bị ngươi huyên thuyên tận trời.

Mặt nàng đỏ tới mang tai, vành tai trắng trong dường nhuốm hồng. Bộ ngực đầy đặn hơi phập phồng, phối hợp với gương mặt tuyệt đẹp, vóc người dong dỏng, trông nàng như một cây lê đang độ nở hoa rực rỡ, xinh đẹp cực kỳ, khiến Lâm Vãn Vinh ngây người nhìn ngắm.

Loading...
Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72

Tags: , , , ,

Quảng cáo
truyen
TruyenChat.com
Web site truyện kiếm hiệp, tiên hiệp dành cho điện thoại di động.

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống
truyen

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 7: Cu Dũng
Top 9: Cô giáo Mai
Top 18: Tiểu Mai
Top 24: Gái một con
Top 37: Cô giáo Thu
Top 42: Diễm
Top 45: Vụng trộm
Top 46: Dì Ba
Top 47: Tội lỗi
Top 50: Tru Tiên