Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Đút lỗ đít em Phượng

Đút lỗ đít em Phượng

Bạn đang đọc phần 4 của truyện sex Chuyện tình nơi công sở

Kể cũng ngộ, từ khi trở về từ bữa nhậu, tôi rất thích nhìn con nhỏ Trang một cách thật nham hiểm! Bắt được thóp của nó, sẽ bắt nó làm gì đây ta? Nghĩ tới việc cái bản mặt chanh chua của nó cúi xuống hì hục BJ hoặc lột nguyên bộ đồ trên người ngó coi sao, bỗng dưng thấy hứng dữ dội luôn. Con quỷ này cũng phát hiện ra ánh mắt đen tối của tôi, chắc chửi thầm trong bụng dữ lắm nhưng nó không có nói ra miệng.

Con nhỏ Huyền lại trở về với cái bộ dạng ngày thường. Thiệt tình con nhỏ có cái tài giống như tụi diễn viên vậy. Ngày thường, nó mang một cặp kính dày cui, cái tóc cột lại đơn giản, mặt mũi không make up nhìn chỉ tầm trung bình khá. Tôi nhận ra rằng thứ làm xấu con nhỏ nhất chính là cặp kính – không hiểu con nhỏ cố tình làm vậy hay thằng cha bán kính chơi xỏ nó mà cặp kính nhìn chẳng ăn nhập gì với cái mặt hết trơn. Gọng to xù, quê một cục, cái mắt và lông mày của nó biến mất tiêu sau cái mắt kiếng bự tổ chảng. Chưa tính mái tóc dài rất mượt nó cột lại bằng mỗi chiếc dây thun loại 500 đồng một lố, nhìn quê mùa và xấu xí hết sức, nhưng rất hợp với mấy bộ đồ thời trang công sở hàng chợ nó hay mặc. Tôi nghĩ có lẽ không phải con nhỏ không biết làm đẹp, bằng chứng là khi nó đi tiếp thị rượu ngoài quán, nó trang điểm có chút xíu, bỏ kính, thả tóc, bận váy vô nhìn khác một trời một vực. Chắc con nhỏ cũng muốn mình thật bình thường, bởi sự đẹp đẽ và có nhan sắc trong công sở coi bộ cũng không phải điều gì tốt đẹp cả. Làm mồi cho đám dê xồm mặc sơ mi thắt cravat thì có gì hay ho chứ!

Bữa nay con nhỏ Trang nghỉ theo lịch, phòng chỉ có tôi và nhỏ Huyền trực. Con nhỏ ngó mặt mũi có vẻ buồn rầu, tôi hỏi gì cũng chỉ trả lời lấy lệ. Thấy nó vậy, tôi cũng làm thinh. 2 đứa im lặng làm công chuyện của mình tới xế trưa, trời bỗng đổ mưa cái rào. Ác dữ nha, nãy giờ không chịu mưa đi, sao tới sát rạt giờ cơm dở chứng mưa là sao? Tôi ngó lên trời vẻ mặt đầy bất mãn. Ngày thường tầm nào cũng ăn cơm đúng giờ này, giờ quá bữa chút nghe cái bụng cồn cào dễ sợ. Thấy mưa chẳng có cái dấu hiệu gì sắp tạnh, tôi than thở:
– Sao mưa trúng phóc ngay lúc anh đói bụng vậy Huyền ơi!

Con nhỏ cười cười, kêu:
– Ráng xíu nữa tạnh mưa đi ăn cho ngon miệng anh à.

Đói muốn xỉu còn chờ đợi gì nữa. Tôi kêu con nhỏ:
– Thôi em ngồi trực máy nha, anh chạy ra ngoài chút coi sao.

Thả bộ long rong ra tới cửa, thấy mưa vẫn ào ào như trút nước. Mượn đại cái dù (ô) của nhỏ tiếp tân, tôi phăm phăm bước qua đường. Thiệt tình dù là thứ vô dụng bậc nhất trong các thể loại chống mưa, đặc biệt là mưa lớn. Ra tới nửa đường đã thấy cả người dưới ướt nhẹp, tôi chán nản bỏ đại cái dù qua một bên, chạy lẹ qua bên đường. Quán cơm vắng hoe, chắc ngoài tôi cũng không có khách nào háu ăn tới mức đội mưa mà tới cả. Tôi kêu 2 suất đặc biệt, gói cẩn thận vô bọc nilon, lăng xăng chạy về. Ngó cái tướng tôi lúc đặt chân vô trong công ty chắc giống con chuột mới chui trong cống lên dữ dội, ướt lem nhem từ đầu tới đuôi, tụi nhân viên ngó chằm chằm. Tôi cũng kệ chúng, bước vô thang máy lên lầu. Về tới phòng làm việc, ủa sao cái cửa phòng lại mở he hé – tôi nhớ trước khi đi tôi có khép lại mà ta? Ngó vô, một cái bóng quen quen đang đứng lom khom, cái đít nhỏng ra, tay chống xuống bàn. Không thấy mặt, nhưng nhìn thời trang tóc biết ngay lão hói. Lão đang đứng ngay trước bàn con nhỏ Huyền, giọng điệu giả lả:
– Lát đi ăn trưa với anh nha Huyền. Mưa lớn dữ lắm, vô xe hơi anh đi ra tiệm ăn khỏi sợ ướt, được không em?

Thiệt tình muốn co chân đá vô cái đít đang nhỏng ra kia quá trời luôn, hên là tôi kìm được. Nhẹ nhàng đẩy cửa bước vô, con nhỏ nhìn thấy tôi mắt sáng lên như thấy cứu tinh, còn cha già hói chim ngắn thì mặt mũi cau có thấy ớn. Tôi kệ lão, bơ bơ đi về chỗ, mũi khịt khịt:
– Sao nghe mùi gì hôi quá đi Huyền ơi!

Con nhỏ ngơ ngác:
– Em đâu thấy mùi gì hôi đâu anh?
– Anh thấy hôi toàn mùi dê gì đâu, mắc ói quá!

Mặt lão hói đỏ bầm, răng nghiến kèn kẹt. Tính làm gì tôi đây trời? Tướng lão tính uýnh tôi phải chờ tới kiếp khác đi, đấu võ mồm với tôi cũng bỏ luôn đừng nghĩ kẻo mệt. Tôi ngó mặt lão, khoái trá cười hi hi, móc 2 hộp cơm, đẩy qua con nhỏ một hộp, kêu:
– Ăn trưa đi em, anh tiện mua luôn cho cả 2 đứa. Hình như bữa nay tụi hàng cơm làm thịt dê, hèn chi anh cứ tưởng lầm…

Lão già quay mặt đi, đóng cửa cái rầm, mặc tôi la vọng theo:
– Ăn cơm với tụi em nha anh Sinh!

Con nhỏ cười khúc khích, quay qua tôi nhìn đầy vẻ biết ơn:
– Em cảm ơn anh nha. Nãy giờ anh đi, em ở một mình trong phòng với ổng sợ hết hồn luôn đó.

Tôi ngó cái gương mặt nhẹ nhõm của con nhỏ, trong lòng cũng thấy được an ủi nhiều nhiều. Thiệt tình, con nhỏ không phải gu đàn bà ưa thích của tôi, nhưng không hiểu tại sao tôi luôn muốn chở che, bảo vệ cho con nhỏ. Chắc một phần tại nhỏ sống chịu đựng quá, cực quá, trong khi tôi lại có thừa sự nhân từ và tấm lòng hào hiệp ….

Mưa rả rích hoài tới tận lúc tan sở. Ngày thường con nhỏ đi làm bằng bus, từ công ty ra tới chỗ đợi xe cũng phải mất 10 phút đi bộ lận. Tôi ngó cái mặt con nhỏ tần ngần, kêu:
– Lên xe anh đưa về đi, mưa vầy đứng đợi xe ướt hết luôn đó.

Con nhỏ dạ một tiếng gọn lỏn. Tôi đưa cái áo mưa cho nhỏ, nói nó mặc vô. Con nhỏ không chịu. Tôi cười khổ:
– Anh ướt sẵn rồi, ướt thêm chút nữa cũng đâu có sao đâu. Em mặc vô đi mà.

Con nhỏ nhất định không chịu là không chịu. Thiệt tình thứ người gì đâu cứng đầu cứng cổ quá trời luôn. Tôi cũng chịu thua con nhỏ, khoác cái áo vô, kêu nhỏ ngồi sau chịu khó núp vô vạt sau cái áo mưa cũng được. Nhỏ… chịu liền.

Tầm chiều muộn mưa rả rích lạnh à nha. Cũng hên sau lưng tôi có con nhỏ ngồi sau ấm sực. Một cái thứ mùi vị không ngào ngạt như ba thứ mỹ phẩm tầm bậy nhưng ngọt ngào và dịu nhẹ, giống như hương của đám hoa dại bên đường len lỏi vô từng hơi thở của tôi…

Nhà con nhỏ xa lắc lơ, tôi chạy xe phải cỡ nửa tiếng mới tới. Luồn lách vô một con hẻm nhỏ, tối mù mù, nhỏ kêu tôi dừng xe trước một dãy nhà. Cái này là nhà trọ chứ nhà cửa gì trời! Mỗi phòng chừng 18m vuông được chủ nhà xây sơ sài, phòng nào cũng giống hệt nhau, cửa gỗ sơn xanh, tường quét vôi trắng toát. Nhỏ bước xuống, mở khóa ngó tôi cười ngượng nghịu:
– Nhà em thuê đó, xấu hoắc à. Anh vô đây không được chê đó nghen.

Tôi cũng gãi đầu gãi tai cười trừ, bước vô phòng con nhỏ. Cái phòng nhỏ xíu nhưng ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng sao lại có tới … 2 cái nệm? Thấy tôi ngó nghiêng, nhỏ giải thích luôn:
– Còn đứa em trai em nữa đó anh. Nó lên đây ôn thi đại học, ở cùng với em luôn đó.

Ra là vậy. Tôi gật gù. Con nhỏ chắc làm thêm tối ngày để còn lo cho thằng nhóc ăn học nữa. Tính hỏi thằng nhóc đâu rồi không có ở nhà thì thấy một bản mặt lơ láo ngó vào. Ủa sao chỗ trọ cũng có đám nhóc ác bảo kê hay sao mà ngó thấy một thằng mặt mũi nhìn thấy ghét, trâng tráo y như … tui ngày xưa đang dòm mình chòng chọc. Tính la nó: “Mắt mày còn xài không thằng nhóc ác”, con nhỏ đã cười re, kêu thằng nhóc:
– Không chào anh Long đi Minh. Bạn chị đó?

Tôi té à nha. Sao con nhỏ nhìn hiền lành dễ thương vậy lại có thằng em trông như quái thú vậy trời. Thằng nhóc gườm gườm nhìn tôi như kẻ địch, chắc nghĩ tôi lừa tình nhỏ chị nó hay sao đó. Tôi nghệt mặt. Không lẽ vặn cổ nó ngược ra sau cho nó kêu ặc ặc cho bõ ghét? Con nhỏ thấy thằng em vậy, la:
– Sao nhìn ảnh kì vậy, không chào ảnh đi?

Thằng nhóc thà đừng chào còn đỡ, đằng này cái miệng nó mở ra có đúng 1 từ duy nhất: “Chào”. Nói xong lẳng lặng bước vô phòng ngồi, bật cái tivi lên coi, làm bộ coi tôi cũng chẳng khác … con gián lạc vô nhà nó là mấy. Tôi chưng hửng ngó qua. Cái cổ thằng nhóc còn có cả vết xăm à nha, đuôi con bọ cạp hay tôm tích gì đó ló ra nơi cổ áo. Thứ này giống mới đi trại về chớ ôn thi đại học cái gì trời.

Tôi cũng hơi sượng, kêu con nhỏ thôi anh về nghen. Con nhỏ tiễn tôi ra cửa, đôi mắt ái ngại ngó tôi:
– Thằng nhỏ còn con nít lắm, anh đừng có để bụng nha.

Giang hồ có số trọng uy tín dữ lắm nha. Lão Nam được tôi liệt vô dạng có số má thứ thiệt chứ không phải giỡn. Nói chơi chơi cái vụ con nhỏ tên Phượng kia, ai dè lão để tâm làm thiệt. Tối đang ngồi, nghe chuông điện thoại báo một hồi, số lạ hoắc:
– Anh Nam nè. Long phải không? Con hàng em lựa anh kiếm được rồi đó. Rảnh thì qua nha!

Tôi nghe điện thoại mà thấy ngỡ ngàng quá đỗi. Thiệt tình cái chuyện vui sướng như vầy phải để cho người ta có thời gian chuẩn bị chớ, làm cái rụp vầy tôi trụy tim tính sao đây? Cũng đành cảm ơn lão vài câu, móc điện thoại gọi ngay cho quỷ mặt mụn kêu nó làm tài xế. Mặt mụn nghe đi chơi gái mừng muốn xỉu luôn, không chừng còn vượt luôn đèn đỏ tới cho thiệt lẹ.

Xe chạy bon bon êm ru mà sao tôi nghe tim mình nhảy từng hồi như xóc vô ổ gà ổ trâu gì đó vậy. Tôi chưa có chuẩn bị gì hết trơn, lỡ lát nữa chạm mặt con nhỏ không biết người bối rối là tôi hay nó nữa trời. Tới gần cửa khách sạn, tôi ráng hít vô một hơi thật sâu lấy bình tĩnh. Coi nào, giáp mặt con nhỏ mình sẽ nói câu gì đây? ” Bất ngờ quá ha em? ” – Không ổn. Câu này nghe thường quá. Hay “Wow, không ngờ đó nha” – Cũng chưa được. Nghe giống phim Hongkong quá. “Vô đụ thôi em” – Bỏ luôn. Nói câu này ra mất nét hết trơn.

Đẩy cửa bước vô, sao nghe tim đập quá xá luôn. Cạnh cái bàn tiếp tân, cái mông quen thuộc đang đứng nhỏng nhỏng ra, coi bộ đang tán nhảm với mấy nhỏ phía trong. Tôi nghe máu dồn hết lên gương mặt, lấy hết can đảm vỗ nhẹ lên vai con nhỏ. Gương mặt tôi đã chuẩn bị sẵn một nét lạnh lùng và kiêu hãnh, giống như Al Pacino trong phim Bố già vậy. Khi con nhỏ quay mặt lại, tôi sẽ dùng chất giọng nhỏ nhẹ nhất, kèm một nụ cười sắc như dao: “Chào em, Trang!” Nghĩ tới nghĩ lui, tôi thấy câu này là ngon lành nhất. Vừa lạnh, vừa bóc tuột được cái thân phận thật của nó ra luôn!

Nhưng có lẽ cả đời tôi không có khi nào tính trước chuyện gì nữa đâu nha. Con nhỏ vừa xoay mặt lại, thiệt tình tôi chỉ muốn thốt ra duy nhất một câu: “Đậu móa, cái gì thế này?”

Không phải con nhỏ Trang. Con nhỏ này tướng nhìn sau giống y chang luôn, khác mỗi cái … khuôn mặt. Ngó cái bản mặt sững sờ của tôi, con nhỏ coi bộ lấy làm kì cục, cười cười hỏi:
– Là anh kiếm em mấy bữa nay đó hả? Ủa mà hình như em chưa gặp anh khi nào ha?

Con nhỏ mặt mũi khá ổn nha, nhưng thiệt tình tôi không có chút xíu tâm trạng nào với nó hết trơn. Tính kêu mặt mụn ra thế thân để chuồn về, gặm nhấm nỗi thất vọng tràn trề thì nghe giọng cô hồn quen thuộc đang cười, ra chiều thỏa mãn lắm:
– Được chưa em? Anh nói được là được mà.

Tôi cất liền bộ mặt đưa đám, trưng ra vẻ hưng phấn nhất có thể, xoay qua lão vồn vã:
– Thiệt tình em không dám nghĩ tới luôn. Cảm ơn anh nhiều nha, anh Nam.

Lão coi bộ cũng đắc ý dữ lắm, giục con nhỏ:
– Còn không đưa khách lên phòng đi em.

Tôi líu ríu bước theo con nhỏ mà muốn trượt chân té cầu thang quá xá. Thiệt tình, tâm trạng như vầy còn gì để mà đụ địt. Mệt mỏi thấy ớn luôn. Có điều lỡ rồi nhắm mắt làm đại đi cũng có chết ai đâu. Có chăng chỉ mất chút phẩm giá cao quý mà thôi.

Tôi bước vô phòng, nằm phịch xuống. Con nhỏ từ hồi gặp tới giờ ngó tôi trân trân, có lẽ trong cuộc đời đi khách nó chưa gặp cha nội nào dị cỡ tui. Thứ gì đâu một hai chọn nó bằng được, nhờ cả giang hồ kiếm, cuối cùng khi gặp mặt lại nằm xuội lơ như con gà rù.
– Sao anh lạ quá vầy nè, bộ không thích em hả? Anh Nam nói dữ lắm em mới chịu anh đó, mấy cha kép già của em mà biết em bể hụi hết trơn luôn.

Tôi ngán ngẩm ngó qua con nhỏ. Cũng khá đẹp, nhưng tôi trước giờ không có cảm tình với mấy ẻm, chưa tính mỗi khi chơi đám này tôi đều hổng có chút xíu cảm xúc gì hết trơn. Tôi xoay con nhỏ lại, rờ rờ vô cái mông, lẩm bẩm:
– Sao giống quá vậy ta?

Thiệt tình thù hận cái mông con nhỏ này quá trời luôn. Bởi nó mà tui cực khổ biết bao nhiêu lâu, cuối cùng ăn nguyên trái đắng. Tui hăm hở lột luôn cái váy con nhỏ, mặc nó la bải hải:
– Làm gì nóng dữ vậy anh. Đợi em cởi đi.

Tôi kệ. Tay lột tuột cả quần lót và váy con nhỏ, mặc cho nó đứng tồng ngồng, mặt lộ vẻ hơi hoảng sợ. Bộ nghĩ tôi thứ bạo dâm gì đây, tui đoán chắc luôn. Mà quả thật tôi cũng đang muốn bạo dâm với cái mông con nhỏ thấy sợ luôn. Tôi đẩy con nhỏ chúi nhủi xuống giường, la nó:
– Đưa cái mông lên coi!

Con nhỏ líu ríu làm theo. Thiệt tình mông con nhỏ này cũng thuộc dạng đẹp đi, đầy đặn trắng toát, cái tư thế doggy cũng đã, nhìn qua cũng thấy có chút hưng phấn. Bướm con nhỏ chưa có cà vạt, đám lông được tỉa tót cẩn thận nằm hàng lối đâu ra đó. Ở cái tư thế chúi mặt xuống gối này, lửa giận trong lòng tôi có phần được hạ xuống chút xíu bởi dù sao … ngó nó lúc này cũng không khác con nhỏ Trang là mấy. Tôi đeo đại cái bao vô, đút con cu cái roẹt vô bướm con nhỏ, mắt nhắm nghiền. Tưởng tượng nó là con nhỏ Trang cũng tạm tạm, dù sao bức xúc cũng được giải quyết phần nào. Có điều, con nhỏ này hay đi khách Mỹ đen hay sao đó mà thấy đút con cu vô giống như vô nhầm động Phong Nha vậy, chẳng bót chút xíu nào. Nhắp được vài cái, chán nản buông con nhỏ ra, la:
– Chơi cái trên nha em.

Con nhỏ lắp bắp:
– Nhưng đợi chút xíu em bôi gel đã anh ơi!

Ngó cái tướng hùng hổ như tính trả thù đời của tôi, con nhỏ coi bộ quýnh quáng thiệt. Nó móc trong bóp lọ gel, thoa thoa lên rồi nằm líu ríu trở lại tư thế cũ. Tôi đút vô lần 2. Phải vậy chớ. Cái vụ này xem chừng giống hơn à nha. Con cu cho vô nghe bót hẳn, con nhỏ coi bộ cũng hơi khó chịu, khẽ oằn người. Tôi hăm hở nhấn mạnh từng chặp, có điều nếu ai ngó cái bản mặt tôi lúc này giống như đang tra tấn tù nhân chớ đâu phải làm tình. Thiếu chút nữa, mỗi cái nhắp tôi lại la lên kèm một câu: “Trang nè, Trang nè”. Vậy mới hả giận chớ!

Hì hục một hồi, rốt cuộc cũng xong chuyện. Tôi uể oải lê bước xuống sảnh, thấy quỷ mặt mụn đã biến đâu mất tiêu. Loại nó sức mấy ngồi đợi tôi ngoài ghế được, chắc chắn lại kiếm em Mimi Meomeo gì đó để vui vẻ chứ không có gì khác cả. Trúng phóc luôn. Ngồi chờ muốn dài cả cổ, vừa bực bội vừa buồn ngủ, dễ chừng cả nửa tiếng đồng hồ vẫn chưa thấy bóng thằng quỷ đâu. Đang bực dọc tính đạp cửa vô lôi cái mặt mụn của nó ra, đã thấy nó lù lù xuất hiện. Gương mặt coi bộ thỏa mãn rõ rệt, tay bá cổ một con nhỏ dáng mi nhon, mặt mũi khá xinh xắn. Chắc em Mimi meomeo gì của nó đây.

Thằng quỷ thấy mặt tôi hằm hằm, không để tôi kịp nổi cáu, chạy ngay tới giả lả:
– Về thôi đại ca, tối em ngủ cùng nha. Có vụ này hay đừng hỏi luôn.

Tôi cũng đành xuôi xị đi theo nó. Thiệt tình thằng quỷ này biết cái tính tôi tò mò, tối ngày lôi ba chuyện bí mật ra dụ. Lần này không có gì hay, nó sẽ biết tay tôi.

Vô tới phòng, thằng quỷ hí hửng móc trong túi ra một cây viết bự tổ chảng. Bộ … nó tính khoe nó biết chữ với tôi hay sao? Thấy tôi chống nạnh ngó lom lom, mặt thằng quỷ vẫn tự tin thấy ớn:
– Tao đảm bảo vụ này không hay không có lấy tiền luôn.

Thấy nó hí húi móc trong túi quần ra thêm một đoạn dây nhỏ xíu, cắm vô cây viết. Đầu kia nối vô ổ USB cái máy tính để bàn. Xong xuôi đâu đấy, thằng quỷ mặt vừa tò mò vừa khoái trá, với tay bật màn hình. Cái gì đây trời? Trên màn hình máy tính hiện ra cái … mặt mụn của nó đang cười nham nhở, kế bên là con nhỏ Mimi đang cởi đồ. Hay thiệt chớ không phải hay giỡn à nha. Cái cây viết có chút xíu mà camera nét thấy ớn, nghe được cả tiếng luôn. Ba cái đồ này coi phim điệp viên thấy hoài, bữa nay mới thấy tận mắt à nha. Thằng quỷ thấy tôi mắt không ngó vô màn hình mà nhìn thèm thuồng vô cây viết, mắt nghi ngờ đảo một vòng, la:
– Cái gì chứ cái này không có cho được đâu nha. Tao kiếm mãi mới được đó!

Tôi nở một nụ cười nham hiểm:
– Tao thèm vào lấy cái thứ này. Cho tao … mượn đi. Khi nào chán tao trả liền.

Thằng quỷ ôm khư khư cây viết, coi bộ tiếc rẻ dữ lắm. Đợi tôi chán chắc cũng nó cũng già rồi. Cuối cùng cũng đành xuôi xị:
– Để tao coi nốt đã.

Tôi cũng hài lòng với biểu hiện biết điều của thằng quỷ, mắt dòm vô màn hình coi thử coi chất lượng cỡ nào. Không tệ nha. So với mấy phim Yến Vi quay lén, cái này chất lượng cũng tương đương chứ không có kém chút xíu nào. Mà thằng quỷ bệnh thấy ớn, tôi nhìn nó làm với con nhỏ mà nổi da gà. Thứ gì đâu bệnh … y chang tôi à nha.

Cái loại viết có gắn camera này giờ có quá trời, nhưng đa phần là hàng Trung Quốc, chất lượng xa lắc xa lơ so với cây viết thửa này. Thời điểm đó, loại này hàng hiếm chớ bộ. Tính tôi cũng khoái mấy cái đồ công nghệ cao này dữ lắm, chưa cần biết sẽ dùng vào việc gì nhưng cứ tạm thời mượn đỡ đi, hay dở gì cũng có dịp dùng tới hết trơn. Mấy bạn đọc truyện có khoái thì lên mạng mua về xài thử, lỡ có quay lén bị bắt đừng có khai ra tôi à nha.

Thứ này thiệt tình ngó thì có hay, nhưng dùng có vẻ không ổn lắm. Ngoại trừ việc quay cảnh ghệ làm tình như thằng quỷ kia làm, coi bộ nó cũng không có tích sự gì nhiều thì phải. Tôi cũng chưa biến thái tới mức đem nó đặt vô toilet hay nhà tắm nữ, mấy vụ đó tôi không có ham. Hơn nữa, cái công ty khỉ khô của tôi cũng đâu có cái bí mật trọng đại nào mà phải vác đồ điệp viên vào nghe lén hay quay lén. Tôi đem quay chó, quay mèo vài bữa cũng thấy chán òm. Có điều ngoài việc quay và thu âm, nó còn viết được luôn, bởi vậy tôi cài đại vô ngực áo, coi như là cây viết bình thường cũng ổn.

Bữa nay tới lượt nhỏ Huyền nghỉ. Cái nơi tôi làm không có ngày nghỉ cố định, tuần thay phiên nhau mỗi đứa nghỉ một buổi. Bữa nào nhỏ Huyền nghỉ, bữa đó đối với tôi là ngày chán ngắt nhất trên đời. Còn một mình trong phòng với con quỷ cái mặt quàu quạu, dù đợt này nó ít kiếm chuyện với tôi nhưng chuyển tông lạnh te, tối ngày không làm việc thì nó chúi mũi vô tờ báo hoặc cái điện thoại hí hoáy bấm bấm gọi gọi, không khi nào nói với tôi một tiếng. Cũng hên, nó mà nói với tôi thêm câu nào chắc chuyển qua chửi lộn hoặc đánh lộn luôn, tôi nghĩ vậy.

Có điều bữa nay coi bộ khác à nha. Liếc đồng hồ tầm 11 giờ, con nhỏ tự động quay qua tôi, kêu:
– Anh Long chưa ăn cơm à?

Lạ lẫm à nha. Tôi ngó qua dòm nó:
– Tính mời cơm tôi hả?

Thiệt tình tưởng nó có đổi khác, ai dè cái mặt vẫn lạnh te, thủng thẳng:
– Anh mơ ngủ hả? Chưa đi ăn thì đi ăn lẹ đi để tôi còn đi. Nếu không tôi đi ăn trước!

Cụt hứng à nha. Tưởng nó có lòng tốt nhắc mình đi ăn, ai dè nó làm một câu trớt quớt vậy mới dễ quê. Tôi ngán ngẩm đứng dậy, xếp lại đống giấy trên bàn cho đỡ lộn xộn, lại ngó thấy cây viết nằm chình ình ngang bàn. Hay đó nha. Hồi nào tới giờ chưa thử quay con nhỏ này coi nó ngồi một mình làm gì, có vào web sex hay không ta? Tôi len lén bấm lên đuôi cây viết, làm bộ vô tình xoay cái camera về trúng phía con nhỏ. Không biết con nhỏ này có làm vụ gì hay ho không ta? Tôi không tin tưởng vào khả năng nó cởi đồ hay tự xử trong phòng lúc tôi đi vắng cho lắm, có điều thử một lần cũng đâu có chết thằng tây nào đâu.

Tôi bước ra khỏi phòng, kêu:
– Tôi đi ăn về trễ chút nha. Qua ngân hàng có chút công chuyện. 12 giờ về được không?

Con nhỏ vẫn cắm cái mặt xuống, giọng lạnh te:
– Được.

Thiệt tình tui cũng không mong chờ sẽ thu được kết quả gì khả quan cho lắm. Công ty người ra vô nườm nượp, khó có mấy vụ nóng bỏng xảy ra như tưởng tượng của mấy cha nội vừa comment phía trên đâu nha. Thứ gì đâu tối ngày nghĩ chuyện đen tối không! Sao không vô trang truyensex.tv mà đọc truyện cho đã, bày đặt vô xem phim làm gì trời?

Có điều, tôi ăn cơm cũng hổng thấy ngon miệng chút xíu nào. Tính tôi vốn tò mò, dù không hy vọng nhiều nhưng hy vọng … ít ít thì cũng có chớ bộ. Hồi nãy mới mở miệng kêu đi tới 12h cho con nhỏ quỷ yên tâm, muốn làm gì thì làm, ai dè mới 11 rưỡi đã ăn xong xuôi hết. Tôi ngán ngẩm kêu thêm ly cafe, ngồi nán thêm một lúc nữa. Lâu lắc gì đâu.

Về tới phòng, ngó mặt con nhỏ tỉnh rụi. Dòm coi quần áo nó có xộc xệch gì không, ngó cả xuống đất coi có cái bao cao su dùng rồi nào ném ở dưới không, rốt cuộc chẳng có gì hết ráo. Nản toàn bộ. Con nhỏ thấy tôi về, phủi đít đứng dậy, lẳng lặng bước đi ăn cơm không thèm nói qua với tôi một tiếng. Bực à nha. Nhưng cũng hên, con quỷ này đi khuất mắt, phòng còn có mình tôi. Nở một nụ cười gian ác, tôi rút dây cắm vô cây viết, đầu kia nối vô máy tính. Tèn ten!

Cái camera chiếu ngay chóc chỗ con nhỏ ngồi. Từ chỗ tôi qua tới chỗ nó chỉ tầm 1m nên nhìn nét căng. Hồi hộp dữ dội nha. Tôi dán mắt lên màn hình, dỏng tai nghe động tĩnh ngoài cửa. Có động một cái là bứt dây bỏ cây viết vô túi lại liền, chúa mới phát hiện ra nổi. Ủa mà sao con quỷ cái này nó ngồi hoài vậy trời? Tôi tưởng nó giục tôi ra ngoài để ở trỏng nó có công chuyện gì dữ dội lắm, ai dè nó hết coi báo lại nghe điện thoại, hết nghe điện thoại lại soi gương. Nản ghê luôn. Tính cất luôn cây viết đi cho đỡ bực dọc, ai dè thấy màn hình đổi màu, sáng lên trông thấy. Kiểu này chắc có ai mở cửa phòng đó nha. Tim tôi đập mạnh một hồi. Cha béo hói chim ngắn chớ không có ai vào đây nữa. Từng dây thần kinh trong đầu tôi muốn căng ra, mắt chăm chú ngó vô máy tính. Ai dè … thằng quỷ bên kỹ thuật lóc chóc mang giấy tờ tới hỏi con nhỏ cái địa chỉ nhà. Thiệt tình, muốn chửi thề quá đi!

Bực dọc ngó chằm chặp vô cái màn hình, muốn đập một cái cho nó bể luôn, lại thấy con nhỏ hí hoáy móc điện thoại ra. Lại buôn chuyện nhảm nữa chắc luôn – tôi thở dài xuôi xị. Tưởng vớ được con cá bự, ai dè chờ muốn nín thở cả buổi quay được cảnh con quỷ … hổng làm gì hết trơn. Tôi uể oải buông dài người ra ghế, nghe cái giọng ẽo ợt của con nhỏ vọng ra trong loa:
– Anh hả, em nè. Ăn cơm chưa đó? Ráng ăn cho ngoan nha, em thương!

Rùng mình nha. Sao nghe con nhỏ nói tôi lại tưởng tượng ra cảnh lão béo hói đang quấn cái tã giấy, cầm bình sữa trẻ em mút chùn chụt là sao? Tính với tay tắt loa đi, nhưng cũng hên, tại tôi làm biếng ngồi dậy nên thôi bỏ. Giọng con nhỏ lại chuyển qua tông nũng nịu:
– Tối nay em tới anh mà. Thằng cha hói đó phải về với vợ con, đâu có làm phiền tụi mình buổi đêm được.

Tôi ngồi phắt dậy. Vụ này hay à nha. Người hói có sừng – phen này có khi lão Sinh lên mục chuyện lạ Việt Nam chớ không phải giỡn! Ngó lên cái màn hình, mặt con nhỏ cười đầy vẻ dâm tà, cái mỏ trề ra:
– Bày đặt ghen tuông nữa. Em khùng hay sao mà thích cha nội đó. Thứ gì đâu bụng phệ chim ngắn ngủn, có khi còn chưa bằng phân nửa anh nữa đó.

Lạnh toát người nha. Không dè bí mật công ty bị tôi phát hiện ra lãng nhách: trưởng phòng nhân sự chim chỉ dài cỡ 9 cm. Vụ này đồn ra ngoài, uy tín công ty chắc bể show luôn đó. Lại nghe con nhỏ nũng nịu:
– Thôi mà, nốt vài bữa nữa xong việc, em bai bai thằng chả liền ha. Em cũng mắc ói lắm chớ bộ, nhưng phải ráng nè. Thằng chả mới hôm qua dắt em đi xem đất đó, đồng ý mua rồi chỉ còn đợi làm giấy nữa là xong…

Quá nể đó nha. Có miếng thịt cỡ bàn tay đầy lông mà con nhỏ đổi ngang được miếng đất, thiệt tình đầu óc kinh doanh của nó Warren Buffet cũng về nhì luôn. Đang còn thổn thức vì tài năng của con nhỏ quỷ, lại thấy nó cười khanh khách coi bộ khoái chí dữ lắm:
– Anh khùng hả? Thằng chả sức mấy làm em có bầu thiệt được. Thứ chim ngắn ngủn đó coi chừng mấy đứa con trong nhà lão cũng là con hàng xóm đó anh. Em dọa lão thôi, ai dè lão sợ quýnh lên…

Ngất xỉu nha. Không dè cái chiêu xưa như trái đất này cũng gạt được lão già dê đó. Không lẽ trước giờ tôi lầm hết trơn sao? Tôi cứ chắc mẩm rằng mấy cha đầu hói IQ phải cao dữ lắm, không dè lão này làm tôi hố cái roẹt. Nhưng ngó cái kiểu hồ ly của con nhỏ này, cộng cái thời gian nó bỏ ra chăn dắt lão già chắc cũng không phải ít, tôi nghĩ mọi chuyện cũng không đơn giản cỡ vậy. Ăn được của lão già này miếng đất cũng không ngon lành như ăn cơm gà vậy đâu nha.

Đang còn đăm chiêu suy nghĩ, thấy con nhỏ dạ dạ vài tiếng rồi cúp máy. Cúp xong bấm tiếp đợt 2, cái giọng ỏn ẻn lại vang lên nũng nịu:
– Dê cụ của em hả? Em xong việc rồi nè, qua ăn trưa với hai mẹ con em đi… Dạ, thằng cha nhà quê đó đi rồi em mới dám gọi anh như vầy mà. Mà nè, anh đuổi việc thằng chả đi được không, tối ngày ngồi lo dòm lom lom vô mông em, khó chịu gì đâu!

Mắc ói đó nha. Con nhỏ này thiệt tình vừa gian lại vừa mắc cái tính điêu toa, tôi dòm mông nó có một lần nó kêu dòm hoài. Đang tính chửi thề một câu thì cửa mở cái roẹt. Tôi thò tay lẹ vô gầm bàn, rút dây, cầm cây viết trên tay làm bộ chống cằm suy nghĩ. Con nhỏ gian ác mặt tỉnh bơ đi vô, không thèm ngó tôi một cái, đi thẳng về chỗ ngồi. Nhưng tôi không thèm giận dỗi nó chi cho mệt người. Lần này mày xong rồi, con nhỏ quỷ!

Con nhỏ xem chừng có vẻ đạt được thỏa thuận gì đó với lão béo hói hay sao mà ánh mắt dòm tôi có vẻ đắc ý dữ lắm. Ngộ nha. Thứ ánh mắt này phải để tôi dành cho nó mới đúng chớ.

Tới giờ này, không chơi bài ngửa nghe hơi uổng. Có điều nói thì oai vậy chớ thật sự tôi cũng chưa hiểu chơi bài ngửa nó ra làm sao. Thôi thì đành … ngửa mặt lên bàn ngó nó lom lom, ánh mắt không hề giấu diếm sự gian ác. Con nhỏ coi bộ bị nhột, trừng mắt ngó qua tôi, la:
– Bữa nay anh ăn nhầm cái gì phải không? Sao dòm tôi hoài như thằng khùng vậy?

Tôi làm mặt tỉnh, nhũn nhặn trả lời:
– Không phải đâu Trang, tại anh mới nghĩ ra cách kiếm được đất mà không có mất tiền, mải suy nghĩ nên nhìn trúng em thôi. Xin lỗi em nha Trang.

Con nhỏ lần này ngó tôi với bộ dạng nhìn một thằng khùng thiệt luôn.
– Anh nói lảm nhảm gì vậy? Thứ anh mà đi mua đất hả? Anh mua đất về đổ vô bồn cây cảnh tôi thấy hợp đó, cái đất đó miễn phí luôn.

Cũng lanh đó nha. Ngày thường chắc tôi phải nhào vô móc họng con nhỏ này vài câu, nhưng bữa nay tôi cao thượng dữ dội lắm. Tôi cười re, gật gù, làm bộ như khoái chí với cái ý tưởng của con nhỏ hồi lâu, mặc cho nó nghệt mặt ngó tôi như sinh vật lạ.
– Không phải mua cái đất đó, đất cất nhà luôn em. Cái đất kêu là bất động sản đó.

Phen này trăm phần trăm con nhỏ nghĩ tôi mới bị tâm thần. Nó thở dài một cái, quay mặt đi làm bộ không thèm đôi co với người bịnh. Tôi lại thủng thẳng:
– Cũng đâu có khó, ráng kiếm được một thằng cha đầu hói bụng phệ hay ăn cơm thiếu muối i ốt là xong.

Công hiệu liền. Con nhỏ quay lại, mắt long lên:
– Nè, anh ám chỉ cái gì đó? Nói cho anh biết không phải chuyện gì cũng hóng hớt rồi nói bậy bạ được đâu nha!

Chắc con nhỏ nghĩ tôi nghe tin đồn trong công ty quá. Thiệt tình oan uổng quá đi thôi. Tôi làm mặt buồn, kêu:
– Anh đâu có ám chỉ gì đâu. Anh chỉ thẳng vô lão béo hói kép của em đó.

Con nhỏ sững người. Không ngờ tôi nói được câu này dễ ợt vậy nha. Nó nghiến răng rít:
– Anh ngon lành lắm. Ngày mai anh không ra đường liền, tui không phải tên là Trang luôn!

Nó dợm đứng dậy, chắc đi báo cáo với lão kép hói lắm. Nhưng chân nó dừng lại cái rụp khi nghe tôi ỡm ờ:
– Nếu em không phải tên Trang, anh cũng đổi tên thành dê cụ luôn ha! Dê cụ của em!

Mặt con nhỏ biến sắc. Cái biệt hiệu này chắc chỉ có 2 đứa thỏa thuận ngầm với nhau theo dạng tuyệt mật, bởi vậy khi nghe lộ ra ngoài nó kinh hoàng như thể phát hiện đi ra biển mặc bikini bị thủng lỗ ngay giữa đũng quần vậy. Có điều thứ hồ ly này lấy lại bình tĩnh rất nhanh, giọng ráo hoảnh:
– Tôi không hiểu anh nói gì hết luôn. Ngon lành thì ngồi đó đợi tôi đi, tôi lên nói anh Sinh xem ảnh xử lý anh ra sao!

Tôi chống tay lên cằm, mắt nhìn xa xăm:
– Anh Sinh chim ngắn bằng nửa người bình thường hay anh Sinh nào vậy em!

Gục luôn nha. Con nhỏ đứng chết trân, mặt mũi cắt không còn giọt máu, lắp bắp:
– Nè … nè…

Tôi lại gục gặc đầu:
– Nếu là anh Sinh dê cụ chim ngắn của em thì anh có biết. Tội ảnh hết sức. Có mấy đứa con mà không hiểu con ảnh hay con hàng xóm nữa…

Mặt con nhỏ hồ ly đờ đẫn như bị ngẫn, cái miệng há ra khép lại không có nổi. Tôi nhìn cái biểu hiện của nó vậy, trong lòng nở hoa quá xá luôn, bồi thêm một câu:
– Chưa hết, lại còn sắp bị mất miếng đất bởi một đứa con lãng nhách mới ghê. Sao trên đời có người khổ dữ vậy, em ha?

Môi con nhỏ mím chặt, nét mặt đang phân vân coi bộ nên bắn tôi hay lao vô chém. Nhưng phải công nhận một điều rằng thần kinh con nhỏ này tốt thiệt. Nó gằn giọng:
– Quỷ mới tin anh nói mấy cái thứ vô nghĩa này. Bộ nãy giờ anh không đi ăn mà đứng núp ngoài cửa hả?

Con nhỏ này nghĩ tôi là … chó săn hay sao mà thính tai dữ vậy trời. Cửa phòng nếu đóng kín, chó săn cũng chịu thua luôn nói gì tới người. Tôi thở dài cái sượt:
– Cái thứ nhà quê như anh có nói cũng đâu ai tin, anh biết mà. Bởi vậy, anh cũng ráng chuẩn bị trước cho tốt chớ. Em qua đây, chỗ đồng nghiệp với nhau anh cũng không có hẹp hòi với em đâu.

Tôi bật máy tính. Con nhỏ không qua, nhưng từng lời nó nói vọng vô cái loa rõ mồn một. Đứt phựt, thua toàn tập. Tay nó run lẩy bẩy, miệng lắp bắp:
– Anh thiệt ra là ai, anh muốn cái gì đây?

Tôi xoa cằm. Tính kêu: “Thiệt tình anh chính là người của CIA mới cử qua” – nhưng sợ con nhỏ trong lúc quẫn trí đi báo công an bắt tôi về tội gián điệp lại mất công giải thích. Tôi ngó nó, vẻ mặt đau khổ:
– Anh là đồng nghiệp của em nè Trang, bộ em ăn nhầm gì sao mà không nhận ra anh luôn hả?

Con nhỏ lúc này có nổi nóng không có nổi, cái giọng xuống nước thê thảm:
– Anh đừng có giỡn với tôi nữa. Tôi thua anh rồi. Anh muốn gì anh nói tôi nghe coi. Tôi khổ cực lắm mới sắp xong việc, anh đừng phá tui nha anh Long.

Tôi nghe sống mũi cay cay. Mình tệ quá trời tệ đi, công sức của người ta bỏ ra bao nhiêu lâu nay nỡ nào phá hỏng trong một buổi, vậy có tính là con người được nữa không? Hối hận muốn đập đầu vô tường tự xử để chuộc lỗi với con nhỏ tội nghiệp, không dè ngước lên ngó cái cặp mắt ráo hoảnh của nó tôi đổi ý cái rụp. Tính dùng Nhiếp hồn đại pháp với cậu sao? Mơ đi con!
– Thiệt tình anh cũng đâu có muốn phá em. Phá em thì anh cũng đâu có lên được kí lô nào. Nói thiệt, thằng chả anh cũng ghét, nó đi thả dê bị mất đất anh cũng đâu có quản.

Nghe cái câu đèn xanh của tôi, con nhỏ như vớ được phao cứu sinh. Mắt nó sáng rỡ, nhưng vẫn lộ ra nguyên một tia nghi vấn. Trên đời có chuyện tốt như vầy sao? Con quỷ thành tinh này hiểu thừa luôn:
– Anh muốn bao nhiêu anh Long? Tôi không có để anh thiệt thòi đâu!

Té ngửa luôn. Lồm cồm bò dậy ném cho con quỷ một cái nhìn căm phẫn. Bộ nó đánh giá nhân phẩm và đạo đức của tôi rẻ mạt tới cỡ vậy sao?
– Tiền anh đốt còn không có cháy hết, nói với anh mấy vụ tiền bạc chi em.

Vụ này tôi nói thiệt đó nha. Mà không chỉ riêng tôi, bất kể cha nội nào lận trong túi đồng 500 bằng kim loại đều có quyền nói ra câu này hết trơn. Thứ đó đốt sao mà cháy! Con nhỏ coi bộ bị lạc vào mê cung, quýnh quáng một hồi:
– Vậy anh muốn sao mới chịu đây anh Long?

Tôi khịt mũi:
– Bữa nào tâm trạng anh vui vẻ, chắc anh bỏ qua vụ này cho em được đó Trang.

Tui đố các bạn cắt nghĩa được vui nó ra sao? Không phải cứ ngoác miệng cười là vui đâu nha. Thấy vậy chớ không phải vậy, bởi nó có thể kêu đó là … cười buồn, cười chán nản, cười xạo chớ đâu phải cười vui. Cũng không phải thấy mặt mũi hớn hở thì đó là vui – cái đó gặp tôi tôi sẽ kêu là … sướng chẳng hạn. Sướng với vui tôi không rành nó có khác nhau chút xíu nào không, nhưng về mặt từ ngữ thì rõ ràng cách nhau cả cây số. Một từ 5 chữ, một từ vỏn vẹn có 3 làm sao mà giống nhau cho được!

Con nhỏ không phải là không biết cái vụ này. Thứ quỷ thành tinh như nó sức mấy mà bị tôi lừa. Thấy mắt con nhỏ đảo một hồi lâu lắc rồi chán nản gật đầu, tôi cũng nghi đây là một trong tam thập lục kế huyền thoại lắm: kế hoãn binh. Cứ gật đầu đại đi, rồi hối cha nội già làm giấy tờ cho lẹ, xong chuyện rồi tôi có đưa cái đoạn clip kia cho lão có khi còn nhỏ còn cảm ơn túi bụi. Xui cho nó, sách tàu tôi thuộc nguyên một bụng. Kế này xưa như Diễm rồi cưng.

Uể oải ngó qua con nhỏ với ánh mắt cao quý hệt như chủ nhân ngó đầy tớ, tôi kêu:
– Miếng đất đó ở đâu cưng?

Con nhỏ chột dạ à nha. Mắt nó liếc tôi rát rạt, bộ sợ nói ra tôi dám đòi chia phần cái chắc luôn. Tôi ngó ánh mắt nó hiểu liền, an ủi:
– Hỏi cho biết thôi, nói cưng không tin chớ tiền anh ở nhà còn không có chỗ cất, anh dòm ngó mớ tiền còm đó của cưng làm chi?

Con nhỏ liếm mép, coi bộ tính xạo tôi cho qua chuyện nhưng thấy khó nhằn, xuôi xị đọc ra một tên. Hơi giật mình, không dè con nhỏ dụ được cha già dê mua được mảnh đất ở chỗ cũng thuộc dạng đắc địa cỡ vầy trong thành phố. Kiểu này chắc vừa dụ vừa đe mới ăn được đó nha. Hất hàm hỏi tiếp:
– Bao nhiêu mét cưng?

Con nhỏ mân mê cái gấu áo, giọng nhỏ xíu:
– Có bốn chục mét thôi anh!

40m đất đó cũng bằng cả gia tài của người ta, vậy mà nó nói như chuyện chơi, giọng còn làm bộ tiếc nuối nữa mới ớn ăn. Thiệt tình muốn kí đầu con nhỏ ác một cái cho bõ ghét, chợt nhớ ra tiền của cha nội già dê kia mắc mớ gì tới mình nên tôi bỏ. Cái giá cũng tương đối đó nha, bởi vậy cái vụ này tôi không có để lỗ được. Thở dài một cái, trả giá luôn:
– Tính sơ sơ miếng đất đó cũng cỡ một tỷ rưỡi, cưng ngon lành ghê ha. Vậy vụ này anh không dễ dãi được rồi. Cưng hiểu không?

Thiệt tình giọng tôi lúc đó nghe giống dân trong nghề một cây, con nhỏ xuôi xị gật đầu. Không biết nó có hiểu thiệt không nữa trời! Tôi gác chân lên ghế, khoan khoái kêu:
– Hiểu rồi bóp dùm anh cái chân đi cưng!

Môi con quỷ mím lại, cái mặt đỏ vằn lên. Ngon lành đó, cái này mới là gu của tôi nè. Mấy con nhỏ bảo sao làm vậy, tôi ngán không khác gì ăn cơm với đậu hũ chay. Có chút cá tính như vầy mới hưng phấn chớ!

Ngó cái tay con quỷ cặm cụi xoa xoa bóp bóp, nghe lòng khoan khoái kì lạ. Tính giơ nốt chỗ khác lên cho nó bóp, nhưng như vầy hơi ẩu. Tính tôi bộp chộp trong nhiều vụ, nhưng có 2 thứ không khi nào vậy: ăn uống và làm tình. Ăn uống – nhất là thứ đồ hiếm phải chậm rãi từ từ, vậy mới thưởng thức được hết mùi vị của nó. Làm tình cũng y chang vậy. Hùng hục lao vô, hùng hùng xuất ra, vậy đâu khác gì đi lao động khổ sai?

Cho con quỷ cặm cụi một hồi, tôi thủng thẳng:
– Thôi được rồi cưng. Cưng về chỗ làm ngồi đi kẻo mệt ha.

Cái mặt con quỷ hằm hằm nhưng không có dám nói ra miệng tiếng nào hết trơn hết trọi. Ngó nó đứng dậy ngoảnh mông quay về, tôi la:
– Khoan, đứng im đó chút xíu đi!

Con nhỏ mà có võ chắc nó dám bay lên đá liên hoàn cước vô mỏ tôi lắm, nhưng hên cho tôi là tướng nó chắc chỉ giỏi võ trên giường. Nghe tôi la vậy, con nhỏ thắc mắc và bực bội chắc cũng đầy nguyên bụng, nhưng rốt cuộc đành đứng khựng lại cái rụp. Không để con nhỏ thắc mắc lâu, tôi lấy tay rờ rờ vô cái mông của con nhỏ, lẩm bẩm:
– Thắc mắc hoài, tới bữa nay mới biết đồ của cưng là đồ thật đó nha. Trước giờ tưởng cưng xài hàng độn không hà! Mông gì cong dữ dội.

Con nhỏ bước lẹ luôn, ngồi phịch xuống ghế thở hồng hộc. Ngộ à nha. Lừa đảo nhưng nhân cách hoàn hảo, vụ này mới gặp lần đầu. Phản ứng tuy có hơi gay gắt một chút, bất quá cái này … tôi thích.

Tan sở, tôi ngó con nhỏ cười nham nhở, thò tay ra bóp mạnh vô mông một cái thay lời chào tạm biệt. Con nhỏ quỷ không nói gì, nhưng ngó cái bộ dạng của nó tôi nghi nếu trong tay nó có shotgun chắc người tôi thủng lỗ chỗ luôn. Hên cho tôi và xui cho nó, Việt Nam chưa cấp phép sử dụng súng mới đau thiệt là đau. Tôi nháy mắt con nhỏ, kêu:
– Mở máy thường xuyên nha, đừng có tắt. Độ này thi thoảng anh hay buồn đột ngột đó em.

Miệng con nhỏ mím chặt như cố kìm một tiếng chửi thề. Khoan khoái à nha. Tôi gục gặc đầu:
– Ủa sao anh sắp về mà không chào anh, cưng?

Mặt nó đỏ ngầu, thêm chút nữa dám xuất huyết não luôn lắm đó nha. Ráng lắm mới thấy nó thốt lên được mấy từ:
– Chào… chào anh.

Có vậy chớ. Thiệt tình cái công ty này cũng kì cục, nghĩ sao lại kiếm con nhỏ nói lắp về trực điện thoại hả trời? Tôi lẩm bẩm trong miệng vậy, thong thả bước ra xe. Bữa nay ngày gì đâu vui quá trời vui.

Về tới nhà dựng cái xe, tôi huýt sáo bước vô trong. Ánh mắt của ba má tôi nhìn con trai âu yếm dữ lắm. Đi làm về đúng giờ nha, ăn vận giản dị nha, lại còn huýt sáo nữa nha. Còn trông đợi gì ở một thằng con trai lông bông trước giờ cỡ tui? Có điều nếu ông bả biết lý do tại sao tôi vui vẻ dữ vậy chắc xỉu cả đôi quá.
– Vô ăn cơm nè con. Bữa nay toàn đồ con thích đó.

Tôi hăm hở bước vô bàn. Thiệt tình, mấy món bà già tui nấu tôi vẫn thấy là số dách luôn. Đang ăn ngon trớn, ông già quay qua hỏi một câu lãng xẹt:
– Ủa thằng Nghĩa bạn con sao mấy bữa nay ít qua nhà mình ghê ta?

Đó, lại nhắc tới thằng quỷ đó tôi lại muốn chửi thề. Đợt này lén lút đi cùng với nguyên đám lu xu bu đi oánh bạc, lão Ngọc có lần ngó thấy, điện kêu tôi. Thứ gà mờ như nó đi đánh bạc không bị lột sạch mới ghê. Bực gì đâu. Đợt này rảnh rỗi tôi nhất định lôi về đập cho chèm bẹp. Thứ vô công rồi nghề, tối ngày ăn rồi phá, thiệt tình sao nó không có chút xíu nào tư cách giống tôi vậy trời!

Cơm nước xong, tôi chui vô phòng lim dim xem nốt mấy tập Thiên Long Bát Bộ. Phim hay gì đâu, nhất là thằng quỷ Đoàn Dự sao nó khờ khờ mà cua gái số dách luôn, y chang tôi mới lạ à nha. Đang tập trung tinh thần thưởng thức nghệ thuật, nghe chuông điện thoại kêu vang. “Thứ quỷ gì đây” – làu bàu một hồi rồi cũng đành nhỏm dậy. Số lạ hoắc – kiểu này gọi lộn số chắc luôn. Chán nản bắt máy, nghe bên kia một giọng Bắc rặt:
– Lói cho mày biết, từ hôm nay ra ngoài đường nhìn trước ngó sau nhé con. Mày nó cái mặt ra đường đừng trách bọn tao không báo trước!

Suy nghĩ một lúc. Hên cho nó là tôi thông minh chứ bộ. Nói vọng vô điện thoại:
– Làm ơn nói dễ nghe chút xíu đi anh ấy. Nói chứ không phải là lói, ló mặt chứ không phải là nó mặt. Vậy nha.

Cái giọng trong máy lại rít lên:
– Mày đùa với tao hả con? Lói cho mày biết, bố mày là giang hồ Hải Phòng đây. Có người thuê bọn tao xử mày, mày muốn sống thì niệu niệu mà biết điều đấy.

Ớn lạnh, nổi da gà, sởn gai ốc, tim đập loạn nhịp à nha. Giang hồ Hải Phòng chứ không phải giỡn à nha. Vịn lấy giường cho khỏi té, tôi líu ríu nói vô máy:
– Dạ dạ. Biết điều là sao anh, em nghe không hiểu.

Cái giọng bên kia coi bộ có phần thỏa mãn, nhẹ nhàng hơn:
– Bọn anh cũng không thích làm khó dễ gì em, thôi thì như thế lày đi. Họ thuê bọn anh 10 triệu, em cũng đưa cho bọn anh tương đương, vậy là coi như không có chuyện gì xảy ra hết, anh đảm bảo nuôn. Ra cafe nói chuyện cho dễ đi em.

Kiềm chế lắm mới không hét lên nổi một câu: Đậu móa tao cũng muốn làm giang hồ vậy. Kiếm 10 triệu ngon ơ bằng một cú điện thoại thôi sao? Nhưng hét lên vầy sợ mấy ảnh bực, tôi hạ giọng thì thào:
– Cho em cái địa chỉ đi anh, em tới liền.

Nghe xong cái địa chỉ, tôi chào ảnh cẩn thận rồi mới cúp máy. Giang hồ mà, lễ phép chút xíu đi không mấy ảnh giận là phiền phức lắm à nha. Con nhỏ cũng lanh ghê, mới có vài tiếng đồng hồ mà kiếm đâu ra giang hồ thứ dữ đe tôi, thiệt tình sợ muốn xỉu luôn. Tôi kiếm cái số GD, bấm máy:

– Giang hồ Hải Phòng truy sát em anh ơi!

Tags: , , , ,

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 8:

Cô giáo Mai

Top 11:

Sói săn mồi

Top 17:

Tiểu Mai

Top 20:

Gái một con

Top 27:

Diễm

Top 37:

Dì ba

Top 38:

Tội lỗi

Top 40:

Tình mãi xanh

Top 42:

Xóm nghèo

Top 46:

Tru Tiên

Truyện hay:

Cu Dũng