Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Không thể quên được em
truyen
truyen sex
truyen sex

Không thể quên được em

Phần 5

Chợp mắt một lúc tôi tỉnh dậy vì khát quá. Quay nhẹ sang nhìn em thì thấy em đang nhắn tin. Lúc này bao nhiêu cái điên đã ra đi bỗng dưng trở về. Tôi hỏi bằng giọng hỏi đểu :
– Nhắn tin gì mà 12h còn nhắn thế em. Câu được con cá như anh chưa hài lòng à. Tính câu thêm con nữa hả em.
Em giật mình quay lại nhìn tôi và gắt :
– Anh thôi đi. Bạn bè lâu ngày gặp nhau nên nói chuyện. Anh làm gì nói em ghê gớm vậy.
Sẵn cơn điên tôi chơi luôn một tràng không khác gì hồi nãy. Em càng giận tôi hơn. Ôm chăn màn xuống dưới nằm. Mà tôi đã điên rồi, em làm thế khác gì đổ thêm dầu vào lửa. Tôi lao xuống đè em ra. Tôi hôn em, em tránh né. Lần này tôi không yêu em nhẹ nhàng nữa mà cặp môi tôi lao thẳng xuống vùng cấm địa của em. Tôi hôn khu rừng đó như chưa bao giờ được hôn. Tôi khẽ đánh lưỡi vào điểm yếu chết người của em. Mọi khi em đã khẽ rên lên nhưng lần này thì em đạp cho tôi một cái. Tôi lao vào lại vội vàng cởi quần áo mình ra. Đưa thẳng con cặc vào cái khe ẩm ướt đó. Em vùng vẫy càng làm tôi kích thích hơn. Không nhẹ nhàng như mọi lần tôi giông tuột nó vào trong. Em la lên đau đớn. Tiếng la của em làm đầu óc tôi thanh tỉnh. Tôi nằm im không dám động đậy vì sợ em đau.
Miệng tôi kề sát tai em và bắt đầu thỉ thỉ :
– Anh xin lỗi. Anh ghen quá nên không kiềm chế được bản thân mình. Đừng giận anh nhé. Em đừng khóc nữa mà, khóc sẽ làm em nhanh già hơn, xấu xi đi. Anh sẽ không yêu em nữa đâu…

Không biết nói bao lâu thì em thôi khóc, lúc này chắc cơ thể em cũng bắt đầu phản ứng với con cu của tôi. Tôi cảm thấy nơi đó của em bắt đầu ẩm ướt. Thế là tôi vội tấn công, em không đẩy tôi ra nữa mà hòa cùng một nhịp với tôi. Thời gian trôi qua Em đã ra 2 lần mà tôi vẫn không ra nổi. Hic, mấy ly bia ác nghiệt. Tôi mệt lắm rồi đó. Tôi hết hơi, hết sức dập những cái cuối cùng thì tôi cũng kết thúc trận chiến. Có lẽ vì quá lâu nên cửa mình em đau rát. Em nhăn mặt và đánh mạnh vào lưng tôi.
– Em đau quá. Anh làm gì mà lâu vậy. Em đâu có cảm giác gì nữa.
– Anh không biết, nhưng không hiểu sao anh không ra nổi. Đau lắm không em.

Thay vì trả lời tôi em ghì đầu tôi xuống rồi bấm điện thoại soi cho tôi nhìn thấy. Hai múi bưởi của em đỏ au, sưng tấy. Tôi bế em vào phòng tắm. Rửa qua cho em rồi bế em lên gác. Đặt đầu em lên cánh tay tôi khẽ nói hỏi bằng giọng điệu lo âu:
– Hết đau chưa em. Đừng giận anh mà. Anh không cố ý làm em đau đâu. Sau này anh sẽ không thế nữa.

Bao nhiêu uất ức từ tối giờ của em em bắt đầu tuôn ra. Đầu tiên là em khóc (em biết tôi sợ em khóc mà sao hay mít ướt thế nhỉ), tay em véo vào hông tôi, vào đùi tôi và cuối cùng em bóp chặt cục cưng của tôi rồi nói bằng giọng trách móc :
– Hồi nãy anh tính hiếp dâm em hả? Em ở cạnh anh như vợ anh. Anh yêu em lần nào có khi nào em không đáp ứng đâu. Sao anh làm thế với em. Anh coi em là cái gì vây?

Tôi ấp úng một hồi mới trả lời em. Thật ra vì tay tôi phải gỡ tay em ra khỏi cục cưng đã. Đau chết mất :
– Anh ghen được chưa? Nhìn em thân mật với người đàn ông khác nên anh ghen. Anh thức dậy thấy em còn nhắn tin cho người ta nữa chứ.

À tin nhắn. Tôi vội vàng mở điện thoại em ra vào thư mục tin nhắn thì tất cả đều đã xóa. Tôi càng nghi ngờ nhiều hơn. Bằng giọng chất vấn tôi hỏi em :
– Hai người nhắn tin nói chuyện gì mờ ám mà em xóa hết tin nhắn vậy?
– Anh thôi đi. Bộ xóa tin nhắn là mờ ám hả. Anh làm gì với em em chưa hỏi tội thì thôi còn chất vấn em nữa à.

Tôi lại điên lên, tôi hất em ra khỏi lòng mình. Quay lưng nằm ngủ. Nửa đêm tôi cảm thấy có cánh tay nhè nhẹ ôm lấy tôi. Lưng tôi bị 2 quả cam của em đè lên khẽ ma sát. Bao nhiêu tức giận bay mất, tôi quay lại ôm em vào lòng mình và cùng em chìm vào giấc ngủ.


Sáng hôm sau thức dậy tôi và em đi ăn sáng. Vẫn còn ấm ức vì chuyện tối qua tôi hỏi :
– Em thân thiết với M lắm hay sao mà nhắn tin nhiều vậy

Đáp án tôi nhận được :
– Không, chỉ là bạn của cậu em có gặp vài lần thôi mà.

Vâng câu trả lời của em, đã làm cho tôi càng hoài nghi về sự phản bội. Tôi đã bị một lần nên cảm giác đó sẽ mãi tồn tại nếu không gian, thời gian và hoàn cảnh trùng hợp về nỗi đau mà tôi đã cố xóa đi. Anh em ai đã bị nguời yêu thương phản bội sẽ biết cảm giác đó đau thế nào.

Gác lại mọi chuyện, chỉ là suy nghĩ trong tâm tưởng tôi và Em tiếp tục cuộc sống như mọi ngày. Nhưng càng ngày tôi càng nhân ra suy nghĩ của mình đã hình thành. Thỉnh thoảng đi làm về đồ của tôi không còn nằm chỗ cũ mà trang trọng nằm trên nóc tủ. Tôi tự nghĩ sao em lại làm vậy. Nhưng không bộc lộ tôi âm thầm theo dõi.

Tối hôm đó lấy cớ lên công ty làm việc, tôi thấy em bỗng dưng vui vẻ chứ không như mọi lần. Em ân cần lấy đồ cho tôi và ôm tôi hôn một cái. Sự thay đổi này của em làm tôi không thích ứng và nghi ngờ em đang giấu tôi điều gì đó. La cà siêu thi mua ít đồ cho em nào mỹ phẩm, kem dưỡng da, sữa rửa mặt… là những loại em hay dùng. Tôi trở về nhà, cái gì đây: cửa phòng khép hờ, rèm cửa buông xuống. Rón rén ra cửa sổ bên hông tôi vén rèm nhìn vào, em và thằng đó đang ngồi nói chuyện vui vẻ. (Muốn kiếm con dao cho nó phát quá) Âm thầm ngồi nghe lén, toàn chuyện trên trời dưới đất nhưng sao em vui vẻ và cười nhiều thế nhỉ.

Thời gian nhích dần đến 9h đêm, tôi nóng ruột và chạy qua phòng hàng xóm nhờ bà chị cùng dãy :
– Chị, chị qua phòng em nói với N là thằng H nó sắp về rồi. Kêu bạn Em về đi không lại có chuyện.

Bà chị tò mò không hiểu sao tôi làm vậy, nhưng tôi không giải thích chỉ nhờ chị qua giùm. Chị đi về và nói:
– Chị nói rồi, mà thằng đó là ai. Chị lại tưởng em của bé N. Không phải à.

Đang hỏi tôi nhưng nhìn thấy nét mặt âm trầm và cặp mắt đỏ vằn vệt máu bà chị hoảng sợ vội kêu :
– Em bị gì vậy, sao mặt em đáng sợ thế?

Tôi không nói gì đợi nghe tiếng xe ra về, tôi trở về phòng và hỏi:
– Vui không em?

E giả vờ không hiểu :
– mCái gì vui anh, sao lại hỏi ngớ ngẩn thế.

Lúc này bao nhiêu cảm xúc dâng trào, tôi không kiềm nổi lòng mình rít lên qua kẽ răng :
– Nó lên đây làm gì. Sao em cất đồ anh. Muốn bắt cá 2 tay à. Sao không xách đồ đi theo nó luôn đi. Ở đó mà giả nai nữa sao…

Nhiều… vâng rất nhiều, tôi đã thóa mạ em, xúc phạm em. Tôi nói ra những câu mà đến giờ khi tôi nghĩ lại thấy mình cũng thật ghê tởm. Nhưng cơn điên đã làm tôi mất lý trí sao tôi có thể khống chế nổi mình chứ. Em thừ người vì bất ngờ và cảm thấy bị xúc phạm. Chưa bao giờ em nhìn thấy tôi như vậy. Vâng sau này khi nghe em nói tôi mới hiểu: Tôi giống như ác quỷ, khuôn mặt giữ dằn, mắt đỏ màu của máu. Nhưng đó là sau này khi tôi và em ngồi cafe nói chuyện. Còn bây giờ đây tôi chỉ muốn phát tiết cảm giác bị phản bội, bị lừa dối. Bao nhiêu đồ tôi mua về cho em, tôi lôi ra đập hết. Quần áo em tôi cũng liệng ra khỏi tủ và nói :
– Nếu muốn theo nó thì nói thẳng với tôi. Đừng có làm sau lưng. Tôi bị phản bội một lần rồi thêm lần nữa cũng không sao đâu. Không cần tội nghiệp.

Em khóc, ôm mặt khóc và chạy qua phòng chị hàng xóm. Tôi mặc kệ không níu kéo, không kêu lại. Tôi chốt cửa pha cho mình ly cafe và rít thuốc. Đêm đó tôi thức trắng đêm đốt hết 2 bao thuốc thì trời sáng. Em trở về khuôn mặt phờ phạc đi vì mất ngủ. Nhìn em như vậy bao nhiêu ghen tuông, giận hờn bay hết. Nhưng tôi không bộc lộ ra mặt, lặng lẽ mở cửa nhìn em bằng ánh mắt xa xăm coi thường. Giường như em chịu không nổi, Em hỏi tôi:
– Sao anh. Đủ chưa. Xúc phạm tôi, sỉ nhục tôi đủ chưa. Không cần nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Tôi sẽ đi. Tôi chưa bao giờ bị xúc phạm thế đâu…

Em nói nhiều không kém (chắc bao nhiêu uất ức giờ mới bùng nổ), tôi lặng im ngồi hút thuốc và nghe em nói. Em nói xong tôi chỉ hỏi một câu :
– Cô nói không có gì với nó sao lại đóng cửa, kéo rèm hả. Cô đặt cô vào tôi xem nếu cô chứng kiến cô sẽ thế nào. Cô sẽ im lặng bình tĩnh sao. Hay cũng như tôi đây…

Em im lặng không thanh minh. Tôi cũng chẳng buồn nói. Ngồi suy nghĩ vẩn vơ bỗng nhiên tôi thấy em đóng cửa kéo rèm và lao vào tôi. Em hôn tôi như chưa bao giờ được hôn. Tôi bất ngờ và cảm giác kích thích nhanh chóng ập đến. Bao nhiêu muộn phiền bay hết. Tôi đáp trả em cuồng nhiệt. Tiếng rách của quần áo vang lên và vài phút sau cả 2 trần như nhộng. Tôi bế em lên gác chỗ quen thuộc của tôi và em. Dường như Em không chịu nổi nữa, đẩy tôi nằm xuống em lao đến và cuộc chiến ái tình bắt đầu. Haha, lần đầu tiên tôi có cảm giác mình bị em hiếp. Kích thích đến lạ kỳ. Lần đầu tiên em cầm con cặc hùng dũng đặt vào vị trí và ngồi mạnh xuống… Kích thích, vâng cực kỳ kích thích. Em nhấp nhô trên người ta được vài phút thì cả tôi và em đều căng cứng. Sự thăng hoa gần đến tôi vội vàng lật em xuống và ra vào nhanh hơn. Lúc em rên lên tiếng rên nhục dục thì cũng là lúc tôi ngã gục trên ngực em…

Sau cuộc mây mưa, mặc dù trong lòng đã thoải mái hơn. Nhưng vì muốn cho em biết tôi là một người không dễ dàng bị lừa dối nên tôi vẫn làm mặt lạnh. Rời khỏi người em, bước vào phòng tắm. Tôi dội nước xối xả cho vơi bớt đi ưu phiền. Dắt xe ra đi làm tôi vẫn nghe tiếng em thút thít trên gác, cũng phải. Trước đây mỗi lần yêu em xong, tôi âu yếm vuốt ve, lấy khăn lau cho em, còn hôm nay tôi mặc kệ.

Lên công ty tôi nào có làm việc được. Bước sang quán cafe bên cạnh ngồi nhâm nhi ly cafe cho hết buổi. Tôi trở về phòng lòng mang bao điều ngổn ngang. Sẽ nói gì với em, và sẽ cư xử thế nào đây… Ngổn ngang trăm câu hỏi trong đầu không thể giải quyết. Con đường quen thuộc tôi đi sao bỗng dài và trở nên xa lạ thế. Tôi nhận ra mình không muốn về nơi đó, tôi tự hỏi lòng : Liệu em còn chờ tôi trước cửa, liệu em có nấu những món ăn tôi thích…liệu… bao nhiêu cái liệu được trả lời bằng ổ khóa to đùng.

Mở cửa bước vào phòng. Quần áo giày dép đồ cá nhân của em đều biến mất. Tôi hiểu, Em đã về nhà. Trông lòng tôi trào ra cảm giác hụt hẫng, sự mất mát, sự cô đơn. Ôi bao nhiêu cảm giác tôi đã xóa dần giờ đây lại hiện hữu. Mở đĩa trịnh công sơn tôi ngồi thừ người đốt thuốc. Trên bàn có lá thư em để lại :
– Khi anh về nhà, sẽ không còn em nữa đâu. Em về nhà để anh khỏi chướng mắt. Để anh khỏi sỉ nhục em. Em không làm gì có lỗi với anh hết. Em yêu anh đó là sự thật. Nhưng anh không tin và quá ghen tuông. Em sợ anh khi anh điên lên, anh có biết nhìn mặt anh lúc đó không hề là con người nữa. Em sợ. Thôi anh ở lại cố gắng ăn uống vào, giữ sức khỏe. Hi vọng anh sẽ tìm được hạnh phúc…

Nội dung chính là thư là như thế đó. Tôi tự hỏi mình: Em yêu tôi là sự thật, vậy cái hình ảnh em và người ta vui vẻ cười đùa trong căn phòng kín là thế nào. Mâu thuẫn quá đi. Tôi đã cho mình đáp án đó và xé tan lá thư. Tôi căm hận, căm hận đàn bà. Họ đã làm tôi đau khổ, đã chôn vùi cuộc đời tôi. Mang cho tôi một chút bình yên rồi đày đọa tôi trong muộn phiền và đau khổ. Bấm số của xếp tôi xin nghỉ việc. Một câu thật ngắn gọn :
– Cháu có việc riêng không đi làm được, chú cho cháu nghỉ một thời gian.

Không cần câu trả lời tôi cúp máy. Lấy chiếc bAlô nhét vào vài bộ quần áo. Tôi bắt xe ôm ra bến xe. Đến trước cửa bến có tiếng lơ xe hỏi:
– Đi đà lạt không em.

Tôi nhảy lên xe không cần suy nghĩ, giờ đây tôi chỉ muốn biến mất khỏi thành phố này. Bao nhiêu duyên nợ, bao nhiêu yêu thương, bao tâm huyết, bao đau khổ… gác lại đi H. Tôi tự nhủ lòng, hãy đi xa tìm cho mình chút bình yên đi…

truyen
Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Thể loại: , , ,
Nếu bạn thấy truyện được phân loại chưa đúng, chưa đủ, hãy comment ngay ở phía dưới để admin sửa đổi, bổ sung vào. Phân loại đúng, đủ sẽ giúp các anh em sau dễ dàng khi tìm kiếm thể loại truyện mà mình thích

Bình luận

Quảng cáo
TruyenDu.com
Truyện đụ chấm com, trang web đen đúng nghĩa

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Liên kết website
truyen x

Thể loại




Top 50 truyện sex hay nhất

Top 7: Cô giáo Mai
Top 8: Cu Dũng
Top 23: Gái một con
Top 30: Cô giáo Thu
Top 37: Vụng trộm
Top 40: Xóm đụ
Top 45: Diễm