Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Đưa lồn cho người khác thủ dâm

Đưa lồn cho người khác thủ dâm

Bạn đang đọc phần 11 của truyện sex : Thùy Dương

– Cơ mà lúc đó chị ở đâu?
Thục Nhi như chợt nhớ ra, ánh mắt nàng nhìn Thùy Dương tra xét.

– Chị… Chị thấy em như vậy. Chị núp bên trong.
Thùy Dương ấp úng, hai má nàng hơi đỏ, nàng cố gắng bình tĩnh để Thục Nhi không phát hiện ra điều gì.

– Ah em biết rồi…
Thục Nhi lao chồm lên đè Thùy Dương ngửa ra.
– Chị xấu lắm. Chị xem lén em và hai gã đó.

– Ơ.. Đâu có.. Chỉ có chút chút thôi.
Thùy Dương thở phào, nàng cứ ngỡ lộ ra chuyện của mình, nàng đành nhận rằng mình xem lén còn hơn để Thục Nhi biết lúc đó nàng cũng không có thời gian đi xem.

– Chị xấu lắm.. Xấu lắm.. Nhìn lén nè.. Nhìn lén nè..

Căn phòng vang lên tiếng cười đùa lanh lảnh của hai nàng.

Chiếc Mercedes của Rujah rẽ vào cổng một căn biệt thự lớn ở ngoại ô Bangkok. Rujah hôm nay đặc biệt qua rước Thùy Dương và Thục Nhi đi dự tiệc sinh nhật của Chủ tịch Công ty. Hai nàng hôm nay diện bộ quần áo đắc ý nhất của mình, tự bảo mình không làm mất mặt đại diện phía Việt Nam. Thùy Dương mặc một chiếc váy đen dài, cổ hai dây trễ sâu khoe nữa bầu ngực tròn trịa của nàng, phía sau trống lưng nên nàng sử dụng miếng dán ngực, chiếc váy ôm sát cặp mông to tròn của nàng. Thùy Dương tự tin chiếc váy này sẽ thiêu đốt mọi ánh mắt. Thục Nhi thì trái ngược với Thùy Dương, nàng chọn phong cách trẻ trung, năng động, trong chiếc váy ống, lóng lánh kim tuyến, cực ngắn phô diễn cặp đùi thon dài và bộ ngực hừng hực sức sống của nàng. Rujah cũng phải lắc đầu cười khổ trước sự quyến rũ của hai nàng.

Sinh nhật của ông Chú tịch, theo lời Rujah nói, hàng năm đều quy tụ đủ bộ mặt của các cán bộ chủ chốt của công ty và sự hiện diện của một số lãnh đạo thành phố, mối thâm tình của ông.

Ông chủ tịch, tên Rai Kumah, người Thái Lan gốc Ấn, là một trong những tỷ phú trẻ nổi bật tại Thái Lan. Hôm nay là sinh nhật ông 52 tuổi.

Căn biệt thự ông, theo suy nghĩ của Thùy Dương, không rộng như của ông Sáu Minh, nhưng vóc dáng của nó thể hiện rõ sự bề thế và uy quyền của chủ nhân. Hai cánh cổng bằng đồng cao 6 mét, nặng hàng tấn, mở ra đóng vào bằng motor kéo. Tường bao quanh cao 5 mét, ốp đá đen vàng, kết hợp với màu cánh cổng tạo thành một sự huyền bí, cổ kính. Đường vào lát đá xanh, hình vòng cung đi lên dốc như lên ngọn đồi nhỏ, hai bên là hàng cây to cao có niên đại hàng trăm năm, rừng cây này chắc chắn có trước căn biệt thự này. Cuối đoạn đường ngắn, căn biệt thự sơn màu vàng nhạt hiện ra, phía trước là một hồ phun nước với bức tượng vệ nữ bằng đá tạc, trước cổng nhà là một hàng cột kiểu La Mã cao 12 mét từ đất lên tới mái nhà, rất nhiều khung cửa sổ kính xếp ngang dọc nhìn lóa cả mắt. Thùy Dương nghe hơi thở Thục Nhi nặng nề bên cạnh mình, nàng biết cô bé đang e ngại trước cảnh quan trước mắt với thân phận của hai người.

Thùy Dương hiểu tâm trạng lo lắng của Thục Nhi, nàng khẽ nắm tay trấn an cô bé, tay Thục Nhi lạnh toát, ướt mồ hôi.

Khi ba người bước vào bên trong căn biệt thự, sự xa hoa lộng lẫy của nó mới thực sự phô diễn ra hết, bên ngoài chỉ là bề nổi của tảng băng. Nền lót đá hoa cương, nội thất mạ vàng rực rỡ, ngà voi dùng để trưng bày, đại dương cầm biểu diễn nhạc hòa tấu… những thứ xa hoa mà hai nàng chỉ thấy trong phim ảnh, đang sờ sờ trước mắt. Lần này ngay cả Thùy Dương cũng phải hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh.

Quan khách bên trong rãi rác vài nhóm, tụm ba tụm bốn nói chuyện, khi ba người bước vào, tiếng nói chuyện đột nhiên tắt ngấm, Thùy Dương có thể cảm nhận được rất nhiều ánh mắt quét qua cơ thể mình. Trong các nhóm, Thùy Dương phát hiện ra ông Tim, ông Tào Trình và Kẻo Lạt đang nhìn mình mỉm cười, nàng cúi người chào lại đáp lễ. Thùy Dương giữ vẻ mặt tự nhiên, môi thắp lên một nụ cười nhẹ, nàng đi theo Rujah đi đến một nhóm người trong góc phòng, nơi đó hiện diện chủ nhân của đêm tiệc, ông ta đã xoay người lại, nhìn họ mỉm cười thân thiện.

Rujah khom người thật sâu chào ông theo kiểu truyền thống Thái Lan, ông khẽ gật đáp lễ. Thùy Dương bước đến trao phần quà mà nàng cẩn thận lựa chọn với chồng, một bức tranh vẽ phong cảnh đồng quê Việt Nam. Ông khá khách sáo đối với Thùy Dương và Thục Nhi, ông tươi cười bắt tay và hỏi thăm xã giao hai nàng nhận xét về đất nước Thái Lan, các danh lam thắng cảnh hai nàng nên đi tham quan, nhưng tuyệt không nói gì về công việc của công ty. Thùy Dương lén nhìn vị tỷ phú được đánh gía là trẻ và đầy tiềm năng, ông ta nhìn còn trẻ hơn tuổi, dáng người rất vừa vặn, chắc khỏe, ánh mắt sáng, vầng trán thật cao. Nàng không nghe nói ông có vợ hay không, nhưng có một số việc với thân phận của nàng không nên hỏi.

Sau 20 phút trò chuyện, buổi tiệc bắt đầu tại khuôn viên phía sau căn biệt thự. Phía sau là khuôn viên hồ bơi và một bồn tắm jaccuzzi ngoài trời, ánh sáng dưới hồ bơi hắt lên lung linh, gợn sóng. Thùy Dương chợt nhớ đến hồ bơi nhỏ sau nhà mình, tuy nhỏ hơn nhưng nàng cảm thấy ấm áp hơn nơi này, nơi đó nàng có nhiều kỷ niệm thật đáng nhớ. Bữa tiệc cao cấp nào dường như cũng nhàm chán, không ồn ào vui nhộn, không rượu bia xả láng, chỉ có âm thanh hòa tấu nhẹ, thức ăn cầu kỳ, rượu ly cao.

Thùy Dương và Thục Nhi bắt đầu là tâm điểm thu hút của khá nhiều đàn ông, họ chỉ lởn vởn nghe chuyện, hoặc bắt chuyện chút ít, họ vẫn e ngại danh khí của chủ nhân nơi này, nhưng cũng không nỡ nhường phần cho kẻ khác tán tỉnh hai nàng. Một trong những vị khách bền bỉ bên hai nàng nhất là ông Tào Trình, ông rất vui vẻ nói chuyện đùa giỡn với hai nàng, duy có mình ông là bạo dạn hơn hết. Ông mời Thùy Dương nhảy một bản, nàng tròn mắt không hiểu ý ông muốn nhảy thế nào với loại nhạc hòa tấu này, nhưng nàng không dám từ chối làm mất mặt ông trước nhiều ánh mắt quan sát hai người.

Ông nắm tay Thùy Dương dẫn nàng ra khoảng trống bên bờ hồ bơi, trong tiếng vỗ tay cổ vũ của mọi người, ông ôm eo nàng sát vào người mình, hai tay đặt trên vùng eo mềm mại của nàng. Điệu nhảy ông muốn, nói trắng ra là slow mùi mẫn, lúc nào cũng nhích nhích đều đều, hoàn toàn không phù hợp gì với điệu nhạc lúc trầm, lúc réo rắc của Beethoven. Thùy Dương chỉ dám nhìn ngang hoặc cúi đầu xuống né tránh ánh mắt hau háu của ông Tào. Ông không hề e ngại nhìn vào khe sâu hút giữa ngực nàng và như để hợp thức hóa việc này, ông xin phép nàng cho ông được nhìn, theo lý lẽ của ông, ông không thích làm việc lén lút, trước mặt có bộ ngực đẹp như thế, ông không thể không nhìn, nhưng đã nhìn là phải xin phép. Thùy Dương bật cười trước lý luận táo tợn của ông, nàng bắt đầu cảm thấy ông ta thú vị. Nàng khẽ gật đầu, má đỏ tới mang tai, đây là lần đầu tiên nàng lên tiếng cấp phép cho một người đàn ông nhìn ngực mình.

Có tiền lệ của cặp nhảy Thùy Dương, sau đó tiếp theo nhiều cặp nhảy khác tiến ra, có cả Rujah dìu Thục Nhi nhảy, cô bé có vẻ rất vui.

Sau 9h00 tối, Thùy Dương để ý số lượng khách ra về khá nhiều đã giảm đi quá nửa, chủ yếu còn lại những người nàng biết, tức là người của công ty. Ông Rai rất vui bữa nay, ông uống rượu vang nhiều đến mức mặt đỏ hồng lên, vẫn không có vẻ muốn dừng. Mọi người cũng bắt đầu hơi say, ai cũng mặt mày đỏ bừng. Thêm vài người nữa xin phép đi về.

Thùy Dương bắt đầu ngà ngà, nàng không nhảy nữa nhưng vẫn không thoát được ông Tào theo sát mình. Nàng chần chừ định rủ Thục Nhi đi toilet, nhưng cô bé cứ quấn lấy Rujah nhảy. Như đoán được ý nghĩ của nàng ông Tào nói nhỏ đề nghĩ dẫn đường nàng đi toilet. Mặt Thùy Dương đỏ bừng, gật nhẹ đầu.

Toilet nằm dưới Trệt thông qua hành lang thật lớn. Ông Tào tế nhị đứng lại chờ nàng cách cửa toilet một khoảng xa. Bên trong toilet thực sang trọng, từng đường nét rất tinh tế, chăm chút, các vật dụng cũng đầy đủ đến từng chút một, nước hoa loại nhỏ dành cho phụ nữ với hơn 30 thương hiệu nổi tiếng khác nhau, Thùy Dương không biết đánh gía cấp độ chu đáo của chủ nhân căn nhà như thế nào. Nếu xếp loại theo khách sạn thì chuẩn này phải đạt ngoài 7 sao. Nàng cũng tìm được hiệu nước hoa mình dùng, tranh thủ chăm sóc lại một chút mùi hương cơ thể mình.

Thùy Dương đi ra ngoài toilet, nàng không thấy ông Tào chờ mình, nàng tiếp tục đi dọc hành lang về chỗ hồ bơi, chợt nàng thấy một bóng người xa xa đứng nhìn ra vườn. Dáng người ông Tào đứng đó, hút thuốc thật cô đơn, ông đứng bần thần, mái tóc chấm bạc ánh lên dưới ánh đèn từ xa, nhìn ông như gìa hơn mười tuổi. Thùy Dương tới gần ông cũng không hay biết. Nàng lại bên ông, cũng đứng nhìn ra vườn ông không quay đầu qua, dường như ông đã nhận ra nàng.

Ông kể về cuộc đời mình, sự cố gắng học hành, thành đạt công danh, thất bại trong hôn nhân, thất bại về sức khỏe chăn gối, sự khinh khi của những người phụ nữ biết ông mắc chứng liệt dương, Thùy Dương không biết tại sao ông lại kể cho mình bao nhiêu chuyện đó, vì dù sao nàng cũng vừa nói chuyện với ông hai lần. Nhưng nàng hiểu tâm trạng ông bấy giờ, ông cần người lắng nghe mình, chỉ đứng im và lắng nghe. Khóe mắt rưng rưng, một giọt nước mắt không cầm được chảy dài xuống má ông, kéo theo nhiều giọt khác.

Thùy Dương bối rối, nàng lấy khăn giấy trong ví tay ra, chậm lên mặt ông. Tay ông đột nhiên đưa lên, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng. Thùy Dương vẫn để nguyên cho ông ta nắm tay mình. Ông ốp bàn tay nàng lên mặt, vuốt nó xuống má và hôn vào lòng bàn tay nàng. Thùy Dương không hiểu ông định làm gì, nhưng nàng không nỡ cắt ngang cảm xúc của ông ta.

– You’re the most beautiful woman, i’d ever met. I’m not really a man now, but I still wish to feel your body once, even it’d be my last wish.
Ông Tào nói thì thào trong lòng bàn tay nàng, nhưng Thùy Dương nghe rõ từng tiếng một.

Nàng bối rối, lời nói ông rất chân thành như một ông gìa trăn trối lời cuối cùng trước khi chết. Nàng không phải người tùy tiện, nhưng nàng càng không phải tuýp phụ nữ truyền thống. Vấn đề là Thùy Dương không hề có bất cứ cảm giác gì với ông, một lão gìa mà cả thiên hạ công nhận là liệt dương. Nàng nhìn lên, mắt ông ấy còn đỏ hoe, mắt ông ánh lên sự chờ mong, cầu khẩn. Bất chợt ông ta quỳ thẳng xuống, Thùy Dương nghe được cả tiếng khớp chân ông chạm mạnh xuống sàn. Nàng hoảng hốt, bước tới đưa tay đỡ ông. Hai cánh tay ông ôm chầm lấy ngang mông nàng, ông cọ mặt mình vào bụng nàng. Thùy Dương thở dài, đứng im cho ông Tào ôm như vậy.

Hai bàn tay ông Tào run rẩy, vuốt ve nhẹ nhàng hai mông Thùy Dương, mắt ông lim dim như hưởng thụ. Thùy Dương cứng đờ cả người, nàng không biết phải làm gì, đẩy ông ta ra, nàng không nỡ, tiếp tục thế này… Cảm giác nhột nhạt sau mông truyền đến, tay ông vuốt dọc kẽ mông nàng, lớp váy mỏng của nàng bị chèn vào giữa khe mông mặc quần dây của nàng. Bàn tay ông tiếp tục vuốt sâu xuống, chạm vào vùng thịt mềm mại mẫn cảm giữa hai chân Thùy Dương. Nàng rùng mình, hai tay nàng toan đẩy ông ta ra, nhưng nhìn ánh mắt rưng rưng cầu khẩn của ông, lòng nàng chùng xuống. Nàng biết nếu nàng không ngăn ông lại, nàng sẽ bị ông tiếp tục sàm sỡ nhiều hơn.

Nhưng người đàn ông này chỉ còn một nửa đàn ông, số phận ông thật bi đát, đàn bà khinh bỉ ông ta, ông ta chỉ mong muốn được vuốt ve mình, dù chỉ là mong muốn cuối cùng trong cuộc đời. Thùy Dương thở dài, hai tay nàng đặt trên vai ông buông lỏng, nàng nhắm hai mắt lại.

Bàn tay ông ta tiếp tục miết lên mép âm hộ Thùy Dương qua lớp váy, nó run rẩy khi thấy nơi đó của nàng đang nóng dần lên. Thùy Dương nắm chặt vai ông, miệng mím lại, nàng không muốn tiếng rên rỉ bật ra khỏi miệng mình. Nàng cảm nhận mặt ông Tào ngẩn lên, miệng ông ngậm nhẹ lấy bên dưới bầu vú không mặt nịt ngực của nàng, một bàn tay ông vuốt dọc thân sau của nàng, khẽ di chuyển ra phía trước, nhẹ nhàng đặt lên một bên vú mềm mại, dừng lại như chờ phản ứng. Thùy Dương vẫn im lặng, tim nàng đập nhanh hơn, ông Tào có thể cảm nhận nó truyền đến qua lòng bàn tay ông đặt trên ngực nàng.

Bàn tay ông vuốt ve nhẹ bên vú nàng, làn da màn thoáng nổi lên những hạt sần nhỏ, Thùy Dương nổi da gà. Tay ông kéo nhẹ một bên dây áo váy cho nó tuột qua vai nàng, một bên ngực tròn trĩnh của Thùy Dương phơi ra trước mắt ông. Ông sững sờ, hít thở nặng nề. Ngón tay ông run run, lột nhẹ miếng dán ngực ra, núm vú đỏ hồng Thùy Dương bung ra kiêu hãnh. Ông Tào nuốt nước miếng, ông cảm thấy nước miếng mình trào ra nhiều đến mức muốn dìm chết ông. Mắt ông không rời được bên ngực hoàn mỹ của nàng, miệng ông hé mở, lưỡi ông liếm một vòng xung quanh chiếc núm, ông cảm thấy nó run rẩy trong miệng mình.

Thùy Dương biết lúc này còn không ngăn ông lại, thì nàng không còn cơ hội nữa. Nhưng ông ta liệt dương mà, nàng chợt nhớ, Thùy Dương thoáng mừng rỡ, rồi hụt hẫng vì nàng ý thức được ông ta không có khả năng cưỡng đoạt mình.

Bàn tay kia của ông luồn vào dưới váy Thùy Dương, kéo chiếc quần lót nhỏ của nàng rơi xuống dưới chân. Bàn tay ông vuốt dọc giữa hai chân nàng hướng lên trên, đầu gối nàng run rẩy, chờ đợi. Ngón tay thô to của ông lách nhẹ vào giữa hai mép âm hộ ẩm ướt của Thùy Dương, nàng bật ta tiếng rên khẽ.

– Ưm…

Ngón tay đó đi nhẹ nhẹ vào trong, miết lên thành trên của âm hộ nàng, chân Thùy Dương cố tình mở rộng hơn. Nó kéo ra nhẹ nhàng, sũng nước âm dịch của nàng, lại chậm chậm đi vào. Thùy Dương nhắm chặt mắt lại, nàng đang dần chấp nhận việc nàng đang để một ông gìa thủ dâm cho mình.

Thùy Dương khẽ kéo bên dây áo còn lại, chiếc váy rơi xuống, Thùy Dương hoàn toàn khỏa thân trước ông Tào vẫn quỳ dưới chân nàng. Ông ôm chầm lấy nàng, miệng ông tham lam ngấu nghiến bộ ngực Thùy Dương, nước miếng ông không kiềm chế được chảy dài xuống bụng nàng. Hai tay nàng ôm lấy đầu ông, hai chân nàng đứng rộng ra để ngón tay ông xâm nhập âm hộ mình.
Ông Tào đặt Thùy Dương nằm xuống sàn, hơi lạnh của đá hoa cương làm nàng rùng mình. Miệng ông choàng lấy âm hộ của Thùy Dương, lưỡi ông quét sạch âm dịch nàng rỉ ra. Thùy Dương một tay đặt trên bàn tay ông đang bóp vú mình, một tay tự vuốt ve vú còn lại của mình.

– Ưm, ưm… – tiếng rên rỉ bị nén trong miệng của nàng, vang lên thật nhỏ.

Thùy Dương ngẩng đầu nhìn xuống, giữa hai chân nàng là một mái đầu bạc gần hết, đang lúc lắc, run run theo nhịp điệu của chiếc lưỡi bên dưới. Nàng lại nhắm mắt lại, như bao phụ nữ khác nàng rất thích đàn ông dùng miệng kích thích âm hộ mình, nhưng cá nhân nàng lại thích nhìn sự say mê của đàn ông khi rúc đầu vào hạ thể nàng. Thùy Dương rên siết, nàng muốn có một cái dương vật lấp đầy khoảng trống trong mình, nhưng mơ tưởng điều này với ông Tào là không tưởng.

Chợt ông Tào chồm lên, ôm hôn ngấu nghiến hai vú nàng, tay ông vò lấy hai bên, vung lên cho miệng mình lần lượt mút đều hai bên. Thùy Dương rên rĩ, một tay nàng phải đưa lên che miệng để tránh phát ra tiếng quá lớn đánh động người xung quanh.

Chợt nàng cảm nhận một vật ấm, cứng, rất to tách hai mép âm hộ mình, từ từ nông vào. Nàng há mốc miệng, vì kích thước của nó, đồng thời vì nhận ra đó là dương vật của ông Tào. Nhưng ông ta liệt dương mà. Dương vật của ông đi vào hết bên trong nàng, nàng cảm nhận âm hộ mình bị nông ra thật rộng.

Thùy Dương nhìn lên ông Tào, mắt ông áy náy.

– I didn’t lie to you. It’s my fist time being a man since last five year… Please let me make love to you. – ông cầu khẩn.

Nàng không biết nói gì, nàng nhắm mắt lại, bản thân nàng cũng không thích vật to lớn đó cứ nằm lì trong âm hộ mình mà không di chuyển gì hết. Ông Tào bắt đầu nhịp nhàng cho dương vật mình quen dần cảm giác mà đã rất lâu ông tưởng chừng đã quên. Hai chân Thùy Dương giang rộng ra, quặp lấy mông ông, nàng lắc đầu rên rỉ, bản thân nàng không tin được nàng đang làm tình với một ông gìa liệt dương, mà dương vật to lớn của ông làm nàng thích điên lên.

Ông Tào thở hổn hển, mặt ông đỏ bừng, 5 năm nay ông không gần đàn bà, vì không một người nào làm được dương vật ông cương cứng. Cho đến khi gặp Thùy Dương, lần đầu tiên được ôm nàng, cảm nhận bộ ngực êm ái của nàng tì vào ngực mình, dương vật ông như thức tỉnh. Ông đã mừng rỡ như điên, ông càng ham muốn người phụ nữ này hơn. Nhưng giờ phút này, ông mới hiểu mình đã già, ông không kiểm soát được bản thân mình nữa.

Ông Tào gầm lên, ông gục xuống người Thùy Dương. Thùy Dương thở dài, nàng vuốt tóc ông, nàng thông cảm cho ông. Một người đàn ông ở tuổi ông, liệt dương thời gian dài, được như thế là đã giỏi rồi.

Thùy Dương ngồi dậy mặc lại quần áo, quần lót nắm trong bàn tay. Nàng nhìn lại, ông Tào nhìn nàng với ánh mắt cảm kích chân thành. Thùy Dương mỉm cười không nói gì. Nàng đi dọc hành lang về phía nhà vệ sinh, nàng muốn rửa sạch tinh trùng đang nhơ nhớp giữa hai chân mình.
( Bạn đang đọc truyện Đưa lồn cho người khác thủ dâm , nguồn web TruyenSex.Tv )
Thùy Dương vừa đi vừa suy nghĩ đến việc mới xảy ra, may mắn là không ai thấy. Khi nàng vừa vào toilet, bất chợt đèn tắt ngóm, một bóng đen ôm chầm lấy nàng từ phía sau, tay hắn vòng qua chụp kín miệng nàng. Cửa toilet tự động đóng lại, hoàn toàn tối đen, Thùy Dương vũng vẫy giữ dội nhưng nàng không làm được gì với hai cánh tay khỏe mạnh của kẻ này. Hắn giật xé đứt dây váy nàng, tuột xuống chân. Nàng bị đè nghiến lên bàn nước rửa tay, hai chân đạp ngược lung tung ra phía sau, nhưng chỉ trúng được chân gã vài lần. Hắn đè người lên lưng nàng, hai tay vòng xuống bóp nắn thô bạo hai vú nàng, Thùy Dương đau đớn hét lên, tiếng hét của nàng vang vọng trong phòng vệ sinh.

Hắn giật mình đưa tay bụm chặt miệng nàng lại, tay kia hắn lấy dương vật vội vàng tìm kiếm âm hộ nàng. Thùy Dương quyết không để hắn toại nguyện, nàng lách mông sang một bên, cảm nhận đầu dương vật hắn cứng ngắt đâm vào bên mông mình. Miệng nàng mở ra, cắn nghiến vào lòng bàn tay hắn, hắn đau đớn giật tay ra, nàng lấy hết sức mình hét lên một tiếng nữa. Tiếng vang ong ong cả phòng vệ sinh. Hắn hốt hoảng buông lỏng nàng chạy mất ra ngoài. Hắn vừa khuất bóng không bao lâu đèn phòng vệ sinh vụt sáng, Rujah, Thục Nhi, ông Rai- Chủ tịch và vài người nữa lao vào. Mọi người hốt hoảng khi thấy Thùy Dương váy áo bị kéo rách một bên, tay nàng che hờ bầu ngực của mình, mặt nàng xanh mét.

– Chị có sao không ? Có chuyện gì vậy ? – Thục Nhi hốt hoảng chạy đến lấy tay kéo dây áo lên cho nàng.

– Chị.. Chị không có gì. Chị bị trơn té, đèn lại tắt nên.. Chị muốn về. – Thùy Dương chợt thay đổi sự việc xảy ra.

Thục Nhi quay sang giải thích cho mọi người biết, ai cũng thở phào nhẹ nhõm.

Về đến khách sạn, đồng hồ vừa điểm 10h00 tối. Lên đến phòng, khóa chặt cửa lại, Thùy Dương đã quyết định phải kể mọi chuyện cho Thục Nhi biết. Thục Nhi sững sờ lắng nghe câu chuyện tưởng như chỉ có trong phim.

Thùy Dương muốn hủy chuyến đi, về Việt Nam ngay, càng sớm càng tốt. Thục Nhi hoàn toàn ủng hộ nàng, hai cô gái thống nhất với nhau mọi việc cần làm.

Thục Nhi thu dọn vali cho cả hai người, còn Thùy Dương gọi ra sân bay đổi chuyến bay. Họ thật may mắn, chuyến bay cuối cùng trong ngày về Tp.HCM là 11h30. Hai nàng còn 90 phút để chuẩn bị mọi thứ và đến sân bay.

Hai cô gái lặng lẽ kéo vali xuống sảnh tiếp tân. Sảnh rộng thênh thang chỉ có ba người khách check in muộn. Thùy Dương cố nặn ra vẻ mặt tươi tỉnh, nàng yêu cầu trả phòng. Anh nhân viên quầy tiếp tân thoáng ngạc nhiên, vì theo lịch hai nàng sẽ check out ngày mai để đi Pattaya, hai nàng sẽ ở tại một Dương nhánh của chính khách sạn này tại Pattaya.

Anh ta lịch sự hỏi hai nàng muốn cancel booking phòng tại thành phố biển Pattaya không, Thùy Dương khôn khéo nói rằng vẫn giữ booking, hai nàng đi bằng xe của bạn lên đó.

Khi hai nàng vừa đi ra, anh tiếp tân thoáng chần chừ, anh nhấc điện thoại gọi cho số công ty đã đặt booking cho Thùy Dương và Thục Nhi.

Thùy Dương và Thục Nhi nhảy lên chiếc taxi đầu tiên bắt được, yêu cầu ra thẳng sân bay. Khi xe chạy được 5 phút, hai nàng mới thả lỏng đôi chút, Thục Nhi mệt mỏi vì party cả đêm, nàng tựa vào vai Thùy Dương ngủ ngon lành. Thùy Dương vẫn lo lắng không ngủ được, linh tính báo cho nàng biết mọi việc không đơn giản như vậy. Nhìn Thục Nhi ngủ vô tư cô bé nhỏ bên mình, nàng thầm cảm ơn, có Thục Nhi bên cạnh trong những giờ phút này nàng cảm thấy an tâm hơn. Nhưng nàng cũng ý thức rằng mình phải cứng rắn hơn để có thể che chở cho Thục Nhi.

Xe taxi chạy khá nhanh, Thùy Dương cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu, nàng cố chống lại cơn buồn ngủ nhưng thật khó. Xe đi vào đường cao tốc ra sân bay, Thùy Dương yên tâm nhắm mắt lại định bụng chỉ chợp mắt một chút, nhưng nàng ngủ thật. Đột nhiên chiếc xe hãm tốc độ nhanh, tấp vào lề. Thùy Dương bừng tỉnh, nàng thấy ánh đèn đỏ chớp lóe lên bên mắt mình, một chiếc xe cảnh sát ép sát chiếc taxi của mình. Nàng nheo mắt nghi ngờ, tay lay người Thục Nhi dậy.

Hai tên cảnh sát mặc đồng phục đen ôm sát người bước xuống, súng đeo bên hông, tay cầm dùi cui cao su tiến đến bên xe. Tài xế taxi run rẩy, ấp úng hỏi chuyện bằng tiếng Thái, hai gã lạnh lùng xem giấy tờ của tài xế taxi, rồi ném trả lại. Hai tên đi ra sau xe, dùng dùi cui gõ lên cửa kính xe, yêu cầu kéo kính xuống.

– Your passport. – Giọng hắn nói ngắn gọn, cứng ngắt.

Thùy Dương và Thục Nhi rút passport ra, tay cầm run run, đưa qua khung cửa xe. Hắn giựt lấy một cánh thô bạo khỏi tay nàng, lật ra, liếc nhìn hình bên trong và nhìn gương mặt hai người như so sánh. Hắn cầm passport hai người nhét vào túi áo trước ngực trước bốn mắt ngạc nhiên mở tròn của hai nàng.

Hai gã mở bung cửa xe, nắm tay Thùy Dương và Thục Nhi thô bạo lôi ra khỏi xe, trong tiếng la hét của hai cô xen lẫn tiếng Anh và tiếng Việt.

– What’re you doing? Take your hand off me.- Thùy Dương cố gắng vùng tay nói.
– Buông tôi ra, tôi làm gì hả? – tiếng Thục Nhi vang lên oai oái trong đêm.

Hai tên không nói không rằng đẩy hai nàng xoay người úp mặt lên thùng xe, chạm khá mạnh làm mặt hai nàng nhăn nhúm lại vì đau. Tay hai nàng bị bẻ quặt ra sau, hai chiếc còng tay lạnh ngắt tra vào bóp chặt lại, Thùy Dương vùng vẫy nàng uất ức, nước mắt rưng rưng, nghẹn ngào không nói được ra lời, chưa bao giờ nàng tưởng tượng được mình bị đối xử tệ bạc như vậy.

Hai nàng bị đè cứng trên thùng xe, chân bị hai tên cảnh sát mang giầy bốt thô bạo đá mở toạc ra, tay hai gã vuốt dọc hai bên sườn, nắn bóp xung quanh ngoài ngực áo, vòng xuống vuốt ngang quanh eo, vuốt dọc xuống đùi, rồi vuốt dọc lên hai chân. Thùy Dương hiểu hai gã đang lục soát cơ thể mình, nhưng hai nàng có thể có gì giấu trong người mà lục soát chứ, vũ khí, ma túy. Bàn tay hai gã dừng lại, mò mẫm dưới váy giữa hai chân của hai nàng, Thùy Dương cắn răng chịu đựng, Thục Nhi chửi bới lung tung bằng tiếng Việt. Thùy Dương cảm nhận được ngón tay đang luồn qua mép quần lót mình, miết lên giữa hai mép âm hộ. Nàng cảm thấy thật nhục nhã, mình bị còng tay, chổng mông giữa highway, mặc cho tên cảnh sát khốn nạn sàm sỡ mình. Nàng quá uất ức, cơ thể nàng run rẩy, Thùy Dương bật khóc.

Tên kia nói gì đó bằng tiếng Thái, tên này lầm bầm khó chịu, hắn ráng chà hai ngón tay lên cửa mình nóng ấm của Thùy Dương lần nữa, rồi nuối tiếc rút tay ra, để nguyên quần lót nàng lệch hẳn sang một bên bẹn.

Hai nàng bị đẩy vào xe cảnh sát, hành lý cũng quăng vào cốp xe. Xe lao đi trong bóng đêm, mang theo Thùy Dương và Thục Nhi, đi về hướng Pattaya.

Xe đi gần hai tiếng đồng hồ, Thùy Dương và Thục Nhi vẫn bị còng tay, hai nàng nằm dựa vào nhau, cánh tay tê rần không còn cảm giác.

– Làm sao bây giờ chị? – Thục Nhi nói thì thào.
– Em hỏi lần thứ mấy rồi hả? Chị đã nói là chị không biết mà! – Thùy Dương bực tức nói.
Một tiếng đồng hồ, nàng không nghĩ ra được điều gì, ngoại trừ nghe Thục Nhi nhai đi nhai lại một câu đó. Thùy Dương biết kẻ đứng sau vụ này là ai, chỉ có ông ta mới có quyền lực sai bảo cảnh sát, ông Chủ tịch của chính công ty nàng đang làm việc. Lúc này Thùy Dương mới hối hận không gọi điện kể chuyện này cho Thế Toàn trước khi rời khách sạn. Nhưng ở đời đâu có chữ nếu hay nút Crtl + Z trên máy tính, Thùy Dương phải dựa vào khả năng của mình để thoát ra khỏi hoàn cảnh này. Thùy Dương có tự tin mình có thể làm được, như hoàn cảnh nguy hiểm tại Cần Thơ trước đây nàng có thể tự vượt qua. Nhưng đây là xứ người, tiền bạc giấy tờ của hai người bị bọn chúng giữ hết. Hai nàng có thể cầu cứu Đại sứ quán Việt Nam tại Bangkok, nhưng ít nhất phải thoát được những tên này và đến được đó.

Nàng biết đây là hoàn cảnh khó khăn gấp trăm lần những tình huống mình phải đối phó trước đây.

Thùy Dương nhìn ra đường, nàng thấy bảng hướng dẫn giao thông ghi Pattaya 30km, bọn chúng đưa hai nàng đi hết hành trình mà mình định bỏ lỡ. Thục Nhi mệt mỏi ngủ vùi trong lòng nàng, Thùy Dương cúi người đè lên vai Thục Nhi cho đỡ mỏi.

Một giờ đồng hồ sau, chiếc xe rẽ vào một căn biệt thự bên bờ biển. Vừa nhìn cánh cổng, Thùy Dương đã khẳng định chắc chắn nhân vật chủ mưu là ông Rai, cánh cổng này giống cánh cổng biệt thự gần như hoàn toàn. Cánh cổng có thể chịu lực ủi của một chiếc xe tăng, bức tường dày 5 tấc có hứng lực công phá của B40. Chỉ có những người tiền núi mới làm những chuyện như thế.

Chiếc xe chạy thẳng vào trong, dừng trước bậc thềm đá bóng loáng của căn biệt thự. Một người đàn ông tóc bạc trắng da mặt hồng hào chạy ra, mở cửa sau xe. Ông nhìn hai người tù binh tóc tai rũ rượi, tay còng sau lưng, mặt ông đỏ bừng, răng nghiến lại, hét lên.

Hai gã cảnh sát hớt hải chạy lại trước mặt ông, cũng nhìn vào xe xem có chuyện gì, thấy hai cô gái vẫn y nguyên, cả hai thở phào.

– Chát, chát, chát…

Ông gìa tóc bạc lấy hết sức bình sinh tát thẳng tay vào mặt hai tên cảnh sát, hai gã mặt đỏ bừng, chỉ dám gồng người lên hứng chịu cơn tức giận của ông, không hề tránh né. Ông tát đến mức một trong hai gã chảy máu mũi ròng ròng, nhưng vẫn không dám đưa tay lên lau. Ông thở hồn hộc như đã hết sức, ông nói một tràn tiếng Thái, chỉ vào hai cô gái. Hai gã kia tức khắc lao vào xe, tháo khóa còng cho Thùy Dương và Thục Nhi, bế hai nàng ra ngoài xe, đặt xuống bậc thềm. Thùy Dương và Thục Nhi xoa nắn cổ tay đã bị sưng tấy đỏ lên, hai cánh tay lưu thông máu chảy đều, cảm giác bứt rứt ngứa ngứa trong mạch máu thật là khó chịu. Hai gã cảnh sát vác hành lý hai nàng đặt xuống chân ông già, đưa ông giấy tờ của hai nàng, ông phất tay, hai gã mừng rỡ như được ân xá, chui ngay vào xe chạy như ma đuổi.

– I’m very sorry for their behaviour. It was a misunderstanding.- Ông gìa đến trước hai nàng xin lỗi, cúi người thập sâu.

– Okie, so can we go now? – Thùy Dương nói, mắt nhìn chằm chằm chỗ cộm lên trên túi áo ông ta, nơi ông ta nhét passport hai người.

– Not quite yet, please be patient for one day, my boss’s coming and sure he’ll take you to the airport. – ông ta từ chối khéo léo.

Thùy Dương thở dài, ít ra hai người không bị ngược đãi như đi với hai gã kia, dù đang bị giam lỏng nơi này.

Hai người hầu nữ đi lại xách hành lý cho Thùy Dương và Thục Nhi. Hai nàng đi theo họ trên một dãy hành lang dài, chạy dọc bờ biển. Giữa căn phòng là chiếc giường King size, có thể nằm 6 người thoải mái, trong phòng vật dụng đều đầy đủ, nhưng điện thoại không có. Hai nàng mệt mỏi nằm lăn ra, quần áo cũng không thay, ngủ vùi.

Thùy Dương và Thục Nhi ngâm mình trong bồn tắm, nước nóng làm hai nàng cảm thấy thư giãn. Căn phòng này có một buồng vệ sinh, toilet thì có vách che ngắn, còn bồn tắm thì rất rộng, không che chắn gì. Thậm chí cửa sổ cũng trong suốt, nhìn qua dãy hành lang, ra tới biển. Thùy Dương để ý phục vụ các phòng này đều là phụ nữ, không thấy một gã đàn ông, nàng cảm thấy mình như đang trong thẩm cung của một vị vua.

Thùy Dương nhìn ra, bãi biển rì rào ở đây thật trong như Bình Ba vậy, nhưng được chăm chút tốt hơn, với những hàng dừa dài, thân nghiêng rũ tàu lá sát đất, bãi cát trắng mênh mông, một chiếc dù trắng bay phất phới với hai chiếc ghế dựa dài. Thùy Dương thầm cảm thán, nếu không bị uy hiếp, thì nàng quả thật thích nơi này.

– Bây giờ…- Thục Nhi vừa cất giọng hỏi, thì gặp ngay bàn tay Thùy Dương đưa lên ngăn lại.

– Không hỏi nữa. Chị cũng không biết. – Thùy Dương vẫn không mở mắt ra.

Thục Nhi thấp thỏm, nàng không biết tại sao mình lại ỷ lại vào Thùy Dương nhiều vậy, nhưng ngoài cách này, nàng không biết làm gì hơn.

– Bây giờ như thế này. Dù có chuyện gì xảy ra, em không được tách ra khỏi chị. Phần ứng phó em phải theo chị. – Thùy Dương nhìn Thục Nhi nói.

Thục Nhi gật đầu lia lịa.

Cánh cửa bật mở, hai cô hầu nữ đi vào, cầm trên tay hai chiếc áo choàng tắm, họ đứng hầu ngay sau lưng hai nàng. Thùy Dương và Thục Nhi đứng lên, thân thể hai nàng bóng loáng nước, hai cô hầu bước đến cẩn thận lấy khăn lau khô người cho hai nàng và khoác áo choàng tắm vào cho họ.

Thùy Dương và Thục Nhi được đưa đến một căn phòng rộng, bên cạnh phòng khách. Bên trong là căn phòng rộng lớn với nhiều cây xanh, phía trên là giếng trời rót ánh nắng xuống tắm sáng cả căn phòng. Giữa phòng có một chiếc bàn trắng, hình chữ nhật, một người đàn ông mặc áo choàng tắm ngồi đó như cố tình chờ hai nàng. Thùy Dương từ xa đã nhận ra ông Rai, nàng hít một hơi sâu, bàn tay khẽ nắm lấy tay Thục Nhi ra hiệu cho nàng bình tĩnh. Thùy Dương bước tới dẫn trước nửa bước, miệng mỉm cười nhẹ nhàng tự nhiên.

– Mr.Rai, what a supprise you brought for us! – Thùy Dương nói giọng mỉa mai.

– No problem. There are lots more, waiting for you. – Ông Rai mỉm cười, mắt ông lóe sáng.

Thùy Dương hơi rùng mình, thầm đoán ông còn kế hoạch gì với mình.

Ông Rai mời hai nàng ngồi ăn sáng, bữa ăn rất ngon. Thục Nhi không nói gì như đã định trước. Thùy Dương và ông Rai chỉ nói chuyện như thăm dò nhau, không hề đề cập đến việc tại nhà ông, cũng như việc hai nàng bị ép buộc đến đây.

– You have more patient than I expected. I believe you have many questions for me.- Ông Rai mỉm cười nhìn nàng tán thưởng.

– Ok… I love beaches. Can we take a swim after this? – Thùy Dương hỏi.

Mắt ông Rai thoáng ngạc nhiên, ông rất bất ngờ trước đề nghị của nàng.

– Of course, as you wish. But I have to send the guard with you, for your own safety. I hope you understand. – giọng ông Rai hơi trầm xuống.

– Ok. Done. – Thùy Dương nói.

Nàng đứng lên, gần như cùng lúc Thục Nhi đứng lên theo nàng. Trước ánh mắt ngạc nhiên của ông Rai, Thùy Dương mở dây đai áo choàng, buông nó rơi xuống ngay tại bàn ăn. Thục Nhi thoáng ngần ngừ, cũng làm theo. Ông Rai mắt như tóe lửa, cổ họng ông khô khốc, ông không muốn mình thất thố nhưng không thể dứt mắt ra khỏi thân thể không mảnh vải che thân của Thùy Dương. Nàng quá đẹp. Thục Nhi cũng là phụ nữ có thân hình đẹp, nhưng đứng kế Thùy Dương nàng bị tước hết hào quang vốn có. Ông Rai thở mạnh, ông đã thấy thân hình nàng đêm qua, nhưng dưới ánh đèn mờ ảo, ông không thể đánh gía hết vưu vật hoàn mỹ này. Hai tay ông nắm chặt thành ghế để ngăn mình đứng dậy lao vào nàng, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh toát.

Loading...

Tags: , , , ,

Quảng cáo
truyen
TruyenChat.com
Web site truyện kiếm hiệp, tiên hiệp dành cho điện thoại di động.

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống
truyen

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 7: Cu Dũng
Top 9: Cô giáo Mai
Top 18: Tiểu Mai
Top 24: Gái một con
Top 37: Cô giáo Thu
Top 42: Diễm
Top 45: Vụng trộm
Top 46: Dì Ba
Top 47: Tội lỗi
Top 50: Tru Tiên