Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Gái dâm dụ trai tân

Gái dâm dụ trai tân

Bạn đang đọc phần 14 của truyện sex : Thùy Dương

Bất chợt nàng cảm giác như một cơn gió nhẹ táp lấy lưng mình, rồi cơ thể nàng được bao phủ lại trong cảm giác mềm mại, ấm áp. Thùy Dương mở to mắt nhìn người đàn ông trước mặt, hai tay ông choàng chiếc áo lên che cơ thể Thùy Dương, cẩn thận khép vạt áo đè lên nhau.
– Không nên tùy tiện cởi hết quần áo ra đâu. Dễ cảm lạnh lắm đấy.

Trong vẻ mặt ngơ ngác của Thùy Dương, ông đi đến bên móc treo quần áo, lấy chiếc ví mình ra, rút ra một chiếc name card đưa vào tay Thùy Dương. Nàng cúi xuống nhìn, là tên ông. Thùy Dương ngẩn đầu lên nhìn, ánh mắt khó hiểu.

– Vụ anh Toàn tôi biết, đều do Phó của tôi thực hiện. Nó không đơn giản như cô nghĩ đâu. Thế Toàn là bị người ta nhờ vả cài bẫy, nhưng ngay cả kẻ chủ mưu đó cũng không biết, tấm lưới thật sự bày ra đằng sau lớn tới đâu, dành cho những con cá lớn thật sự. – Ông ta ngưng lại cho Thùy Dương kịp tiêu hóa.

– Cô là một phụ nữ đẹp và hoàn mỹ nhất mà tôi từng gặp. Cô có thể giúp tôi trong một số công đoạn điều tra. Còn về chồng cô, cô có thể yên tâm. Anh ta sẽ được chăm sóc chu đáo. Nếu cô tìm được thông tin tôi cần, tôi sẽ hủy biên bản của Thế Toàn và thả anh ta ra. – Ông ngưng lại một chút, giọng trầm xuống.- Tôi nói trước, nhiệm vụ này có thể nguy hiểm, có thể cần cô hy sinh bản thân mình. Cô có thể về suy nghĩ kỹ, rồi gọi cho tôi.

Thùy Dương nhìn ông thật sâu, nàng cảm thấy mình có thể thể tin người đàn ông này. Đây có lẽ là cơ hội duy nhất để cứu Thế Toàn. Vì anh, nàng không e ngại bất cứ điều gì, cho dù là bị biến thành một quân cờ cho người ta thao túng.

– Tôi chấp nhận. – Thùy Dương kiên định trả lời.

– Tốt. Cô để lại số liên lạc và về nghỉ ngơi đi cho tốt. Ngày mai sẽ có người liên hệ. – ông Cương nói.

Thùy Dương ghi số mình vào tờ giấy rồi đưa cho ông. Nàng xoay người đi ra ngoài, tay nàng đặt lên tay nắm cửa, chợt dừng lại.

– Ông khen tôi đẹp. Tại sao ông không muốn tôi? – Giọng nàng nhẹ như gió thoảng, lưng không quay lại.

Ông Cương hít một hơi thật sâu, miệng ông cười khổ trước câu hỏi của nàng.

– Nói thế nào nhỉ? Tôi không cho phép mình hành động theo bản năng, khi lý trí tôi bảo rằng người phụ nữ trước mặt không tự nguyện.

– Cảm ơn. – Thùy Dương im lặng, nói nhỏ và đi ra ngoài.

Thùy Dương ngồi sau xe của Tuyên, nàng ôm chặt lấy cậu bé, gối đầu lên lưng cậu, nàng nhắm chặt hai mắt lại. Nàng đã quá mệt mỏi từ sáng sớm đến giờ, tâm lý Thùy Dương căng thẳng kinh khủng, dù hiện giờ chỉ mới một giờ trưa, nàng vẫn cảm thấy như đã trôi qua một ngày dài.

Thùy Dương về đến phòng liền ngã ra giường ngủ vùi. Nàng mơ thấy mình và Thế Toàn âu yếm nhau dưới hồ bơi tại nhà, thật vui vẻ, thật nồng cháy, miệng Thùy Dương nở một nụ cười, chìm vào giấc ngủ say.

Gần 18h00, Thùy Dương mới bừng tỉnh dậy, bụng nàng réo lên ùn ục, chợt nhớ mình chưa ăn gì sau bữa sáng. Nàng với chiếc điện thoại định gọi cho phục vụ gọi thức ăn, nhưng chợt nhớ đến lời ông Cương khuyên mình nên nghỉ ngơi thư giãn trước khi bắt đầu nhiệm vụ. Nàng đổi ý, lấy điện thoại gọi cho Tuyên, cậu bé nhấc máy gần như tức thời, như đang chờ điện thoại của Thùy Dương vậy.

– Em có xin nghỉ shift tối nay được không? Chị muốn đi ăn, rồi đi chơi Hà Nội. – Thùy Dương cảm thấy giọng mình hơi nũng nịu với cậu ta, nàng cũng hơi ngạc nhiên.
– Dạ được chị! Để em gọi cho thằng bạn nói nó trực giúp. – Tuyên nói.

Hai mươi phút sau, một chiếc taxi chở Thùy Dương và Tuyên lao vút ra đường Nghi Tàm. Thùy Dương không muốn đi xe máy, chẳng qua vì nàng sợ kiểu lái xe ngoài này, ý thức giao thông của người miền Bắc rất kém. Mọi người như cứ mệnh ai nấy chạy, đan xe lung tung, muốn rẽ ngang cứ việc rẽ, chẳng bao giờ phải nhìn xe sau lưng, như thể người lái sau có trách nhiệm phải tránh mình vậy.

Hai người đi vào một nhà hàng đặc sản Hà Nội bên bờ đê sông Hồng, có hàng liễu rũ thật đẹp. Thùy Dương chủ động gọi món ăn, kêu thêm một chai rượu vodka Danzka cho hai chị em.

Món ăn thật ngon, rượu qua 4 lượt, cũng quá nửa chai, hai chị em nói cười huyên thuyên thật vui, nét mặt đỏ hồng hưng phấn.

– Chị hỏi Tuyên này, sao em không thắc mắc những việc chị làm sáng giờ ? – Thùy Dương hỏi.
– Chị có lý do của chị. Em không nên hỏi.

Thùy Dương nhìn ánh mắt trong veo của Tuyên, đúng là cậu ta nói rất chân thành. Nàng mỉm cười không nói về việc đó nữa.

Nàng quay lại hỏi chuyện Tuyên, cậu có cha mất sớm, hai mẹ con sống nương tựa nhau, hết lớp 12 cậu nghỉ học đi làm, tới nay vẫn chưa dám nghĩ đến việc quen bạn gái. Thùy Dương cảm thương cho số phận của cậu, nhưng cũng khâm phục vì cậu vẫn lạc quan, phấn đấu và tự tin.

Hai chị em đón taxi ra về, mỗi người thả hồn theo một phương hướng riêng, không nói với nhau lời nào. Thùy Dương nhìn sang Tuyên, mắt cậu nhìn lên ánh đèn vàng trên đường, long lanh sáng rỡ. Tay Tuyên như vô tình đặt lên tay Thùy Dương trên nệm ghế. Bàn tay hơi run nhẹ, nhưng không thấy Thùy Dương rút về, nó tự tin hơn, nắm nhẹ lấy tay nàng, cảm giác thật ấm áp. Khi xe về đến khách sạn, Thùy Dương thoáng đỏ mặt rút tay về.

Thùy Dương bước vào thang máy một mình, nàng cảm thấy cô đơn trống vắng. Nàng ước mong được nằm trong vòng tay Thế Toàn vào lúc này, tỉ tê tâm sự và được ngủ trong lòng ngực ấm áp của anh.

Thùy Dương đứng trước cửa phòng, tay mở túi xách tay, tìm chiếc thẻ từ để mở cửa. Nàng không để ý cửa phòng sau lưng nàng hé mở, bên trong tối đen, có một đôi mắt sáng đang rình rập nàng.

Bất chợt tiếng chuông báo tin nhắn điện thoại vang lên, Thùy Dương rút chiếc điện thoại ra, mắt nàng lướt qua dòng chữ trên màn hình, ánh lên nét vui vẻ. Nàng xoay người đi ngược lại về hướng thang máy. Đôi mắt trong phòng đối diện lóe lên nét giận dữ. Cánh cửa phòng bật mở, một gã đàn ông lách ra nhẹ nhàng, gã đi về hướng thang máy nơi bóng lưng Thùy Dương vừa khuất tại ngã rẽ. Gã đi chậm rãi đến bên ngã rẽ, nép sát tường, lắng nghe tiếng cửa thang đóng lại, gã đi ra nhìn lên bảng điện tử của thang máy đang nhảy số lên từng bậc. Tầng 28, tháng máy của Thùy Dương dừng lại ở tầng thượng của khách sạn. Gã lầu bầu chửi rủa trong miệng, rồi đưa tay bấm nút chờ thang.

Thùy Dương bước ra ngoài thang. Trước mắt nàng là một nhà kính với khung thép sơn trắng, che phủ toàn bộ phía trên một cái hồ bơi thật lớn, nước trong xanh, ánh đèn dưới nước hắt lên phản chiếu trên những tấm kính, thật lung linh mờ ảo. Trong hồ có một đôi vợ chồng trẻ Tây phương, đang cười đùa trong nước. Thùy Dương nhìn quanh quẩn không thấy Tuyên đâu, chính cậu bé đã nhắn tin mời nàng lên đây ngắm đèn đêm. Thùy Dương nheo mắt nhìn về phía cuối nhà kính có một cánh cửa, nàng đi về phía đó.

Gió bên ngoài thật lạnh, Thùy Dương run rẩy, tay kéo kín cổ áo. Nàng thấy Tuyên đang đứng sát thành ban công nhìn xuống thành phố. Cậu nghe tiếng bước chân của nàng, cậu quay lại, tay cầm một chiếc khăn tắm lấy bên cạnh hồ bơi, khoác lên cho Thùy Dương. Nàng mỉm cười, hai bàn tay giấu kín trong khăn.

Thành phố Hà Nội nhìn từ trên cao khác biệt khá nhiều so với Sài Gòn, ít đèn hơn, tập trung theo nhiều cụm lớn và đặc biệt những cái hồ trong bóng đêm nhìn như mhững vệt dầu loang lỗ, phản chiếu ánh đèn.

Hai má Thùy Dương lạnh buốt, nàng nghe được tiếng răng mình khẽ gõ lên nhau nghe lộp cộp. Tuyên như đã quen với nhiệt độ này, cậu chỉ mặc một chiếc áo phông như lúc đi với nàng.

– Chị đưa bàn tay cho em. – Tuyên quay sang, hai bàn tay cậu mở mở ra hướng về nàng.

Thùy Dương đặt bàn tay nhỏ bé của mình lọt thỏm vào lòng bàn tay của Tuyên. Cậu úp hai tay lại với nhau xoa đều, Thùy Dương cảm thấy bàn tay mình thật ấm áp dễ chịu. Tuyên lại tiếp tục làm nóng bàn tay kia của nàng.

– Tay em ấm quá. – Thùy Dương nắm lấy hai bàn tay cậu áp lên hai má nàng, mắt nàng nhắm lại cảm nhận hơi ấm trên mặt mình.

Thùy Dương mở mắt ra nhìn sắc mặt đỏ hồng của Tuyên, tay cậu run rẩy trên làn da trắng mịn của nàng. Thùy Dương chợt nghĩ đến ngày mai, nàng sẽ bị cuốn vào vũng nước đục mà bản thân mình cũng không biết đi đến đâu. Thùy Dương chỉ còn đêm nay để sống vì mình, sống đúng với mình.

Tay nàng đưa xuống trước ngực, khẽ mở hàng cúc áo, rồi bấm luôn chiếc áo ngực phía trước trước. Hai vú nàng bung ra to tròn kiêu hãnh, hai núm vú đỏ hồng rung rinh mờ ảo dưới ánh trăng đêm. Tuyên há hốc miệng, môi cậu run rẩy, ánh mắt cậu không rời được tòa thiên nhiên ngay trước mặt.

Tuyên đã nhìn thấy Thùy Dương khỏa thân một lần, nhưng thoáng qua khá nhanh, lại với một khoảng cách, giờ đây đối diện với bộ ngực trần của nàng, cậu cứng đờ người. Hai tay Thùy Dương đưa lên, nắm lấy hai bàn tay Tuyên đặt lên hai vú mình, cảm giác ấm áp dễ chịu lan khắp cơ thể nàng.

– Ngực chị cũng bị lạnh đấy, đừng đờ ra vậy chứ. – Thùy Dương nũng nịu, nhìn ánh mắt dại ra của Tuyên.

Cậu bé ah một tiếng, mặt đỏ bừng đến mang tai, hai tay cậu xoa nhẹ nhẹ trên hai vú Thùy Dương, cậu cảm nhận núm vú mềm mại của nàng cộm nhẹ giữa lòng bàn tay.

Thùy Dương đè người sát vào Tuyên, lưng Tuyên tựa lên thành ban công, ngực nàng ép tràn qua hai bên bàn tay của cậu. Nàng chồm người lên, hôn lên môi cậu bé. Môi cậu lạnh toát, run rẩy. Miệng nàng hé mở, lưỡi nàng khẽ quét lên môi Tuyên, chạm vào đầu lưỡi Tuyên. Cậu bé rùng mình như có điện giật, miệng theo bản năng mở ra, lưỡi cậu cuốn lấy chiếc lưỡi nhỏ thơm tho của nàng. Hai tay cậu bắt đầu tự nhiên hơn theo cảm xúc cơ thể, nó vuốt ve, xoa nắn hai vú to tròn của Thùy Dương. Thùy Dương thở hổn hển, nàng cảm nhận một vật dài cứng cộm vào bụng dưới nàng.

Bất chợt Thùy Dương đẩy Tuyên ra, mắt nàng nhìn cậu nũng nịu, trách móc. Tuyên ngơ ngác, nuối tiếc hương vị vừa rồi, dương vật cậu như muốn nổ tung trong quần.

– Chị chỉ nói làm ấm cho chị thôi. Sao lại làm mạnh như thế chứ! – Giọng Thùy Dương nói nhỏ như trách cứ.

– Em.. Em xin lỗi. – Tuyên ấp úng.

– Cơ thể chị rất lạnh, chị muốn em làm ấm cho chị được không? Nhưng không phải ở nơi này. Về phòng chị đi. – Thùy Dương nói nhỏ vào tai Tuyên.

Cậu mừng rỡ gật đầu liên tục.

Hai người nắm tay nhau đi vào trong, để lại sau lưng một ánh mắt cay độc, ghen ghét trong bóng tối.

Thùy Dương và Tuyên tiếp tục cuốn lấy nhau trong thang máy, cậu bé đã bạo dạng hơn hẳn, môi cậu ngấu nghiến lấy môi nàng, hai tay còn hơi lóng nghóng chỉ biết tập trung vuốt ve hai vú nàng.

Khi thang máy dừng lại tại tầng 8, hai người mặt đỏ bừng, thở dốc buông nhau ra. Thùy Dương một tay khép lại vạt áo sơmi không cài nút của mình, tay kia vuốt lại mái tóc rối. Tuyên đặt tay ôm lấy eo nàng, đi về phòng. Bất chợt, Tuyên thấy anh bạn trực giúp mình đứng há hốc miệng nhìn hai người, cậu ngượng ngùng rút tay ra khỏi eo Thùy Dương. Nàng thoáng ngạc nhiên trước biểu hiện của cậu, cậu dường như rất tự ti về bản thân, cậu cảm thấy không xứng với nàng trước mặt người khác. Thùy Dương nắm lấy tay Tuyên vòng qua đặt lại lên eo minh, không thèm để ý đến gã nhân viên phục vụ kia còn ngơ ngác ghen tị.

Tuyên cảm thấy mình thật may mắn được gặp nàng, thật hồi hộp chờ đợi những điều sắp xảy ra. Trong hình dung của cậu rất mơ hồ về quan hệ nam nữ, đúc kết từ những tấm hình, đoạn phim người lớn trong điện thoại của bạn bè. Mỗi lần bạn bè đồng trang lứa chia sẻ về kinh nghiệm tình trường, Tuyên chỉ biết tránh đi nơi khác, cậu biết mình thua kém nhiều về khoản này. Bản thân Tuyên không dám quen bạn gái, không dám tìm phụ nữ mua vui, chỉ vì tất cả tiền cậu tìm được đều để nuôi hai mẹ con.

Trước mặt Tuyên là cơ thể không mảnh vải của Thùy Dương, nàng bước vào buồng kính vòi sen, đường nét thân thể nàng qua lớp cửa kính mờ ảo, hấp dẫn đến cùng cực. Tuyên cảm thấy khó thở, hai tay lúng túng cởi quần áo ra, dương vật cậu bung ra ngoài dựng đứng lên căng bóng.

Tuyên tiến nhẹ đến sau lưng Thùy Dương, cậu có thể ngửi mùi thơm từ tóc nàng, pha với một mùi vị khác, chưa bao giờ gặp qua, chỉ biết hương vị của nó làm cơ thể mình nhộn nhạo. Tuyên khẽ ghé đầu xuống vai Thùy Dương, hơi thở dồn dập phả vào tai nàng. Cậu cảm thấy đầu dương vật cứng của mình chạm nhẹ vào mông nàng, thật mềm mại và mát lạnh. Hai tay Tuyên trượt trên làn da lưng của nàng, khẽ chạm vào cánh tay đang khép, hai cánh tay Thùy Dương như dẫn đường, nâng lên cho tay cậu vòng lên ôm lấy bộ ngực nàng.

Tuyên lim dim, môi mím lại, mặt úp xuống cổ Thùy Dương, cậu bé cảm giác như mình đang trên thiên đường, bộ ngực phụ nữ đầu tiên của cậu lại hoàn mỹ như vậy, làn da hai vú nàng thật mát, trơn nhẵn, hai tay cậu vuốt ve, mân mê đến thích thú. Thùy Dương ngữa mặt tựa lên vai Tuyên, bờ môi nàng mở ra mời đón, hơi thở nàng thật thơm và ấm áp phả vào mũi cậu, cậu bé đưa môi mình đến, lưỡi cuốn lấy chiếc lưỡi nhỏ trơn trượt của Thùy Dương, cậu có thể cảm nhận vị ngọt trên đầu lưỡi của mình.

Tuyên nghe tiếng rên rĩ nhỏ của Thùy Dương rung động qua lưỡi nàng. Cơ thể Thùy Dương run rẩy nhẹ, một tay nàng vòng lên ôm lấy cổ kéo đầu cậu thấp xuống. Bàn tay khác của nàng, nắm lấy bàn tay cậu bé kéo nó trượt xuống qua làn da bụng phẳng lì, lướt qua nhúm lông nhỏ mềm mại giữa hai chân, xuống sâu hơn chạm vào hai mép thịt mềm mại hơi nhô ra. Tuyên cảm nhận lồn của Thùy Dương thật ấm và ướt đẫm, dịch nhờn tiết ra từ âm hộ nàng bao lấy những ngón tay mình, cơ thể nàng run lên nhẹ khi ngón tay trượt dài dọc hai mép âm hộ. Mông Thùy Dương lách qua phải một chút, cho dương vật của Tuyên từ phía sau lọt vào giữa hai chân nàng.

Thùy Dương cúi người về phía trước, một tay nàng cầm lấy vòi nước, hai chân dang rộng ra, tay còn lại đưa ra sau cầm lấy đầu dương vật Tuyên đưa vào âm hộ ẩm ướt của nàng. Tuyên cảm thấy đầu dương vật mình thật nóng, cậu đẩy nhẹ dương vật vào sâu hơn, cảm giác trơn trượt bóp lại đầu dương vật làm cậu lâng lâng. Khi dương vật vào hết bên trong, Thùy Dương rên một tiếng dài.

Tuyên cố gắng nhấp nhẹ, thật chậm, hông cậu vẫn chưa quen sự chuyển động này, cậu phải cố gắng tập trung điều khiển các cơ lưng mình nhịp nhàng hơn. Sau một lúc điều chỉnh lại động tác của mình, Tuyên thúc sâu và nhanh hơn. Cậu nghe tiếng rên của Thùy Dương lớn dần lên, như cảm giác sướng khoái của mình cũng lớn lên thật nhanh. Tuyên rên lớn, dương vật cậu bé co giật mạnh, phóng tinh thật nhiều trong người Thùy Dương.

– Em xin lỗi. – Tuyên thở hồn hộc, mặt đỏ bừng lên.

– Không sao! Chị hiểu mà. – Thùy Dương quay lại hôn Tuyên.

Nàng tẩy rửa bên trong người mình, rửa sạch dương vật cho Tuyên. Dương vật Tuyên trong tay nàng chỉ một lúc đã muốn cương trở lại, Thùy Dương khen thầm sự hồi phục của tuổi trẻ.

Thùy Dương dắt tay Tuyên ra ngoài. Nàng ngồi trên mép giường, tay với chiếc gối đặt sau mông, Thùy Dương ngả người ra sau, mông được nâng cao lên, hai chân nàng mở rộng. Tuyên tồng ngồng đứng đó, cậu tròn mắt nhìn âm hộ Thùy Dương trước mặt mình, lần đầu tiên cậu được nhìn âm hộ của phụ nữ rõ ràng như vậy, trong hai mép thị căng phồng, là hai vách môi đỏ khép hờ.

Thùy Dương nhắm chặt hai mắt, cả người nàng đỏ hồng, nàng không ngăn Tuyên nhìn chằm chằm vào giữa hai chân mở rộng của mình, nàng thấy âm hộ mình ẩm ướt và bức rứt.

Bất chợt Thùy Dương rùng mình, miệng Tuyên ngậm kín âm hộ nàng, lưỡi cậu bé quét dọc hai mép môi trong, rồi quét sâu vào. Tuyên nhắm mắt, mũi cậu chạm vào nhúm lông âm hộ của nàng, lưỡi cậu rà quét nếm được vị mặn mặn, trơn ướt, tai nghe âm thanh rên rĩ hưng phấn của Thùy Dương. Tuyên giờ mới hiểu tại sao trong phim đàn ông thích hôn hít âm hộ của người tình như vậy. Cảm giác ấm áp trơn ướt trên mặt, mùi vị mằn mặn âm dịch của nàng làm cậu phấn khích, say mê. Người đàn ông chưa thật sự chiếm hữu được thân thể người phụ nữ, nếu anh ta chưa nếm qua mùi vị tiết ra từ âm hộ của nàng.

Thùy Dương rên lớn, nàng bất ngờ trước hành động của Tuyên, sự lóng ngóng trong phòng tắm, giờ lại thay bằng sự nhiệt tình thường chỉ có ở những kẻ từng trãi. Hai tay cậu ta ôm hai bên mông nàng, kéo âm hộ nàng dính chặt vào miệng mình, lưỡi cậu cố gắng vét sâu vào trong. Thùy Dương oằn người rên la, hai tay nàng nắm chặt mái tóc của Tuyên ở giữa hai chân mở rộng của mình.

Tuyên đứng lên, hai tay chống xuống giường, đầu cậu cuối xuống mút lấy núm vú Thùy Dương, tay miết lên đầu vú bên cạnh. Thùy Dương cảm nhận dương vật Tuyên thật cứng nóng nằm dọc theo hai mép âm hộ nàng, nó cứ trườn lên trườn như con rắn không chịu về hang, làm nàng khó chịu muốn điên. Tay Thùy Dương luồn xuống nắm lấy dương vật Tuyên nhét vào cửa mình nàng.

Tuyên chống người hơi nghiêng, tư thế này âm hộ của nàng mở rộng hơn, dương vật vào sâu hơn trong người nàng. Tuyên hùng hục liên tục, lần này cậu đã thể hiện được sự dẻo dai của tuổi trẻ.

Thùy Dương chới với, hai tay nàng bấu chặt lấy hai cánh tay Tuyên. Cả hai quấn lấy nhau cuồng nhiệt, căn phòng tràn ngập mùi hương và âm thanh hoan ái, tiếng thở dốc, tiếng da thịt vỗ vào nhau.

Hai người đang phút cao trào, không hề biết cánh cửa phòng mở nhẹ ra, một bóng người lách vào núp sau khe cửa phòng tắm. Gã chính là người thuê phòng đối diện phòng Thùy Dương, gã che nữa mặt với chiếc khẩu trang vải.

Gã đưa chiếc máy ảnh tự động lên, tắt đèn flash, ngón tay run run đặt lên nút chụp. Gã cảm thấy hơi thở mình như nghẹn trong ngực, quan cảnh hoan ái từng chút một được gã ghi vào máy. Nàng hoang dại như một con mèo rừng, chàng thanh niên thì dẻo dai như báo đốm. Hai diễn viên này thật đẹp trong tư thế giao hợp này, cảm xúc trên gương mặt người nữ miệng mở ra, đầu ngửa ra sau, những giọt mồ hôi trên mặt người nam, kết hợp lại có thể là một tuyệt phẩm cạnh tranh với JAV.

– Chút nữa, chút nữa… Ưmmm – Tiếng kêu Thùy Dương vang vọng cả căn phòng.

Tuyên gồng người lên, dương vật cậu như bị bóp nghẽn trong âm hộ của Thùy Dương. Mặt Tuyên đỏ bừng, cảm giác tinh trùng của mình đã dồn ra tới đầu dương vật bị bóp chặt lại. Âm hộ Thùy Dương chợt lỏng ra, một dòng chất lỏng tuôn trào từ trong nàng, nàng cảm nhận dương vật Tuyên cũng phóng xuất ào ào, từng đợt sâu bên trong mình. Tuyên gục xuống, nằm đè lên nàng. Tay Thùy Dương vuốt tóc Tuyên, mắt nàng nhắm chặt tận hưởng cảm giác lâng lâng âm ỉ dưới hạ thể mình.

Chợt Thùy Dương thấy như có đèn lóe sáng. Nàng mở to mắt, trước mặt nàng là tự lúc nào xuất hiện một người đàn ông bịt mặt, tay cầm máy ảnh chụp thân thể trần truông của nàng và Tuyên còn đang dính với nhau.

– Ah… – Thùy Dương hét lên.

Tuyên giật mình, quay đầu lại, hai tay cậu chống hai bên, định đứng lên thì chợt cảm thấy đau nhói sau gáy, đầu óc quay cuồng, cậu gục thẳng xuống người Thùy Dương. Gã sau lưng đã kịp dùng tay đánh ngang gáy Tuyên trước khi anh kịp phản kháng.

– Ông.. Làm gì cậu ta? Ông muốn gì? – Thùy Dương hoảng hốt, tay nâng mặt Tuyên lên, hai mắt Tuyên nhắm nghiền.

– Không có gì. Chỉ nhận nhờ vả bắt quả tang sự hoang dâm của cô thôi. – Giọng gã trầm trầm, tiếng Bắc, tay gã nhứ như chiếc máy ảnh, miệng nhếch lên nhìn Thùy Dương.

Thùy Dương tức giận mặt đỏ bừng, cơ thể vẫn đang bị Tuyên đè chặt, hai chân vẫn mở rộng, dương vật mềm nhũn nước của cậu bé vẫn chưa tuột hẳn khỏi âm hộ nàng. Nàng hiểu mình đã thua, thua hoàn toàn.

– Ông muốn gì ở tôi? Tôi sẽ đưa ông tiền.
– Không đơn giản như vậy. Có người nhắn với cô, trưa ngày mai 12h00 đến địa chỉ này, một mình. – Tay gã ném một chiếc name card lên giường cạnh Thùy Dương.
– Nếu có hành động gì ngu xuẩn, hình ảnh của cô sẽ được đưa lên Internet. Àh, người nhận đầu tiên sẽ là một người đang rất cô đơn và tuyệt vọng.. Ha ha. – Gã liếc nhìn nàng lần cuối, rồi cười ha hả đi ra.

Từng lời của gã làm tim Thùy Dương đau nhói, nếu Thế Toàn trong hoàn cảnh này mà nhận được những hình ảnh này, anh sẽ thế nào. Nàng không dám tưởng tượng.

Thùy Dương lay lay mặt Tuyên, lông mày cậu bé hơi nhíu lại, rồi mở mắt ra. Mặt Tuyên nhăn nhúm, tay cậu đưa ra sau gáy bóp lấy gáy, đau buốt.

– Đã xảy ra chuyện gì? … Tên kia.. – Tuyên chợt nhớ đến hình ảnh cuối cùng trước khi bất tỉnh.

Tuyên đứng bật dậy, dáo dác đề phòng.

Bất chợt ngoài cửa phòng chưa đóng, hai gã mặc đồng phục bảo vệ chạy ào vào. Hai gã chết sững với quan cảnh trước mặt.

Tuyên trần truồng, tồng ngồng đứng nhìn hai người ngạc nhiên. Người phụ nữ trên giường không mảnh vải che thân, thân hình nàng tuyệt đẹp, hai chân chưa kịp khép lại, âm hộ đỏ hồng nhòe nhoẹt nước.

– Ah – Thùy Dương xoay người lật sấp xuống giường, tay với cái gối che lên mông.

– Ah, tụi mày ra ngoài ngay.- Tuyên bừng tỉnh la lên.

Nhìn ánh mắt như đổ lửa của Tuyên, hai gã bảo vệ đỏ bừng mặt ấp úng.

– Xin lỗi cô. – Hai gã hướng về phía Thùy Dương cúi đầu thật thấp, vì thật sự ở đây chỉ có Thùy Dương mới đúng là khách.
– Có ai đó đánh bất tỉnh nhân viên trực ở tầng này, cướp mất thẻ khóa từ của anh ta. Nên chúng tôi phải tìm kiếm kẻ đó và bảo vệ an ninh cho riêng tầng này. – Gã ngưng một chút, mắt liếc nhìn dương vật đung đưa giữa hai chân của Tuyên rồi nhìn qua thân thể trắng muốt che hờ chiếc gối qua mông của Thùy Dương, gã nuốt nước miếng.

– Cho tôi hỏi phòng mình có bị mất gì không? Có cần báo công an không?

Thùy Dương vẫn nằm úp mặt xuống giường, tai nàng nghe hết những lời hai gã bảo vệ nói, nàng thầm mắng Tuyên sao không đuổi hai gã ra ngoài. Một cánh tay nàng giơ lên, lắc lắc xua xua.

Hai gã bảo vệ hiểu ý, cúi đầu xin phép, xoay người đi ra ngoài.

Đêm đó, Thùy Dương nằm áp mặt lên ngực Tuyên, lắng nghe hơi thở đều đều của cậu bé. Nàng không ngủ được, tay xoay xoay chiếc name card của gã đó ném lại. Nàng xuy nghĩ, liên kết các sự kiện và những lời gã đó nói. Nàng có thể kết luận đây là một vụ trả thù cá nhân, nhưng nàng không thể đoán ra từ nguyên nhân nào. Hầu như nàng không quen ai tại Hà Nội, nàng ra đây để cứu Thế Toàn. Hay là liên quan đến anh, kẻ đó muốn hành hạ nàng để trả thù Thế Toàn.

Thùy Dương chợt nhớ đến một người, nàng khẽ ngồi dậy với tay lấy chiếc ví tay của mình. Nàng lấy ra điện thoại của mình và một chiếc name card, đi vào toilet, đóng cửa lại.
Chuông điện thoại reo hai tiếng, đầu dây bên kia vang lên giọng ồm ồm của một người đàn ông.
– Alô. – giọng ông Cương vang lên.
– Tôi vừa bị cài bẫy, tôi.. tôi .. Hắn bắt tôi trưa mai phải đến Khách sạn Hồng Hà… – Thùy Dương lúng túng không biết nên giải thích thế nào.
– Tôi không hiểu. Cô bình tĩnh giải thích rõ ràng đi! Chúng là ai? Chuyện gì xảy ra? Uy hiếp cô thế nào? – ông Cương trấn an nàng.
– Tôi.. Tôi.. – Thùy Dương bối rối không biết nên kể từ đâu, chuyện này quả thật làm cho nàng xấu hổ chết thôi.

Nàng hít một hơi thật sâu, giọng nàng run run, bắt đầu kể lại sự việc một cách tường tận, chi tiết.

Khi nàng kể xong, đầu dây bên kia vẫn yên lặng, nàng nghe hơi thở của ông Cương, ông ta vẫn nghe máy nhưng không nói gì.

– Ông Cương, ông giúp tôi chứ? – Thùy Dương nói nhỏ.

– Haizz… Cô gái trẻ ah cô gái trẻ. Cô đúng là đa tình đó nha! – giọng ông ta trêu chọc.

– Ông… Ông làm ơn giúp tôi đi! Tôi lo lắng lắm! – Thùy Dương nói như van xin.

– Thôi được rồi, tôi giúp cô. Nhưng sau đó cô phải hứa không gây thêm phiền phức kiểu này nữa. Tôi muốn kế hoạch của mình được suông sẻ, cô hiểu chứ?! – giọng ông thật cứng.

– Tôi biết rồi. Mục đích duy nhất của tôi là cứu anh Toàn, ông biết mà.

– Tốt. Ngày mai cứ y hẹn cô lên đó. Sẽ có người của tôi theo sát cô. Sẽ bắt chúng khi chứng cứ uy hiếp xuất hiện. – ông Cương nói.

– Nhưng.. – Thùy Dương ngần ngừ.

Thùy Dương nghe tiếng tút đầu dây bên kia.

Sáng hôm sau, Thùy Dương rất lo lắng về cuộc hẹn trưa nay, nàng cảm thấy bồn chồn khó chịu. Nàng gọi hai phần ăn sáng lên phòng cho Tuyên và mình, nhưng nàng chỉ ăn được một chút, nhường luôn phần mình cho Tuyên, chỉ ngồi đó xem Tuyên ăn. Cảm thấy như Thùy Dương có chuyện lo lắng, Tuyên cũng không hỏi, cậu chỉ im lặng không quấy rầy suy nghĩ của nàng. Tuyên đã hỏi Thùy Dương về gã đàn ông xuất hiện tối qua, nàng chỉ giải thích đơn giản là gã muốn tiền, nhưng chưa kịp lấy thì có tiếng bảo vệ đến nên gã chạy mất.

Tuyên không tin lý do đơn giản đó, nhưng cậu tin Thùy Dương không nói vì nàng có lý do riêng. Cậu đã xuống tra cứu thông tin khách sạn đăng ký tại tầng đó, có một vị khách ở đối diện phòng Thùy Dương đi ra tối hôm qua chưa về, giấy tờ của ông ta rất cũ mờ nhạt, không thấy rõ mặt, có lẽ là giấy tờ giả. Cậu đành dừng lại tại điểm đó, dù muốn giúp Thùy Dương nhiều hơn, cậu cũng không biết tiếp tục như thế nào.

Bầu trời Hà Nội xám xịt mây, mưa rơi lất phất, nhiệt độ hạ thấp bởi ảnh hưởng cơn áp thấp nhiệt đới mới vào miền Trung.

Phố Nguyễn Thái Học tấp nập xe đi lại. Người dân Hà Nội có thói quen đi ăn uống, nhậu nhẹt buổi trưa, nên 12h00 cũng được xem như giờ khá đông xe. Một tòa nhà cao 18 tầng, sơn màu vàng nhạt, nhìn kỹ hơn có thể phát hiện đây là một tòa nhà cũ, đã qua nhiều lần trùng tu. Phía trước tòa nhà là bảng hiệu thật lớn đính chữ đồng, Hồng Hà Hotel.

Một chiếc taxi trắng dừng lại trước cửa khách sạn. Trước khi gã lễ tân kịp chạy ra mở cửa thì cánh cửa sau xe đã bật mở, một chiếc đùi trắng muốt thon dài với chiếc guốc màu đỏ bóng lộn đưa ra trước. Thùy Dương bước xuống, mắt nàng che khuất sau cặp kính râm, nàng mặc một chiếc áo khoác đỏ dài phủ kín đến ngang đùi. Hai chân chân nàng thoăn thoắt bước vào sảnh tiếp tân, theo chân nàng là rất nhiều cặp mắt nhìn theo.

– Xin hỏi cô là Thùy Dương. – Một cô gái mặc đồng phục lễ tân bước đến hỏi.

Thùy Dương khẽ gật đầu, ánh mắt nàng quan sát cô gái trước mặt, cô ta không có biểu hiện gì bất thường, vẻ mặt hoàn toàn tự nhiên với nụ cười thân thiện chuyên nghiệp.

– Mời cô đi theo tôi.

Cô gái dẫn đường đi lên phía trước, Thùy Dương đoán chắc họ phải đi lên tầng trên bằng thang máy. Nhưng trái lại, cô gái hướng dẫn nàng đi đến cầu thang, đi bộ xuống tầng hầm. Thùy Dương lo lắng đi theo, nàng không biết chúng đang tính toán gì với nàng.

Xuống tới hầm đậu ôtô, cô gái cúi chào nàng, rồi xoay lưng đi lên. Thùy Dương đứng đó, lo sợ nhìn quanh, nàng có cảm giác nguy hiểm đang rình rập mình. Bất chợt chiếc ôtô màu xám ghi đậu trong dãy ôtô trước mặt, bật đèn lên, chớp chớp về phía Thùy Dương. Nàng hiểu đây là tín hiệu dành cho mình. Thùy Dương hít một hơi sâu cho tâm trạng bớt khẩn trương, nàng bước đến trước chiếc xe.

Người đàn ông trong xe có gương mặt góc cạnh, ria mép rậm vuông hình chữ nhật, lông mày rậm xếch lên, bên mắt trái có một chiếc sẹo dài đến sát miệng, nhìn hắn dữ tợn như tướng cướp. Thùy Dương có thể nhận ra đôi mắt của hắn, chính là người đàn ông đã xông vào phòng cô đêm qua.

– Cô rất ngu xuẩn khi nhờ vả đến gã mặt trắng đó. Cô nghĩ hắn làm được gì chứ? Hắn nhiều lắm chỉ mang đến cho tôi ít phiền phức thôi. – Gã bước ra khỏi xe, gầm lên giận dữ.

– Ông nói gì tôi không hiểu? Tôi nhờ đến ai chứ? – Thùy Dương lo lắng sợ hắn phát hiện ra điều gì.

– Hừ, còn chối ah! Vậy tạo sao thằng nhãi nằm trên mình cô tối qua, lại theo cô đến đây? – Gã hét thẳng vào mặt Thùy Dương.

Thùy Dương rùng mình, chưa bao giờ nàng gặp một gã đàn ông thô lỗ, nóng nảy như vậy. Nàng đã hiểu ra, Tuyên vì lo lắng cho nàng nên lén đi theo, Thùy Dương thầm cảm động. Nhưng nàng cũng biết năng lực cậu bé rất hạn chế, sẽ không giúp nàng được gì, điểm tựa của Thùy Dương là nhân viên ngầm do ông Cương phái theo nàng. Họ bí mật đến mức bản thân nàng và ngay cả gã trước mặt cũng không phát hiện ra.

– Bây giờ, cởi quần áo ra! – Gã nói.

– Cái gì? Ông điên à! Ông muốn gì? – Thùy Dương giật mình hét lên, nàng lùi người lại.

– Thay bộ quần áo này vào! – Tay gã bất ngờ rút ra từ sau lưng, dúi vào tay Thùy Dương bộ quần áo nhàu nát.

– Sao? Không muốn à! Đi về đi.. Tôi không ép cô đâu – Gã nói, miệng nhếch lên cười.

Thùy Dương chần chừ, dù gã đã thấy cơ thể nàng trong trường hợp còn đặc biệt hơn, nhưng ánh mắt gã cứ nhìn chằm chằm làm nàng khó chịu.

Nàng từ từ cởi áo khoác. Hai tay kéo dây kéo váy, chiếc váy rớt xuống chân. Cơ thể của nàng với bộ nội y ren đỏ nổi bật trên làn da trắng hồng.

Gã đó hít một hơi thật sâu bước đến sát bên nàng. Thùy Dương ôm bộ quần áo gã đưa chụp lên ngực, nhìn gã chằm chằm. Gã bất chợt ngồi thụt xuống trước người nàng. Thùy Dương giật mình chưa kịp phản ứng lại thì tay gã đã nhặt lấy quần áo, ví tay của nàng nằm dưới chân, cho vào túi nilon. Gã đứng thẳng người lên, mũi gã cố tình lướt sát qua chiếc quần lót ren nhỏ giữa hai chân nàng, gã hít một hơi thật sâu, cố tình phát ra tiếng cho nàng nghe được. Thùy Dương rùng mình, nàng cảm thấy nhột nhạt giữa hai chân, mặt hơi nóng lên.

Thùy Dương cầm bộ quần áo, mắt nhìn xuống, bộ đồ màu xanh, nhiều chỗ đã bạc màu, vải sờn lên. Nàng không biết tại sao gã bắt nàng thay đổi quần áo, nàng cũng không quan tâm việc phải mặc bộ đồ cũ này, nhưng nàng tin mình đang được bảo vệ an toàn.

Năm phút sau, một chiếc ôtô ghi xám lao ra khỏi Khách sạn Hồng Hà. Phía sau xe, Thùy Dương mặc một bộ đồ bộ xanh cũ, đầu đội mũ kết. Xe lọt vào giữa dòng xe, Thùy Dương quay đầu nhìn lại, Tuyên ngồi trên xe máy bên vệ đường, đội mũ sụp xuống vẫn lén lút quan sát về phía khách sạn.

Nàng cảm thấy tội nghiệp cậu bé, đã bị lừa trước mắt. Nhưng Thùy Dương còn lo lắng hơn, nghĩ đến người của ông Cương cũng bị bỏ lại phía sau vì chuyện này. Nếu quả như thế, nàng phải hoàn toàn dựa vào bản thân mình.

Chiếc xe đi vòng vèo trong nội thành Hà Nội, chủ yếu để xác nhận không còn người đi theo, rồi dừng lại trước một con hẻm nhỏ tại phố Bát Đản. Gã đậu xe, dẫn nàng đi bộ vào. Thùy Dương hơi ngờ ngợ địa điểm này, chính là nơi cô đã theo đuôi ông Liêm đến đây, ông ta nói chuyện với một người đàn ông đội mũ giấu mặt.

– Lạ lùng gì nữa, đừng nói với tôi là cô chưa đến đây! – Giọng gã mặt sẹo nói.

Thùy Dương không nói gì, có nói cũng bằng thừa, từng đường đi nước bước của nàng, họ nắm trong lòng bàn tay. Nàng tự hỏi không biết việc mình có thỏa thuận riêng với ông Cương, họ có biết không.

Nàng đi theo sau lưng gã mặt sẹo, gã lầm lì đi thẳng vào bên trong quán cafe. Họ xuyên qua bức rèm trúc, đến trước cái màn vải treo sát tường, tay gã kéo nhẹ sang một bên, phía sau cánh cửa gỗ. Thùy Dương vỡ lẽ ra tại sao hôm đó nàng không tìm được gã đội mũ đã nói chuyện với ông Liêm. Nàng cũng quan sát phía sau của gã mặt sẹo này, dáng người gã không thể là người kia được. Người đó rất có thể là người muốn trả thù chồng nàng.

Sau cánh cửa là một lối đi nhỏ, tối tăm, ẩm mốc, treo một bóng đèn quả ớt ánh sáng lờ mờ. Thùy Dương đoán lối đi riêng này đang dẫn nàng về hướng phía sau căn nhà.

Gã mặt sẹo dùng chìa khóa mở cửa, bên trong là một căn phòng, hai chiếc giường đôi, chăn ra nhàu nát, quần áo đàn ông vứt lung tung. Mùi quần áo lâu ngày chưa giặt, mùi thuốc lá, mùi ẩm mốc của căn phòng thiếu ánh sáng, quyện lại như đông đặc không khí, Thùy Dương đưa tay lên che miệng, nàng cảm thấy buồn nôn.

– Chào em, còn nhớ anh không? – tiếng đàn ông giọng miền Nam vang lên sau lưng Thùy Dương.

– Ah.. Anh.. Anh Định. Sao anh ở đây? – Thùy Dương quay lại ngạc nhiên nhận ra người bạn thân chung cơ quan của chồng.

Định dáng người thấp, tóc cắt cao, anh ta mặc một chiếc áo sơmi hồng nhạt, quần tây màu kem sáng. Định không trả lời câu hỏi của Thùy Dương, chỉ nhìn nàng mỉm cười.

– Anh.. Tôi không ngờ anh chính là người hại anh Toàn, trong khi anh Toàn đến bây giờ vẫn suy đoán lung tung mà chưa bao giờ nghi ngờ anh. Tại sao chứ? – giọng Thùy Dương rung lên, nàng đang cố áp chế cơn giận.

– Tại sao? Đơn giản lắm. Tôi không thích nó. Nó dựa vào cái gì mà lúc nào cũng trên đầu tôi. Nhà giàu, du học, công việc thuận lợi, lấy vợ đẹp… Chẳng qua là điểm xuất phát nó tốt hơn thằng này. Bây giờ xem nó về số không, mất hết tài sản, tiền bạc, công việc và cả vợ yêu của nó cũng mất, xem nó ngóc đầu lên thế nào?! – Mắt Định long lên, răng nghiến ken két.

– Anh sai rồi. Anh Toàn có thể mất hết, nhưng không bao giờ mất tôi. Tôi sẽ không bao giờ rời xa Thế Toàn. – Thùy Dương nói với giọng kiên quyết.

– Ha ha… Thùy Dương ơi Thùy Dương! Em nghĩ mình hiểu bao nhiêu về đàn ông chứ?! Em không rời xa nó thì sao? Tôi sẽ làm cho nó chán ghét em, kinh tởm thân thể của em. – Mắt gã đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Thùy Dương.

– Không bao giờ có điều đó, Thế Toàn rất yêu tôi. Anh làm được gì chứ? Anh muốn gửi mấy tấm hình kia chứ gì? Nó không thay đổi được tình yêu anh Toàn dành cho tôi đâu! – Thùy Dương tức giận, mặt đỏ bừng.

Gã chợt nhớ đến chuyện gì, rút trong túi ra một sấp hình, ném vào người Thùy Dương. Những tấm hình rơi vãi xuống đất, toàn bộ là hình ảnh Thùy Dương cùng Tuyên hoang dại bên nhau, nhiều góc còn chụp rõ cả bộ phận sinh dục hai người đang dính chặt lấy nhau. Thùy Dương đỏ bừng mặt, mắt nàng rơm rớm, nàng cảm thấy uất ức và tủi nhục.

– Anh có in cho em vài tấm kỷ niệm này. Kể ra thằng em anh số khổ, nó thì cô đơn lạnh lẽo trong tù, vợ nó lại bù khú với một thằng nhãi ranh. – Định nói với giọng hả hê.

Thùy Dương quỳ xuống, hai tay nàng chộp lấy những tấm hình, xé vụn ra, xé nhỏ rồi xé nhỏ đến mức không thể ráp lại được.

Từng lời nói của Định làm tim nàng đau nhói, tuy tình cảm của Thế Toàn và nàng không tùy thuộc vào sự trung trinh thể xác, nhưng đúng là trong giờ phút hoạn nạn của Thế Toàn, nàng lại đi tìm thú vui khác.

– Ha ha… Em yên tâm, những tấm hình đó chưa đẹp lắm đâu, diễn viên nam không đạt. Vì thế ngay bây giờ chúng ta sẽ sản xuất những thứ có gía trị nghệ thuật cao hơn. – Định nói.

Thùy Dương bừng tỉnh nàng ngờ ngợ hiểu ra ý của hắn. Thùy Dương hoảng sợ. Nàng chợt nhớ đến nhân viên bí mật của ông Cương, không biết họ có kịp xuất hiện cứu mình.

– Vô đi. – Định hô lên.

Hai gã thanh niên và tên mặt sẹo bước vào, hai gã mới đến nhìn hau háu như nuốt tươi nàng.

– Ông muốn làm gì ? Tôi sẽ báo công an đó. – Thùy Dương lùi người vào sát tường.

– Đợi gì nữa, lột quần áo nó ra, đè nó ra cho tao. – Định hét lên.

– Không.. Cứu tôi với. Dừng lại. – Thùy Dương hoảng sợ, mắt nàng nhòe nước mắt.

Hai gã đó như hai con thú hoang lao vào Thùy Dương. Nàng bị đè bật ngửa ra giường, miệng hét lớn nhưng không thoát ra được căn phòng kín. Hai tay nàng cào cấu gã trước mặt, nàng cào mạnh đến mức móng tay đau nhói muốn bật máu. Hai chân Thùy Dương đạp loạn xạ vào tên phía dưới, đang nắm lấy lưng quần mình kéo xuống.

– Mẹ tụi mày, lũ vô dụng. Có con đàn bà mà lo không xong. – Định bực mình gắt lên.

Tên phía trên phần vì đau đớn do bị Thùy Dương cào cấu rướm máu dọc hai cánh tay, phần nghe Định chửi hắn, hắn bực mình, hai tay hắn thô bạo hơn. Tay hắn xé toạc chiếc áo nàng, chộp vào ngay giữa ngực Thùy Dương giựt bung cả áo lót bên trong. Tên phía dưới như cùng lúc kéo tuột chiếc quần vải thun của nàng, mắt hắn sáng lên nhìn thấy chiếc quần ren đỏ nhỏ bé giữa hai chân trắng muốt không ngừng co đạp của Thùy Dương, gã ráng chịu đau dưới những cú đạp túi bụi của nàng, đưa tay đến xé toạt nốt mảnh vải cuối cùng trên người Thùy Dương.

– Giữ tay chân nó chặt cho tao. – Định ra lệnh.

Thùy Dương mắt lưng tròng, nàng đã chịu thua trước sức mạnh của hai tên đầu gấu. Tay chân nàng bị căng ra, kiềm chặt cứng, cơ thể lõa lồ của Thùy Dương phơi bày trước ánh mắt lang sói của bốn gã đàn ông.

Tên mặt sẹo rút chiếc máy ảnh ra, chụp lia lịa, Thùy Dương chỉ biết quay mặt sang một bên, mắt nhắm chặt lại. Từng tấm hình Thùy Dương chụp cơ thể trần truồng của nàng được ghi vào máy. Bộ ngực tròn trịa với hai núm đỏ hồng, rung lên theo tiếng khóc nấc của nàng, hai mép thịt vun tròn phủ nhẹ lớp lông mềm mại, tất cả đường nét trên cơ thể nàng được thu vào chiếc máy ảnh và những con mắt đục ngầu của bốn gã đàn ông.

– Mày quay đi cho tao. – Định nói với gã sẹo.

Định cởi hết quần áo trên người mình, thân thể gã ốm yếu, dương vật lòng thòng giữa hai chân cũng khá nhỏ, nhưng không ai rảnh nhìn gã vào lúc này, tất cả ánh mắt đều rà quét khắp thân thể Thùy Dương như cố nuốt vào từng phân một. Thùy Dương chỉ biết mím chặt môi kiềm chế tiếng khóc bật ra ngoài, quay đầu né hướng quay chỉ chiếc máy ảnh.

– Cảm giác nhìn thân thể người vợ xinh đẹp của mình bị chính kẻ thù chiếm đoạt sẽ rất thú vị đấy. Ha ha. – Định cười lên điên cuồng.

Thùy Dương rùng mình, nàng đã hiểu ra kế hoạch bẩn thỉu của hắn. Nàng trách mình quá ngây ngô tự dẫn thân đến nơi này.

Định chồm lên người Thùy Dương, gã le lưỡi liếm dọc bên má nàng, Thùy Dương né tránh chiếc lưỡi ghê tởm đó. Bàn tay gã chộp vào cằm nàng kéo mặt Thùy Dương quay lại, miệng gã chụp lên đôi môi hồng của nàng, hai ngón tay gã bóp hai bên má nàng, buột Thùy Dương mở miệng ra, lưỡi gã cố chui vào miệng nàng. Thùy Dương ú ớ, chân tay nàng vùng vẫy, nhưng như bị kềm trong gọng sắt.

Định dứt miệng ra, cười ha ha thõa mãn.

– Mày .. Thằng khốn nạn… Mày sẽ không được chết tốt đâu. – nàng tức giận nhổ nước bọt lên người gã.

– Ha ha… Mày quay sát vào. – Định không tỏ ra khó chịu gì.

Tay gã quét bãi nước bọt trên ngực mình, trét lên một bên vú của Thùy Dương xoa nó đều quanh hai vú nàng, như đang thoa kem dưỡng da. Chiếc máy ảnh lia sát bàn tay gã trượt trên hai vú nàng. Định cúi sát mặt xuống, quay về hướng camera mỉm cười đắc thắng, gã le lưỡi đánh lên núm vú Thùy Dương. Hai tay gã bóp nghiến lấy bầu vú, cho nó vung lên, lưỡi đánh nhẹ nhẹ xung quanh, rồi mở miệng ngậm hết chiếc núm vào miệng mút lên chùn chụt , rồi lại tiếp tục với núm bên kia. Gã muốn hành hạ Thùy Dương thật chậm, quay phim thật kỹ.

Ba gã đàn ông xung quanh, cổ họng khô khốc, nước bọt không đủ để xoa dịu cảm giác bỏng rát trong cuống họng.

Định quỳ giữa hai chân bị kéo rộng của Thùy Dương, gã nhìn lên xem biểu hiện của nàng. Thùy Dương vẫn nhắm chặt mắt, miệng mím lại.

Gã cuối xuống hôn chùn chụt lên hai mép thịt vun tròn của Thùy Dương, nàng nhăn mặt khó chịu. Lưỡi gã rà quét hai mép âm hộ nàng, rồi dùng tay tách khẽ nó ra, quét lưỡi vào trong. Chiếc lưỡi của gã vét sâu trong người nàng, Thùy Dương nghiến chặt răng để không bật ra tiếng, nàng không muốn chấp nhận sự hưng phấn đang rạo rực dưới hạ thể mình.

Thùy Dương cố gắng chịu đựng, nàng ráng nghĩ đến những chuyện khác, nhưng cơ thể nàng, một người phụ nữ tràn đầy sinh lực, khó thể nào không có phản ứng trước những hành động kích tình như thế.

Định đưa một ngón tay vào âm hộ nàng chà miết ra vào, lưỡi gã tiếp tục vét thành trên. Thùy Dương gồng người lên, đỏ bừng, ngực nàng ưỡn lên, hai núm vú săn cứng lại, nhưng miệng vẫn mím chặt muốn bật máu.

Định rút ngón tay ra, nó nhòe nhoẹt nước, đọng lại thành giọt đung đưa, hắn đưa ngón tay mình ra trước camera.

– Toàn ơi, anh giúp mày thỏa mãn cho vợ mày đấy nhé! Thùy Dương nhiều nước lắm mày ơi! Ha ha ha. – Gã cười lên sằn sặc.

– Không .. Không.. Tôi không có, tôi không.. – Thùy Dương lắc đầu ngoầy nguậy.

– Anh sẽ cho cưng sướng đến van xin ..

Gã nhét hai ngón tay mình vào âm hộ nàng, nhấp nhanh, mặt nhìn chằm chằm biểu hiện của Thùy Dương.

Thùy Dương vùng vẫy hai chân dữ dội nhưng vô vọng, chân nàng càng bị kéo rộng ra, bàn tay của Định luồn phía dưới, nắn bóp mông nàng, nâng bổng mông nàng lên.

– Ưm .. Ưm .. Ôi .. Ôi.. Toàn ơi. Em sướng quá. Em yêu anh…mm – Thùy Dương rên to lên.

Định vừa hả hê khi nghe tiếng rên của Thùy Dương, bất chợt nghe đến Toàn, nét mặt của hắn tím lại. Thùy Dương vừa nghĩ ra một cách, nàng kêu tên chồng, để phá vỡ sự đắc thắng của hắn. Vả lại, hai hàm răng của nàng đã đau đến mức tê buốt, nàng không thể tiếp tục cố gắng kềm nén mình.

Tay gã ngưng lại, gã kềm nén sự tức giận của mình, ba gã kia cũng nhìn gã ra vẻ khó hiểu.

– Toàn ơi, anh tiếp tục đi, em muốn anh. – Thùy Dương trêu chọc gã, nàng nói giọng nũng nịu thật êm ái, khêu gợi.

– Được, là em yêu cầu anh đấy nhé. – Gã nghiến răng.

Gã quỳ hai chân sát vào người nàng, tay cầm lấy dương vật kích thước khiêm tốn của mình, chỉ hơi cương lên. Gã quét đầu dương vật lên mép âm hộ nhòe nhoẹt nước của Thùy Dương, tay sục liên tục, tìm thêm hưng phấn. (Bạn đang đọc truyện tại web TruyenSex.Tv )Thùy Dương cảm nhận đầu dương vật của hắn cố chui vào cửa mình nàng, nhưng độ cứng không đủ.

– Haizz.. Anh kém anh Toàn tất cả mọi thứ, đặc biệt về khoảng này càng thua xa. Của anh không lên được mà đòi chiếm đoạt thân thể tôi sao? Anh làm tôi thất vọng quá.- giọng Thùy Dương cay độc nói.

– Mẹ mày, im ngay! – Gã gầm lên, dương vật gã mới vừa hơi có cảm giác một chút, liền mềm lại.

– Bóp miệng nó ra cho tao! – Định hét lên.

– Anh thử xem. Tôi thề sẽ nghiền nát nó trong miệng mình đấy. Đưa đây.. – Thùy Dương cương đến cùng.

Định nhìn ánh mắt giận dữ của nàng gã rùng mình, không dám nghĩ đến hậu quả đó. Gã vồ lên người nàng, bóp chặt hai vú, miệng hả ra mút chùn chụt, tay vẫn tiếp tục sục dương vật liên tục.

– Haizz, ông làm tôi khó chịu đấy. Chưa bao giờ tôi nghĩ mình bị hãm hiếp bởi một tên bất lực đâu. Đã không có khả năng thì tránh ra. – Thùy Dương liên tục giáng đòn, cảm giác thật hả hê.

– Ba anh lôi hắn ra đi! Em khó chịu quá nè. Lên một lúc ba người đi. – Thùy Dương nũng nịu nói trong hơi thở.

Nàng đang chơi một ván bài mạo hiểm, hoặc nàng sẽ thoát cảnh bị luân phiên hãm hiếp, hoặc nàng thật sự phải tiếp ba gã đầu gấu này. Nàng biết ba gã này không dám cãi lời Định, ẩn số cuối cùng là ở Định. Gã có can đảm đứng xem ba gã đàn ông thực hiện việc mà gã lực bất đồng tâm.

Định đứng lên, ánh mắt gã nhìn chằm chằm Thùy Dương căm thù. Gã bước xuống giường thất thểu đi ra. Thùy Dương nhìn theo bóng lưng gã, nàng cảm thấy thương hại cho gã.

Chợt nàng sự tỉnh, ba đôi mắt đang nhìn nàng đỏ ngầu như hổ đói. Thùy Dương hoảng sợ, miệng ú ớ.

Chưa kịp suy nghĩ gì, cơ thể nàng bị trùm lên trọng lượng của ba người đàn ông. Nàng há hốc miệng, như bị nghẹn thở. Hai vú nàng bị ngấu nghiến thô bạo, núm vú đau rát, bứt rứt, âm hộ bị những bàn tay chà sát, những ngón tay móc ngoáy bên trong. Thùy Dương chới với, hơi thở nàng ngắt quãng, mắt dại đi.

Tên mặt sẹo ném chiếc máy ảnh xuống giường, tay đẩy dạt gã đang quỳ giữa hai chân Thùy Dương ra, quần gã tuột xuống ngang đầu gối, dương vật gã đung đưa to như cổ tay Thùy Dương. Gã quét đầu dương vật lên cửa mình đẫm nước của nàng, gã nhét vào từ từ. Thùy Dương hốt hoảng vùng vẫy, nàng đang thực sự bị cưỡng đoạt.

– Không, dừng lại, tôi không muốn.

– Đừng mà.

– Không .. Không .. Không

– Ưm .. Ưm .. Ưmmm

Gã vào hết trong nàng, rồi nhịp nhàng nhịp nhàng. Thùy Dương mặt đỏ bừng, hai mắt nhắm chặt, miệng rên rỉ, hai núm vú nàng bứt rứt săn cứng trong miệng hai người đàn ông, âm hộ nàng bị chiếm đoạt bởi một chiếc dương vật to lớn không ngừng trùng kích. Tay chân nàng không bị kềm giữ nữa, nhưng nó chỉ bấu chặt xuống nệm mà không vùng vẫy.

RẦM!!!

Cánh cửa phòng bị đá bật tung.

Bốn người đàn ông mặc thường phục xông vào, thoáng giật mình với tình huống trước mắt. Ba người đàn ông đang cuốn lấy một người phụ nữ, nhưng nhìn thế nào cũng không giống một vụ hiếp dâm.

Ba gã đàn ông hoảng hốt, vụt dậy toan chống cự, nhưng nhanh như chớp họ đã bị khống chế, đè nghiến xuống sàn nhà còng tay sau lưng.

Thùy Dương lấy tấm chăn mỏng choàng qua người, nàng bần thần, cảm giác trống rỗng. Nàng nhìn sang cạnh giường, chiếc máy ảnh đang nằm lăn lóc ở đó. Nàng chộp lấy, rút chiếc thẻ nhớ nắm chặt trong lòng bàn tay.

Thùy Dương đi ra ngoài, nàng mặc bộ váy áo màu đỏ của mình, mắt đeo kính râm. Bên ngoài có rất nhiều người tụ tập trước của nhà hóng chuyện. Họ bàn tán xôn xao nhìn nàng dò xét, nàng chỉ cuối đầu đi thẳng ra chiếc xe cảnh sát vừa đến.

Ba gã đầu gấu bị còng tay đưa vào thùng xe chở tội phạm, Định cũng bị còng ủ rũ ngồi bên trong. Ánh mắt gã nhìn Thùy Dương tóe lửa, bất chợt hắn mỉm cười, chúm miệng lại về phía nàng như hôn gió. Thùy Dương quay đầu chui vào sau xe cảnh sát, nàng không quan tâm đến gã đó nữa. Từ nay, gã chỉ còn là quá khứ.

Một người đàn ông mặc thường phục, áo cài thẻ cảnh sát, đi ra từ trong căn nhà về hướng xe Thùy Dương. Anh ta chui vào trong xe, ngồi kế nàng, bàn tay anh ta mở ra, bên trong là một chiếc thẻ nhớ.

– Cảm ơn anh. – Thùy Dương cầm lấy nắm chặt trong tay.

Chiếc xe bật còi ưu tiên, rẽ đám người tụ tập phía trước đi về hướng Nghi Tàm, Khách sạn Sheraton.

Tay Thùy Dương cầm chiếc thẻ khóa từ trắng quét lên hộp nhựa đen gắn trên cửa phòng, cạch, một tiếng động nhỏ vang lên trong ổ khóa, chiếc đèn nhỏ trên hộp bật xanh. Tay nàng gạt tay nắm cửa, đẩy vào.

Thùy Dương xoay người đứng đối diện chiếc gương gắn trên cửa tủ áo. Nàng thấy mình trong gương, mắt còn đỏ hoe, đầu tóc rũ rượi, trên cổ một vết cào mẩn đỏ lộ ra ngoài cổ váy. Tay nàng thả rơi chiếc ví tay xuống sàn thảm, cởi áo khoác, rồi mở khóa váy, tháo luôn nịt ngực, ánh mắt nàng có thể thấy trên ngực mình ngang dọc các vết quần đỏ, vài dấu răng gần hai núm vú, núm vú nàng vẫn săn cứng lại, cảm giác bứt rứt khó chịu. Tay Thùy Dương tuột chiếc quần lót rơi xuống chân, giữa đáy quần lót bị đẫm ướt, nàng biết đây hoàn toàn là âm dịch của mình.

Chân Thùy Dương nhấc lên bước ra khỏi đống quần áo dưới sàn. Nàng đi đến bên chiếc khăn tắm treo trên tay nắm cửa tủ.

– Tôi xin lỗi. – bất chợt một giọng nói ồm ồm vang lên sau lưng.
– Ah. – Thùy Dương giật mình la lên, hai tay che lên trước người, nàng quay phắt lại.

Thùy Dương sững sờ khi thấy ông Cương ngồi trên ghế đặt sát góc phòng. Ông ta nhìn thân thể nàng, đáy mắt ánh lên chua xót khi thấy những vết mẩn đỏ trên ngực nàng. Thùy Dương thở phào, dù gì ông ta cũng là một trong những người nàng có thể tin ở nơi này.

– Ông đến đây làm gì? – Nàng không hỏi tại sao ông ta vào được phòng mình, vì câu hỏi đó thật dư thừa.
– Ông muốn xem tác phẩm của mình sao? Đây, ông nhìn cho kỹ vào. – Hai tay mở rộng ra, phơi bày thân thể lõa lồ mình trước mặt ông Cương.

Ông Cương đứng lên, ông không nói gì, bước về phía nàng, ánh mắt ông nhìn xuống sâu vào mắt nàng.

– Tôi xin lỗi. Chúng tôi đã quá khinh thường bọn chúng. – giọng ông chân thật diễn tả nội tâm áy náy.

Thùy Dương không nói gì, nàng nhìn ông chằm chằm, nước mắt nàng chảy xuống bên má. Nàng bắt đầu khóc nấc lên, hai vai run rẩy, hai cánh tay khép lại trước ngực, bàn tay che mặt. Ông Cương choàng tay ôm lấy nàng, ông vuốt tóc nàng, ông để im cho nàng khóc ra hết những tủi nhục của mình. Cơ thể Thùy Dương như lọt thỏm trong lồng ngực ông Cương, hai cánh tay hộ pháp của ông ta đặt lên đôi vai run rẩy của nàng.

Bất chợt ông Cương cảm thấy hai tay nàng mở ra, bộ ngực trần êm ái của nàng ép lên ngực ông. Sự ấm áp êm ái truyền qua làn áo sơmi làm tim ông Cương đập nhanh hơn. Ông nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cố thức tỉnh lý trí của mình. Ông biết mình khó cưỡng lại được sự quyến rũ của người phụ nữ này, nhưng ông không muốn vượt rào trước khi mọi việc giải quyết xong, ít ra là Thế Toàn không bị ông giam giữ.

Ông khẽ đẩy hai vai Thùy Dương ra, ánh mắt ông nhìn thẳng vào mắt nàng, không hề nhìn xuống thân thể tuyệt đẹp của nàng. Ông thở dài, xoay người lại, bước chân ông nặng trĩu hướng ra cửa phòng.
– Cô nghỉ ngơi cho tốt, có thể ngày mai kế hoạch bắt đầu đấy. – Giọng ông Cương trầm trầm vang ngược lại.

Thùy Dương đứng đó bần thần, ông ta hai lần từ chối nàng. Lần trước là nàng miễn cưỡng dùng thân xác trao đổi, còn lần này thì sao? Tự nguyện ư? Nàng cũng không biết, vì trong người nàng hiện giờ đang rừng rực một ngọn lửa càng lúc càng mạnh lên.

Thùy Dương nằm ngâm mình trong bồn tắm. Làn nước ấm áp làm cảm giác mệt mỏi của cơ thể nàng cảm thấy thư thái, dễ chịu. Nhưng bên trong người vẫn cảm thấy bức rứt khó chịu, hạ thể nàng rạo rực, hai núm vú tưng tức bên trong.

Nàng nghĩ đến Tuyên. Cậu bé có ca trực tối nay. Nàng thoáng nghĩ qua tìm kiếm người thay thế, nhưng ý nghĩ ấy liền bị nàng dẹp bỏ ngay tức khắc. Nàng không thể cho phép mình buông thả như vậy.

Thùy Dương nằm xuống giường, cố gắng ru mình vào giấc ngủ. Nhưng nàng cứ trằn trọc lăn qua lăn lại, mắt nhắm lại rồi mở ra tỉnh ráo.

Nàng chợt nhớ đến hồ bơi trên tầng thượng của khách sạn. Từ hôm ra Hà Nội đến nay, nàng không bơi lần nào, có thể nàng cần sự vận động thể thao để trút ra bớt năng lượng dư thừa.

Thùy Dương bật dậy, chợt nhớ trong hành lý mình không có đồ bơi. Không lẽ chuẩn bị hành lý đi cứu chồng, mà lại mang theo cả đồ bơi, suy nghĩ ấy làm nàng phì cười một mình.

Thùy Dương gọi điện cho Tiếp Tân khách sạn hỏi mua một bộ bikini, họ hướng dẫn này lên tầng thượng, khu vực hồ bơi có một quầy hàng nhỏ, chỉ cần báo số phòng, họ sẽ tính luôn vào tiền thuê phòng.

Thùy Dương hăm hở đón thang máy lên tầng thượng. Nàng khoác chiếc áo choàng tắm trên người, không mặc gì bên trong. Nàng không muốn quần áo mình thay ra để ngổn ngang trên ghế bên hồ bơi. Như thế này tiện hơn nhiều, chỉ cần lấy đồ bơi, tìm phòng thay đồ mặc vào, gọn nhẹ.

Nhưng khi Thùy Dương lên tới tầng thượng quầy quần áo bơi không có nhân viên trực, tủ khóa chặt. Thùy Dương hậm hực đi qua đi lại nhìn cái hồ bơi rộng thênh thang, nước trong xanh, không một bóng người. Nàng thật khó chịu trong lòng.

Thùy Dương ngồi trên ghế chờ suốt 15 phút không có người nào lên.

Trời bắt đầu hơi tối bên ngoài, hồ bơi vẫn chưa lên đèn. Thùy Dương mím môi quyết định nàng sẽ bơi khỏa thân, dù gì cũng không có ai ở đây, xung quanh lại tối như vậy. Quyết định táo bạo này làm nàng cảm thấy hồi hộp, tim đập nhanh hơn.

Thùy Dương tháo dây thắt ngang lưng, chiếc áo choàng gấp lại, ném trên ghế. Nàng cảm thấy hơi lạnh, thoáng rùng mình. Thùy Dương khẽ nhúng một bàn chân xuống nước, ngón chân nàng truyền đến cảm giác ấm áp. Nước hồ bơi được sưởi ấm ánh nắng suốt một ngày, thật ấm áp.

Thùy Dương trầm cả người xuống nước, chân nàng khẽ đạp vào bậc cầu thang inox, cơ thể nàng rẽ nước lướt tới nhẹ bâng. Thế Toàn từng khen tư thế bơi của Thùy Dương rất đẹp, nàng bơi không nhanh, mà chậm rãi, những cái vung tay đập chân nhẹ nhàng tưởng như vô lực, nhưng lại đưa cơ thể nàng như lướt đi trên mặt nước.

Hoàng hôn vừa trôi qua, ánh sáng yếu ớt xuyên qua căn nhà kính, phản phất màu xanh của làn nước hồ bơi. Thân thể lõa lồ của Thùy Dương giữa làn nước như tỏa sáng, làn da nàng trắng bóng như thạch cao, chân nàng duỗi thẳng vươn người về phía trước, cánh tay vung theo hình vòng cung rẽ nước lướt tới.

– Kình.

Bất chợt một âm thanh vang vọng cả căn phòng, tiếng cầu giao đèn điện cao áp phát ra, tám chiếc đèn cao áp phía trên lóe lên. Thùy Dương hoảng hốt, nàng quay đầu lại, thấy một nhóm thanh niên ba nam một nữ rất trẻ, chỉ khoảng 16,17 tuổi mặc đồ bơi đang đùa giỡn vừa tiến về phía hồ bơi. Họ chưa kịp thấy Thùy Dương nhưng với ánh sáng đang tăng lên của đèn cao áp, rất nhanh họ sẽ nhận ra trong hồ bơi đang có một người phụ nữ khỏa thân bơi lội.

Thùy Dương lúng túng không biết làm gì, nàng hít một hơi thật sâu lặn xuống đáy hồ, tay bấu vào chân cầu thang inox giữ mình lại.

Nàng thấy rất rõ hình bóng mờ ảo của họ đang duỗi người khởi động bên mép hồ bơi. Cả bốn người nhảy xuống đồng loạt, bọt sóng bùng xuống, trắng đục cả một vùng. Tám cái chân đạp nước, trồi đầu lên, tiếng đùa giỡn của họ truyền xuống tai Thùy Dương như âm thanh ồ ồ. Thùy Dương đoán được trong bốn người này thì cậu mặc quần bơi màu đen và cô bé mặc bikini sặc sỡ kia là một cặp. Nàng thấy bàn tay cậu ta cứ xoa cặp mông tròn và lách vào giữa hai chân cô bé. Tay cô bé chỉ đẩy ra một chút, không thực sự phản kháng, như sợ hai người trước mặt thấy được.

Thùy Dương đã muốn hết hơi, mặt nàng đỏ lên, nàng không biết làm gì đành trồi lên chầm chậm. Hai tay nàng vẫn bám lấy thanh cầu thang, xoay lưng úp người vào trong.

– Ah có người. – cô bé hét lên bằng chất giọng miền Nam.

Cả bốn người quay sang nhìn người phụ nữ hai tay bám thành cầu thang đang thở dốc, tóc nàng xõa ra, che kín bờ vai chỉ ló lên khỏi mặt nước một chút.

– Chị gì ơi! Chị có bị gì không? – một cậu bé nhìn điệu bộ Thùy Dương thở dốc.

– Không, không… Không có gì, mấy em cứ bơi đi. – Thùy Dương chỉ hơi ngoảnh mặt lại, một tay nàng xua xua.

– Ah, chị là người Sài Gòn? – giọng cô bé lanh lảnh dễ thương.

– Ừ, chị ra đây công tác thôi. – Thùy Dương quay người lại nhìn cô bé.

Cô bé này thật đẹp, mắt to tròn, môi đỏ hồng, hai má hồng hào, dáng người thanh mảnh, làn da trắng mịn màn, mái tóc đen dài rũ trong làn nước.

– Ah, chị đẹp quá. – cô bé vừa nhìn thấy gương mặt của Thùy Dương bật thốt lên.

– Em mới đẹp chứ. – Thùy Dương mỉm cười.

– Mấy anh bơi đi, em đứng nước mỏi chân rồi. – Cô bé đột nhiên quay lại nói.

Ba cậu kia nhìn nhau chưa biết làm gì, thì cô bé đã nhoài người bơi về phía Thùy Dương. Nàng không biết tại sao nhưng vừa gặp Thùy Dương, nàng đã thấy thân thiết. Thùy Dương thấy cô bé hướng về phía mình, nàng bối rối chưa biết làm gì, thì ba cậu bé kia cùng lúc đùng đùng bơi về phía này.

– Ah, đừng qua đây. Tôi.. Tôi.. – Thùy Dương ấp úng.

Nhưng ba cậu kia như bơi thi, vẫy nước đùng đùng, không nghe được gì. Cô bé đang bơi phía trước đột nhiên la lên oái oái, rồi hít một hơi sâu lặn xuống, cuốn lấy bóng cậu bé bên dưới. Hai cậu kia vượt lên, đồng thời lặn xuống, búng chân nhanh về phía Thùy Dương. Thùy Dương mặt đỏ bừng, nàng cảm giác mình bị vây tứ phía, nàng chỉ có thể xoay người úp vào trong thành cầu thang.

Thùy Dương cảm thấy luồn nước vờn trên làn da mông mình, nàng biết hai cậu bé đã phát hiện ra bí mật của mình. Hai cậu trồi lên mặt nước, bám lấy thành hồ bơi hai bên Thùy Dương, thở dốc vì mất hơi. Rồi ngay sau lưng Thùy Dương, hai đứa còn lại cũng trồi lên. Cô bé mặt đỏ bừng, cô quay đẩy người bạn trai mình lùi lại, mắt cậu ta đang mở tròn nhìn Thùy Dương. Cô bé tay bám vào một bên thành cầu thang, cố tình dùng thân mình che sát người Thùy Dương, cô bé ấp úng, muốn nói gì đó với nàng nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

– Chị biết em muốn nói gì! Đúng, chị không mặc gì trên người. Do chị… Chị thích bơi như vậy thôi! – Thùy Dương cố gắng nói mạnh.

Thùy Dương xoay người lại, ngực nàng lập lờ dưới làn nước to tròn, hai chiếc núm vú hồng nhạt đung đưa. Cô bé và ba cậu thanh niên tròn mắt nhìn nàng, nàng thật đẹp và tự tin. Cô bé nhìn xuống hai vú Thùy Dương dưới làn nước, ánh mắt sáng lên hâm mộ.

– Ngực chị đẹp quá! Không biết bao giờ em mới được như chị! – Cô nhìn xuống ngực mình, môi trề ra phụng phịu.

– Em đừng lo, vài năm nữa thôi! Em sẽ đẹp hơn xa chị! – Tay Thùy Dương đưa lên vuốt má cô bé, nàng thấy thích cô bé này, thật dễ thương.

Một cánh tay Thùy Dương đặt lên che ngang ngực, dưới ánh mắt tiếc nuối của ba cậu bé.

– Bọn em tên gì ? – Thùy Dương hỏi.

– Dạ, em là Ngọc, bạn trai em là Tuấn, đây là Luận và Nam. – cô bé giới thiệu từng người.

– Chị là Thùy Dương. – nàng tự giới thiệu mình.

– Chị thật can đảm đó! Chị không sợ người ta nhìn thấy ah? – một cậu bên cạnh nhích sát người Thùy Dương nói.

– Sợ chứ! Nhưng cảm giác cũng lạ lắm. -Thùy Dương cười khúc khích.

– Lạ sao chị? – cô bé mắt sáng lên.

– Hi Hi.. Nói sao nhỉ? Hồi hộp, tim đập nhanh hơn.. – Thùy Dương trả lời.

– Hi Hi.. Em thì thua, em không dám đâu. – cô bé lè lưỡi.

– Bọn em còn nhỏ mà, chưa hiểu được đâu. Ở nước ngoài người ta còn có những câu lạc bộ bơi lội khỏa thân nữa đó. – Thùy Dương cố gắng biện minh cho hành động kỳ quặc của mình.

Cô bé bỉu môi không phục, tâm lý chung của lứa tuổi của cô là khao khát khẳng định mình, không muốn người khác xem mình là con nít. Ba cậu trai cũng không biết nghĩ gì, mặt đỏ bừng do dự. Đối với bọn họ, những thú vui giải trí thời thượng nhất đều không lạ, nhưng nay lại bị người phụ nữ này xem là còn nhỏ.

– Em sẽ không thua chị Thùy Dương! – Cô bé hét lên, vang vọng.

Cô vòng tay ra sau, kéo sợi dây áo, rồi cúi xuống tuột chiếc quần bơi, rồi nhúng người, vung tay ném lên bờ. Hai vú của Ngọc theo cái nhúng người của nàng, lộ lên khỏi mặt nước, bầu vú nhỏ nhưng rất săn chắc, hai núm nhỏ đỏ hồng. Tuấn ở sau lưng nàng không kịp ngăn cản chỉ há hốc nhìn. Hai anh bạn kia của Tuấn cũng thầm nuốt nước bọt trước cô bạn gái chịu chơi của Tuấn.

– Thằng nào không cởi là thua đàn bà! – Nam đã cởi mất chiếc quần bơi của mình ném lên bờ.

Luận và Tuấn nhăn nhó cởi theo, có vẻ như rất kiêng kỵ ý nghĩa của câu nói đó.

Thùy Dương ngơ ngác nhìn bốn đứa, nàng không hiểu chuyện gì xảy ra. Thùy Dương không biết câu nói của nàng vô tình kích hoạt ngòi nổ nổi loạn của tuổi mới lớn.

Nam xông tới té nước lên Thùy Dương và Ngọc, hai nàng chống trả kịch liệt. Rồi Luận và Tuấn cũng tham gia vào, vòng vây hai nàng bị khép kín lại.

Thùy Dương nắm tay Ngọc hướng nàng lặn xuống dưới bơi lách qua khoảng giữa Tuấn và Nam. Thùy Dương bơi sát dương vật cương cứng của Nam, cậu bé như biết nàng bơi qua cạnh mình, cố ý quay người đưa dương vật mình cọ vào thân thể Thùy Dương. Thùy Dương đưa tay nhéo một cái vào dương vật Nam rồi lặn xuống sát đáy hồ lướt đi. Nam rú lên đuổi theo nàng, Tuấn cũng không chậm đuổi theo ngay.

Nam bám theo sát dưới chân Thùy Dương, cậu có thể thấy rõ hai mép âm hộ đỏ hồng của nàng, rung động theo hai chân duỗi thẳng nhịp nhàng của nàng. Cậu cố gắng đuổi theo nhưng tốc độ Thùy Dương không chậm, ngay trước mắt mà không cách gì với tới. Thùy Dương thấy được thành hồ bơi trước mặt, nàng chậm lại, trồi người lên. Bất chợt nàng thấy một bàn tay nóng hừng hực chộp vào khu vực mềm mại giữa hai chân mình, một cánh tay chắc khỏe vòng qua eo, ôm nàng chặt cứng.

Loading...

Tags: , , , , ,

Quảng cáo
truyen
TruyenChat.com
Web site truyện kiếm hiệp, tiên hiệp dành cho điện thoại di động.

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống
truyen

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 7: Cu Dũng
Top 9: Cô giáo Mai
Top 18: Tiểu Mai
Top 24: Gái một con
Top 37: Cô giáo Thu
Top 42: Diễm
Top 45: Vụng trộm
Top 46: Dì Ba
Top 47: Tội lỗi
Top 50: Tru Tiên