Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Đường cùng

Đường cùng

Tô hủ tíu trước mặt đã nguội ngắt, Bắc ngồi ở đây đã hàng giờ đông hồ mà vẫn chưa thể ăn hết một tô. Thực ra hắn đâu có đụng đũa vào, hắn gọi một tô chỉ như một cái cớ để ngồi lại cái quán ăn nhỏ lụp xụp ven đường này, thử hỏi hắn làm gì còn tâm trạng nào để ăn uống lúc này. Trời Sài Gòn mùa này chiều rất hay bất chợt đổ mưa, những cơn mưa xối xả, nước mưa khiến cho mấy tấm bạt của cái quán ăn cũng nghiêng ngả chống đỡ một cách vô vọng. Có mấy người qua đường ghé xe vào quán ăn, chắc là để trú mưa. Tự dưng Bắc lại thèm cái cảm giác được đi dưới mưa, đi một cách vô thức, hắn chỉ muốn nước mưa như cuốn trôi đi tất cả những nỗi muộn phiền trong người. Hắn đứng dậy trả tiền trước con mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người, có lẽ họ nghĩ hắn điên khi ngồi đây nãy giờ, đến lúc ngoài kia mưa to thế này thì lại đi trả tiền bước ra ngoài trời. Bắc chợt sững người khi nhận ra trả xong tiền tô mì thì trong ví chỉ còn có mấy đồng lẻ, cái ví hắn giờ lép kẹp thảm hại. Hắn đã bỏ nhà lên Sài Gòn lang thang hình như được hơn hai tháng rồi thì phải, trong thời gian đó chỉ có tiêu tiền, giờ Bắc mới nhận ra mình sắp chỉ còn trơ lại hai bàn tay trắng. Hắn tặc lưỡi, có lẽ cũng phải kiếm việc gì đó làm ở đây thôi, nếu không muốn có ngày nằm chết đói trên đường.

Bắc lấy tay gạt nước mưa trên mặt, vỉa hè vắng tanh hình như chỉ có mỗi hắn, tự dưng Bắc thấy những giọt nước mưa trôi vào miệng hắn có vị mặn chát. Chẳng lẽ cuộc đời lại đói xử bất công với hắn đến mức vậy sao, tất cả những gì xảy ra với hắn đã hai tháng nhưng như vừa mới ngày hôm qua. Mọi thứ cũng nhanh thật, mới đó mà hắn đã trở thành một kẻ không có gia đình hai tháng rồi. Bắc chua chát nhận ra giờ hắn đang bước những bước lạc lõng trong màn mưa Sài Gòn, những con người xung quanh, cây cối, nhà cửa, ngay đến những con đường hắn đang bước đi cũng quá đỗi xa lạ với hắn. Chưa bao giờ trong đời hắn lại có thể nghĩ rằng có một ngày mình lại lâm vào cảnh này, mà hơn thế chính những con người ruột thịt thân thiết nhất với hắn lại chính là những người đẩy hắn đến cảnh khốn nạn này. Bắc không hiểu tại sao Danh lại có thể đặt điều vu khống trắng trợn hắn như thế trước mặt ông Long, chính ông anh hắn là người rút tiền của công ty nhưng giờ thì Bắc lại mới là kẻ làm việc này trong mắt tất cả mọi người. Hắn không thể tưởng tượng ra việc Danh lại có thể nghĩ ra trò bỉ ổi như thế để hại chính em ruột mình.

Danh cho người gửi vào tài khoản của Bắc một số tiền từ tài khoản chung của công ty, để rồi chính cái khoản tiền chết người ấy đã khiến cho Bắc chẳng có lấy nổi một cơ hội để thanh minh cho chính bản thân mình. Giờ Bắc không chỉ thấy hận thằng anh khốn nạn mà hắn còn cảm thấy căm ghét ngay chính ba ruột của mình. Trước giờ hắn đinh ninh ông Long luôn yêu quý hắn nhất trong ba anh em vậy mà khi xảy ra chuyện ba hắn chẳng thèm để mắt đến lời hắn nói đùng đùng đuổi hắn ra khỏi nhà. Đùng một cái từ công tử con nhà danh gia, thoáng chốc Bắc phải bỏ Cần Thơ lên Sài Gòn làm một kẻ lang thang vô công rồi nghề như vậy đây. Hắn chẳng quen biết ai ở cái chốn phồn hoa này, mà như thế có khi lại là may mắn vì bản thân Bắc lúc này cũng chẳng muốn gặp gỡ bất kì ai, không phải hắn ngượng, hắn có làm gì sai trái đâu mà thấy ngượng. Có điều giờ thì hắn không tin tưởng vào bất kì một ai khác nữa ngoài bản thân mình. Chính những người thân mà hắn yêu quý nhất đã giết chết lòng tin vào con người của hắn.

Mưa đã tạnh hẳn, Sài Gòn là vậy, mưa to đến bất chợt để rồi cũng đi nhanh chóng đến mức người ta không thể ngờ. Có điều Bắc vẫn đi, hắn đi ngược hẳn lại phía cái nhà trọ mà hắn đang ở, hắn cũng không biết mình đang đi đâu, chỉ biết cắm mặt vào mà đi thôi.Quần áo hắn ướt sũng dính bết vào người, Bắc có thể cảm thấy cái lạnh đã bắt đầu chạy vào da thịt, hắn đã bắt đầu húng hắng ho. Đường phố lên đèn, người ta đổ ra đường mỗi lúc một đông,nửa đêm mới là lúc để người ta bắt đầu những cuộc vui,giờ hắn như kẻ tâm thần đi hoà lẫn vào dòng người.

– Anh Bắc, có phải là anh Bắc không…..- Một giộng phụ nữ nhẹ nhàng có phần dè dặt từ phía sau vọng lại.

Đang đi Bắc chợt giật mình khi nghe thấy tiếng gọi từ sau lưng, hắn sững sờ quay ngoắt người lại. Hai mắt Bắc lúc này mờ đi, có lẽ hắn bệnh thật rồi, nhưng hắn có thể nhận ra người đàn bà vừa gọi hắn rất xinh đẹp. Tất cả mọi bộ phận trên khuôn mặt, trên thân thể nàng đều vô cùng cân đối, những đường cong đàn bà được tôn lên nhờ chiếc váy trắng bó sát người tuyệt đẹp. Chắc chắn là khuôn mặt ấy hắn đã gặp, hình như còn rất quen thuộc với hắn trước đây nhưng giờ thì hắn không còn có thể nhớ được gì nữa rồi, hắn không thể nhớ nổi người con gái đó là ai mà lại gọi tên hắn giữa nơi xa lạ này. Bắc cố mở to mắt ra ngắm nàng thật kĩ trong lúc người con gái ấy đứng yên nhìn lại hắn, hình như nhìn thấy hắn nàng vô cùng xúc động, hắn thấy nàng lén đưa tay lên lau nhẹ qua mắt. Trước mắt Bắc vào lúc này không hiểu sao mọi thứ cứ tối sầm hết cả lại, càng cố nhớ xem người con gái ấy là ai thì hắn lại càng cảm thấy mệt mỏi mất hết tất cả mọi giác quan. Cho đến lúc hắn gục xuống, hắn chỉ còn thấy mình ngã vào vòng tay của người đàn bà yếu đuối trước mặt, còn sau đó tất cả với hắn chỉ là bóng tối hoàn toàn.

Bắc tỉnh lại, hắn thấy đầu đau nhức toàn thân ê ẩm như thể vừa trải qua một trận ốm liệt giường vậy. Mà chắc là hắn ốm thật, Bắc sờ lên trán thấy nóng bừng cho dù đang có một chiếc khăn lạnh đặt lên đó để hạ nhiệt. Bắc nhận ra mình hoàn toàn trần truồng bên dưới tấm mền, hắn bâng quơ đưa tay sờ khắp thân, cảm giác sạch sẽ vô cùng như thể hắn vừa được lau rửa một cách rất cẩn thận. Hắn tự lần xuống bên dưới, toàn thân hắn đang nóng bừng nhưng cái chỗ đó thì mát lạnh khi bàn tay hắn chạm phải, cái đàn ông hắn lúc này teo lại không còn hùng hổ như mọi ngày khi hắn ở truồng. Hắn giật mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình, hắn đang ở trong một căn phòng xa lạ, Bắc bật người ngồi dậy nhìn quanh. Bất giác hắn phát hiện ra bên cạnh hắn có một người phụ nữ đang ngủ gục trên ghế bên giường hắn, có lẽ nàng đã săn sóc hắn trong lúc Bắc xỉu đi hôm qua.

Hắn chỉ nhớ lại được một cách mờ mờ, hôm qua hắn đi hàng giờ dưới mưa, hắn cảm thấy hoa mắt, hắn bệnh, rồi hắn gặp một người phụ nữ thoạt trông rất quen, rồi hắn không còn nhớ được gì nữa. Bỗng người đàn bà trở mình thức dậy, khẽ vươn vai mệt mỏi sau một đêm thức trắng, chợt đỏ bừng má xấu hổ khi trông thấy Bắc đang nhìn chằm chằm vào mình. Giờ thì Bắc đã nhận ra người con gái ấy, hắn không bao giờ nghĩ lại có lúc gặp gỡ nàng ở nơi này.
– Anh nằm xuống nghỉ đi, anh vẫn sốt cao lắm – nàng đặt tay lên trán hắn dịu dàng nói – để tôi pha ly sữa anh uống tạm nhé, tôi sẽ qua chợ mua ít đồ về nấu cháo cho anh.
– Cô đừng đi.
Tự nhiên Bắc đưa tay nắm lấy cánh tay thon nhỏ trắng muốt của nàng, hắn làm chuyện đó một cách tự nhiên, hắn có cảm giác lo sợ khi nàng đi để hắn ở lại một mình.
– Anh lúc nào cũng chỉ biết đòi hỏi người ta làm mọi chuyên theo ý mình thôi, ở Cần Thơ thì được chứ đây là nhà tôi thì anh phải biết nghe lời tôi chứ.
Nàng nheo mắt cười với hắn, khẽ gạt tay hắn ra.
– Nằm xuống giường nghỉ thêm chút đi, tôi đi không lâu đâu, sẽ quay lại nhanh thôi.

Nàng với hắn giờ như một người mẹ chăm lo cho đứa con, hết sức ân cần nâng niu, nàng làm cho hắn cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Bắc như đang được sống những ngày đẹp nhất cuộc đời, cho dù đạm bạc nhưng mỗi khi ở bên nàng, hắn luôn cảm thấy thời gian sao trôi quá nhanh. Hắn chỉ có một ao ước níu thời gian đi châm lại mỗi lúc nàng ở bên chăm sóc cho hắn. Vậy mà đã hơn một tuần kể từ cái buổi hắn ngất đi được nàng dìu về nhà chăm sóc, Bắc đã thấy khá hơn nhiều, hắn cảm thấy khoẻ mạnh hừng hực nhờ sự săn sóc của Ly cho dù tâm trạng buồn bã vẫn tiếp tục đeo dẳng hắn. Nhớ lại những hành động hắn đã làm với nàng, Bắc bỗng nảy sinh những mặc cảm nhất định, hắn đã đối xử với Ly theo kiểu tệ bạc, nàng vì hai anh em hắn mà phải chịu nhơ nhớp. Vậy mà giờ này nàng như đang cứu sống hắn, đem lại cho hắn những ánh sáng soi sáng cuộc đời đang trở nên vô cùng tối tăm của Bắc. Hắn mang ơn nàng quá nhiều, nhưng cũng vì thế mà dường như hắn càng có nhiều tâm sự hơn.

Khi hắn nhận ra những tình cảm mà mình dành cho Ly cũng là lúc hắn quyết đinh sẽ rời khỏi nàng, hắn không thể nương tựa thêm nữa ở nàng, cho dù bây giờ thì hắn chỉ muốn ở lại mãi mãi.
– Có lẽ ngày mai tôi sẽ đi Ly ạ, tôi không thể ở lại đây mãi thêm. Tôi đã cảm thấy khoẻ hẳn rồi, tôi…tôi rất biết ơn những gì cô làm cho tôi. Tôi chẳng biết lấy gì để báo đáp cô, Ly biết đấy, giờ thì tôi đã trở thành kẻ trắng tay, không có cả gia đình rồi.
Hắn buồn rầu nói với Ly, hai ngưòi vừa ăn xong bữa cơm tối, hắn đang giúp nàng dọn dẹp chén bát.
– Anh..anh đi đâu. Ở đây anh có quen ai đâu.
Trong giọng nói của Ly chất chứa sự sợ hãi lo lắng, chẳng lẽ nàng lại mặt dày lần nữa nói toạc cho hắn biết nàng không hề muốn hắn rời bỏ nàng. Nàng ngại, đúng ra chính bản thân nàng cũng mặc cảm bởi quá khứ thành thử Ly cũng chỉ biết ngại ngần níu kéo hắn.
– Anh chờ thêm mấy ngày nữa cho khoẻ hẳn rồi hẳn đi được không, ở đây tôi…tôi cũng chỉ có một mình, cô đơn lắm anh biết không.

Bắc quay mặt đi cố tránh cái nhìn đầy u uất của Ly, hắn linh cảm thấy giữa nàng và hắn đã có điểu gì đó nảy sinh nhưng hắn không dám thừa nhận, hắn đã đối xử không ra gì với Ly trong khi chính nàng cũng là một nguyên nhân khiến hắn trở nên mất hết như bây giờ. Giữa hai người có hố sâu khoảng cách như vầy thì sao có thể đến được với nhau.
– Tôi khoẻ hẳn rồi, không dám phiền cô thêm nữa…Mai tôi sẽ chuyển về nhà trọ, cũng phải đi kiếm một việc gì đó để làm thôi.
Bắc ngập ngừng. Tối hôm đó hắn và Ly ngồi cùng xem tivi nhưng cả hai đều không nói với nhau câu nào, cả hai như đang lo sợ đến sáng mai khi hắn ra đi. Ly nói muốn đi ngủ sớm, nàng về phòng trước, Bắc nhìn dáng đi thất thần của nàng mà cũng không khỏi ái ngại, hắn giận mình đã đem lại cho nàng những muộn phiền không đáng có. Thở dài, Bắc ngồi nán lại xem một kênh tấu hài trên ti vi một lúc rồi cũng về phòng hắn, tâm trạng của hắn cũng rầu rĩ không kém.

Hắn nằm mãi vẫn không ngủ được, mỗi lần trở mình hắn lại càng cảm thấy nặng nề hơn, hắn chợt muốn sang phòng của Ly nói cho nàng là hắn đã đổi ý, nếu được sự cho phép của nàng thì hắn rất muốn ở lai đây cùng nàng. Nhưng nghĩ mãi hắn lại ngại, từ nhỏ hắn được giáo dục để làm một câu trai con nhà giàu, hắn không muốn làm những việc như vậy, nhưng việc mà Bắc chưa chuẩn bị tinh thần để làm. Nếu như trước đây thì hắn có thể đến nói với Ly suy nghĩ của hắn đang chất chứa nhưng giờ hắn thấy mình đâu còn chút tư cách nào nữa, hắn đã là kẻ ở đáy cùng của xã hội.

Chợt hắn nghe thấy tiếng lách cách, cửa phòng hắn khẽ mở, trong bóng tối hắn thấy bóng dáng một người đàn bà bước vào, là Ly, chỉ có nàng và hắn đang ở với nhau. Bắc giả vờ nhắm mắt cho dù hắn vẫn cố lắng nghe tiếng động dù là nhỏ nhất, hắn cảm nhận thấy Ly đứng ngắm hắn hồi lâu, đã rất lâu hắn vẫn thấy nàng đang đứng bên giường ngắm nhìn hắn. Bên tai hắn chợt nghe thấy những tiếng khóc nức nở của nàng, không dằn được lòng Bắc ngồi dậy vồ lấy Ly ôm chặt nàng vào vòng tay. Nàng úp mắt vào ngực hắn, khóc rấm rứt không nói nổi thành lời, dụi vào hít thở lấy mùi đàn ông từ cơ thể để trần của hắn.

Đây cũng là lúc mà Bắc nhận ra lòng mình, hắn cảm kích bởi những gì Ly dành cho hắn, cũng không thể phủ nhận được, hắn đã yêu nàng mất rồi. Hắn nâng mặt nàng lên, đặt nụ hôn nhẹ lên đôi môi chín mọng đang run rẩy, hắn hôn lên mắt liếm những dòng lệ vì sung sướng chảy dài trên mặt Ly trong lúc nàng vẫn không ngừng khóc trong tay hắn
– Đừng khóc nữa em, anh sợ mình đã không còn có gì để yêu em nữa rồi….

Ly lấy tay bụm miệng hắn lại, nàng đã nín khóc ngước mắt nhìn hắn say đắm, nàng đáp trả lai hắn bằng cách nhoài người hai tay choàng qua cổ hôn hắn đắm đuối. Nàng hôn hắn một lúc lâu, cắn nhẹ lên đôi môi hắn hai bàn tay nàng cào lên tấm lưng trần của Bắc một cách cuồng nhiệt. Nàng đã sẵn sàng dâng hiến cho hắn, lần trước hắn làm tình với Ly lần đầu tiên khi hắn say rượu, hắn làm việc đó như đơn thuần như một loài động vật, giờ mớ là lúc để Bắc cảm nhận được hết nét quyến rũ đa tình toả ra từ Ly, một thứ quyến rũ chết người mà hắn không tài nào có thể cưỡng lại được. Cũng như lần đầu, đêm nay Ly cũng là người chủ động dâng hiến, chủ động trao thân cho Bắc, nhưng có điều đêm nay nàng làm việc ấy một cách tự nguyện, như một người đàn bà đang trong thời kì ngọt ngào nhất.

Nàng đã từng ngộ nhận tình cảm mình dành cho Danh, nhưng giờ Ly biết con tim nàng không lầm lẫn khi thổn thức bên Bắc, nàng và hắn như hai kẻ lữ khách cô độc chợt gặp nhau, tìm đến an ủi nhau như một lẽ hết sức tự nhiên. Ly cũng đã phải suy nghĩ rất nhiều để dám làm thêm việc “muối mặt” này thêm một lần nữa với Bắc, thực ra mấy ngày nay linh cảm của đàn bà cho nàng biết là nàng đã chiếm được trái tim của hắn, nhưng nàng cũng biết hắn quá nhút nhát để tự mình vượt qua những hố sâu khoảng cách giữa hai người. Ngoài mặt là vậy thôi nhưng Ly biết anh là người yếu đuối, nhất là khi bị ở thế đường cùng hiện giờ. Nàng muốn dâng cho anh thân thể mình, trái tim mình đêm nay như một cách Bắc nhất lúc này nàng có thể nghĩ ra để níu chân anh.

Ly đã tắm rửa sạch sẽ để làm một người đàn bà trọn vẹn, nàng xức nước thơm khắp người, thứ hương nhẹ nhàng không quá nồng nhưng cũng đủ để khiến Bắc chết người, đó là thứ mùi hương của một con cái lúc động tình, thứ mùi làm cho mọi con đực đều chỉ còn biết quy hàng. Ly ngồi dậy, rồi nàng từ từ đứng lên, hai tay đặt lên bờ vai trắng ngần mịn màng tần ngần hồi lâu, nàng tự lấy tay ve vuốt thân thể mình trước mắt Bắc. Không phải nàng làm những động tác dâm dật của một vũ nữ thoát y, Ly chỉ muốn người yêu của mình thật thoải mái trước khi hai người làm tình với nhau, thâm tâm nàng hy vọng vũ điệu nàng đang múa trước mặt Bắc có thể khiến anh quên hết tất cả phiền muộn chỉ còn nghĩ đến việc giao hoan sắp tới với nàng.

Bắc muốn tới ôm lấy thân hìn nuột nà mũm mĩm đang hiện ra mồn một sau làn váy ngủ mong manh, hắn biết nàng chỉ có vậy, bên dưới cái váy ấy chắc chắn nàng đang ở truồng, đang sẵn sàng hiến thân. Trong bóng tối, hắn vẫn nhìn thấy hai núm vú của Ly hằn lên rất rõ qua lớp áo ngủ của nàng, hắn biết hai núm vú của nàng giờ chắc cũng căng cứng như khúc thịt đang đội lên dữ dội qua cái quần sịp của hắn. Hắn cũng không tìm thấy chút dấu vết gì của vải vóc hằn len trên đôi mông tròn trịa của nàng qua lớp váy ngủ, nàng không mặc quần lót, không có gì đang che đậy nơi đó của Ly. Bắc chỉ muốn bước tới tốc ngay cái váy ấy lên để được nhìn lại chỗ thịt đỏ hỏn của nàng, chỗ mà hắn biết có lớp lông mu rất dày đen nhánh như mái tóc Ly.

Có điều mỗi lần Bắc định thực hiện ý định đó thì nàng lại gạt tay hắn ra tỏ vẻ không hài lòng. Ly ra hiệu cho hắn ngồi yên để xem trọn vẹn màn biểu diễn của nàng dành riêng cho gã. Hai tay nàng lần lượt rút những nút buộc dây trên hai bờ vai, khi nàng buông tay cũng là lúc cái váy ngủ bằng sa tanh tuột đến tận gót chân nàng, toà thiên nhiên bằng da thịt ấy ngồn ngộn phơi bày cho Bắc, cổ họng hắn giờ khô khốc, hắn nuốt nước bọt, trời ơi hắn còn biết làm sao bây giờ. Ly cười, nàng như một thiên thần đến với hắn khi hắn tưởng mình đã đặt chân đến địa ngục, thiên thần ấy giờ đã là của riêng sở hữu của Bắc. Bầu vú nàng no tròn, ngạo nghễ với hai núm thịt mọc lên chính giữa đỏ hồng, cặp đùi thon dài mà khi đứng nó khép chặt hơn rất nhiều so với khi nàng dạng ra để làm vui lòng người đàn ông của nàng. Cánh cửa thiên đường đang chờ Bắc một cách nhiệt thành, Ly dành riêng chỗ đó để cho Bắc lát nữa có thể thoả sức tai quái với cái đàn ông khủng khiếp của hắn bên trong âm đạo nàng.

– Anh sẽ không chê bỏ em chứ.
Nàng nháy mắt với hắn trong lúc bước lại gần sà vào hắn, như một mèo con, da thịt mịn màng áp vào Bắc, hắn cảm thấy như mình đang ôm một khối bông mềm nhũn mát rượi. Hắn nào có thể chê bỏ một người đàn bà tuyệt vời như nàng, nhất là trên giường trong chuyện trai gái thì Bắc biết hắn chỉ đáng là học trò của Ly. Hắn thể hiện với nàng rằng mình hết mực tôn thờ nàng bằng cách xiết chặt thân thể loã lồ của nàng, hắn hôn lên tất cả mọi bộ phân trên cái cơ thể ấy, trong nửa tiếng đồng hồ, không có ngóc ngách nào nhỏ nhất trên người Ly là hắn chưa thám hiểm. Bắc muốn bù đắp lại cho Ly những gì hắn thiếu nợ nàng, khi hắn bú lồn nàng, Bắc hài lòng khi nghe thấy tiếng rên sung sướng nho nhỏ thoát ra từ kẽ răng nàng, hắn biết mình muốn làm cái việc đang làm với Ly suốt cả một đời.

Loading...

Tags:

Quảng cáo
TruyenChat.com
Web site truyện kiếm hiệp, tiên hiệp dành cho điện thoại di động.

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 7: Cu Dũng
Top 9: Cô giáo Mai
Top 18: Tiểu Mai
Top 24: Gái một con
Top 37: Cô giáo Thu
Top 42: Diễm
Top 45: Vụng trộm
Top 46: Dì Ba
Top 47: Tội lỗi
Top 50: Tru Tiên