Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Em Huyền không còn trinh

Em Huyền không còn trinh

Bạn đang đọc phần 8 của truyện sex Chuyện tình nơi công sở

Bỗng tôi nghe cái tay mình bị giữ lại bởi một bàn tay khác, nhỏ xíu và mềm mại. “Đi chết đi Long” – tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ cuối cùng lóe lên trong đầu trước khi tính tự sát vì nhục nhã. Hình tượng người đàn ông mẫu mực, đẹp đẽ, hào hoa, chân thành, biết quan tâm tới người khác chuẩn bị vỡ vụn ra như bong bóng chỉ bởi một hành động bóp vú vô thức trong mơ. Nước mắt oan ức chuẩn bị chảy ra, tai giương lên chuẩn bị nghe một tràng khóc nức nở và những lời trách móc từ con nhỏ, đôi mắt nhắm nghiền chuẩn bị phương án B: anh mơ ngủ đâu biết gì đâu.

Nhưng chẳng có một lời trách móc nào hết trơn hết trọi. Bộ con nhỏ bí từ tới mức suy nghĩ tới vài phút chưa ra nổi hay sao? Thấy cả 2 bàn tay của nhỏ giữ lấy tay tôi, đặt im trên bầu ngực. Tim tôi đập thình thịch. Thiệt tình đám tù tử hình bị dẫn ra pháp trường cũng chỉ hồi hộp cỡ tôi lúc này là hết cỡ. Hay … con nhỏ tính la làng, kêu công an tới bắt tôi hả trời. Vật chứng còn nằm lù lù ngay trên ngực khổ chủ, tôi có cãi bằng mắt! “Ông trời quả thật có mắt à nha” – Tôi hối hận vô cùng. Trong đầu tôi, những việc xấu xa đã từng làm cứ lần lượt trôi qua như một cuốn phim dài tập. Hối hận, cắn rứt tới cực điểm. Thôi, trả giá cho những lỗi lầm mình từng làm coi như cũng đáng mà. Tôi nhắm nghiền mắt đầy cam chịu.

Nhưng bàn tay con nhỏ cứ cầm lấy tay của tôi hoài. Qua một lần áo mỏng, tôi nghe rõ tiếng từng nhịp tim nhỏ đập liên hồi. Con nhỏ làm gì mà xúc động dữ dội vậy ta? Tôi tò mò nhưng không dám mở mắt ra nhìn. Thấy nhỏ để bàn tay tôi trên ngực một hồi lâu lắc, rồi nhẹ nhàng đặt xuống nệm. Tôi thở phào như mới nhận tờ giấy đặc xá cho tội dâm ô, nhưng ngay sau đó đã … nín thở cái rầm. Kinh nghiệm của một thằng đàn ông chinh chiến nhiều năm trên giường cho tôi biết rằng, cái tiếng sột soạt khe khẽ tôi đang nghe chính là tiếng áo quần chạm vào da thịt. Gì nữa đây hả ông trời ơi? Con đang bịnh đó nha, đừng giỡn ác vầy!

Ông trời ổng không thèm trả lời. Nhưng con nhỏ trả lời thay ổng. Nghe tiếng nhỏ nhẹ nhàng và bình thản tới kì lạ:
– Anh dậy đi Long. Em biết anh thức rồi mà.

Mở mắt hay là không đây? Tôi hận mình quá xá, bởi trong người không có đồng xu nào để tung hết trơn hết trọi. Mà nếu có đi chăng nữa, tui … cũng phải mở mắt ra mới coi được sấp ngửa nó thế nào chớ. Thôi thì số phận an bài, những người đẹp trai luôn có ưu ái – tôi tự an ủi mình một câu như vậy, từ từ mở mắt. Gần như ngay lập tức, cái miệng của tôi cũng mở ra, coi bộ lẹ hơn tốc độ mở mắt.

Con nhỏ đang nửa ngồi nửa quỳ trên giường, cả người trần truồng không có một mảnh vải. Bầu ngực nhỏ vun cao, không hoành tráng như của nhỏ quỷ Trang nhưng đầy đặn và căng tràn. Người nhỏ trắng bóc, hai đùi khép chặt lại, chỉ lộ một đám lông đen nhánh ngay chính giữa. Bản năng của một thằng đàn ông không mắc chứng bất lực nhanh chóng được thức tỉnh mạnh mẽ. Nhưng ngay lập tức, thứ bản năng đó giống như bị hôn mê khi tôi bắt gặp cái nhìn của con nhỏ. Cái nhìn thẳng, không ngượng ngùng sợ sệt mà cao quý, thanh thản giống như một trinh nữ hiến cuộc sống cho đức tin của đời mình. Tôi trân trân nhìn nhỏ, không thốt lên nổi một tiếng nào. Nhỏ im lặng, cầm lấy cánh tay tôi. Tôi ngó cánh tay mình từ từ đưa lên cao, đặt vô bộ ngực trần mềm mại và nóng hổi của con nhỏ giống như nhìn một con tàu đắm ngoài khơi xa tít tắp, chớ không cảm nhận được nó chính là một phần xương thịt của mình. Nhỏ mỉm cười, nhưng ở phía khóe mắt, một giọt nước mắt lại rơi. Giọt lệ trong veo và tinh khiết ấy giống như cả một thác nước lạnh ngắt dội vô tâm hồn của tôi. Tôi ngồi bật dậy, giựt tay ra khỏi tay nhỏ, la:
– Em làm gì vậy Huyền?

Nhỏ coi bộ khá lúng túng trước phản ứng bất ngờ của tôi, nhưng rất nhanh, nhỏ bình tĩnh lại. Giọng nói của nhỏ tự tin và mạnh mẽ:
– Em muốn cho anh hết bữa nay.

Tôi trân trân nhìn nhỏ. “Cho anh đi” – đấy là câu tôi nói với rất nhiều các em ghệ khi ở trên giường, nhưng khi nghe con nhỏ nói điều tương tự, cảm giác của tôi khác lắm. Tôi nhẹ nhàng hỏi nhỏ:
– Vì cái gì hả em?
– Vì những gì anh làm cho em và em trai em.

Tiếng con nhỏ rõ ràng và rành mạch. Nét mặt nhỏ quả quyết và cương nghị, giống như đứng trước một quyết định lớn lao nhất của đời mình.
– Em không có cách nào trả ơn anh được hết. Em chỉ có duy nhất một cách này thôi.

Nhỏ từ từ đứng dậy. Trần truồng. Chậm rãi nhưng không hề ngượng nghịu. Thân hình nhỏ không cao ráo nhưng cân đối vô cùng. Đầu ngực nhỏ hồng hào, cái eo nhỏ xíu, một mùi hương phảng phất của da thịt đàn bà trinh trắng thoang thoảng trong không khí. Nhưng tôi đang vô cảm. Giọng của tôi cũng lạnh nhạt đi tới không ngờ.
– Thứ này gọi là trả ơn sao Huyền?

Vẻ mặt tự tin của con nhỏ thay đổi liền. Có lẽ, nó không nghĩ rằng một người đàn ông lại thờ ơ và vô cảm tới vậy khi đứng trước thân xác của đàn bà. Tới tôi còn không dám tin mình có cái khả năng đó, nói chi là nó? Nhưng thẳm sâu trong tâm hồn tôi, con nhỏ dường như đã chạm vào một nơi mềm yếu nhất. Điều mà ít người đàn bà nào làm được khi đi qua cuộc đời nham nhở của tôi.

Nhỏ bắt đầu khóc:
– Anh … anh không muốn em thật sao Long?

Tôi thở dài. Đồng ý là thằng đàn ông nào cũng phát điên lên vì thèm khát trước một cơ thể trinh trắng không có gì che đậy, nhưng đó chỉ là thứ bản năng giống đực. Còn có nhiều thứ khác để làm nên sự khác biệt giữa thằng đàn ông và con thú đực sở hữu chim. Dục vọng không xấu, nhưng không kiềm chế được dục vọng trước bất kỳ một thứ đàn bà nào, đó là thứ đàn ông bỏ đi. Cuộc đời tôi biết mùi khá nhiều đàn bà, nhưng con nhỏ không phải thứ dành cho tôi. Tôi biết vậy. Tôi chơi bời, tôi phóng túng, nhưng có những thứ quy tắc tôi không bao giờ phá vỡ: sự đổi chác trong tình cảm. Dù với bất kì lý do gì, tôi không chấp nhận một tình yêu không tới từ chính trái tim. Tiền bạc, vật chất, sự ban ơn … tất cả những cái đó đều không thể đem ra quy đổi với tình cảm giống như một món hàng.

Tôi nói rành rọt từng chữ một:
– Anh không muốn cơ thể của em. Điều anh muốn chỉ là em được bình yên.

Đôi mắt nhỏ ráo hoảnh, nhìn tôi chăm chú. Cái miệng xinh xắn của nhỏ mở ra, quả quyết:
– Em không tin anh không muốn!

Nói dứt lời, con nhỏ nhào vô trong lòng tôi. Thân thể nhỏ nóng bừng, trần trụi. Cặp môi phảng phất một thứ mùi vị vừa ngọt ngào, vừa cay đắng áp chặt lên môi tôi. Nụ hôn đầu đời của con nhỏ…

Cuộc sống luôn có những thứ không thể vượt qua mà người ta gọi là giới hạn. Khi bạn chạm tới mốc cuối cùng của thứ gọi là giới hạn đó, người ta sẽ gọi là cực hạn. Còn nếu chạm qua cả cực hạn nữa thì chắc phải kêu là … hết hạn. Tui không biết tui đang chạm vô cái hạn gì nữa, nhưng cổ họng tôi khô như thể bị hạn hán vậy. Khát cháy. Môi con nhỏ vẫn dính lên môi tôi, nóng bỏng. Thân hình mềm mại và trần trụi của nhỏ gần như nằm trọn trên người tôi. Kiềm chế, phải kiềm chế nha! Tôi tự nhủ câu đó tới hàng ngàn lần nhưng thằng nhỏ coi bộ như bị điếc vậy. Nó hung hãn phồng lớn thiệt lớn, mặc cho cái quần cộc chật căng bó chặt lấy như một khúc giò.

Con nhỏ đang ngồi lên trên nó mới ác. Thiệt tình không có thứ cảm giác nào dễ đánh gục đàn ông hơn thứ cảm giác này. Cái phần thân thể ma mị của nhỏ mềm oặt, ấm sực bạo dạn đè mạnh lên thằng nhỏ, khiến không những nó mà cả tôi cũng nín thở luôn. Con nhỏ thấy biểu hiện của tôi như vậy, coi bộ có vẻ mừng rỡ. Nhưng nét mừng rỡ của nó giống như một người sắp trả xong món nợ, không phải của người đàn bà hạnh phúc vì được người tình của mình khao khát…

Tôi chậm chạp ôm lấy nhỏ. Nhỏ rướn cao người, bộ ngực đầy đặn và mềm mại ghì sát vô mặt tôi. Da thịt trơn nhẵn và mùi hương thoang thoảng từ bầu ngực nhỏ khiến tôi như chết đuối trong biển dục vọng vơi đầy. Chỉ còn một cái phao duy nhất tôi đang ráng bám vô: lương tâm và trách nhiệm. Tôi không phải Đảng viên, cũng không phải chiến sỹ trong lực lượng quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng để mà có những quy tắc hành xử, nhưng lời tuyên thệ, nhưng tôi hiểu rằng nếu mình nhắm mắt buông xuôi, cái trách nhiệm lớn lao với con nhỏ này sẽ còn đi theo tôi mãi. Và thêm một điều nữa, con nhỏ quá tốt, quá hoàn hảo với tư cách một người đàn bà – nhưng nó không phải thứ phụ nữ tôi yêu!

Tôi nhắm mắt lại. Khẽ đẩy nhỏ ra. Nhẹ giọng:
– Đủ rồi Huyền. Em đừng làm vậy nữa đi.

Nhỏ lại bắt đầu khóc. Khóc dữ dội trên vai tôi. Tôi lặng im ngồi, không biết nói sao với nhỏ.
– Tại sao anh lại không chấp nhận? Anh ghét bỏ em vậy sao anh?

Tôi vỗ về lên đôi vai nhỏ xíu đang rung rung:
– Anh thương em, bởi vậy anh mới ráng kìm để chuyện này không có xảy ra.

Tôi đỡ gương mặt nhỏ, nhìn thẳng vô cặp mắt ướt rượt, nói từng tiếng một:
– Anh thương em, muốn che chở em, nhưng mà anh không có yêu em. Anh không phải người tốt đẹp gì, nhưng anh biết đâu là thứ mình được phép làm, thứ nào không. Lấy đi đời con gái của em là thứ anh không được phép làm, Huyền ạ.

Đôi mắt nhỏ bỗng lạnh lùng tới khó hiểu:
– Vậy nếu em không còn là con gái, anh có chịu không?

Tôi ngẩn người. Có cho kẹo tôi cũng không dám nghĩ con nhỏ này không còn con gái. Đang còn lúng túng trước câu hỏi quá khó khăn của nhỏ, giọng nhỏ đã đều đều vang lên:
– Em không còn là con gái đâu anh. Thứ đó em bán đi rồi.

Tiếng sét ngoài trời cũng chỉ làm tôi giật mình, còn thứ âm thanh nhỏ xíu này khiến cả tâm hồn tôi như bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ. Bán trinh? Con nhỏ này bán đi trinh tiết của mình đổi lấy tiền sao? Nhỏ nhìn gương mặt thẫn thờ của tôi, nhoẻn một nụ cười đau đớn:
– Nhưng mà em không có hối hận. Ít ra, em cứu được má, ít ra hai chị em em cũng không phải trở thành trẻ mồ côi.

Tôi lặng người không nói thêm được tiếng nào. Thứ cảm giác đau nhói và mất mát giống như chiếc kim nhỏ luồn lách vào sâu tận trong từng thớ thịt. Nhỏ lại nói tiếp, ánh mắt xa xăm:
– Em còn phải biết ơn người đó nữa. Ổng mà không đồng ý, em cũng không có cách nào kiếm ra tiền cho má em chữa bệnh. Má em lúc đó đau dữ lắm, nếu em có thể chết thay cho bả em cũng chịu, không nói tới mấy thứ này, anh ạ.

Tôi nhìn con nhỏ – từng – bán – trinh – lấy tiền trần truồng trước mặt mình. Mọi thứ dục vọng dường như tan biến sạch. Thay vào đó là một chút khoảng cách xa xôi từ tôi tới con nhỏ, một chút căm phẫn, một chút thương xót – tất cả những thứ đó cứ trộn lẫn vào nhau thành thứ cảm giác khó tả nhất trên đời. Tôi ôm con nhỏ. Cái ôm che chở và bảo vệ, không phải một cái ôm thèm muốn. Giọng tôi khê đặc:
– Em làm không có sai lần đó. Nhưng lần này em sai rồi Huyền ạ.

Nhỏ gục đầu vô ngực tôi, không khóc nữa nhưng im re, chẳng nói thêm một tiếng nào. Tôi lại thở dài:
– Thân xác của em không phải là một món hàng để trao đổi. Anh cũng không phải là thứ đàn ông đó. Anh ghét sự trao đổi trong tình cảm lắm

Trong đầu tôi lúc đó, bất giác lại hiện về hình bóng con nhỏ Linh khi nào. Đau đớn, chua xót, cay đắng… Tôi bỗng giật mình sợ hãi trước viễn cảnh những thứ con nhỏ có thể hy sinh vì gia đình, vì người thân của mình bằng mọi giá. Liệu có khi nào những bất công ở đời lại đẩy con nhỏ lương thiện xuống dưới bùn đen hay không nữa? Tôi nghe mắt mình cay xè. Cái thứ gọi là công bằng – vốn không bao giờ có ở trên đời. Cái gì mà người tốt sẽ được hạnh phúc, cái gì mà người xấu sẽ bị trừng phạt? Toàn những lời bịa đặt hết cả thôi!

Tôi nắm vai con nhỏ, đôi tay run bắn. Mắt ngó nó trừng trừng, đanh giọng:
– Em muốn trả ơn anh phải không?

Nhỏ sợ. Đôi mắt hoảng hốt ngó tôi, cái miệng nhỏ mím lại, mãi mới khẽ gật đầu. Tôi gằn giọng:
– Vậy em phải hứa với anh, không bao giờ được đem thân thể của mình ra đánh đổi lấy bất cứ cái gì khác, nghe chưa?

Con nhỏ bị bộ mặt dữ tợn của tôi làm cho khiếp sợ. Coi bộ nó không hiểu điều gì đang xảy ra ở trong lòng tôi hết. Nhưng nó vẫn ráng gật đầu, giọng nhỏ xíu:
– Em… em hứa mà.

Tôi như thấy trút nước một viên đá lớn thật lớn đang đè nặng lên đầu óc của mình. Tôi thả đôi vai nhỏ ra, khẽ mỉm cười cho nhỏ bớt sợ. Tôi vơ đống đồ của nhỏ đưa ra trước mặt, dịu dàng kêu:
– Bận đồ vô đi em, coi chừng lạnh đó.

Nhỏ líu ríu xỏ chân vô quần. Cái điệu bộ của nhỏ giờ lại trở thành bẽn lẽn, ngượng nghịu thấy thương luôn. Tôi mỉm cười, đi vô trong nhà tắm cho nhỏ khỏi ngượng ngùng. Nhân tiện thủ dâm một cái luôn. Đậu móa nãy giờ làm người tốt bảnh quá trời bảnh, xong chuyện mới thấy làm người tốt không phải chuyện gì đơn giản hết à nha.

Lảo đảo đi từ nhà tắm ra, mắt đã thấy nhỏ ngồi hí hoáy ủi đồ. Bộ đồ công sở nhăn nheo sũng nước hôm qua của tôi giờ nằm phẳng phiu dưới đôi tay nhỏ. Tôi mở rộng cánh cửa. Ngoài trời mưa đã tạnh. Không khí buổi sáng sớm mát lạnh ùa vô trong phổi. Tiếng rao bánh mì, bánh bao đã vang đâu đó quanh con hẻm nhỏ. Trong khoảnh khắc, tôi như hiểu được cái hạnh phúc đơn sơ của một sáng bình yên sau cơn mưa bão…

Nhỏ ngó tôi, nhoẻn miệng cười:
– Anh thay đồ đi rồi chuẩn bị đi làm nè.

Thiệt tình sao thấy con nhỏ giống người vợ, còn tui đóng vai chồng quá xá. Một cái câu nói rất đỗi bình thường nhưng sao tôi nghe trong lòng ngọt ngào kì lạ. Có một thứ gì đó dịu dàng cứ len lỏi vào từng góc tâm hồn khuyết tật của tôi, khiến tôi thấy buổi sáng nơi con hẻm chật chội cứ phảng phất mùi hương của hoa cỏ dại và nhẩn nha trên đầu lưỡi thứ hương vị của mật ong. Nhỏ ngó bộ dạng thẫn thờ của tôi, làm bộ ngượng ngùng, cúi đầu lí nhí:
– Chuyện bữa hôm qua anh không có đem nói cho ai hết đó, nghe chưa?

Tôi gục gặc đầu, ý chừng yên tâm không khi nào anh nói hết. Anh chỉ viết rồi post lên diễn đàn thôi. Nhỏ chúm chím cười, đi vô trong nhà thay đồ. Tôi rút điếu thuốc châm lửa hút. Cái đầu lắc mạnh vài vòng cho những suy nghĩ bậy bạ còn lại rơi hết ra ngoài.

Điện thoại reo. GD gọi. Tôi cuống quít bắt máy. Nghe cái giọng bất mãn của lão vang lên:
– Mày làm gì từ bữa tối qua mà không gọi điện cho tao?

Tính kêu mắc ngủ với beo sức mấy gọi điện cho lão, nhưng nghe giọng điệu coi bộ không vui vẻ lắm nên tôi bỏ. Giở chiêu cuối luôn:
– Anh có khi nào kêu làm mà không làm được đâu, cái đó em biết mà. Hỏi nhiều anh lại bực bội.

Mà cái vụ này đúng đó nha. Lão già cứ như con nít quỷ, không hỏi lão bực, mà hỏi nhiều lão còn bực bội hơn. Tôi biết tính lão nên cứ cũng cắn răng chịu đừng hoài. Hên cái nữa là tôi nắm được cái tẩy ưa nịnh của lão nên xem ra cũng dễ đối phó hơn. Nhưng bữa nay coi bộ không xi nhê lắm. Giọng già dịch buồn thiu:
– Vẫn còn vướng mắc đó, chưa có xong đâu. Mà cái này tự mày đi giải quyết thôi, tao không giúp nổi đâu.

Nghe xong câu nói của lão già mà tôi muốn đứng tim. Nói thiệt hay nói giỡn vậy trời? Bữa hôm qua nói chắc như cua gạch, cái gì mà tao kiếm mấy đứa buôn nước bọt tới là xong chuyện, cái gì mà đi đứng nghênh ngang vô trụ sở công an như phó thủ tướng, giờ lại kêu còn vướng mắc là sao? Tính hét vô máy “anh dạo này mất nét dữ lắm nha anh Ngọc”, nhưng nghĩ tới gương mặt thất thần của con nhỏ khi nghe cái tin này, tôi bỗng thấy sống lưng mình ớn lạnh. Trong giây lát, vừa nghĩ tới con nhỏ, tôi quả quyết hẳn:
– Còn chuyện gì anh? Anh nói đi, cỡ nào em cũng ráng giải quyết được hết.

Giọng lão già dịch lại trầm ngâm:
– Mày nói vậy thì được rồi. Có điều phải đi lẹ luôn đi, khi đi phải cẩn thận, hiểu không? Có đi xe máy thì đội mũ bảo hiểm vô, nghe chưa?

Không lẽ … còn khúc mắc mấy vụ ân oán sao? Tôi thở dài. Đánh lộn tôi không ngán, nhưng việc lão già cũng không nhúng tay vào nổi không lẽ lại là chuyện này sao. Chấp nhận luôn. Dù sao thì ổng cũng giúp mình quá nhiều rồi, chắc đây là người quen của ổng nên không tiện ra mặt. Tôi trầm giọng:
– Em biết rồi anh. Chuyện của em, em tự giải quyết.

Trong máy, giọng lão già lại vang lên tỉnh queo:
– Mày làm gì nói chuyện trầm thấy ớn vậy? Bộ tính tạo nét phải không? Tao kêu mày qua đón thằng quỷ đó về chớ bộ để tao đi đón nó hả?

Té cái rầm à nha. Có cái chuyện nhỏ xíu đó mà cũng ráng chọc tôi một chặp mới dễ quê. Tính gào vô máy “sáng ra anh giỡn mặt tui hả” thì lão già đã cười hi hí, cúp máy cái rụp, quẳng lại một câu:
– Lát đi liền đi, nhớ đội mũ bảo hiểm không công an bắt nha thằng nhóc ác.

Đang còn nghe quê một cục, tính gọi điện ăn thua đủ với lão đã thấy con nhỏ đứng ngay sau tôi, ánh mắt ngập tràn vẻ lo lắng. Coi bộ nhỏ cũng nghe sơ sơ cuộc điện thoại của tôi với lão già. Có cho tiền con nhỏ cũng nghĩ không ra lão già mặt mũi du côn bặm trợn lại có tính giỡn dai như quỷ, nhỏ ngó khuôn mặt lo lắng bực dọc của tôi sau cuộc nói chuyện lại hiểu lầm … y chang tôi hồi nãy. Vừa tính chơi con nhỏ một vố như chiêu của lão già, nhưng nhìn gương mặt nhỏ tôi bỏ ý định cái rụp. Tôi đâu phải thứ người vừa già vừa ác lại khoái chọc người như lão chớ! Quay ra phía nhỏ, mỉm cười:
– Làm gì mặt mũi lo lắng thấy ghê vậy? Lão già í lộn anh Ngọc vừa kêu lát mình qua đón thằng nhỏ đó em.

Khóc nữa. Nhưng đây là nước mắt hạnh phúc à nha. Nhỏ sung sướng tới phát khóc, nhảy vô lòng tôi ôm chặt cứng. Tôi cũng dịu dàng vuốt tóc nhỏ:
– Có chuyện cũng khóc, xong chuyện cũng khóc, coi bộ em giống nhà máy nước quá ha?

Nhỏ đấm vô ngực tôi, nhưng hổng đau tí xíu nào hết trơn. Khung cảnh lãng mạn và hạnh phúc kéo dài thêm chừng 30s thì bị cúp cái rụp. Một giọng phụ nữ già nua run rẩy vang lên kế tôi và nhỏ:
– Huyền, Huyền ơi!

Nhỏ nghe thanh âm đó thì giật mình, buông vội tôi ra. Tôi cũng ngó theo. Một người phụ nữ nhìn giống con nhỏ ghê gớm, nhưng coi bộ khá lớn tuổi. Bả bận bộ quần áo cũ mèm, gương mặt đầy nếp nhăn, coi bộ tướng tá cũng khổ cực cả một đời. Chắc má con nhỏ. Tôi hơi mắc cỡ. Vừa ngồi ôm ấp con gái bả ngay trước cửa xong, giờ mở miệng chào cũng thấy quê quê. Nhưng tôi là người lịch sự, bởi vậy dẫu có quê cũng ráng mở miệng:
– Dạ con chào cô.

Bà già ngước mắt nhìn tôi, cái nhìn giống y như nhỏ Huyền ở cái nét cam chịu và nhẫn nhục. Chỉ khác một cái, trong ánh mắt của bả còn có cả lo sợ và khổ cực.
– Dạ, chào cậu.

Tôi nghe cái giọng điệu mặc cảm và tự ti của bả mà thấy ái ngại và tội nghiệp quá đỗi. Tôi là bạn của con gái bả, sao lại phải cần dùng cái giọng điệu đó với tôi? Thứ tâm lý của những người luôn bị coi là hạ cấp, là người nghèo sao nghe buồn quá vậy. Tôi thở dài, không nói gì thêm được nữa. Nhỏ lại gần ôm lấy bà già, nức nở:
– Má ơi, thằng nhỏ được cứu rồi đó má. Ảnh cứu nó đó.

Bà già cũng khóc. Ánh mắt nhìn tôi ngập tràn vẻ biết ơn. Nhưng tôi vẫn đọc được ở đó một tia nghi ngại, dù là rất nhỏ. Không trách bả được. Trên đời làm gì có bữa ăn nào miễn phí. Bả sống tới mấy chục năm trời, hẳn bả thừa hiểu được điều này. Có điều, còn có một cái bả nghĩ không ra, đó là việc trên cuộc đời này, những người vừa đẹp trai, vừa tốt bụng như tôi chưa có bị tuyệt chủng.

Tính đưa con nhỏ đi luôn lên quận lĩnh thằng nhỏ về, giờ lại thêm má con nhỏ lên, tôi suy nghĩ một lát rồi rút điện thoại, kêu đại thằng mặt mụn. Dù sao đi taxi dù của nó cũng khỏe hơn, thêm cái nữa tạo công ăn việc làm để nó bớt rảnh rang mà làm chuyện bậy bạ. Tôi kêu má con con nhỏ đi bộ ra ngoài hẻm chờ nó luôn, bởi hẻm nhỏ xe vô không nổi. Bà má con nhỏ lại vâng dạ ran một hồi, líu ríu bám tay con nhỏ đi. Thiệt tình, nhìn mà không kiềm nổi tiếng thở dài.

Mặt mụn đến cũng lẹ. Coi bộ đang lượn lờ sẵn ngoài đường hay sao mà chỉ 20 phút sau đã thấy xe đỗ xịch ngay trước hẻm. Ló cái mặt trâng tráo ra, nó lớn giọng:
– Đại ca, em nè!

Má con nhỏ chết sững, quay qua ngó tôi chằm chặp. Bả có xem người trong giang hồ chắc luôn à nha. Ngó cái kiểu tài xế mặt mũi xấu trai nham nhở, gặp mặt gọi một câu “đại ca” liền, dám bả nghĩ tôi là Hạo Nam hoặc đại ca B gì đó lắm. Theo ý tôi thì tôi thấy mình giống Hạo Nam hơn, ít ra về mặt mũi, nhưng không hiểu bả có nghĩ mình ác như thằng chả hay không nữa. Có điều thấy bà ngó mình hoài cũng thấy nhột, đành cười gượng mở cửa xe mời bả vào. Cho 2 má con con nhỏ ngồi ghế sau, tôi lên ghế trước ngồi với thằng mặt mụn. Đặt mông xuống ghế, tôi quay qua ngó nó, rít qua kẽ răng:
– Gọi 1 câu đại ca nữa tao bẻ răng mày đó nha.

Mặt mụn xem chừng có vẻ hơi hoảng hốt trước viễn cảnh sự xấu trai của mình tại tăng thêm một bậc vì bị sún răng, vội vã bẻ lái đi. Thiệt tình nhiều lúc tôi cũng cảm thấy bản thân mình đối xử với nó có phần hơi ăn hiếp, nhưng cái loại như thằng này có khi đối xử với nó vầy nó lại thấy xúc động. Thứ công tử bột nhiều tiền, khờ khạo, ra ngoài đường đám lâu nhâu bám theo nịnh nọt đuổi đi không hết, sức mấy kiếm được đứa khoái chửi bới, chà đạp nhân phẩm của nó cỡ tôi?

Xe chạy gần tới quận, tôi rút điện thoại gọi cho cha nội công an bữa trước. Lão dặn chờ chút xíu còn làm thủ tục, lát kêu thì vô đón. Tôi thở phào. Coi như trút được cái gánh nặng trong lòng. Quay qua 2 má con con nhỏ đang ngồi thu lu sau ghế, tôi nhẹ nhàng:
– Giờ con đưa cô với Huyền đi ăn sáng đã, lát hồi vô đón thằng nhỏ sau, được không cô?

Bả tần ngần hoài, mãi mới thốt được một câu:
– Hay, đợi thằng nhỏ ra rồi cho nó đi ăn cùng ha cậu. Tôi sợ nó ở trong đó cũng chưa có ăn gì.

Lòng tôi cũng mềm nhũn lại, dạ một tiếng, bỏ ra ngoài xe hút thuốc. Tôi ghét chờ đợi dữ lắm, mà nghe cái giọng điệu thằng chả chắc còn phải đợi dài dài. Vừa hút được cỡ nửa điếu thuốc, tôi giật mình thấy má con nhỏ đã lập cập ra tới đứng kế bên tôi:
– Tôi cám ơn cậu nha câu Long. Mấy má con tôi mà không có cậu, chắc cũng hổng biết tính sao hết.

Tôi ngó bả ngại ngùng. Thiệt tình bả có lẽ chưa tới 50 tuổi, nhưng công việc cực nhọc và cuộc đời vất vả khiến gương mặt bả già đi dữ lắm. Đôi tay chai sần, nứt nẻ của bả đang nắm chặt vào nhau thừa thãi. Tôi nhẹ giọng:
– Chuyện đâu có đáng gì đâu cô. Cô đừng nói ơn huệ con ngại đó.

Gương mặt nhẫn nhịn, chịu đựng của bả cũng giãn ra nhiều. Nhưng trong khoảng khắc, cái ánh mắt đó lại ngó tôi theo cái cách y chang cặp mắt nhỏ Huyền: quả quyết và cứng rắn:
– Việc của thằng nhỏ chắc tốn kém dữ lắm. Cậu làm ơn nói dùm cho má con tui biết hết bao nhiêu, để tôi lo trả cậu. Tui không trả xong cậu chắc tui áy náy suốt đời luôn

Tôi nhìn người đàn bà lam lũ đứng trước mặt mình, vừa buồn bã vừa nể phục. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao con nhỏ lại có cái tính tự trọng cao cỡ vậy – là do bả. Buồn nữa vì tôi biết tôi rất khó chối từ hoặc nói cho qua chuyện, bởi cái ánh mắt quả quyết của người đàn bà này cho tôi cái cảm giác vậy. Mà nếu nói thật, chắc bả về quê phải bán nhà đi luôn mới có đủ tiền trả quá. Tôi làm bộ suy nghĩ lâu lắc một hồi, quyết định chơi chiêu với bả trong cắn rứt:
– Cái chuyện này… thật ra cô là người nhà con mới nói đó nha. Nhưng cô nhớ giữ kín dùm con, được không cô?

Bả coi bộ cũng tò mò dữ. Nghe tôi nói vậy, mắt bả cũng lộ ra một tia hiếu kỳ, nhưng nhanh chóng thay bằng ánh mắt thật thà và cương nghị:
– Tui hứa với cậu luôn. Nghe xong có chết tui đem xuống mồ, con tui hỏi tui cũng không có hé miệng ra đâu.

Làm gì thề thốt dữ vậy trời – tôi than thầm trong bụng. Cái bí mật này là … xạo thôi mà không nghĩ bả làm nghiêm trọng cỡ vậy. Có điều lỡ rồi đành đi cho nốt vậy. Tôi kéo bả qua một góc, thì thào:
– Thằng bạn con nãy giờ đánh xe đưa mình đó, ba nó là thiếu tướng công an. Vụ của thằng nhóc chỉ là đánh nhau bậy bạ, con nhờ nó nói với ổng một tiếng là xong chuyện. Có điều sắp bầu cử ủy viên trung ương Đảng, con sợ lộ chuyện ba nó mất uy tín nên phải giấu đó cô. Cô nghe xong cũng đừng nói với ai hết, kẻo ảnh hưởng chính trị ổng lắm.

Bả bị tôi xáng cho một tràng, nào là “thiếu tướng”, “ủy viên trung ương Đảng”, “chính trị”, cái mặt tái nhợt muốn ngất xỉu luôn. Tôi nhìn mà thấy tội nghiệp bả quá đỗi, nhưng ngoài cách này tôi cũng hổng còn cách nào hết trơn hết trọi. Cái tâm lý của những người như bả sẽ có một khoảng cách lớn dữ lắm đối với những người cao sang, chắc bả nghe xong câu chuyện cũng chỉ đành cảm ơn ổng trong lòng chớ không dám nghĩ tới chuyện tới tận nơi để gặp. Y như rằng, bả nghe xong lắp bắp:
– Trời đất ơi, dữ vậy thiệt hả cậu? Mà ba của bạn cậu làm lớn vậy, tôi biết trả ơn ổng ra làm sao đây?

Tôi lại cắn răng an ủi bả:
– Không cần trả ơn huệ gì đâu cô. Ổng nghe chuyện, biết thằng nhỏ cũng lành nên ổng giúp nó thôi. Tính ổng tốt bụng lắm đó cô, chuyện này với ổng dễ như lấy đồ trong túi, có khi làm xong ổng cũng quên luôn rồi.

Bả nghe mấy lời xạo xạo của tôi coi bộ cũng vững dạ hẳn. Nhưng lại lập cập đi ra chỗ thằng mặt mụn, giọng xúc động:
– Cậu cho tôi gửi lời cảm ơn ba cậu nha. Nói tôi ở nhà lúc nào cũng cầu cho ông tướng mạnh khỏe, thăng quan tiến chức cho dân tụi tôi được nhờ.

Tôi té ngửa. Lấy hết sự cô hồn trong cơ thể bộc lộ ra đôi mắt, chiếu vào thằng quỷ một tia nhìn khét lẹt. Nó mà mở miệng ra lắp bắp: “Sao cô kêu ba tui là ông tướng”, chắc tui chỉ còn nước bay vô xáng nó ngất xỉu rồi giải thích nó nghiền xì ke, mới chơi xong bị ảo không nhớ gì hết trơn. Cũng hên, trong giây phút quyết định, thằng quỷ cũng thông minh đột xuất. Coi bộ nó ngó thấy tôi với bả đứng chuyện trò hồi lâu, cũng đoán với bản tính không mấy lương thiện của tui chắc lại dắt bả sang Anh sang Mỹ du lịch qua giọng nói, bởi vậy nó cũng làm mặt nghiêm, dạ vài tiếng. Bả thấy nó có vẻ dửng dưng, lại chột dạ nghĩ tới vụ lộ chuyện làm mất uy tín ông thiếu tướng, vội vã im re, gương mặt đầy xúc động. Tôi cũng thở phào một cái nhẹ nhõm. Bộ công an không trao bằng khen cho tôi hơi uổng đó nha, dù sao tôi cũng có công rất lớn trong việc thay đổi nhận thức của một người dân lương thiện về đám bảo kê chuyên bận đồ vàng.

Đợi mệt xỉu luôn, du đãng áo vàng mới gọi điện báo người nhà vô đón. Tôi thở phào vì cuối cùng cũng rảnh nợ, còn hai mẹ con nhỏ thì run lập cập bước vô. Thiệt tình, sao nghe bịn rịn như đón con trai từ Lybia trở về không bằng nữa. Thằng nhóc nhìn thấy tự do mở ra, khuôn mặt nghệt ra, rưng rưng nước mắt. Bà mẹ già cùng con nhỏ chị cùng lao vô ôm chặt, khóc nức nở. Tôi thấy cảnh gia đình đoàn tụ ngay trước cánh cổng sở công an mà nghe cũng nao lòng. Cũng từng trải qua cảnh mất tự do, tôi hiểu những cảm giác trong lòng thằng nhóc lúc này, nhất là khi 2 người đàn bà quan trọng nhất trong cuộc đời nó đang bao phủ nó bằng toàn nước mắt.

Mặt mụn coi bộ đi đóng cải lương cũng được đó nha. Dân chơi Hà Nội ngó cảnh tượng trước mắt, khẽ quay đi chùi chùi mắt mới ghê. Thứ này mai mốt tôi tống cho mấy bộ phim Hàn Quốc chắc khóc muốn lòi con ngươi ra quá. Thứ người gì đâu nhiều nước hơn cả đàn bà.

Giục mọi người lên xe, tôi kêu mặt mụn:
– Qua chỗ cũ ăn sáng đi mày. Mọi người chắc đói bụng hết cả rồi.

Tôi và mặt mụn hay ăn sáng cùng nhau ở một tiệm quen. Tiệm này bự chà bá, thiết kế sang trọng, có sân vườn đầy đủ. Nhưng bề ngoài đối với tôi cũng chẳng quan trọng lắm, quan trọng là quán này bán đồ ăn sáng rất ngon. 8h sáng, xe hơi đã đỗ dài dài hai bên đường. Mặt mụn dừng xe, một cha nhân viên đã nhanh nhẹn bước ra mở cửa, cúi đầu chào lễ phép. Quán bự có khác, huấn luyện nhân viên đâu ra đó. Dù nhìn thấy mấy má con con nhỏ ăn mặc quê mùa lam lũ, thằng chả vẫn tỉnh rụi như không, nhiệt tình đưa tay mời. Tôi hài lòng, rút ví bo cho thẳng chả mấy chục ngàn. Bà mẹ con nhỏ ngó qua, đôi mắt lại trợn lên, coi bộ ngạc nhiên dữ lắm.

Đám người tụi tôi dường như lạc lõng trong trong đám khách hàng sang trọng nơi này. Trừ mặt mụn ăn mặc có vẻ dân chơi, còn lại thì tôi đóng bộ đồ công sở mua chợ – cũng hên được vẻ đẹp trai bù lại nên khách khứa họ không dòm. Thay vì vậy, họ dòm lom lom vô mấy mẹ con con nhỏ. Bà mẹ bận nguyên bộ đồ cũ mèm, còn thằng nhóc thì vừa ở trại ra, nhìn lôi thôi lếch thếch hết chỗ nói. Tôi nghe ngán ngẩm quá trời, liếc qua đám người vô duyên một cái khét lẹt, tính hét: “Bộ mắt tụi bay không xài nữa hả”, nhưng sợ bị đập hội đồng chèm bẹp nên thôi. Kêu cha nội quản lý cho một bàn sâu trong nhà, tôi dắt mẹ con con nhỏ đang run rẩy trước những cặp mắt hiếu kỳ vô trong nhà. Mẹ kiếp, khác nhau có cái thứ vải bận trên người mà khoảng cách cũng xa xôi dữ vậy sao?

Cầm cái menu trên bàn, tôi đưa cho bả, nhỏ nhẹ:
– Cô gọi món trước đi ạ.

Mặt mụn khỏi nhìn menu, nhanh nhẹn gọi sẵn cho tôi và nó mấy thứ đồ hai thằng ưa. Con nhỏ phục vụ thấy khách sộp mặt mụn tới, cười chúm chím ghi lẹ vô sổ, mắt nhìn bà má con nhỏ dịu dàng và âu yếm hẳn. Có điều, bả rò rẫm hoài mà không có kêu nổi thứ gì hết trơn. Hồi lâu sau mới lắp bắp:
– Ở đây sao đồ ăn bán mắc dữ vậy cậu Long?

Tôi cũng té ngửa với bả. Tưởng bả chọn món ăn, ai dè bả đi so giá. Nhưng thấy gương mặt tiếc nuối và ngại ngần của bả, lòng tôi cũng mềm nhũn lại. Quay qua con nhỏ phục vụ bàn, tôi kêu:
– Bộ tụi em ghi nhầm giá hả? Sao anh thấy bữa nay ghi dư số 0 đằng sau vậy?

Con nhỏ này cũng thuộc dạng thông minh à nha. Nó thấy tôi đong đưa mắt, hiểu ý liền, vội vàng giả lả:
– Em xin lỗi nha, chắc mấy người đánh máy họ làm ẩu đó anh. Để lát em kêu quản lý sửa lại.

Tính giơ ngón cái ra khen con nhỏ một cái nhưng sợ bả thấy, tôi im re gật gật đầu. Quay qua bả nói:
– Họ ghi lộn giá đó cô. Đâu có mắc dữ vậy đâu.

Ánh mắt con nhỏ ngó tôi đầy cảm kích. Lâu lâu rồi mới có vụ nói xạo được gái cảm kích đó nha.

Ăn uống xong xuôi, tôi kêu mặt mụn đưa tôi ghé công ty trước. Đi làm muộn xíu còn hơn là nghỉ ngang xương, dạo này tôi yêu nghề dữ lắm. Mấy mẹ con con nhỏ thì về nhà, chắc có nhiều chuyện muốn nói với nhau. Lát tôi xin phép cho nhỏ Huyền nghỉ bữa nay.

Xe đỗ cái xịch, tôi ba chân bốn cẳng chạy vô thang máy. Không phải sợ đi làm trễ, tranh thủ chút thời gian lên coi con nhỏ Trang sống chết ra sao. Đẩy cửa cái rầm hung hăng tiến vào, thấy mặt con nhỏ tỉnh bơ. Vụ này lạ à nha. Bình thường ngó thấy tôi nó như con gà gặp con cáo vậy, bữa nay bày đặt tỉnh rụi. Mắt nó ngó tôi trâng tráo y hệt như khi mới vô:
– Anh làm gì đi trễ dữ vậy Long?

Hỏi trước tui luôn mới ghê! Gật gù thán phục sự can đảm của con nhỏ, tôi kêu:
– Bữa nay ăn gì mà nóng tính ghê vậy cưng?

Mặt con nhỏ nghinh lên, bộ dạng đắc ý dữ lắm:
– Ai là cưng của anh? Ăn nói cho cẩn thận một chút nha.

Lại gật gù thêm một chặp. À bây giờ thì tôi đã hiểu.
– Mới lấy được giấy tờ đất rồi hả, cũng nhanh dữ ha.

Mắt con quỷ hiện ra một tia sung sướng, mỏ chu lại:
– Chớ sao. Không làm sớm để có thằng cha mắc dịch dê mình hoài hả?

À a, anh Long bữa nay trở thành dê già mắc dịch. Hơi buồn, nhưng anh Long cũng ráng đi tới sau lưng con nhỏ, vuốt vuốt vai:
– Chúc mừng em nha cưng. Nhưng đừng có lật mặt nhanh vậy chớ. Dù sao thì tụi mình cũng đã từng …

Con nhỏ gạt phắt tay tôi ra, đanh giọng:
– Chẳng có từng cái gì hết cả. Bộ anh bị khùng hả?

Lủi thủi đi về bàn, mặt mũi buồn thiu. Con nhỏ coi bộ khoái trá dữ lắm, ngó bộ dạng tiu nghỉu của tôi mà cố nén cười, quay qua làm cú chót:
– Mấy thằng giang hồ rẻ rách đó, có ngon kêu qua thịt tui đi. Mấy thằng cha lừa đảo, làm coi xe với bảo vệ quán chứ giang hồ cái nỗi gì. Hứ, bày đặt rạch mặt với cả tạt axit, tôi nắm được tẩy của anh rồi đó Long!

Loading...

Tags: , , ,

Quảng cáo
truyen
TruyenChat.com
Web site truyện kiếm hiệp, tiên hiệp dành cho điện thoại di động.

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống
truyen

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 7: Cu Dũng
Top 9: Cô giáo Mai
Top 18: Tiểu Mai
Top 24: Gái một con
Top 37: Cô giáo Thu
Top 42: Diễm
Top 45: Vụng trộm
Top 46: Dì Ba
Top 47: Tội lỗi
Top 50: Tru Tiên