Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Hiếp dâm tập thể trong quán bar

Hiếp dâm tập thể trong quán bar

Bạn đang đọc phần 9 của truyện sex : Thùy Dương

– Anh … buông em ra… trễ giờ làm em rồi. – Giọng Thùy Dương vang lên.

– Trễ cho trễ luôn. Hay sáng nay vợ anh ở nhà chăm sóc anh nhé. – Thế Toàn miệng rời ngực vợ ra 2 giây để nói.

– Không được! Sáng nay em có cuộc họp, em không thể ở nhà được mà. – Thùy Dương vừa nhẹ nhàng đẩy miệng chồng ra khỏi ngực mình vừa nói.

Từ hôm đi công tác miền Tây về, anh không những không thuyên giảm mà còn ham muốn gần gũi vợ hơn. Nàng báo lại với Bác sĩ Hồng về tình hình này, chị cũng bó tay, chị nói cho chị thời gian đi tìm hiểu trường hợp này. Trong thời gian tạm thời, Thùy Dương chỉ còn cách tẩm bổ cho anh, không để anh mất sức vì gần gũi nàng quá nhiều. Nhưng khổ nỗi, càng tẩm bổ cho Toàn, anh càng khỏe hơn, một ngày 3 lần đều đặn, mỗi lần không ít hơn nửa tiếng. Thùy Dương không biết nói gì, ngoài chuyện lo lắng cho sức khỏe của chồng, nàng hết sức hài lòng về đời sống tình dục nàng đang có. Nhưng chuyện này không thể kéo dài được, nàng biết rõ hơn ai hết.

– Thục Nhi, em đi ăn đâu đó? – Thùy Dương vừa họp xong vội vàng chạy theo Thục Nhi.

– Em… Đi ăn quán bà Tú kế bên thôi chị, chị đi không? – Thục Nhi trả lời ấm ứ.

– Từ lúc nào em thích ăn quán đó vậy? Chẳng phải em nói nó không sạch sao? – Thùy Dương thắc mắc.

– Qua cafê Huyên với chị, chị mời, chị muốn nói chuyện với em! – Nàng nói luôn, không để Thục Nhi từ chối.

Thục Nhi chưa kip nói gì đã bị kéo đi sền sệt. Hai chị em bước vào quán, bàn đã gần kín, may mắn họ tìm được một bàn trong góc, khách vừa đứng lên. Gọi món ăn xong, Thùy Dương nhìn Thục Nhi chăm chăm, nàng cảm thấy Thục Nhi né tránh nàng từ lúc nàng đi miền Tây về.

– Em nói đi, vì sao em né tránh chị? – Thùy Dương hỏi thẳng.

– Em… – Thục Nhi định thoái thác nhưng nhìn thấy bàn tay của Thùy Dương đưa lên ngăn mình nói tiếp, nàng im lặng.

– Em đừng chối, nếu em xem mình là chị em. Em phải nói. Vì sao chứ? – Thùy Dương nói cứng.

Thục Nhi ngẩng đầu lên nhìn Thùy Dương, người chị, người bạn và đồng nghiệp của nàng, xét khía cạnh nào Thùy Dương đều hoàn hảo. Càng nghĩ đến điều đó, Thục Nhi càng cảm thấy khổ sở, áy náy.

– Mấy hôm chị đi Cần Thơ, anh Thế Toàn gọi… Em thấy ảnh say quá… Em đưa ảnh về… Rồi.. Em xin lỗi chị. – Thục Nhi nói lí nhí.

– Trời ơi, tưởng chuyện gì. Không sao, em yên tâm đi. Dù gì chị cũng nhờ em trước. – Thùy Dương thở phào.

– Nhưng .. Khác chứ.. Em không muốn sau lưng chị. Em thấy…mình.

– Thôi, anh Toàn khai báo cho chị nghe hết rồi. – Thùy Dương tự đắc nói.

Thục Nhi ngẩng đầu lên, mặt đỏ hồng, mắt có vẻ không tin.

– Này nhé, ah hem, 1 cái trên giường, 1 cái hồ bơi, 2 cái ban công, 1 cái phòng tắm, 1… – Thùy Dương đọc vanh vách.

– Á, thôi.. – Thục Nhi mặt đỏ tới cổ, nàng đưa tay ngăn ngang miệng Thùy Dương.

– Hi hi, tin rồi hen? – Thùy Dương nhoẻn miệng cười.

Nàng nhìn Thục Nhi hay tay áp lên hai má, đầu lắc nguầy nguậy.

– Chị còn phải cảm ơn em. Chị nói thiệt đó! Không có em không biết ông đó đi đâu nữa. – Thùy Dương nói thật lòng, tuy nhiên nàng không nói tới đã chỉ đường cho chồng tìm đến Thục Nhi.

Hai đứa sau khi tháo gỡ khúc mắc, liền thoải mái hơn, ăn uống truyện trò vui vẻ.

– Em thấy anh Toàn thế nào? – Thùy Dương chợt hỏi.

– Em… Ảnh, em có thấy gì đâu! – Thục Nhi ngượng ngùng khi nghĩ đến những giây phút bên anh.

Thùy Dương nhì chằm chằm Thục Nhi như thể đọc được suy nghĩ của nàng.

– Uh thì thì… Anh Toàn ảnh … sung lắm. – Bị buộc nói ra chuyện này làm Thục Nhi ngượng chín người.

– Ừ, chị biết chứ. – Dù biết nhưng khi nghe chính miệng người phụ nữ khác đánh gía về khả năng làm tình của chồng mình, Thùy Dương vẫn thấy nao nao.

– Vấn đề đó là chuyện lo lắng nhất của chị hiện giờ! – Thùy Dương nói tiếp.

– Thôi không có gì…
Thùy Dương nhìn vẻ mặt khó hiểu của Thục Nhi, nàng biết cô ấy không phải đối tượng chia sẻ chuyện này. Thục Nhi không yêu không lo lắng gì. Nhưng đối với nàng, Thế Toàn là tất cả.

– Thùy Dương ơi, em tuyệt quá. – Tiếng thở hổn hển của Thế Toàn.

Thùy Dương nằm sấp trên người anh, nàng áp má lên ngực chồng, nghe tim anh đập, cảm nhận dương vật của anh đang mềm dần trong âm hộ mình. Tay anh vuốt ve lưng nàng, đặt lên mông nàng xoa nhẹ nhẹ, Thế Toàn có thói quen như thế sau khi hai người vừa ân ái xong.

Thùy Dương ngẩn đầu lên hôn chồng, nàng leo xuống giường đi thẳng vào phòng tắm. Hôm nay nàng tiếp khách quan trọng, đại diện Ban Giám đốc công ty mẹ bên Thái Lan qua đây làm việc. Nàng sửa soạn nhanh chóng, quần áo, tóc tai, trang điểm đối với Thùy Dương chỉ tối đa 15 phút, hoàn toàn khác những người phụ nữ khác, nàng không thích trang điểm, làn da nàng cũng sáng bóng tự nhiên không sử dụng kem phấn nền.

Thùy Dương bước chân vào phòng họp, làm căn phòng như sáng lên. Trong phòng chỉ có anh Linh và một người đàn ông da ngăm đen, để ria mép, hàm răng trắng đều, dáng cao to. Thùy Dương ngạc nhiên vì chỉ thấy có hai người này.

– Đây là anh Rujah, Thư ký Tổng Giám đốc, vừa từ Bangkok đến sáng nay. – Linh đứng lên giới thiệu.
– And this is Thùy Dương. I was telling you before. – Anh giới thiệu tiếp.
Thùy Dương bước tới bắt tay người đàn ông, đại diện của công ty mẹ, nàng mỉm cười rất tự tin.
– Thùy Dương, nice to meet you. – Rujah mặt sáng lên, tán thưởng sắc đẹp của Thùy Dương
– Nice to meet you, sir! Is it your first time in Vietnam? – Thùy Dương hỏi thăm với giọng tiếng Anh khá chuẩn.

Linh ngồi bên cạnh lắng nghe cuộc nói chuyện của hai người, miệng anh mỉm cười nhẹ, anh nhìn Thùy Dương, người phụ nữ đã mang lại huy hoàng cho Cty này, các mẫu thử nghiệm này mang về được chuyển về công ty mẹ và kết quả trên cả mong đợi, họ đã tìm ra công thức sản phẩm chiến lược của đối thủ, kịp thời điều chỉnh và tung ra sản phẩm cùng loại thâu tóm thị trường. Thành công rực rỡ đó, Linh không chiếm lấy cho riêng anh, anh báo cáo công trạng của Thùy Dương về công ty mẹ, dĩ nhiên anh có thay đổi chút những Dương tiết bên trong. Ban Giám đốc bên Thái rất tán dương thành tích của Thùy Dương, họ đang xem xét thăng cấp và thưởng đặc biệt cho cô. Tuy nhiên thành tích của Thùy Dương liên quan đến bí mật kinh doanh của đối thủ, không thể được công bố rộng rãi trong công ty. Nhưng đối với một số nhân vật chủ chốt, thông tin nàng sắp được thăng chức cũng khá rõ ràng, tin đồn xung quanh chuyện này không thiếu, nhưng tin đồn nhiều nhất vẫn là Thùy Dương dùng nhan sắc quyến rũ sếp… Linh có nghe nói, nhưng anh không quan tâm.

Buổi trưa Thùy Dương đi cùng Linh, chiêu đãi Rujah tại một nhà hàng sang trọng trung tâm Q1. Không khí buổi tiệc rất vui vẻ và thân mật, Rujah nói chuyện với Thùy Dương rất nhiều, những câu hỏi anh đặt ra cho nàng đều liên quan đến nhận định về môi trường kinh doanh, khuynh hướng của thị trường dưới tầm nhìn của một nhà quản lý. Linh rất vui vẻ ngồi nghe câu chuyện giữa hai người, anh biết đây là cơ hội của Thùy Dương. Bản thân Thùy Dương cũng hiểu chuyện này, tuy nhiên nàng thắc mắc không biết Linh đã báo cáo gì về nàng với Ban Giám đốc.

Sau buổi trưa, Thùy Dương và Linh định đưa Rujah về khách sạn nghỉ ngơi, nhưng anh ta lại muốn đi uống café. Linh thì bận chiều họp với các nhà phân phối, anh không thể đi, anh đành nhờ Thùy Dương đi chung với Rujah. Thùy Dương không dám từ chối, vì nàng thấy anh chàng chàng Thái Lan nàng khá thú vị.

Thùy Dương và Rujah tách ra, đón chiếc taxi ở Công trường quốc tế. Thùy Dương hướng dẫn taxi đi một vòng các tuyến đường chính tại trung tâm thành phố, nàng giới thiệu với Rujah các điểm nhấn của Sài Gòn, nàng nói lưu loát như một hướng dẫn viên du lịch chuyên nghiệp. Rujah rất tập trung lắng nghe nàng, khi có gì thu hút chú ý anh, anh còn yêu cầu dừng xe lại, chụp hình. Không khí giữa hai người thật tự nhiên, vui vẻ như hai người bạn.

Rujah mời nàng đến một quán café do bạn anh mở tại Tp.HCM, trước khi qua Việt Nam làm việc, anh có điện thoại cho anh ta và biết địa chỉ. Thùy Dương vui vẻ đáp ứng. Nàng không hề biết hành trình của chiếc xe không thoát được ánh mắt của một kẻ theo dõi.

Chiếc taxi dừng trước một quán cafe trong hẻm trên đường Pasteur, đây là một căn biệt thự cũ xây dựng thời Pháp, bức tường được sơn mới, mái ngói vẫy cá được lợp lại màu đỏ tươi, nhưng vẫn không che dấu được nét phong sương, cổ kính của căn nhà. Hai người được một cô tiếp tân dẫn lên lầu, trang phục của cô khá đặc biệt, áo chẽn, bó sát người, quần rộng thùng thìn, túm lại tại mắt cá chân, ống quần có hai đường xẻ cao dọc đùi, chỉ khi cô di chuyển mới đường xẻ mới hở ra, Thùy Dương cảm thấy trang phục của cô gái giống như trong phim Alibaba vậy. Trên lầu 1, sàn nhà lót thảm khắp nơi, rèm phủ bằng vải mỏng màu tím, có từng buồng từng buồng như vậy trong cả căn phòng, Thùy Dương có thể mơ hồ nhìn thấy người bên trong. Hai người đến một buồng phủ vải kín hai bên trong góc phòng, nhìn vào Thùy Dương ngạc nhiên, bên trong như một chiếc giường lớn êm ái, với nhiều chiếc gối vuông nhỏ thêu hoa văn phong cách Ả rập.

Rujah chần chừ, quay qua cô tiếp tân, yêu cầu một chỗ khác, anh sợ Thùy Dương hiểu lầm cố tình dẫn cô vào đây, bản thân anh cũng bị bất ngờ với nơi này. Anh chỉ biết bạn mình mở quán café Shisha, nhưng anh không nghĩ là cách bài trí quán lại đặc trưng như vậy. Cô tiếp tân lịch sự trả lời, theo lời cô, trên lầu 2 bài trí cũng như vậy, nhưng chưa có khách nên sẽ riêng tư cho hai người hơn. Thùy Dương thoáng đỏ mặt vì cô ta nói như xem nàng và Rujah là tình nhân. Rujah xua tay liên tục, anh nói chỉ ngồi đây cũng được, không cần đổi chỗ nữa.

Hai người ngồi xuống, nhìn nhau cười khổ, Rujah xin lỗi vì anh không biết nơi này như vậy, gây bất tiện cho Thùy Dương. Nàng mỉm cười rất tươi, nói anh không cần lo lắng. Thùy Dương bắt đầu quan sát xung quanh, nàng có thể thấy 1 nhóm người nam nữ ngồi cách nàng hai buồng, họ nói cười rất nhỏ tiếp, trong phòng họ có khói trắng lan cả ra ngoài.

Hai phút sau, một anh chàng trắng trẻo đẹp trai đi tới, anh bắt tay Rujah rất nhiệt tình, Rujah giới thiệu Thùy Dương, nàng lịch sự mỉm cười gật chào anh ta. Hai người họ vui vẻ trò chuyện bằng tiếng Thái một lúc, rồi anh ta lui xuống sau khi chào hai người bằng một cái chắp tay truyền thống Thái.

Một cô gái ăn mặc gần giống như cô tiếp tân, mang vào một khay rượu nhẹ và một cần hookah hai ống hút, mạ vàng sang trọng. Rujah giải thích đây là cần hút shisha, theo văn hóa Ả rập, Thùy Dương có thể thử, nếu nàng không thích thì anh cũng không hút.
– Please enjoy yourself, I don’t mind. – Thùy Dương cũng khá tò mò với thứ này, cái ống hút thật đẹp, dù nàng không thích mùi thuốc lá.

Nàng nâng ly rượu nhẹ, uống một ngụm nhỏ, mùi trái cây rất thơm, phải để ý kỹ mới cảm nhận được vị nồng của rượu ở cuối lưỡi. Mắt Thùy Dương không rời thao tác của anh phục vụ, anh ta đặt chiếc ống hút vào một lỗ tròn trống giữa nệm, cắm hai ống dây dài có miệng hút mạ vàng, đưa sang mời hai người, nàng cũng tiện tay cầm lấy, chủ yếu vì nàng thích nhìn kỹ hơn chiếc ống đẹp. Mùi khói shisha bốc lên trắng đục, nhưng mùi hương hoàn toàn không giống thuốc lá, thoang thoảng trong không khí là mùi thơm xen kẽ mùi trái cây chín… Rujah hút một hơi sâu, anh thở khói lên nóc rèm phủ, anh nói, anh không hút thuốc lá, anh chỉ thỉnh thoảng hút shisha khi đi chơi với bạn bè.

Thùy Dương cầm ống hút trong tay, thoáng chần chừ, đưa lên môi, hút thử một hơi thật nhẹ, nàng cảm nhận đầu lưỡi mình có vị hơi ngọt ngọt của mật ong, mùi trái cây lan tỏa trong miệng khi nàng thở ra, mùi thơm càng rõ ràng hơn. Thùy Dương thích thú, nàng cũng uống rượu nhẹ và hút vài hơi shisha. Cuộc nói chuyện giữa hai người trở nên càng cởi mở, thân thiện hơn, họ tự nhiên, nằm dài trên đệm cùi chỏ chống lên gối, đối diện nhau qua ống hút shisha.

Lúc này, nhóm người ngồi trên kia thanh toán tiền đi về. Thùy Dương cũng không để ý đến họ, vì nàng đang kiềm chế cơn buồn ngủ. Buổi trưa Thùy Dương có thói quen ngủ trưa dù một chỉ 10 phút, vì nàng tin vào nghiên cứu khoa học nói ngủ trưa làm da mặt đẹp hơn.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Rujah lịch sự xin lỗi, đứng dậy nghe điện thoại. Anh ra gần ngoài ban công lầu 1 đứng đó, nói bằng tiếng Thái, cũng không để ý có hai thanh niên vừa lên lầu bằng lối thang sau lưng anh, nhìn anh chằm chằm. Hai tên đó ngồi xuống tại một buồng kế bên cái của Thùy Dương, gọi nước uống. Hai kẻ đó nhìn thấy Thùy Dương đang nằm nghiên một bên, mắt nhắm chặt, mặt nàng thản nhiên, đẹp như thiên thần, cả hai hít một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh trước nhan sắc của nàng. Một tên đi ra nhìn ra hướng ban công quan sát tấm lưng của Rujah, một tên rón rén bước tới nhét vào ống hút hookah vật gì đó tròn tròn. Xong cả hai ngồi xuống đợi nước lên, uống chậm chậm chờ màn hay sắp diễn ra.

Rujah vào phòng, thấy Thùy Dương đang nhắm mắt ngủ, anh nhìn sững cả người. Người phụ nữ này quá đẹp, nét mặt nàng ngủ thản nhiên như không lo lắng bất cứ sự việc gì trên đời. Rujah nhẹ nhàng ngồi xuống, để tránh đánh thức nàng, anh chỉ nằm nghiên dựa gối ngắm nhìn khuôn mặt thánh thiện, hai cánh mũi phập phồng nhẹ nhẹ theo hơi thở của nàng, môi nàng hơi hé mở khoe chút màu trắng của những chiếc răng đều bên trong. Bất chợt Thùy Dương mở mắt, nàng thấy Rujah đang nhìn mình, nàng cúi mặt xuống đỏ bừng. Rujah nhỏ tiếng xin lỗi và anh khen nàng ngủ thật đẹp.

Như để chữa thẹn, Thùy Dương cầm cái vòi đưa lên miệng hút một hơi, nàng thả khói ra khoan khoái, nàng thấy lâng lâng, hưng phấn lạ. Rujah cũng rít một hơi dài, anh nhìn Thùy Dương đột nhiên thấy nàng thật quyến rũ.

Phải Dương, anh và nàng có thể… Rujah giật mình vì suy nghĩ của mình, anh không phải là người phóng đãng, anh có vợ nhiều năm, chưa bao giờ phản bội vợ mình dù chỉ trong suy nghĩ. Cả ngày nay, chiêm ngưỡng sắc đẹp của Thùy Dương, anh chỉ tán thưởng, chưa bao giờ có ý nghĩ ham muốn lệch lạc trong đầu. Sao đột nhiên lại như thế?! Anh nhìn lên, Thùy Dương cũng đang nhìn mình đắm đuối, răng nàng khẽ cắn môi, mắt nàng hơi đờ đẫn, liếc xoáy như muốn đốt cháy anh. Rujah cảm thấy bất an, có gì đó không ổn… Anh cũng bắt đầu mơ màng, anh thấy hai bóng người đi tới, nâng cái ống hút ở giữa hai người ra.

Dường như chỉ chờ có thế, Thùy Dương lao ngay vào lòng anh. Người nàng thật mềm mại, ấm ám, nàng uốn vặn người như không xương, miệng phát ra tiếng rên rỉ nhẹ. Rujah cũng cảm thấy người mình nóng lên hừng hực, dương vật anh cứng lên, chật chội bên trong chiếc quần đang mặc. Môi Thùy Dương hé mở, hơi thở nàng thật thơm, hướng lên miệng anh, anh không kiềm chế được cuối xuống hôn nàng. Hai chiếc lưỡi cuộn vào nhau, cả hai người như hòa làm một. Thùy Dương cởi nút áo mình, ngực nàng căng phồng làn da hơi ửng đỏ vì hưng phấn, nàng kéo gương mặt anh xuống ôm nó vào lòng ngực mình. Rujah dùng răng kéo lệch một bên chiếc áo ngực nửa cup của nàng, miệng anh choàng lên ngậm lấy chiếc núm vú đỏ hồng của nàng. Thùy Dương rên rĩ hòa cùng hơi thở của nàng tạo thành một sự khêu gợi tột cùng dành cho Rujah. Và cả hai tên đang quay phim bằng điện thoại cảnh hai người quấn nhau, mắt cũng dại ra, đũng quần u cao lên.
– Đủ rồi đó, đi thôi đại ca, có người đi lên bây giờ..
Tên nhỏ con, mặt non choẹt, xanh mét vì sợ hãi, níu tay kéo áo tên đang quay phim điện thoại, nhưng mắt hắn vẫn nhìn hai người trước mặt đang cuốn lấy nhau.

– Trời ơi, con nhỏ này đã quá. Tao muốn đập nó một phát. Mày ra khóa cửa lại cho tao. – Tên quay phim lớn tuổi hơn, ra lệnh.

– Em sợ .. Người ta..

– ĐM… Tao nói mày ra khóa cửa lại.
Hắn không thèm nhìn tên đàn em, tay hắn chuyển sang chế độ chụp ảnh của chiếc điện thoại, hắn muốn lưu lại những hình ảnh khát tình của Thùy Dương.

Lúc này, Thùy Dương rên rỉ to hơn, áo nàng đã bị nàng tự tay xé rách vùi dưới gối, chiếc áo ngực còn vướng lại bên cánh tay nàng. Váy nàng kéo lên cao, hai chân co quắp, cuốn ngang người Rujah, hai tay anh đang bóp, miệng ngậm chặt lấy hai vú Thùy Dương.

Tên kia thấy bạn đã khóa cửa quay lại. Hắn cởi phăng chiếc quần dài, ném chiếc điện thoại cho tên kia, lao vào. Hắn cố gắng gạt tên nước ngoài đang quấn lấy con mồi của mình ra nhưng tên đó lại lao vào. Hắn ra hiệu cho đồng bọn, đè Rujah xuống, hai tay Rujah quờ quạng theo bản năng, mắt anh đỏ ngầu nhìn về hướng Thùy Dương.

Tên kia lao vào ngấu nghiến cơ thể Thùy Dương, mặc kệ nước miếng của người đàn ông khác còn ướt đẫm trên người nàng, hắn mút chùn chụt hai núm vú căng đỏ của nàng. Tay hắn luồn vào giữa hai chân Thùy Dương, nắm chiếc quần lót ren nhỏ bé, xé toạt, vứt ra. Tay hắn chà sát lên âm hộ nóng rực lừa, nhòe nhoẹt nước nhờn của Thùy Dương, hai ngón tay nhét thẳng vào trong, nàng oằn người lên rên to vang cả căn phòng. Tay nàng mò mẫm theo bản năng nắm lấy dương vật cứng ngắc của hắn. Hắn há hốc cả miệng, tình cảnh hừng hực nảy giờ đã làm hắn phấn khích điên cuồng, khi dương vật bị Thùy Dương nắm chặt hắn suýt xuất tinh.

Đột nhiên một bóng đen lao tới, hắn chỉ kịp thấy một bàn chân cứng như sắt thép nhanh như tia chớp vụt ngang mặt. Mắt hắn tối sầm, không biết gì nữa.

Thùy Dương tỉnh lại trong bệnh viện, nàng mở mắt ra, đầu nàng thật đau, nàng thấy Thế Toàn đang nhìn mình, ánh mắt anh lóe lên niềm vui, không hề che giấu. Anh ôm nàng thật chặt, khóe mắt anh trào ra giọt nước mắt hạnh phúc. Thùy Dương thật ngạc nhiên, nàng không biết mình tại sao ở đây, mặc đồ bệnh nhân, tại sao Thế Toàn lại mừng rỡ như thế.

Thế Toàn đỡ nàng ngồi dậy, lấy chiếc gối kê lưng cho vợ, anh pha một ly sữa nóng, đưa cho nàng. Thùy Dương cầm lấy, nàng nhìn chồng như muốn hỏi.
– Em uống ly sữa đi, 2 ngày nay em không ăn gì, nhìn em sọp người đi thấy rõ.
Giọng Thế Toàn nhẹ nhàng nhưng như sét đánh ngang tai Thùy Dương.

Hai ngày, mình đã nằm đây 2 ngày, không hề biết gì. Đã xảy ra chuyện gì vậy, đầu nàng lại nhói đau. Nàng còn nhớ lần cuối cùng, nàng uống cafe với anh chàng Thái Lan, đại diện công ty mẹ, thuốc lá, vị ngọt trên lưỡi, sự bứt rứt trong người, lưỡi mình cuốn lấy một chiếc lưỡi khác, cơ thể bồng bềnh… Chợt tay chồng đưa lên day day hai bên trán nàng, lông mày Thùy Dương dãn ra, cảm giác thật dễ chịu.

– Em đừng nghĩ nữa, để anh kể cho em nghe. – Thế Toàn nói sau tai nàng.

Hôm đó nàng bị người ta hãm hại, cho thuốc kích thích vào thuốc shisha, Rujah vô tình hút chung với nàng, cả hai cuốn lấy nhau. Hai tên côn đồ theo kế hoạch là phải quay phim cảnh nàng lăn lộn với Rujah, lại không kiềm chế được muốn nhảy vào cưỡng hiếp nàng. Nghe tới đây, hai vai Thùy Dương rung rẩy, biết suy nghĩ của vợ, Thế Toàn kể tiếp.
– Hắn bị bạn của Rujah, đánh ngất xỉu trước khi thực hiện được mưu đồ với em.

Công an đã điều tra ra, kẻ đứng sau vụ này là bà Tươi, bà ta muốn quay cảnh em lăn lộn với sếp để hạ uy tín em. Nhưng bà ta đã sai lầm khi chọn hai tên đó, nếu chúng bỏ đi ngay với đoạn video đầu tiên thì mọi chuyện đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Bà ta bị khai và bị bắt ngay hôm sau. – Thế Toàn kể khá lưu loát.

– Bà Tươi, bà Tươi nào nhỉ? – Thùy Dương tự hỏi – Tươi, Phó giám đốc hỗ trợ kinh doanh?

– Hình như là bà đó. – Thế Toàn nói.

– Rujah đâu? – Thùy Dương hỏi.

– Anh ta cũng được đưa vào đây. Hôm qua sau khi tỉnh lại đã được đưa về nước. – Thế Toàn nói, lén quan sát biểu hiện của vợ – Anh ta có qua đây thăm em, anh ta xin lỗi, có vẻ rất áy náy.

– Vậy ah – Thùy Dương dửng dưng, nàng cũng không biết Thế Toàn vừa thở phào sau lưng mình.

Thùy Dương quay lại, nhìn Thế Toàn thật sâu, mắt anh thâm quầng vì mất ngủ, ngón tay vuốt nhẹ lên khóe mắt hõm vô của anh, xót xa.

– Em xin lỗi. Em đã làm anh lo lắng. – Thùy Dương nói nhỏ.

– Em không cần xin lỗi anh. Không phải lỗi em mà. – Thế Toàn nhỏ nhẹ – Anh chỉ lo lắng sẽ mất em, hay là …hay là em xin nghỉ làm đi nhé.

Thùy Dương không nói gì, tay nàng vuốt ve mặt chồng, câu hỏi này anh đã hỏi rất nhiều lần, nàng không cần trả lời, anh cũng đã biết ý nàng.

Thùy Dương nghỉ làm một tuần. Nàng ở nhà nghỉ ngơi, đi uống café với bạn. Thế Toàn cũng chăm sóc nàng thật chu đáo, tối anh chỉ dám ôm vợ ngủ, không dám đòi hỏi gì, anh sợ nàng còn ám ảnh của sự việc vừa qua. Thùy Dương hiểu ý anh, thật ra nàng không bị ảnh hưởng tâm lý gì, vì thật sự nàng muốn cũng không nhớ được nhiều. Nhưng nàng xem như đây là thời gian nghỉ ngơi cho chồng, sẽ tốt hơn cho sức khỏe của anh.

Sáng thứ Hai, Thùy Dương dậy sớm, sửa soạn tới Công ty, hôm nay nàng đi làm lại, dù anh Linh có gọi điện hỏi thăm và khuyên nàng nên nghỉ dài hơn, nhưng nàng không muốn tập hư mình. Thế Toàn cũng dậy sớm, đưa vợ đi làm, anh chưa muốn cho nàng chạy xe máy một mình.

Khi vào đến cơ quan, Thùy Dương chợt cảm thấy bất thường, đã tới giờ làm việc tại sao văn phòng vắng ngắt không một bóng người.

– Chúc mừng, chúc mừng… – giọng hô vang đồng thanh của mọi người ngay sau lưng làm Thùy Dương giật mình.

Mọi người muốn dành cho Thùy Dương một sự kiện bất ngờ, ai cũng tươi cười, người ôm hoa, người bưng khay bánh kem, chào đón Thùy Dương quay trở lại. Thùy Dương cảm động, mắt nàng đỏ hoe, chỉ biết ráng mỉm cười thật tươi. Đám đông tách ra, Linh lách người đi đến trước mặt Thùy Dương, tay anh cầm một bó hoa lan lớn.

– Chúc mừng em đã quay trở lại làm việc. – Linh nhìn sâu vào mắt nàng, nếu không có mọi người ở đây, anh đã cúi xuống hôn lên môi nàng.

– Em cảm ơn anh và mọi người. Em xúc động quá. – Thùy Dương nhận bó hoa của Linh, tay đưa lên chậm nhẹ khóe mắt rưng rưng của mình.

– Chưa, chưa có gì bất ngờ đâu. Bất ngờ là trưa nay Thùy Dương sẽ đãi tiệc “rửa lon” chiêu đãi mọi người – Linh nói to lên.

– Hoan hô, rửa lon đi, rửa lon đi… – Mọi người hô lên hào hứng, giọng Thục Nhi to hơn hết.

– Rửa lon gì? … – Thùy Dương ngơ ngác.

– Em được Ban Giám đốc bên kia quyết định bổ nhiệm Giám đốc Phát triển Khách hàng. – Linh – nói nhỏ bên tai nàng, ánh mắt anh nhìn nàng như tự hào và tán thưởng.

– Em… thật sự vậy. – Thùy Dương vẫn chưa tin vào tai mình.

Nàng vui mừng ôm chầm lấy Linh, đặt lên má anh một nụ hôn. Linh đỏ mặt, tay anh che lại chỗ vừa bị hôn, anh đoán chắc đã in một dấu son đỏ, mọi người xung quanh nhìn cảnh vừa rồi, cười ầm lên, trêu chọc.

Trưa hôm đó, Thùy Dương đãi một chầu thật hoành tráng tại nhà hàng buffet khách sạn 5 sao, nhưng Linh lại lén đi trả tiền trước. Thùy Dương khăng khăng đòi gửi lại anh, anh chỉ cười xòa. Anh như chợt nhớ gì đó, lấy trong vali một lá thư, anh đưa cho nàng. Thùy Dương nhận ra đây là thư từ Công ty mẹ bên Thái Lan.

Nàng mở thư ra, nội dung bên trong cũng khá đơn giản nhưng ấn tượng. Họ chúc mừng nàng và mong muốn nàng sẽ tiếp tục cống hiến cho Công ty, họ mời nàng và gia đình qua thăm Cty mẹ, đồng thời đài thọ hết cho chuyến đi tham quan Bangkok và Pattaya 5 ngày.

Thùy Dương vui lắm, vì nàng muốn đây sẽ là món quà bất ngờ dành cho Thế Toàn, anh và nàng sẽ có một kỳ nghỉ vui vẻ tại Thái Lan.

Chiều hôm đó, Thế Toàn đón vợ về, Thùy Dương dành cho anh hai niềm vui, nàng lên chức và chuyến nghỉ mát Thái Lan. Thế Toàn cũng bị vui lây niềm vui của vợ, hai vợ chồng đi ăn tối tại một nhà hàng Tây lãng mạn dưới ánh nến để chúc mừng nàng.

Thế là Thùy Dương lên kế hoạch đi tái trăng mật với chồng tại Thái Lan, nàng gửi email đăng ký với Công ty mẹ, hồi đáp nàng không ngờ lại chính là Rujah. Anh hỏi thăm nàng, đồng thời xin lỗi vì chuyện hôm đó, Thùy Dương cũng xin lỗi anh vì người ta muốn hãm hại là nàng lại liên lụy đến anh. Không phải lỗi của riêng ai, thật sự nàng cũng bị thuốc ảnh hưởng nhưng cứ nghĩ đến đoạn trí nhớ ngắn ngủi trước khi hoàn toàn mất kiểm soát, nàng ôm đầu anh kéo rút mặt anh vào vú mình, Thùy Dương nóng bừng cả mặt. Rujah đặt vé máy bay, khách sạn cho vợ chồng nàng, anh còn lên lịch trình tham quan của gia đình Thùy Dương. Anh hẹn gặp lại nàng tại Bangkok, điểm đến đầu tiên của chuyến đi.

Suốt tuần Thùy Dương rất vui, nàng mua sắm đủ thứ, lựa chọn từng bộ đồ cho chuyến du lịch của hai vợ chồng.

Còn hai ngày nữa đến cuối tuần, Thùy Dương háo hức ở nhà chờ Thế Toàn đi làm về, nàng định bụng tối nay sẽ cho anh thỏa mãn một phen. Nhưng khi Thế Toàn về đến nhà, nhìn mặt anh nàng thấy bất an trong lòng. Anh có vẻ rất buồn, dù cố gắng thể hiện bình thường nhưng nàng hiểu anh quá rõ.

Trong buổi cơm tối, Thùy Dương đã mất kiên nhẫn, nàng hỏi anh.

– Anh sao vậy? Công việc có vấn đề gì sao?

– Không, đâu có vấn đề gì! – Thế Toàn gỉa bộ tươi tỉnh trả lời.

– Anh còn giấu em được sao? Hay anh không muốn chia sẻ với em? – Nàng bỉu môi nói nhỏ.

– Không, sao em lại nói thế. Anh gặp trục trặc nhỏ chuyện giấy phép công trình thôi. – Thế Toàn đành nói thật.

Thùy Dương vẫn nhìn chồng như khuyến khích anh nói tiếp, vì nàng hiểu chuyện nhỏ sẽ không bao giờ làm cho anh lo lắng nhiều vậy.

– Khâu lo giấy phép, bị kẹt cứng bao lâu nay, chưa được thông qua bằng văn bản, mới được chấp thuận bằng chủ trương miệng thôi. Vậy mà không ai đả động bên thi công, bây giờ vừa đổ xong móng, chính quyền xuống bắt ngưng lại. Mà công trình của anh, ngưng một ngày là lỗ cả tỉ đồng tiền trang thiết bị thuê và vật tư đã đặt hàng. – Thế Toàn không kiềm chế nữa anh nói luôn một lèo.

– Vậy mà anh nói chuyện nhỏ? … Nhưng mà, còn chuyến đi Thái Lan của mình. – Thùy Dương sực tỉnh.

– Có dời ngày được không em? Anh lo lắng chuyện này còn hơn chuyện công ty nữa đó. Nhưng anh hết cách rồi, cuối tuần này anh phải bay ra Bộ chạy cửa sau. – Thế Toàn khổ sở thú nhận.

– Chuyến du lịch thì hoãn lúc nào cũng được, nhưng tiệc sinh nhật của sếp Tổng, biết em qua Thái ngay dịp, ông ta viết mail mời em tham dự, đến nỗi anh Linh biết mà phải ghen tị. – Thùy Dương nói – Em không dám vắng mặt.

– Haizz… Anh hiểu mà. Nhưng em đừng buồn anh nhé. – Thế Toàn vớt vát.

– Anh chịu phạt thì em sẽ không buồn. – Thùy Dương tinh nghịch.

– OKIE. Em muốn phạt anh gì nào? – Anh chợt nghĩ đến trò chơi bịt mắt hôm đó.

Thùy Dương nhìn anh, nàng đã đoán được anh đang nghĩ gì.

– Đó không phải là phạt. Anh đừng nghĩ đến chuyện đó nữa. – Thùy Dương hầm hầm, thầm nghĩ ở đâu có chuyện trừng phạt mà sung sướng như vậy chứ.

Nhìn anh thấp thỏm không yên, Thùy Dương cười thầm, nàng chỉ muốn chọc anh chút thôi. Nàng biết anh đã khổ sở với công ban ngày quá nhiều.

– Em muốn phạt anh… Dẫn em đi chơi tối nay. – Thùy Dương mỉm cười khi thấy anh thở phào.

– Em lên lầu thay đồ đây – Thùy Dương nói.

Thế Toàn ngồi trên bàn ăn, anh nhẹ nhõm, Thùy Dương chịu bỏ qua cho anh thật may mắn. Anh đã sẵn sàng chịu nhiều hình phạt ghê gớm hơn, chẳng hạn như cấm túc chạm vợ 1 tuần, nghĩ đến thôi đã muốn điên. Sau mười lăm phút, anh nghe bậc thang run nhẹ, anh ngẩn đầu lên, ánh mắt anh đón chờ vợ đang đi xuống. Anh sững sờ.
(Bạn đang đọc truyện Hiếp dâm tập thể trong quán bar từ web TruyenSex.Tv )
Đây như là một người hoàn toàn khác, Thùy Dương đội một mái tóc giả ngắn màu nâu, mặt nàng trang điểm đậm, màu son, màu mắt rất hợp thời trang theo phong cách các cô gái choai choai, áo, váy và đôi giày bốt ống cao nàng mặc là bộ đồ lấy trong buổi Hội Chợ tại Cần Thơ, thấy hay hay nên Thùy Dương mang về. Thùy Dương bước xuống xoay một vòng trước đôi mắt mở to của chồng.

– Anh thấy sao? – Thùy Dương hỏi.

– Anh thấy em như một người khác vậy! – Thế Toàn nuốt nước miếng, nhìn cặp đùi của nàng thật dài không che đậy gì bởi chiếc váy vẻn vẹn cao một gang tay. Tuy anh không quen nhìn Thùy Dương thế này, nhưng anh phải thừa nhận nàng nhìn rất khêu gợi.

– Vậy chúng ta đi thôi. – Thùy Dương nói.

Cả hai quyết định bỏ xe ở nhà, đi bộ ra ngoài đường lớn, đón taxi. Lúc này Thế Toàn cũng bỏ bộ đồ nghiêm chỉnh ở nhà, anh mặc một chiếc quần jean, áo thun trắng, tóc vuốt keo dựng lên trông như trẻ hơn 10 tuổi. Theo lý luận của anh, anh không muốn chú dẫn cháu đi chơi, nên đành vậy.

Một chiếc taxi dừng lại, Thế Toàn mở cửa, Thùy Dương leo lên xe, chiếc váy nàng quá ngắn để có thể che lại, nên nàng không quan tâm, mặc kệ tên tài xế đó nhìn. Thế Toàn leo lên sau, anh cũng rất quen với cảnh người ta nhìn lén vợ mình, nên anh cũng bình thản dửng dưng.

– Đi Hồng Bửu đi. – Thùy Dương chợt nghĩ đến một nơi.

Hồng Bửu là sàn nhảy tại quận 5, nổi tiếng với tuổi choai choai và tầng lớp thu nhập trung bình khá, rất hợp với không khí của trò chơi hôm nay. Chiếc taxi đi khoảng 30 phút mới đến nơi, đồng hồ điểm 9h30, giờ này còn khá sớm đối với dân chơi, nhưng hai người vẫn vào trong.

Họ tìm được 1 chiếc bàn với bốn chiếc ghế thật cao, Thùy Dương phải đạp lên thanh ngang mới ngồi đến mặt ghế. Một cô gái ăn mặc nóng bỏng đến tiếp thị rượu, Thùy Dương chuyển qua cho Thế Toàn, nàng không uống được nhiều, nên cũng kén chọn. Thế Toàn chọn 1 chai vodka pha với dưa hấu xay, anh nghĩ loại này thích hợp cho phụ nữ.

Khách còn khá thưa thớt, chỉ rải rác 4 bàn, nhưng toàn đàn ông, bàn đông nhất chỉ có 4 người. Hơn mười cô gái mồi chài, ngả ngớn tại các bàn này, riêng bàn Thùy Dương có sự hiện diện của nàng nên không ai bén mảng tới. Lúc này các anh chàng choai choai tóc xanh, tóc đỏ bên kia đã bắt đầu phát hiện ra đối tượng mới, cô ta còn ăn mặc thoáng hơn các cô trong này, ngồi với một tên mặt trắng, đeo mắt kính có vẻ hơi khù khờ. Thế Toàn mà biết được đánh giá của họ về anh, chắc anh sẽ tức xì khói.

Thùy Dương cũng nhận ra họ đang xầm xì bàn tán về mình, nàng không quan tâm. Đối với nàng, những tóc xanh, mặt búng ra sữa nàng không có tí gì hấp dẫn của đàn ông. Nàng dự định vào đây để trêu đùa, nung nóng cảm giác ghen tuông của chồng một chút cho vui, coi như sự trừng phạt nho nhỏ dành cho anh.

Một anh chàng phục vụ mang theo khay rượu và một đĩa trái cây lớn. Anh ta khui chai Danzka vỏ nhôm, rót vào bình dưa hấu xay, tay lắc đều và rót vào hai ly rượu trên bàn. Thùy Dương cầm ly rượu lên cụng vào ly Thế Toàn, mắt nàng liếc anh sắc lẻm làm anh thấy nóng rang người. Vị dưa hấu thơm ngọt pha với vị vodka ấm nồng, thật lạ, Thùy Dương uống hết cả một ly to, nàng cảm thấy thích loại rượu pha này.

Lúc này khách đã vào thêm vài bàn nữa, chiếm gần nữa diện tích quán bar. Hai vợ chồng Thùy Dương đã uống xong bình dưa hấu đầu tiên, nàng vừa gọi thêm một bình nữa để pha với phần rượu còn lại. Nàng bắt đầu cảm thấy thoải mái hơn, ngồi trên ghế cao nhúng nhẩy. Hành động của Thùy Dương bắt đầu thu hút đám trẻ xung quanh, chúng cũng nhảy múa tại bàn và chậm chậm mở rộng vòng vây, sau ba bài sôi động, bàn của Thùy Dương tự nhiên bị bao quanh.

Thùy Dương nhìn qua chồng, anh cũng cười nhún vai, vợ mình đi đâu cũng thu hút người khác giới, anh đã quen với điều này. Thùy Dương tuột xuống chiếc ghế cao, nàng đứng tại chỗ nhảy múa, nàng đưa tay qua cho anh, nhưng anh mỉm cười lắc đầu. Anh chưa bao giờ tham gia mấy trò này, đối với anh, vào bar chỉ để nghe nhạc và uống rượu. Như thấy anh từ chối, một cậu trai dáng như công tử nhanh chân tiến lên nhảy đối diện Thùy Dương. Cậu ta tuy ăn mặc sành điệu, nhưng bộ mặt non, nổi vài cái mụn nhỏ đã tố cáo số tuổi của cậu. Hắn nhảy khá hợp điệu, bước nhảy của cậu càng ngày càng sát Thùy Dương, hắn nhìn nàng mỉm cười. Nhận được nụ cười đáp trả của Thùy Dương, hắn mạnh dạng hơn bước đến nói nhỏ vào tai nàng:
– Em đẹp lắm, nhưng nhảy chưa đúng lắm. Để anh chỉ em nhảy nhé.
Thùy Dương gật đầu vui vẻ đồng ý.

Hắn ta hứng khởi, nhảy cuốn lấy nàng, nhưng chỉ sát người nàng thôi, hắn có vẻ e ngại Thế Toàn. Nhưng khi Thùy Dương choàng một tay lên vai hắn như lấy điểm tựa, nàng uốn người như rắn trườn bên người hắn, bàn tay hắn đặt lên eo nàng, cảm nhận từng cử động nhỏ của các khớp xương phối hợp với mỗi động tác của Thùy Dương. Thùy Dương vừa nhảy vừa nhìn Thế Toàn, anh như cố tình, nhìn quanh dửng dưng như không thấy. Thùy Dương cảm thấy bực mình vì biểu hiện của anh, anh đang giả vờ như không ghen ah, anh giả vờ được bao lâu đây.

Thùy Dương choàng cả hai tay vòng qua cổ cậu trai trẻ trước mặt, ngực nàng tì hắn lên ngực hắn, có thể nàng di chuyển, hắn có thể cảm nhận cảm giác thật mềm mại của bộ ngực tròn dưới lớp áo mỏng manh. Hắn thoáng ngạc nhiên, cũng liếc qua người đàn ông ngồi chung với nàng, hoàn toàn không có biểu hiện gì, dửng dưng như Thùy Dương là người xa lạ. Hắn đã tự tin hơn, bàn tay ôm lấy lưng Thùy Dương, ngón tay trượt theo rãnh xương sống đang không ngừng uốn éo của nàng, da nàng thật mát.

Lúc này ba bốn gã trai trẻ khác cũng xiết dần vòng vây, không ai muốn mất phần với một cô gái buông thả. Họ nhảy múa, la hét ủng hộ màn biểu diễn của Thùy Dương và anh chàng may mắn kia. Thùy Dương bắt đầu cảm thấy đầu hơi choáng, có lẽ rượu bắt đầu ngấm dần. Nàng đẩy nhẹ anh ta ra, tay gạt những bàn tay khác ra khỏi người mình. Nàng xoay lại, cầm lấy ly rượu đỏ màu dưa hấu đầy tràn, đặt lên môi uống, vừa uống nàng vừa nhìn Thế Toàn. Miệng anh cười rất tự nhiên, không chút gượng ép, ánh mắt anh nhìn nàng nhẹ nhàng, nhưng nàng lại cảm thấy một tia đắc thắng trong đó. Anh hay lắm, để xem.

Nàng quay người lại đón nhận ánh mắt nóng rực của đám trai trẻ đang hau hau nhìn mình. Thùy Dương cũng muốn lả lơi hơn chút nữa, nhưng nhìn những khuôn mặt non tơ đang hừng hực nhìn mình, nàng cảm thấy chán nản. Có lẽ tối nay nàng phải chấp nhận thua Thế Toàn thôi.

Thùy Dương rẽ đám đông trước mặt, bước chân nàng hơi xiêu vẹo, đi về hướng toilet nữ. Nàng định rửa mặt cho tỉnh táo rồi ra kêu chồng đi về.

Nhưng khi nàng vừa đi qua, mấy cậu trai trẻ thoáng chần chừ, lén liếc qua Thế Toàn thấy anh đang uống rượu, miệng phì phèo điếu thuốc, có vẻ như không lưu tâm. Mấy cậu trai đi theo bóng Thùy Dương gần rẽ vào toilet.

Thùy Dương đi nghiên ngã, nàng biết mình đã say, nhưng còn đủ tỉnh táo để mắng thầm loại rượu trái cây ác nghiệt. Tay nàng lò dò trượt trên bức tường xử lý cách âm, nhám xì đầy gai nhỏ, Thùy Dương nhìn thấy hộp điện màu xanh lá xa xa, có hình minh họa phụ nữ mặc váy. Sao nó như càng lúc càng lùi lại cách xa nàng.

Chợt một bàn tay rất ấm choàng qua lưng, khẽ nâng dưới cánh tay nàng lên, dìu nàng đi. Thùy Dương không phản đối, nàng cảm thấy rất cần sự giúp đỡ này. Nàng đi theo hướng dẫn, nàng cũng không hề nhận ra mình đang rẽ qua hướng khác, toilet đàn ông.

Thùy Dương được dìu vào trong, khi có một số người đàn ông đang đi ra, họ ngạc nhiên nhìn nàng rồi đi luôn. Có kẻ muốn dừng lại xem có chuyện gì, nhưng bị nhóm đi sau lưng nàng đuổi đi.

Thùy Dương chồm người qua bồn rửa tay, nàng nôn thốc, mái tóc gỉa bị lệch sang một bên, sau lưng nàng, chiếc váy bốc lên cao trước những con mắt hau hau phía sau. Bên trong váy, Thùy Dương theo sở thích riêng, mặc một chiếc quần lót ren nhỏ, màu đen, mông nàng thật tròn trịa, làn da trắng hồng nổi qua cả lớp vải ren.

Thùy Dương sau khi rửa mặt, nàng cảm thấy hơi tỉnh táo, ngẩn đầu lên nàng thấy mình thật lạ, mái tóc dài mới bung ra, váy áo ngắn củn cỡn cao hơn cả thành bồn rửa tay, sau lưng nàng là nhóm con nít mặt còn búng ra sữa. Nàng chợt thấy dãy bồn tiểu đàn ông phía sau, nàng giật mình quay lại, nàng biết mình đã bị dắt vào đây bởi các cậu nhỏ trước mặt, âm mưu của bọn chúng khá rõ ràng.

Thùy Dương chợt quay người chạy nhanh ra, nhưng sàn nhà trơn trượt làm nàng ngã xoài người xuống đất. Ngay lập tức nàng cảm thấy cơ thể mình bị đè nghiến xuống đất, miệng bị bịt chặt lại. Tiếng xé quần áo vang lên, người nàng bị xâu xé bởi những mảnh vải bị kéo căng trên cơ thể, chiếc váy bị kéo tuột xuống, chiếc quần lót của nàng chung số phận với cái áo, bị xé tan trong tích tắc. Thùy Dương muốn thét lên, nhưng chỉ phát ra được tiếng ô ô trong miệng bị bịt kín.

Thùy Dương bị lật người lại, thân thể nàng hoàn toàn không còn mảnh vải, dưới chân còn duy nhất đôi ủng cao quá đầu gối. Thùy Dương muốn vùng vẫy, thì hai tay nàng đã bị giữ chặt. Hai tên trong đó cúi xuống mút lấy hai núm vú nàng, nàng mím môi, ưỡn người lên để tránh thoát những cái lưỡi này, thì hai cánh tay luồn dưới lưng nàng giữa chặt lại, toàn thân nàng bị kềm cứng. Thùy Dương cảm nhận hơi thở nóng phả vào giữa hai chân mình, nàng muốn né tránh nhưng không được, chiếc lưỡi đó vét dọc hai bên bẹn nàng, rồi cái miệng tham lam của tên đó, hả rông ngậm hết vùng mu và âm hộ của nàng. Thùy Dương nhắm chặt mắt, khéo mắt long lanh giọt nước mắt chợt rơi, nàng biết số phận mình khó thoát, nhưng nàng không muốn thấy cơ thể mình bị chà đạp như thế. Nàng không muốn cơ thể mình phản ứng lại, nhưng điều này quá khó khăn, những bộ phận mẫn cảm trên cơ thể nàng, hai bên núm vú, âm hộ đang bị những cái lưỡi lợi dụng triệt để. Nàng bắt đầu gồng người lên, miệng bị bịt kín nhưng vẫn ưm ưm rên rỉ nhẹ.

Chợt nàng ngữa đầu lên, trong góc tối khuất sau chậu cây kiểng trang trí, nàng thấy một cánh tay run run đưa ra cầm chiếc điện thoại iphone xoay ngang, chế độ quay phim. Nhưng điều Thùy Dương không ngờ rằng chiếc Iphone này có miếng dán hình con rồng do chính nàng mua cho chồng, Thế Toàn. Đôi mắt sáng của anh ánh trên trong bóng tối, anh nhìn thẳng vào mắt Thùy Dương, tay cầm máy của anh run nhẹ.

Thùy Dương nhắm mắt lại, nàng vừa hiểu thêm về anh, anh thích nhìn thân thể mình bị dày vò bởi người lạ. Nhưng nàng phải làm sao? Nàng không thích những đứa con nít này, dù cơ thể nàng đang dâng lên từng đợt, từng đợt khoái cảm, vì lý trí nàng vẫn chưa thể buông thả hoàn toàn.

Cơ thể Thùy Dương bắt đầu thả lỏng, nàng không gồng lên chống cự nữa. Ba tên đó mừng lắm, chúng buông tay nàng ra, bàn tay che miệng cũng giở lên, mũi nàng hít sâu như lấy lại hơi, hai cánh tay nàng mở rộng, hai vú đỏ hồng phập phồng thở nhẹ, hai chân nàng mở rộng có thể nhìn rõ âm hộ nàng đỏ ửng chèm nhẹp nước miếng. Bốn tên đó tuột quần xuống nhanh nhất bằng tốc độ có thể, thậm chí có hai tên còn không buồn cởi giầy để quần dài cứ dồn lại dưới mắt cá chân.

Thế Toàn không biết tự khi nào anh lại có sở thích quái đản này, anh chỉ nhớ anh thèm muốn vợ điên cuồng mỗi khi nghĩ đến cảnh thân thể trần truồng của nàng bị cuốn lấy bởi những người đàn ông. Thế Toàn thở dồn dập, anh phấn khích, bàn tay cầm điện thoại anh run lên. Khi ánh mắt Thùy Dương nhìn về hướng này, anh biết nàng đã nhận ra anh. Ánh mắt nàng thoáng ngạc nhiên, rồi nhắm lại, rồi sau đó nàng hoàn toàn buông xuôi, chấp nhận bốn tên kia sắp làm nhục mình. Vì sao nàng làm vậy, Thế Toàn biết nàng muốn thành toàn cho anh, nàng không muốn ngăn lại sự phấn khích tột cùng của anh. Nhưng anh không nhìn thấy ở nàng sự hưng phấn, háo hức mà Thùy Dương biểu hiện khi gần gũi với nhiều người đàn ông trong những lần buông thả trước. Tại sao?

Lúc này, một tên lớn con nhất trong đám, quỳ xuống, nâng hai chân thon dài của Thùy Dương lên, đầu gối nàng gấp lại. Hắn dí dương vật vào cửa mình đẫm nước của nàng, hắn quét đầu dương vật lên xuống hai mép âm hộ. Vú nàng tiếp tục được ba tên vồ lấy ngấu nghiến. Thùy Dương miệng hé nhỏ, rên khẽ, hơi thở nàng nhẹ nhàng như chờ đợi. Trong nàng như phân ra làm hai, thân thể nàng chờ đợi cái dương vật nóng cứng kia đi vào, còn lý trí nàng chờ đợi phản ứng của Thế Toàn, anh sẽ làm gì, thật sự để nàng bị hãm hiếp sao?

– Chát…
Tên trên người nàng gục đè lên người nàng.

Hai tên kia đứng lên miệng gầm gừ chửi tục, lao đến Thế Toàn, anh đứng đó, mặt đỏ ngầu, tay anh cầm ngang thân cây lau nhà. Anh đánh bọn chúng không nương tay chút nào, như anh đang ghen lồng lộn thật sự. Một tên nữa té xuống ôm đầu rên rỉ, tên kia hai tay xách quần chạy vù ra ngoài. Chợt một huỵch, tên cuối cùng đang đứng tênh hênh chần chừ, bị Thùy Dương nằm dưới đất dùng chân mang giày bốt đá thẳng lên giữa hai chân. Hắn trợn trắng mắt, người co rút lại, quằn quại.

Lúc này đã có vài người nhìn vào toilet, há hốc mồm vì một cô gái trần truồng ngồi dưới sàn, hai tay che lấy thân thể, cúi gầm mặt xuống. Thế Toàn bước tới, trên tay anh là áo sơ mi của một tên nằm đó, bị anh lột ra. Anh choàng lên người Thùy Dương, anh dìu nàng đứng lên, hai người đi ra ngoài. Một tên bảo vệ to con hỏi anh có cần báo công an không, vì nhìn sơ hiện trường áo quần vung vãi cũng biết là một vụ hiếp dâm. Thế Toàn dúi cho hắn nắm tiền, bảo thanh toán, rồi đi thẳng.

Lên đến taxi, Thế Toàn ngồi bần thần nhìn Thùy Dương, nàng cuộn người trong chiếc áo sơmi rộng thùng thình, hai chân co lên ghế, mặt gối lên hai đầu gối, nhìn ra cửa kính xe. Thế Toàn nắm chặt bàn tay lại với nhau, móng tay anh ghim vào lòng bàn tay rớm máu. Anh muốn chết ngay tại giờ phút này, anh không thể tha thứ cho hành động của mình. Tại sao anh lại như thế? Tại sao anh lại thích thú khi nhìn vợ mình bị hành hạ chứ?!

Bất chợt một bàn tay đưa ra trước mặt anh, bàn tay của Thùy Dương nhợt nhạt, trắng muốt, Thế Toàn nhìn lên, khóe mắt anh rưng rưng khi nhìn thấy ánh mắt của vợ nhìn mình. Ánh mắt nàng trong veo, không tồn tại một chút trách móc, anh nắm lấy tay nàng, tay nàng rất lạnh. Nàng nhìn xuống túi quần zin của anh nơi có chiếc Iphone cộm lên, Thế Toàn hiểu ý, móc ra đưa cho nàng.

Ngón tay Thùy Dương rung rẩy, lướt trên màn hình, hình ảnh trong màn hình hiện lên. Thế Toàn choàng người qua, bàn tay anh che ngang màn hình, anh không muốn nàng nhìn thấy những hình ảnh đó, anh muốn xóa nó ngay lập tức. Bàn tay nhỏ bé của Thùy Dương nắm lấy tay anh kéo nhẹ ra khỏi màn hình. Hình ảnh trong điện thoại hiện lên rõ mồn một trước mắt nàng.

Nàng nằm đó, không mảnh vải che thân, hai tay bị kềm chặt, hai cái đầu xanh đỏ rút vào hai vú nàng, hai chân nàng cố vũng vẫy tuyệt vọng dưới trọng lượng của tên bên dưới, hắn dùng cả thân người đè nghiến hai chân nàng, miệng hắn úp thẳng vào âm hộ nàng, mắt nhìn thẳng lên thích thú xem biểu hiện của nàng. Nàng há miệng, thở hỗn hển, tiếng rên nàng bật ra vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của toilet, tất cả đều được chiếc điện thoại thu lại.

Thùy Dương cảm thấy mặt nàng nóng bừng, tay nàng run rẩy, hạ thể nàng ướt đẫm như được xem phim sex, nhưng diễn viên chính lại là mình.

Nàng buông chiếc điện thoại xuống nệm, nhìn qua Thế Toàn, tóc anh rối bù, miệng mím chặt khổ sở.

– Em muốn anh làm tình với em ngay bây giờ. Ngay tại đây. – Thùy Dương nói không thương lượng.

Thế Toàn há hốc miệng, nhìn lên trên, tên lái taxi cũng há hốc miệng nhìn Thùy Dương qua gương chiếu hậu.

Thế Toàn thoáng chần chừ, nhìn quanh quẩn, định nói gì đó, nhưng anh nhìn ánh mắt đỏ hồng của nàng. Anh bậm môi, rút hai tờ tiền xanh, dúi vào tay gã lái taxi.

– Tấp vào… Anh cho mượn xe một chút.

Tên lái xe thoáng chần chừ, cũng tấp vào bên lề, ngay trên đường nhỏ nối giữa Đại lộ Võ Văn Kiệt và Lương Định Của. Khi xe vừa dừng, Thùy Dương đã nhào vào lòng Thế Toàn, nàng như bị thiêu cháy, hừng hực điên cuồng, nàng mở khóa quần anh ra, lôi ra dương vật anh, nuốt sâu tới gốc, mông nàng lộ ra khỏi áo chổng lên hướng ra kính xe, lưng nàng uốn éo, miệng rên rỉ như người khát nước giữa sa mạc tìm được một con suối. Thế Toàn sững sờ nhìn vợ, anh chưa bao giờ thấy biểu hiện hoang dâm như vậy của nàng. Dù trong hoàn cảnh quanh nàng có vô số đàn ông vồ vập, nhưng nàng vẫn duy trì nét kiêu sa, quyến rũ, nhưng giờ đây, Thùy Dương đã không còn là mình nữa.

Tên lái xe taxi, sau khi dừng xe, mở cửa đi ra ngoài, nhưng hắn không đi xa, hắn đứng bên cửa kính xe phía sau, tay kẹp điếu thuốc lá hắn run rẩy, mắt nhìn qua kính xe, dưới ánh đèn đường hắn thấy rõ hai bên mông tròn đưa lên, từng lọn lông mỏng, hai múi thịt đỏ hồng căng mọng nước. Tay kia của hắn vô tình cho vào quần, hắn sốc lấy dương vật cứng ngắt của mình, hận không thể mở ngay cánh cửa, nhét nó vào cái âm hộ đang chào đón kia. Mọi cử chỉ của hắn ngoài cửa kính, Thế Toàn đều thấy, hắn đang thị dâm vợ mình, nhưng anh không thể làm gì hơn, anh đang khổ sở kiềm nén vì miệng Thùy Dương đang rút vào giữa hai chân anh.

Thế Toàn buộc phải đẩy nàng ra, anh đã không chịu được nữa. Anh cho Thùy Dương nằm sấp xuống ghế xe, đầu nàng chúi xuống sàn để chân, vừa đủ không gian cho anh luồn người ra sau, nhét dương vật vào âm hộ nàng. Anh ôm ghì lấy người Thùy Dương, thúc thật nhanh và chắc, anh cảm nhận được cơ thể nàng bắt đầu run nhẹ, cơ âm hộ co bóp liên tục, có lẽ nàng đã quá phấn khích đêm nay nên cơn cực khoái cũng đến nhanh hơn. Anh ráng ép mình theo nàng, từng cái thúc của anh làm chiếc xe nhúng nhẹ, đầu Thùy Dương va xuống sàn xe, nàng không hề than phiền, chỉ rên la thật to. Hai người sung sướng ngã ngang xuống ghế, ôm lấy nhau, tay Toàn theo thói quen luồn vào áo vợ vuốt ve ngực nàng, Thùy Dương nhắm nghiền mắt, cảm nhận dòng tinh trùng nóng của Toàn đang chảy ra mép âm hộ mình, trôi qua đùi, tràn xuống ghế nệm.

– Ah hem, tên lái taxi thò đầu vào, bây giờ đi đâu đây?

Hắn tròn mắt nhìn thấy Thùy Dương đang nhắm nghiền mắt, tay Thế Toàn thì nhấp nhô trong ngực áo nàng, phía dưới áo sơmi tốc lên tới rốn, đưa ra chùm lông nhỏ, dính bệt lại với tinh trùng.

Mặt hắn đỏ hồng, mới vừa rồi khi hai người đạt cao trào, hắn cũng xuất tinh theo, dính đầy bàn tay và đũng quần. Bây giờ thấy tình cảnh này, dương vật hắn lại ngọ ngọe như tỉnh lại. Có lẽ sẽ rất lâu, rất lâu hắn mới có thể quên đi cuốc taxi thú vị đêm nay.

Hai ngày sau, Thế Toàn lái xe chở vợ ra sân bay Tân Toàn Nhất, trên đường đi, anh dặn dò đủ thứ, nào ăn uống đi đứng, nào các thủ tục xuất nhập cảnh… Vì đây là lần đầu tiên nàng xuất ngoại, tuy chỉ là nước láng giềng nhưng không có anh bên cạnh anh rất lo.

Thùy Dương rủ Thục Nhi đi cùng cho đỡ tịch mịch, vả lại nàng cũng là người của công ty, nên cũng thích hợp với mục đích chuyến đi.

Rujah nghe nàng thay đổi người đi chung, anh thoáng ngạc nhiên nhưng vẫn vui vẻ đáp ứng chỉnh sửa các thủ tục cần thiết.

Chiếc xe dừng lại trên tầng 2 sân bay, Toàn muốn đậu xe vào bãi rồi đưa nàng lên, nhưng Thùy Dương không chịu, nàng không thích cảnh chia tay nhìn ngóng nhau qua khung kính sân bay. Thùy Dương bước xuống thì đã thấy Thục Nhi vẫy tay rối rít, ngay dưới bảng hướng dẫn, cổng số 8, nơi hai nàng đã hẹn trước. Thế Toàn xách vali ra cho vợ, ôm nàng thật chặt, mắt anh nhìn sang Thục Nhi, nàng cúi đầu má hơi đỏ. Vợ đi, Thục Nhi cũng đi, mình biết tìm ai sưởi ấm giường trong 5 ngày này đây, Thế Toàn thầm nghĩ.

Chiếc máy bay của hãng Thai Airways khá lớn, ghế ngồi cũng thoải mái, những cô tiếp viên mặc váy truyền thống màu tím, quấn khăn trắng với nụ cười khả ái trên môi, Thùy Dương nhìn quanh đánh giá. Nàng bắt đầu cảm thấy lý thú với chuyến đi chơi vắng chồng của mình.

10h30 sáng, Thùy Dương và Thục Nhi bước ra ngoài sân bay quốc tế Bangkok, từ xa nàng đã thấy Rujah vẫn chào mình. Khi nàng và Thục Nhi bước lại, Rujah và hai cô gái mặc đồ truyền thống sặc sỡ chắp tay cúi chào. Hai cô choàng qua vai hai nàng hai sợi dây kết bằng hoa và đứng hai bên cho Rujah chụp hình.

Trên xe đưa họ về khách sạn, Thùy Dương giới thiệu Thục Nhi với Rujah, họ trao đổi với nhau vài câu. Nhưng tiếng Anh của Thục Nhi khá hạn chế, nàng đành ngồi im nghe Thùy Dương và Rujah nói chuyện. Thục Nhi lấy máy ảnh ra, quay kính xe xuống chụp liên tục cảnh đường phố tại Bangkok, đây cũng là lần đầu tiên nàng tới đây. Khi Thùy Dương gọi cho nàng 2 ngày trước, nói nàng cần người đi chung vì Thế Toàn bận, Thục Nhi rất hứng khởi. Nàng gọi ngay cho sếp Linh xin nghỉ gấp 1 tuần, để lấy thời gian rảnh đi mua sắm chuẩn bị.

Chiếc taxi dừng lại trước một Khách sạn sang trọng, cao đến nỗi, ngồi trong xe nàng không thấy được đỉnh của nó. Rujah xách hành lý giúp và liên hệ check in phòng đặt cho hai nàng. Phòng hai người ở tầng 30, có thể nhìn toàn cảnh thành phố Bangkok. Vừa lên đến nơi, Rujah hỏi Thùy Dương xem nàng có hài lòng với căn phòng không, anh tặng Thùy Dương một cái sim điện thoại để tiện liên lạc, sau đó anh hẹn giờ rước hai nàng và lịch sự xin phép đi xuống. Thục Nhi ngồi quan sát hai người nảy giờ, khi Rujah vừa đi, nàng nhảy xổ lại.

– Chị quen anh chàng đẹp trai đó từ lúc nào vậy?

– Rujah là đại diện Công ty mẹ qua làm việc với bên mình. – Thùy Dương nói nhẹ nhàng.

– Oh thảo nào… Ah, là anh chàng.. – Thục Nhi như nhớ ra việc gì, ngón tay nàng đang chỉ về phía cửa nơi Rujah vừa đi, di chuyển ngang qua chỉ vào Thùy Dương.

– Ah, hem… Chỉ toàn nhớ mấy chuyện đâu đâu. – Thùy Dương gắt lên, mặt nàng đỏ bừng.

– Nói em nghe đi.. Lúc đó chị và anh ta đã làm gì? – Thục Nhi nắm tay nàng lắc lắc.

– Không làm gì hết… Vô duyên… – Thùy Dương không chịu nổi cô nàng này, nàng quay lưng đi vào phòng tắm.

Thục Nhi ngã ngửa người lên giường, mắt nhìn lên trần, miệng còn làu bàu, sao không ai nói cho tôi nghe hết vậy… Nàng chỉ biết Thùy Dương và Rujah đi cấp cứu trong tình trạng say thuốc kích thích vì bị người trong cơ quan hãm hại, nhưng câu chuyện bên trong thế nào không ai biết, hoặc không chịu nói.

Trưa hôm đó, Rujah quay lại đưa hai người đẹp đi ăn trưa. Họ ăn tại một nhà hàng Tây, vì anh nói đồ ăn Thái tuy ngon, nhưng rất cay, nhất là đối với phụ nữ Việt Nam. Trên bàn ăn, Rujah đưa cho hai nàng lịch trình đi chơi, bản đồ Bangkok, anh đã đánh dấu một số nơi anh thích. Vẻ mặt anh hơi buồn, anh nói, anh không thể dẫn hai nàng đi nữa từ ngày mai, thì không có ai thay thế anh. Thùy Dương nghe thế cũng cảm thấy buồn, vì anh là người bạn Thái duy nhất nàng biết và có thể tin tưởng được. Anh giới thiệu với hai người, anh tài xế được sắp xếp chở hai người đi tham quan trong mấy ngày tới, anh ta tên là Lịu Mát.

– Nghe như là Dịu mát nhỉ? – Giọng Thục Nhi cười khúch khích bên tai Thùy Dương.

Thùy Dương cũng phải bụm miệng lại cười. Hai anh bạn Thái tròn mắt không hiểu.

– Your name in Vietnamese sounds like Dịu Mát, means Soft and Cool. – Thục Nhi giải thích, tuy không chính xác lắm nhưng cũng khá chuẩn.

– Oh, it’s not bad.- Anh tài xế nói.

– No, it’s too bad, because women just like Hard and Hot. – Thục Nhi bất chợt lưu loát tiếng Anh hẳn, hình như là chạm vào đề tài yêu thích.

Hai nàng không thể kiềm chế ôm bụng cười lăn, bỏ hai anh kia đỏ mặt lúng túng.

Buổi ăn trưa kết thúc trong không khí vui vẻ. Rujah nói, vì kể từ ngày mai anh bận, nên tối nay anh sẽ dẫn hai nàng đi chơi Bangkok.

Loading...

Tags: , , , , ,

Quảng cáo
truyen
TruyenChat.com
Web site truyện kiếm hiệp, tiên hiệp dành cho điện thoại di động.

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống
truyen

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 7: Cu Dũng
Top 9: Cô giáo Mai
Top 18: Tiểu Mai
Top 24: Gái một con
Top 37: Cô giáo Thu
Top 42: Diễm
Top 45: Vụng trộm
Top 46: Dì Ba
Top 47: Tội lỗi
Top 50: Tru Tiên