Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Đụ 2 em cùng lúc

Đụ 2 em cùng lúc

Bạn đang đọc phần 5 của truyện sex Ký ức ngày xưa

Anh !

Hãy cho em gọi từ thân thiết đó thêm một lần nữa.

Cảm ơn cuộc đời đã mang anh đến bên em, từ lần chết hụt, từ những thế võ thuật, từ những đồng tiền, từ tấm lòng của anh dành cho em. Giá như anh đừng như thế, tim em sẽ không thế này…

Anh quá tốt với em, anh hy sinh tất cả mọi thứ cho em, anh đã mất quá nhiều, máu của anh cũng đã đổ vì em, ruột gan anh đứt từng đoạn cũng vì em, em làm sao để ở bên anh được đây …

Em biết, em biết nếu em ra đi, anh sẽ buồn nhiều lắm, nhưng rồi cũng sẽ qua thôi anh nhé, em sẽ cố gắng để làm lại cuộc đời, cố gắng trở thành người tốt trong xã hội, chỉ là em không thể mang lại điều tốt cho anh, không thể mang lại cho anh sự trong trắng, không thể… nhiều thứ lắm anh à !

Em biết ! Sau khi đọc lá thư này anh sẽ buồn lắm, em biết anh sẽ không chấp nhận thế này đâu. Nhưng, em xin anh, em xin anh, hãy cho phép em ra đi, hãy cho phép một người khác, một người yêu anh hơn, trong trắng hơn, có thể mang lại cho anh nhiều thứ hơn ngồi ở vị trí đó. Em là người không xứng đáng.

Nếu anh hận em thì đừng bao giờ tha thứ cho em anh nhé, em sẽ chấp nhận điều đó, nếu sau này có ai có thể yêu thương em để em có thể gửi tấm thân dơ nhớp này, em sẽ kể về anh con em nghe, cháu em nghe, em sẽ dạy dỗ tất cả con cháu để được như anh, một người…….

Anh đừng tìm em nhé, em sẽ ở đâu đó trong cuộc đời này để quan sát anh, dõi theo anh, em sẽ ra đi, em sẽ ra đi khi anh có hạnh phúc mới, một hạnh phúc vẹn toàn…. Khi đó em sẽ mãi ra đi, mãi xa anh…

Anh hãy cho bé Thu một cơ hội, đó là người con gái tốt, yêu anh, và trong trắng….

Gửi anh những lời của người con gái từng là của anh, sau này không ở bên anh, nhưng em mãi là của anh… Em yêu anh nhiều hơn những gì em muốn nói.

Vĩnh biệt anh !

Tôi vẫn đi làm, nhận xong công việc, tôi thực hiện công việc bằng tất cả những khả năng của mình, cố gắng dùng công việc để không nghĩ tới điều đã xảy ra.

Điện thoại tôi rung lên…

– Alo, em nghe đây anh

– Chú mày đang ở đâu ?

– Dạ ! em đang ở phòng SV.

– Chú lên phòng anh, anh muốn nói chuyện…

Là anh P.

Gõ cửa, bước vào phòng, anh P ngồi đó, nhìn tôi, suy nghĩ gì đó….

– Chú và Trâm có chuyện gì ?

Tôi giật thót mình, ngay cả ngày tôi còn chưa mở miệng nói chuyện với ai ngoài lý do công việc.. sao anh P lại biết ???

– D..ạ…

– Chú cứ nói, hãy coi anh như người trong nhà..

– Trâm để lại cho em lá thư.. rồi ra đi bỏ em … rồi..

Mắt tôi đỏ hoe như muốn khóc sau câu nói này.

– Ừ ! Trâm đã nói với anh.

– Trâm, tôi nhảy dậy khỏi ghế, lao đến bàn anh P.

– Ừ, sáng nay, rất sớm, Trâm đến nhà anh, bấm chuông cửa, xin gặp riêng anh. Trâm nói với anh, Trâm sẽ cố gắng làm lụng để trả số tiền mà anh đã cho chú vay, em tôi nói hãy đối xử tốt với chú mày….

– Trâm… – Tôi chẳng biết phải nói gì ?

Ngồi thịch xuống ghế, suy nghĩ ….. rồi tôi đứng dậy.

– Anh P về chuyện tiền bạc, em không thay đổi chủ kiến, em sẽ vẫn trả đều cho anh theo thỏa thuận, còn chuyện của Trâm nếu có gặp, anh từ chối nhận giúp em. Anh giúp em nhé ?

– À.. ừ, chuyện này thì không có gì.

– Vậy em xin phép.

– Ừ.

Anh P nhìn tôi quay lưng ra khỏi phòng, lòng cũng chùng lại, đến là lạ, cái thằng sao nhiều sóng gió thế.

Ngày hôm sau ! Tôi gửi lên phòng Nhân sự một đơn xin… tôi muốn ra làm việc tại chi nhánh ngoài Hà Nội.

Đơn xin của tôi được duyệt và rất hoan nghênh, chi nhánh mới không có nhiều kỹ thuật viên lành nghề và thạo việc, tôi ra đó cũng là cơ hội để training nhiều thứ cho các nhân viên tại chi nhánh.

Như đã định, tôi lại bay ra Hà Nội sau khi gói gém tất cả đồ đạc, không từ biệt ai, đặc biệt là Thu, em đang đi công tác nên không biết chuyện của tôi….

Chi nhanh của tôi nằm trên đường Kim Ngưu, gần khi chợ Mơ. Tôi thuê một phòng trọ trong dãy nhà trọ cũng trên đường Kim Ngưu, cách chi nhánh 15 phút đi bộ. Hàng ngày tôi thường uống CF tại một quán trên đường Thanh Nhàn, ngồi trong góc, cà phê đen, không đường….

Sự bỡ ngỡ dường như không có, chi nhánh từ ngày thành lập, một tay tôi kiến thiết và chỉ đạo lắp đặt, các anh em nhân viên rất hồ hởi với tôi. Tuy vậy, tôi lại quay lại nếp sống cũ, vẫn bất cần đời…. chẳng nói chuyện với một ai ngoài lý do công việc, chẳng đi đâu với ai, không tham gia tụ tập, nhậu nhẹt, tôi tự nhốt bản thân mình với những bản báo cáo, những chi tiết dự kiến….

Tôi không mở lòng cho bất kỳ cô gái nào khác, tôi không quan tâm đến đàn bà….

Một ngày nào đó vào 2 tháng sau, một ngày, tôi đang làm việc tại phòng SV của chi nhánh, Thu đến tìm tôi…

Đi bộ cùng nhau về nhà trọ, vẫn im lặng, bước vào phòng, Thu chạy đến ôm tôi, ôm từ phía sau, Thu khóc rất nhiều, tôi đứng đó, vẫn vậy, lạnh lùng… Một lúc sau, Thu đã nín khóc, tôi lấy tay gỡ 2 tay của Thu ra, đi vào phòng tắm….

Bước trở ra, thu ngồi đó, nhìn tôi đầy đau khổ, Thu lại khóc, hai hàng nước mắt chảy dài…

– Chị Trâm, 2 tháng trước có điện cho em khi em đi công tác dưới Cần Thơ, chị dặn dò em rất nhiều… dặn dò mọi thứ… Em đã thu xếp công việc để trở về.. nhưng không kịp.

– Ừ, chỉ có thế… – Tôi không nói gì thêm nữa

– Anh… – Anh sao thế này ?

– Anh làm sao, đây chẳng phải vẫn là anh sao? Em lạ lắm sao ? Nếu nhận lầm người thì em về đi, anh chỉ muốn ngủ.

Thu há hốc miệng, nhìn tôi, lại khóc….. Thu thương tôi quá, vết thương của tôi tưởng đã lên da non, thế nhưng lại bục ra rộng hơn lần trước…. Thu chẳng biết nên làm gì vào lúc này.

– E..m… nghỉ phép ra đây, em chưa thuê được nơi để ở… em chỉ ở được 4 ngày….

– Ừ !

– Anh… đừng đối xử với em như thế được không ?

Tôi bất dậy, ánh mắt đỏ ngầu… nói dứt khát

– Đi… đi… ra ngay.

Thu sững sờ nhìn tôi…

– Nhanh đi, đừng để tôi phải nói lại.

Thu chỉ khóc, không nói được gì, lủi thủi ôm giỏ sách và giỏ đồ đi ra khỏi phòng tôi… tôi đóng cửa lại rất mạnh, lăn ra giường… không thể ngủ được…

Không gian yên ắng, đã 2 tiếng trôi qua, tôi vẫn nghe tiếng em khóc bên ngoài…

2h sáng, tiếng khóc đã không còn, tôi nghĩ em đã đi khỏi.. chắc vậy.. rồi chợt không an tâm… tôi đứng dậy, khẽ mở cửa….

Em ngồi trước cửa phòng tôi, ôm giỏ đồ, giỏ xách ngồi đó dựa vào tường mà ngủ… chắc em đã quá mệt với chặng đường dài, lại khóc nữa ….

Tim tôi chợt thắt lai, nhói lên… máu như không còn chảy qua tim tôi nữa.

Cúi xuống, bế em lên, một cách nhẹ nhàng, vào trong phòng, đặt em xuống giường, em chỉ khẽ cựa quậy, nói mớ gì đó.

– Anh… đừ.ng… đừng vậy mà….huuu, đừng bỏ rơi em anh nhé

Đôi mắt em lại chảy xuống hai hàng lệ, mặt đau thương…. Chợt tôi cảm thấy miệng mình đắng….

Ngồi đó, vẫn không ngủ, lâu lâu tôi lại nhìn em nằm trên giường… rồi lại nhìn trần nhà, tôi chẳng biết tôi đang suy nghĩ gì ?

Sáng tôi chợt tỉnh giấc, vẫn ngồi đó, nhưng tôi đã được phủ lên một tấm chăn, đùi phải của tôi, đầu của em đang nằm đó, ngủ rất yên bình.

Cuốn chăn lại, tôi lại bế em lên, đặt lên giường rồi tôi đi vào nhà tắm. Khi quay ra, em đã tỉnh… em nhìn tôi không nói gì, tôi cũng vậy, chuẩn bị bộ đồ, tôi mặc rồi chuẩn bị đi làm…

– Em cứ ở đây cho đến khi hết phép…

Tôi chỉ nói thế rồi bước ra khỏi phòng, em không kịp trả lời tôi

Tôi đến chỗ làm, gọi điện cho văn phòng đại diện của VN Airline đặt cho em 1 vé thương nhân…

Buổi trưa, tôi đi bộ về phòng trọ, định ghé sang chỗ Cô Tư vẫn bán cơm cho tôi hàng ngày, nhưng lại thôi, đi về thẳng về phòng.

Tôi nghe mùi thức ăn thơm ngát bay ra từ phòng tôi, em đang làm thức ăn, là những món tôi thích…

Tôi vào phòng, cởi quần áo và tắm… tôi trở ra, em đã ngồi đó, đợi tôi như một người vợ ngoan…

– Anh… anh.. ăn cơm với em nhé, đừng để em…

– Ừ ! – Tôi ngồi xuống, nhận bát cơm và ăn từ tốn

Em gắp cho tôi nhiều thứ, tôi cũng không từ chối, chỉ không nói gì, vẫn cắm đầu ăn…

Đưa cho em phiếu đặt vé tôi đã đặt.

– Em về bằng VN Airline cho tốt, Jetstar dịch vụ không tốt cho lắm.

Em nhìn tôi, ngạc nhiên rồi đưa tay nhận lấy chiếc vé. Em cảm thấy hạnh phúc..

– Sau này, nếu không có gì cần thiết, anh…. anh không muốn gặp em…

Em nhìn tôi, lại khóc, hai hàng nước mắt lại rơi trên đùi. Tôi đẩy mâm cơm sang một bên, đưa tay lau nước mắt cho em. Điểm yếu của tôi vẫn là vậy… sợ nước mắt và tiếng khóc của đàn bà.

– Quên anh đi, anh không thể mang lại hạnh phúc cho em đâu.

– Không… em không thể.

– Nếu em cứ cố ở bên anh, người đau khổ chắc chắn là em.

– Em biết, chị đã đi, anh sẽ rất buồn, nhưng em sẽ không bỏ anh lúc này, và sau này cũng thế….

Tôi không nói nữa, đứng lên, lại mặc đồ và đi bộ lên chi nhánh…

Đang ngồi làm việc, tôi nghe 2 người trực bàn tán…

– Mày có biết gì không?

– Gì mày ?

– Tao nghe nói con Thu là trưởng phòng kinh doanh phía Nam đó, tôi ra đây du lịch, hôm qua tao có thấy tôi đi vào công ty, đẹp ra phết mày ạ…

– Có đến thế không, tao thấy gái Bắc đẹp hơn ngoài đấy nhiều

– Đẹp thì làm lồn gì? Có tán được đâu, tán gái miền Nam cho dễ.

– Ha..a.. mày uống thuốc ngu à, gái trong ấy khó tán lắm bố ạ !

– Nhìn con Thu ấy, chịch được một cái đã phải biết mày nhẩy.

– Thôi bố, mộng du ít thôi.

Tôi khó chịu, đánh tiếng:

– Hai anh nên tập trung vào công việc, những chuyện như vừa rồi sẽ làm sao nhãng công việc…

– V..â..ng…

Tôi cũng không đuổi cùng giết tận.

– Ừ ! Tôi về trước, có việc gì thì điện cho tôi, số hotline có trên List diện thoại

– Vâng.

Trở về phòng, em ngồi đó, đang nhắn tin cho ai đó…

Tôi thay đồ, tắm bước ra và nói với em

– Em thay đồ đi, anh đưa em đi đâu đó chơi, không lại bảo anh bạc đãi

– Vâng.

Thu hớn hở chạy đi lục Vali, kiếm được chiếc đầm, rồi tung tăng đi vào nhà tắm, tôi nhìn em, chẳng nói…

Gọi taxi, tôi đưa em đi uống CF ở một quán trên đường Lý Quốc Sư, tôi thích không gian ở đây, êm đềm, nhẹ nhàng và đầy riêng tư.

Ngồi uống trà, tôi chẳng nói gì, chỉ nhìn ca sĩ hát trên sân khấu…

Bỗng tôi đứng dậy, đến nói nhỏ gì đó với MC, em nhìn tôi chẳng hiểu… tôi lại quay về ngồi chỗ cũ, vẫn im lặng….

– Sau đây, một tiết mục khá đặc biệt trong đêm ngày hôm nay, anh H sẽ hát một bài hát tặng cho chị Thu, mời anh H bước lên sân khấu ạ !

Quán này độc tấu nhạc sống, không lời, em dịu….

Tôi mượn cây ghi ta thùng của nhạc công, khoác dây qua vai, điều chỉnh micro đúng tầm miêng và bắt đầu intro…

Em ngồi đó, đầy ngạc nhiên, đầy thích thú…. Đây là lần đầu tiên em được tặng bài hát, cũng là lần đầu tiên em biết tôi biết hát, biết đàn….

Em đang lung tung suy nghĩ, câu hát của tôi lôi em về thực tại, sau đó lại đưa em phiêu bồng trong cung nhạc

Hạt bụi nào, hóa kiếp thân tôi

Để một mai tôi về làm cát bụi…

Ôi cát bụi phận này…….

……………………………

……………………………

Cho trăm năm vào chết một ngày….

Giọng của tôi buồn, ca rất trầm, êm ắng, tôi đã khóc khi ca đến đoạn cuối…

Bước xuống trong tiếng reo hò, chẳng biết là họ đang khen hay chửi tôi nữa, nhưng em đã khóc, nhìn tôi, em lại khóc… góc ngồi riêng tư cho mỗi bàn khiến em không bị ai phát giác điều đó.

Trở về, em cũng trầm tư hơn, tôi cũng vậy….

Tôi chủ động lấy mùng mền ngủ bên dưới, để lại cho em chiếc giường. Em vệ sinh cá nhân xong, cũng tắt đèn và căn phòng lại chìm vào bóng tối.

Chẳng biết mấy giờ… một vòng tay, ôm qua eo tôi… phòng vẫn tối…

Tôi tỉnh giấc, em đang ôm tôi, từ phía sau…. Đang tính ngồi dậy, em ôm tôi mạnh hơn, em nói như khóc với tôi…

– Anh đ..ừn..g bỏ. .r..ơ..i e..m., được khô…ng anh ? Em xin anh !

Tôi lại thả mình xuống, quay mặt lại với em, hôn lên trán em, tôi khẽ thì thầm.

– Anh không biết, anh không mang lại được điều gì cho người mình yêu đâu, em đừng ngốc thế. Ngoài kia, có biết bao nhiêu người, có thể họ sẽ yêu thương em hơn anh. Hãy quên anh đi

Tôi định ngồi dậy, em lại ôm lấy tôi, khóc nức nở…

– Em không cần… em không cần…. em chỉ muốn… được bên anh…

– Em…. – Tôi nghẹn lại.

Em đưa tay lên cổ tôi, kéo đầu tôi xuống, tôi gỡ tay em ra :

– Đừng, bây giờ anh không được… anh không thể…. Em đã hứa với anh mà.. đừng làm vậy lúc này với anh, anh… anh không biết mình sẽ thế nào cả…

Em càng ôm tôi hơn, em nhất quyết phải kéo tôi lại phía mình cho bằng được, em đè lên tôi, đưa môi chạm môi tôi, tôi không cố khép miệng, cũng không hợp tác với em.

Bỗng miệng tôi mặn đắng, nước mắt em rơi trên mặt tôi, rơi xuống môi tôi… tôi khựng lại, tích tắc tôi ôm lấy em, ôm chặt đến nỗi em không còn hôn tôi được nữa.. tôi đứng dậy, bế em lên giường, đặt em xuống

– Ngủ đi em, hãy để chuyện này cho lần khác, hãy để anh đến với em bằng con tim, đừng để anh gượng ép với em, anh không đành lòng, đừng cãi anh nhé, ngủ đi

Em im lặng rồi

– Vâ…ng.

Tôi đi về chỗ của tôi, lại ngồi đó…. Đôi lúc ra ngoài châm điếu thuốc… ngồi nhìn sao trời… chỉ là một màu đen tuyệt vọng, tôi thẫn thờ…… bất cần.

Ngày ra sân bay, tôi mượn xe, tận tay đưa em ra Nội Bài, nhìn em đi vào cổng ra máy bay, thẫn thờ ngồi ở cổng tầng 1.

Tôi đứng dậy, nhắm mắt một lát rồi quay đầu trở ra, chỉ là mắt tôi vẫn chưa mở, tay chân thì đã xong động tác xoay và bước được 1 bước…

– A…. oh my god…. What the ….?
( A…. lạy chúa….. cái quái… ? )

Người phụ nữ đó dừng lại không nói nữa, nhìn tôi….. một cú đụng đầu ngoạn mục, tôi cảm tưởng trán tôi đã nổi u lên rồi. Lập tức đứng dậy, đỡ người phụ nữ đang nằm kềnh lên vali đồ… tôi ái ngại.

– Oh ! I am sorry ! I am thinking about a few things, so….
( Ồ, xin lỗi, tôi đang suy nghĩ vài thứ, cho nên… )

– I would like to help you !
( Để tôi giúp cô. )

Rồi tôi đỡ người con gái nước ngoài đứng dậy, lấy tay phủi vết dơ sau lưng, nói là vết dơ bởi vì cái đầm cô ta đang mặc là đầm trắng, tôi không có ý gì, cũng không nghĩ gì, chỉ là phủi bụi, nguyên khoảng lưng cho đến mông đều thế…. tôi cứ say sưa xin lỗi và phủi dần xuống….

Cho đến khi tay tôi cảm nhận được cặp mông đầy đặn kia, như sực tỉnh, tôi run bắn người, đình chỉ động tác… lui ra xa, nhặt vali hành lý lên cho cô gái, tôi cúi mặt nói thêm lần nữa…

– I am so sorry about last action. I am….
( Tôi rất xin lỗi về hành động vửa rồi, tôi… )

Cô gái cười phá lên, rồi nhìn tôi…

– I feel you very interesting. Your English skills are very good. How long have you study ?
( Tôi thấy anh rất thú vị. Kỹ năng tiếng anh của anh cũng khá đấy, anh học được bao lâu ? )

Tôi gãi đầu, rồi mỉm cười

– Some year….
( Chỉ vài năm …. )

– Do you know, touching women butt is impolite actions. ?
( Anh có biết, sờ mông một người phụ nữ là hành động bất lịch sự ? )

– I…i know ! but sorry, Meanwhile, I am not thinking about it. Sorry
( Tôi biết, nhưng.. xin lỗi, lúc đó thực sự tôi không nghĩ gì cả, xin lỗi. )

Tôi đỏ mặt, cúi gầm xuống

– Just this once !
( Chỉ 1 lần thôi nhé! )

Cô gái lườm tôi, nhìn vẻ mặt rất tươi tắn…

– I just travel to Ha Noi first time, can you guide me about it ?
( Đây là lần đầu tôi du lịch đến Hà Nội, anh làm hướng dẫn viên cho tôi nhé ? )

Tôi thoáng lưỡng lự.

– Yep ! I can, have you order Hotel ?
( Vâng, cô đã đặt phòng ở đâu ? )

– I . .. I am not !
( Tôi…. tôi chưa ! )

Cô gái bẽn lẽn nhìn tôi…

– What ? do you travel to foreign country and you don’t order Hotel ?
( Cái gì? Cô đi du lịch nước ngoài và không thèm đặt phòng trước ?

Cô gái bẽn lẽn nhìn tôi, đỏ mặt gật đầu, tôi cười lớn một chút, như không làm khó cô gái thêm nữa, tôi cầm lấy vali và nói:

– Come with me !
( Đi nào. )

Tôi đi ra cổng, lúc này xe buýt của một hãng sân bay dừng trước cồng, tôi đi lách ra trước, cô gái thì dừng lại nhường đường cho đoàn người ùa vào, lúc bước ra… không thấy tôi đâu cả, cô gái nhìn quanh rồi tự dưng lại khóc… khóc ngon lành…

Tôi cầm 2 lon Pepsi đi lại, thấy cô gái đứng khóc, tôi nhanh chân tiến lại, vỗ vai từ sau lưng và hỏi.

– What’s going on ? are you crying ?
(Có chuyện gì thế? Cô đang khóc đấy à?)

Tôi vồ vập hỏi, tôi tưởng đã xảy ra chuyện gì…

– I … I …, cô gái lúng túng
( Tôi… tôi… )

– Oh ! I understand, just sure, I’m here.
( Ồ ! tôi hiểu rồi, yên tâm đi, tôi đây mà. )

Tôi nói rồi nằm tay cô gái đi ra bãi xe. Cô gái cũng không có hành động nào ngăn cản hành động của tôi.

Chạy chiếc xe tới chỗ cô gái, tôi hỏi

– Can you go on this motorcycle ?
( Cô đi xe mô tô được chứ ? )

– But… Cô gái lưỡng lự
( Nhưng… )

Ra là cô nàng đang mặc đầm.

– Oh ! if you don’t want, I will call a taxi for you ! ok ?
( Ồ, nếu không tiện, tôi sẽ gọi taxi cho cô, được không ? )

– No… no, i…i… cô gái vẫn lưỡng lự
( Không..không .. tôi… )

Tôi cười phá lên, tôi nhìn cô gái, cô gái lại càng bẽn lẽn hơn….

– In Viet Nam , you can sitting on one side
( Ở Việt Nam, cô có thể ngồi một bên mà… )

– One side ?
( Một bên á? )

– Ha..a. Yep ! tôi lại cười lớn …
( Ha..a vâng… )

Cô gái kiễng chân, ghé mông lên yên xe, túm lấy đám đầm bên dưới, chụm chân lại, ngồi rất buồn cười.

– You can lean my back ! if not you will fall on the road !
Trans : Dựa vào lưng tôi nếu không cô sẽ té đấy

Cô gái tựa vai phải vào lưng tôi, hai tay chụm phía trước đùi, tôi bỗng cười phá lên

– And embrace my hip ! ha…ha…
( Và ôm eo tôi nữa ! ha..a.. )

Cô gái này làm cho tôi cảm thấy trống trải đầu óc, thông thường con gái nước ngoài sẽ sành sõi hơn con gái ở Việt Nam đó là những gì tôi đã biết.

Cô gái nhảy xuống, nhìn tôi hầm hầm, tôi cũng dừng lại, không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn cô nàng. Suy nghĩ gì đó, cô nàng lại leo lên xe, vòng tay qua eo tôi, ôm chặt cứng, dựa sát mông và ngực phải vào lưng tôi. Mềm nhưng nhọn hoắt, tôi rùng mình…. Bất ngờ nữa.

Bắt đầu đề máy và chạy xe về Hà Nội, trên đường tôi và cô gái nói rất nhiều chuyện, bắt đầu từ việc hỏi tên nhau, tên cô nàng là Elizabeth Smith.

Những ngày sau đó, tôi nghiễm nhiên trở thành hướng dẫn viên du lịch của cô gái nước ngoài này, tôi thuê cho em một phòng tại nhà nghỉ trên đường Kim Ngưu.

Tôi đưa em đi thăm lăng bác, kể cho em nghe về bác Hồ, em cũng đã đọc qua sách vở…

Thấm thoát mà hơn một tháng trôi qua, 1 tuần nữa em phải trở về nước. Ngày cuối cùng, hôm sau em phải ra sân bay để về nước, em nói với tôi nhiều điều, hí hửng về Việt Nam, chụp nhiều kiểu ảnh với tôi…

2h sáng, em đi bộ sang phòng tôi, gọi cửa

– Hey ! are you there ?
( Anh có đó không ? )

Tôi tỉnh giấc, lui cui mò dậy

– Yeah ! I am here, wait a moment
( Có, anh đây, đợi chút )

Tôi vội đi tìm đồ để mặc, thường ở phòng tôi ngủ chỉ với mỗi cái quần con.

Mở cửa, em bước vào, ngồi lên giường của tôi, rồi nói chuyện. Em cảm thấy náo nức cho ngày mai, buồn vì sắp xa tôi, em nói em sẽ nhớ tôi rất nhiều…

Tôi ngồi dưới nền, nói chuyện với em, 4h sáng, em mệt rồi lăn ra giường ngủ.

Sáng sau khi tắm xong, tôi gọi em dậy để chuẩn bị ăn sáng và quay lại trả phòng nghỉ cho em. Em nằm đó, hình như đang mơ gì đó.. nói ú ớ mấy câu tôi không nghe được rõ, tôi đi đến, lay vai em.

Bỗng nhiên em choàng dậy, ôm lấy cổ tôi, ghì tôi xuống, tôi mất đà ngã cùng em ra giường, nhanh chóng tôi lại ngồi dậy nhìn em, em cũng nhìn tôi

– I w…a..nt….
( Em… muốn )

– No, I can’t… tôi chỉ trả lời như thế…
( Đừng, anh không thể… )

Rồi đứng dậy, nói em tắm rửa và chở em đi ăn một tại một quán Phở nổi tiếng trên đường Lý Thường Kiệt.

Đưa em ra sân bay, đứng ở cửa vào, em nhìn tôi, tôi cũng vậy, không nói.

Em bỗng nhiên khóc, không lớn, chỉ chảy nước mắt, lại ôm tôi

– I will miss you !, do not know when we can meet again.
( Em sẽ nhớ anh nhiều ! không biết khi nào chúng ta mới được gặp lại. )

Tôi không nói gì, chỉ để đặt hờ tay lên lưng em, vỗ nhẹ.

Em kéo đầu tôi xuống, hôn tôi giữa mọi người, thật nồng cháy, cách hôn của em cũng điệu nghệ, điệu nghệ cực kỳ.

Tôi tách em ra khi có thông báo vào cổng kiểm tra, nhìn em đi vào, lòng tôi lại trĩu nặng….

Trở về, lại quay về công việc, lại quay về với tính cách cũ, tôi hăng say làm việc. Trâm có gọi điện hỏi han vài lần.

Công việc cứ thế trôi qua, mọi thứ ở Hà Nội thật êm đềm. Mùa lạnh lại ùa về Thủ đô, mọi người đều thay nhau mua sắm quần áo để ủ ấm cơ thể. Trời đất thật ảm đạm.

Chiều nay, tôi đi bộ từ công ty về chỗ trọ, đến Thanh Nhàn, nơi cây cầu giao qua sông để quay đầu, một cô bé, tôi nghĩ là vậy, đi chiếc xe máy mới cứng, cáu cạnh, đang chạy ngược chiều đường để qua cây cầu kia.

Chẳng biết là do cái gì, mà thực sự đến giờ tôi cũng chẳng biết vì sao, vừa qua khỏi ngã tư, tôi thấy cô bé lao xe bên phải đường (đi ngược chiều) chạy rất nhanh để tránh cơn mưa.

Một chiếc xe khách đi thẳng từ Lạc Trung đâm qua bên này, bác tài xế chạy nhanh lắm, trời mưa.. vắng….

Lúc cô bé tiếp giáp nhã tư, là lúc chiếc xe khách trờ tới, cô bé chạy nhanh, không cua gấp để né được, tình huống xảy ra nhanh, nghe diễn tả thì chậm chạp lắm.

Tôi dự cảm có gì đó không tốt, hét lo lên.

– Cẩn thận !

Quẳng cây dù, tôi chạy về phía cô bé đang lao xe ra, cô bé đang đứng giữa tầm xe khách, chiếc xe khách thắng gấp, bánh đã dừng nhưng vẫn trượt trên mặt tôn của cầu, lao vút đến cô bé.

Tôi chạy đến, nắm lấy eo của cô bé, giật thật mạnh, hạ chân sau, quăng cô bé ra sau, lưng tôi đang hướng về chiếc xe đang lao tới.

Tôi thấy mình bay ra một đoạn.. bóng tối.

Người ta tìm không ra điện thoại của tôi, tôi không có, hay ai đã lấy.. chẳng biết, người ta lấy ví tôi… lục lọi cũng không thấy có….

Một người đàn ông, cầm ví tôi, rút tấm hình Trâm từ ví tôi ra, lật mặt sau, chữ ký của em và số điện thoại…

2 tháng sau… tôi tỉnh dậy, mơ hồ lắm… tôi chẳng biết gì cả… sao tôi ở đây ?
Ngoài cửa, người nào đó, cảm giác thân thuộc lắm mà tôi không nhớ nổi…. suốt thời gian ở bênh viện, có đến hai người, cứ thay phiên chăm sóc tôi, đôi lúc là cả hai.

Có ông trung niên, và một bà nữa, theo hai cô gái kia nói, đó là cha mẹ tôi… sao tôi không nhớ ? Tôi không nhớ gì cả, nhìn họ và hai cô gái kia, xa lạ lắm.

– Tôi muốn đi ra ngoài, cô… cô.. có thể đỡ tôi dậy giúp. – Tôi nói với Trâm.

(Đoạn này tác giả bị mất trí nhớ, còn chưa biết 2 cô em kia là ai, sau này nhớ lại mới biết rõ là đang nói với người nào… Ông nội tác giả này viết truyện cứ như trong mấy phim Hàn ấy, hơi tí là mất trí nhớ… Hahaha)

Cô ta chạy lại, khoác cánh tay tôi qua vai. Rồi đỡ tôi xuống dưới khuôn viên bệnh viện…

Ngồi trên hàng ghế đá, nhìn người ta chạy ra chạy vô, người khám bệnh, xe cứu thương, tự nhiên tôi cảm thấy lợm người.

Bác sĩ chẩn đoán, tôi có máu bầm tụ trong não, chèn ép một số dây thần kinh nên gây ra việc mất trí nhớ, ông nhắc nhở thêm, có thể trước đó tôi đã có tai nạn gì đó, sọ não vẫn còn vết nứt, nên lần này bị nghiêm trọng như vậy.

Ông ta nói cách tốt nhất là nên để nó tự tan. Nếu 6 tháng sau không có thay đổi người ta sẽ mổ để lấy máu tụ đó ra. Việc mổ phải để mô sọ cấu thành lại mới thực hiện được

Bác sĩ khuyên nên để tôi sống ở những nơi tôi đã sống, với người tôi đã gặp như thế sẽ dễ dàng hơn để phục hồi trí nhớ.

Trong lúc tôi ở bệnh viện, còn có một người đàn ông khác, dẫn theo một cô bé… đến thăm tôi… tôi cũng chẳng biết là ai.

Chi phí viện phí được người đàn ông đó thanh toán….

Sau khi xuất viện, tôi cũng chẳng biết mình là ai…. tôi được ông bà kia, 2 người con gái đó đưa trở về Sài Gòn.

Tôi ở lại trong căn nhà trọ của cô gái tên Trâm, cô gái tên Thu cũng đến chơi với tôi hàng ngày.

Hàng ngày, ngoài việc đi ra, đi vào thì tôi chẳng nghĩ được tôi phải làm gì?

– Anh H vào ăn cơm nè ! Trâm gọi tôi

– Tôi xin lỗi ! – Tôi nói

Trâm ngạc nhiên ?

– Sao anh lại xin lỗi em ?

– Tôi… tôi chẳng nhớ được cô là ai… thật ngại quá, cứ ở thế này tôi thấy không ổn…, tôi có thể ở chỗ khác được ko ?

Tôi cứ như đứa trẻ đang hỏi người lớn việc gì đó.

– Anh không muốn ở chung với em sao ? – Trâm đỏ mắt

– Không phải, chỉ là tôi thấy ngại, nam nữ mà, sống chung thế này…

– Anh ngốc ạ, anh còn hơn là người chồng của em nữa. Anh không cần ngại gì cả khi ở với em, nhé ?

– Vâng nếu cô nói thế.

Rồi cứ thế, tôi đã ở phòng trọ của Trâm được 3 tháng, mọi chuyện vẫn chẳng có gì, tôi ngủ dưới nền, Trâm đã mua cho tôi đầy đủ. Nhiều đêm em xuống nằm chung với tôi, tôi đẩy em ra, nhất quyết không chịu….

Một đêm của tháng thứ tư, tôi như mơ thấy gì đó, trong mơ tôi ú ớ… nói vô nghĩa… khóc….
Trâm ngồi nhìn tôi, hàng lệ của Trâm đã chảy, khi thấy vẻ mặt đau khổ của tôi. Em ôm lưng tôi, khóc thật nhiều.

Tôi mở mắt, tôi biết ai đang ôm tôi, 3 tháng qua đã không biết bao nhiêu lần tôi xua đuổi cái người con gái kia, cứ muốn xáp lại tôi, yêu thương tôi…. tôi sợ, tôi sợ tôi sẽ làm gì đó có lỗi, tôi còn không biết mình là ai ?

Cầm lấy tay em, tôi gỡ ra và định đứng dậy làm như mọi lần, em ôm chặt lấy tôi, không cho tôi gỡ tay ra… tôi cũng dừng lại. Em nhổm lên, lăn ra trước mặt tôi, vẫn ôm tôi, nhìn tôi…. Rồi em nhắm mắt lại, hếch cằm lên.

Tuy là tình trạng này, nhưng bản năng của đàn ông, khi người phụ nữ như thế, tự động tôi hiểu em muốn gì ???

Tôi chủ động, đưa môi tới, chạm lấy môi em, như có luồng điện, tôi cảm giác quen quá… tôi đưa lưỡi vào miệng em. Tay tôi cũng hoạt động bên dưới, khu đồi núi, khu rừng rậm.. em cũng hưởng ứng..

– Ư… ư…. Em … yêu anh.

Tôi không điệu nghệ như mọi lần, chỉ hôn môi rồi thôi, em chủ động tuột xuống dưới, nắm lấy thằng nhỏ, miệng em lại hoạt động, tay tôi vẫn sờ bóp khu đồi núi, như đứa trẻ con mới thấy lần đầu vậy.

Tôi nằm dưới, em ngồi lên trên, hạ từ từ xuống, em nhún nhảy trên người tôi, tôi cảm thấy tức tức.. có cảm giác gi đó ùa đến… tôi nhịp từ dưới lên, thật nhanh, nhanh hết sức, rồi gồng mình bắn ra thứ tinh túy của tôi… đầu óc tôi mụ đi, đau khủng khiếp….

Tôi tỉnh dậy, nhìn thấy em, em đang nấu cơm cho tôi…, tôi ngồi đó, mặt trầm xuống…. chỉ nhìn em mà thôi.

Từ lúc quan hệ đó, tôi không nói chuyện với em như mọi ngày nữa, cũng không hỏi này hỏi kia em nữa…

Em cam chịu, cứ thế…. Còn 1 tuần nữa bắt đầu vào ca mổ, em gọi cho Thu. Em thuê cho tôi căn phòng khác ở Tân Phú, em chuyển đồ đạc của tôi qua đó, em trả phòng. Xong đâu đó, em gọi Thu đến.

Ngồi với nhau, em dặn dò.

– Thu, chị đã nói với em rồi đấy. Bây giờ vết thương đã đỡ, chị cũng cố gắng giúp ảnh nhưng ko được. Mai chị chuyển đi chỗ khác để sau này ảnh khỏi mất công tìm chị. Hôm nay, ảnh sẽ ở đây, về sau em cố gắng chăm sóc cho ảnh. Thật tốt, được không em ?

Thu nhìn tôi rồi nhìn Trâm.

– E…mm không được đâu chị ơi, Thu khóc.

– Với ảnh… chị là tất cả, em xin chị, đừng đối xử với ảnh như vậy nữa… ảnh đã rất đau khổ khi ở Hà Nội. Ảnh như thế này… cũng vì thế…. Huuu

Thu nói tiếp.

– Em biết, em yêu ảnh thật nhiều, nhưng em không thế chỗ của chị được, hình bóng của chị quá lớn… chị à, hãy để em ra đi, chị hãy ở lại với ảnh, em không đành lòng nhìn ảnh thế này nữa….

Thu khóc to hơn.

Trâm cũng khóc….. cả hai người ngồi nói chuyện, khóc với nhau, chẳng ai để ý trong căn phòng đó, có 1 người nữa cũng đã khóc…

Trâm đứng dậy, nhìn Thu rồi nói.

– Thôi chị không đôi co với em nữa, chị đi đây, việc của em, em cố gắng sắp xếp.

Trâm quay lưng, xách túi hành lý, bước ra cửa. Chưa ra khỏi cửa, bỗng tôi đứng dậy. Nhìn thẳng vào Trâm rồi hét lên

– Cô cứ thế này mãi sao, cô muốn bỏ tôi sao? Được, cô đi đi, ngày này năm sau hãy về nhà tôi, thắp cho tôi nén nhang. Tôi đã mệt mỏi rồi, tôi không chịu đựng được nữa, sao lần này ông trời không cho tôi chết luôn… sống mà để làm gì ?

Cả hai người con gái, người phía trước, người phía sau, ôm lấy tôi, khóc…. tôi gục xuống, không nói gì cả… đứng lên, tôi bước ra khỏi cửa. Trâm chạy theo tôi, ôm lấy tôi.

– E…m…

Tôi lạnh lùng

– Cô đi đi, cô đi như cô đã làm ấy, trái tim tôi giờ chỉ còn là miếng thịt, tôi không có máu chảy vào từ lâu rồi. Tôi đã sống đủ lâu, đã nếm đủ đắng cay rồi, giờ chỉ cần thấy cô không sao, tôi đã an tâm rồi.

Tôi bước đi, Trâm đứng như trời trồng… Trâm trở thành pho tượng…

Tôi đứng trên cầu Sài Gòn, xuống bến xe buýt từ dưới chân cầu, tôi đi bộ lên giữa cầu. Nhìn xuống mọi thứ thật tối tăm, dòng sông oằn mình chảy, những dòng chảy tối tăm. Em đã muốn bỏ tôi mà đi một lần nữa… em đã không cần tôi nữa…

Noki “chuông” của tôi rung lên.

– Anh… h…uuu.. anh .. ở.. đâu, đừng làm em sợ ?

Trâm nói và khóc qua điện thoại.

– Quên tôi đi, đêm nay tôi sẽ là cát bụi, trở về làm cát bụi… kiếp này tôi đã trả xong nợ kiếp trước cho cô, mong là cô trân trọng những gì mình có…, nếu có thể sau này hãy qua chơi với cha mẹ tôi, hãy nói với họ, tôi là tội đồ, là đứa con bất hiếu, kiếp sau tôi sẽ là trâu ngựa để trả lại cho họ.

Tôi nói tiếp, bên kia chỉ là tiếng khóc

– Cô hãy sống cho tốt, tôi hy vọng không có tôi cô sẽ không còn bận tâm gì nữa, hãy sống cuộc sống của mình, cô đã mạnh mẽ hơn rồi… vĩnh biệt

Tôi định cúp điện thoại, Trâm gào lên trong điện thoại

– Anh… anh ơi ! Em biết lỗi … rồi. Em biết lỗi rồi… không có anh, em sống làm sao đây ? huuu. Đừng bỏ em…. anh ơi !

tôi cúp điện thoại, rồi đứng đó…

Điện thoại lại reo lên, tôi lưỡng lự… rồi lại bắt máy..

– Anh ơi… Huuu… – Thu khóc thét lên qua điện thoại…

Thu lại nói tiếp.

– Chị Trâm, chị Trâm cắt tay rồi… chị ấy tự tử rồi… anh ơi. …huuu

Tôi tắt điện thoại, chạy như điên xuống chân cầu, tôi thấy ông xe ôm… Tôi thở không ra hơi….

Ngồi cạnh Trâm ở chợ Rẫy, cầm cánh tay em, tôi hối hận quá… hối hận…., cầm cánh tay băng bó chằng chịt, tôi chảy dài hai hàng nước mắt…

Em mở mắt, nhìn tôi…. tôi nhìn em …

– Chúng ta đổi chỗ rồi….tôi mỉm cười với em….

Em ra viện, với những vết thương còn chưa lên da non, sau khi truyền máu sức khỏe em đã tốt hơn.

Em lại về ở chung với tôi, em chưa nói với tôi câu nào, kể từ hôm đó…

Để em nằm lên giường, tôi sốt sắng đi giặt khăn, đưa cho em lau mặt. Em nhìn tôi, nước mắt lại rơi…

Hàng ngày, mỗi buổi sáng, đều chính tay tôi, thay băng, vệ sinh vết thương và quấn băng lại cho em. Mỗi lần như thế, em chỉ khóc… em chỉ nhìn tôi, em vẫn chưa nói với tôi gì cả…

Như mọi ngày, tôi lại vệ sinh vết thương cho em, tôi nhẹ nhàng hết mức có thể để em không bị đau. Em nhìn tôi lại tiếp tục khóc… tôi giật mình khi em bỗng nhiên nói chuyện với tôi.

– E..m…

Em lại khóc.

– Em .. xin lỗi anh !

Tôi ôm em vào lòng..

– Không cần nữa, em đừng nói gì cả.. cứ ở bên anh là được.

Em lại khóc càng to hơn,

– Em đã làm khổ anh nhiều quá,

Tôi lấy tay đưa lên má em, vuốt những giọt nước mắt.

– Ừ! Em đã làm khổ anh nhiều.

Dừng lại một chút, tôi lại nói.

– Sau này, em còn muốn xa anh không ?

– E..m !

– Sao nào ?

– Em cảm thấy, làm như vậy, anh thiệt thòi nhiều quá.. em.. em không mang đến được điều gì cho anh cả…

– Em ngốc quá, tâm hồn và thứ điều khiển cơ thể, sao em cứ mang chuyện đó ra để nói với anh, em trong mắt anh đâu có dơ bẩn gì ? Em còn tinh khiết hơn nhiều người, thậm chí tinh khiết nhất. Nếu lúc đó, anh giành giật lấy em chỉ để giữ cái không đáng giá đó, rồi mẹ em mất đi, em mang tội bất hiếu… anh thế nào để giữ được em ?. Nếu có trách, chỉ trách anh vô dụng, không thể làm gì lúc đó mà thôi. Em cao quý còn không hết sao lại đổ tội lỗi lên đầu em ?

Dừng lại tôi lại nói

– Lần trước, em làm cho anh rất buồn, anh tỏ hết tấm lòng mình với em, vậy mà em vẫn vậy, em từ chối tấm lòng của anh, anh còn tưởng em có người khác không còn muốn ở bên anh nữa…..

– Không ! không… cả đời này, em sẽ không có ai khác… em yêu anh !

– Em phải hứa với anh, từ nay, đừng làm vậy với anh nữa… được không ?

– Vâng !

– Không tin, lần trước em cũng vậy mà đi, không tin, không tin …. tôi lắc đầu

– Không, lần này là thật, lần này là thật, xa nhau rồi em mới biết, không có anh, em không còn là em nữa.

– Ừ ! Anh tin em lần nữa vậy

– Thôi anh đói rồi đây, em làm gì cho anh ăn nhé, làm bữa ăn như hôm em ra đi ấy, rất ngon, ăn xong rồi em đi nữa không ?

– Đánh chết anh… còn chọc em.

Bỗng em dừng đánh tôi, em ngồi im và nói với tôi

– Em có chuyện muốn nói với anh

– Ừ ! anh nghe

– Nhưng….

– Sao ?

– Anh đợi một chút.

Em chạy ra ngoài, sau đó đi vào

– Anh chờ chút nhé !

Tôi chẳng hiểu ra làm sao cả.

Nửa tiếng sau, Thu cũng đến, vali, đồ đạc lỉnh kỉnh… Nhìn cả 2 đang bưng đồ đạc vào phòng, tôi chẳng hiểu thế nào cả.

– Anh còn đứng đó, cái đồ vô vụng anh.aa…a cái vali nặng quá

Trâm hét lên với tôi, sực tỉnh tôi chạy ra, khiêng cái vali vào phòng, rồi tôi nhìn cả hai, chẳng hiểu.

Trâm ngồi xuống, rót nước cho cả ba rồi nói

– Em và Thu đã nói chuyện với nhau lúc ở Bệnh Viện

– Ừ ! Tôi lắng nghe

– Từ nay Thu sẽ ở đây, e..m.. và Thu sẽ đều là Vợ của anh, tuy nhiên, trên giấy tờ sau này, Thu sẽ là vợ chính thức của anh….

Trâm nói xong, mím môi ngồi đó.

Tôi hết sức bất ngờ, rồi quay sang hỏi Thu.

– E..m thì sao? Em chấp nhận như thế ư?

Thu bẽn lẽn.

– Vâ..ng

Tôi tát cả hai người, mỗi người một cái tát, tôi tức giận cực độ. Sau đó tôi nói với từng người, bắt đầu từ Thu

– Thu, em có biết làm như thế là em ngu ngốc không, em lấy cái cơ sở nào để đến cùng anh đây ? Trâm có thể nhường nhịn em vì hoàn cảnh của cô ấy, nhưng nếu anh chấp nhận như thế, anh coi Trâm là gì ? Coi em là gì ?

Dừng lại rồi tôi lại nói:

– Cuộc sống của em vẫn còn toàn vẹn lắm, em yêu anh có thể chỉ do sự thương hại anh, hoàn cảnh của anh, có thể như vậy, anh chưa bao giờ tỏ thái độ chấp nhận em, thậm chí còn ngược lại, hắt hủi em. Em đến với một người như thế, em có hạnh phúc sao ?

Tôi lại nói

– Em và Trâm đã nghĩ kỹ càng chưa ? Nếu em làm vợ chính thức của anh trên giấy tờ, vậy con của Trâm và anh sẽ đặt họ theo ai, lấy họ mẹ, để đi học người ta hắt hủi là con hoang sao, sau này lỡ anh có thành tài, có gia sản, đến lúc nhắm mắt con cái sẽ thế nào, hai em sẽ thế nào, giành giật nhau à, hai em tính tới đó chưa ?

Lại tiếp:

– Anh không mong mình hai tay hai vành khuyên, anh đã nói với em lần trước, nếu anh không thể giải tỏa được mình thì anh sẽ không đến với em.. không được.. em hiểu anh không ?

Quay sang Trâm, tôi lại nói.

– Còn em, anh đã xem em là vợ anh từ lâu, nếu có kết hôn kể cả hình thức hay thủ tục anh vẫn sẽ chọn em, anh nói rồi, 8 năm trước anh đã chọn và mãi vẫn thế. Anh biết câu nói này sẽ tổn thương đến Thu, nhưng anh phải nói.

Tôi nói tiếp

– Em đứng ở cương vị của mình, em có bao giờ nghĩ cho Thu chưa ? Nếu sau này anh hoặc cô ấy hối hận thì phải thế nào, sự trong trắng đối với em rất quan trọng, lúc đó ai sẽ đến với cô ấy đây ?

Tôi im lặng rồi nói.

– Giờ phút này, anh sẽ nói rõ với cả em và Thu, anh đã lựa chọn và anh không thay đổi, nếu anh thay đổi được ở giờ phút này, vài năm sau, hay sau này anh sẽ thay đổi vì một ai đó, quan trọng hơn anh không làm điều đó với Thu được, với Thu anh có cả lòng tôn trọng với tình yêu cô ấy dành cho anh, nhưng để có tình yêu nồng thắm thì anh chưa làm được.

– Nếu lời nói này tổn thương đến Thu, vậy em yên tâm, anh sẽ không chọn cả hai, bất kể ai trong hai em… anh sẽ ra đi…

Thu khóc nấc lên trước những câu nói của tôi. Trâm cũng thế, hai người ôm lấy nhau, khóc nấc lên…
Tôi đứng dậy đi ra cửa, quay đầu lại tôi nói:

– Đêm nay hai em cứ suy nghĩ với nhau, anh ra ngoài một chút rồi sẽ về, không cần lo lắng cho anh.

Tôi bâng quơ đi ra, đi bộ hồi lâu, tôi đứng trước cổng trường Cao Đẳng CNTT trên đường Trịnh Đình Thảo, ngồi ở quán CF sinh viên, bỗng tôi nhớ thời gian đầu tiên tôi và Trâm cùng là sinh viên… thời gian ấy vui vẻ biết mấy, tôi không phải suy nghĩ nhiều như hôm nay.

Lại đi bộ trở về phòng, tôi mở cửa bước vào, trước mắt tôi là hai thiên thần, đang ôm lấy nhau ngủ trên giường, chắc khóc mệt rồi… cũng khuya rồi…

Tôi lui cui, lấy đồ đạc xuống góc phòng, trải cái chiếu, tôi nằm xuống đầy suy tư….

Nửa đêm, tôi đang say ngủ, bỗng phát hiện cậu nhỏ bị ai đó lôi ra.. tôi phân vân đang định vùng dậy… thì mới phát hiện, tôi đã bị khóa Akadoc, thế khóa của Thái Cực, nếu đã nằm vào thế bị động của thế khóa này thì khó có thể vùng dậy, cho dù có học quyền pháp Chính Tông đi chăng nữa.

Bất lực tôi nói.

– Trâm, em muốn làm gì đây ?

– Anh ăn hiếp hai tụi em, đêm nay em và Thu sẽ làm cho anh khô cạn mà chết… hiii

Chưa kịp nói thêm, thằng nhỏ bị nắm lấy, đưa vào nơi nào đó ấm lắm, khẽ bị cọ đau, đó là miệng, miệng của Thu.

– A…a.. Thu em…em… không được vậy đâu…a..a…

Sau mỗi câu nói của tôi, Thu lại càng tăng nhanh tốc độ, tôi cứng đờ cả người, cơ thể và thằng nhỏ, cả cảm giác cũng phản bội tôi, dào dạt đến, dâng trào, lại như lần trước, Thu nuốt gọn không để lại manh giáp nào.

Trâm nằm dưới, thò tay điểm lên huyệt Trung Phủ, Bễ Quan, thò tay xuống dưới hai hòn bi của tôi, điểm lên Huyệt Hội Âm, huyệt Hội Âm là huyệt kích thích tiềm năng tình dục. Các huyệt khác là để làm giảm lực tay và chân của tôi.

Tôi như đờ đi cảm giác ào ạt về còn hơn lúc nãy, Trâm thả lỏng tôi ra không còn khóa nữa, tay chân tôi gần như vô lực nằm đó, lại là Trâm, tiến đến khu chữ V dùng tay lay động anh lính ra trận, lại một đợt kích thích bằng miệng nữa.

Tôi nằm đó chịu trận…

– Ư… ư.. anh chết mất, tha cho anh … a…a… Ưm

Thu lúc này leo lên lấp đầy miệng tôi bằng khu rừng rậm, Thu quỳ trên mặt tôi, hướng khu rừng rậm đến miệng tôi…. Bản năng thúc đẩy, tôi không còn tự chủ được từ khi Hội Âm bị điểm nữa, nâng đầu lên tôi đưa lưỡi rà lên hạt đậu thần rồi chui vào hang.

Lúc này cả phòng toàn tiếng rên rỉ đầy nhục dục…, Trâm đã ngồi lên hông tôi, để thằng lính đáng chết kia chui vào hang và lại chui ra theo nhịp nâng của em.

Trâm vặn vẹo như muốn giết chết tôi bằng cảm giác đó, nàng nâng lên xuống liên tục, hơi thở mệt nhọc hơn

– Hộc… hộc… cho chết anh…. Chết anh….

Rồi Trâm tăng cao nhịp độ, cong người lại:

– Á..á…..a… em…. Em…. Em ra…….a……

Tôi hết chịu nổi, cảm giác tràn về ghê quá, tay chân tôi vô lực, tôi oằn mình lên, phóng thêm một đợt các chất tinh túy nữa.

– A…a…. ôi ! chết mất….

Lúc này theo tiếng rên của tôi, Thu cũng ra…

– Ư ..ư… chết em, rồi ..e…m….. a…….

Một đợt chất tinh túy kia tràn vào miệng tôi, tôi cố đớp hơi, Thu càng đè mạnh hơn khu rừng xuống mặt tôi, tôi không thở được… nước tràn vào họng… tôi phải nuốt hết, nuốt nhanh như sắp chết đuối vậy.

Thu ngã ngang ra, thở… tôi đớp hơi như người sắp chết.

– Hộc…. hộc….a….a.. hai em tính giết người sao, chết người… chết người rồi….

Phía dưới Trâm đã rời ra khỏi thân hình tôi, cả ba nằm trên sàn, cùng thở….

Thu đi vào nhà tắm, giặt chiếc khăn, quay lại cầm anh lính của tôi, lau chùi…

Sự mát lạnh của nước làm tôi như muốn chết đi sống lại, anh lính lại có phần muốn cầm súng sau hai lần hy sinh.

Trâm nằm nhích lên, đưa miệng vào tai tôi:

– Anh thế nào, đêm nay anh phải hủy đi trinh trắng của Thu, đừng để Thu chủ động làm việc đó.

Trâm lại cười gian.

– Hội Âm của anh đã được điểm, nếu anh còn không chịu, em sẽ điểm Huyền Âm của anh, coi như Thu chịu khuất tất vậy.

Thu ngồi đó, vẫn lau chùi cho thằng nhỏ của tôi, chẳng nói gì….

– Thu ! – Tôi gọi em

– Dạ! – Thu trả lời.

– Em chấp nhận vậy sao, sau này em không hối hận chứ ?

– Em không hối hận, em và chị sẽ không hối hận.

– Uhm ! Vậy được, Trâm em giải huyệt cho anh, anh muốn tự mình…..

Như cảm thấy ngại, tôi im lặng trong đoạn sau.

Các huyệt chân tay tôi được giải, ngồi dậy, tôi nhanh chóng điểm ngược lại các huyệt của cả hai nàng, hai nàng lại quay về trạng thái của tôi lúc nãy, nằm đó vô lực.

Trâm oán trách:

– Anh tiểu nhân, anh không giữ lời…

Thu thì lần đầu tiên bị cảm giác này, mắt đỏ lên, chực chờ như muốn khóc, nhưng bóng tối che đi điều đó, chỉ là giọng nói thể hiện…

– Anh ! anh lại từ.. chối em sao ? Không có anh em cũng không muốn sống nữa…

Tôi buồn cười quá, chưa gì hai nàng đã nghĩ nhiều thế… tôi để hai nàng nằm đó, lấy ít muối, pha ly nước chanh muối. tôi đỡ hai nàng dậy đưa cho hai nàng, mỗi người vài ngụm, tôi nói

– Hai em đã ra rồi, anh cũng vậy, phải uống chút chanh muối, nếu không ngày mai sẽ có ba cái xác chết vì kiệt quệ trong phòng này…. Xem cái không gian này có chừng hơi dâm đãng nhỉ ?

Tôi tự hỏi một mình như vậy rồi đứng dậy cất ly nước chanh. Hai cô nàng đỏ ửng mặt sau câu hỏi của tôi… chẳng ai trả lời…

Tôi quay lại, giải huyệt cho Trâm rồi nói

– Em đi rửa đi, chảy ra sẽ dơ lắm…

Tôi quay qua Thu, nói nhỏ vào tai em…

– Kích thích chút xíu nhé, em sẽ thấy tuyệt vời hơn.

Vòng tay xuống hội âm, điểm nhẹ, Thu oằn mình lên, cái cảm giác này của Thu tôi đã biết. Cúi xuống lại tiếp tục tấn công rừng rậm, Thu đã bị cảm giác tấn công, đụng tới đâu, oằn mình tới đó.

Tôi đứng dậy, đi đến toilet, ra sau cánh cửa, nắm lấy tay Trâm nói nhỏ vào tai

– Em đã chấp nhận thì không được tự ti, giữa hai em anh đều yêu như nhau, xem trọng như nhau kể từ bây giờ. Ra ngoài nào…

tôi kéo tay Trâm ra ngoài, Trâm mỉm cười với câu nói của tôi…

Thu đang nằm đó, oằn oại, chờ đợi… tôi cúi xuống, tiến vào khu chữ V, để anh lính đúng cửa hang động. hạ mình để miệng ngay tai em và hỏi.

– Bây giờ, em hối hận vẫn còn kịp, em thấy sao ?

– Ư… yêu.. em … yêu em… đi anh… em không.. hối hận…. ư ư….

Sau câu nói đó, em hơi nâng mông lên, tôi lựa đúng thời điểm nhắp nhẹ để anh lính không đi trượt… lần thứ 3 nên tôi rất bình tĩnh, không còn nhạy cảm nữa.

Lấy sức, cắm xuống thật mạnh rồi giữ nguyên

– A…. Ư….em… e…m. đau !

Tôi kê má cạnh mặt em, giọt nước mắt chảy đụng má tôi, tôi cùng em, nằm im và thở….

Tôi bắt đầu nhấp nhẹ, Thu có vẻ còn đau, tôi làm thật nhẹ nhàng…

– Ư…ư…hư… em… em.. yêu.. anh….

– Từ nay em là của anh nhé, cả hai em

Tôi rỉ rả vào tai Thu như vậy. Sau một hồi nhịp, tôi cỏ vẻ mỏi lưng…

Trâm tiến đến, có vẻ như Trâm cũng bị kích thích khi thấy cảnh này, Trâm xô tôi ngã xuống, ôm theo Thu nâng thu lên lên, ngồi thế cưỡi ngựa, vẫn ôm lấy tôi, tôi hôn Thu nồng cháy, phía dưới vẫn đều đặn nhịp lên.

Thu ngồi dậy, tự mình vận động eo, nhẹ nhàng, không mạnh bạo như Trâm, nhưng vẫn mang lại cho tôi đầy đủ cảm xúc.

– Ư… ư…. Làm sao ? Làm sao.. anh biết. – Thu nói

– Biết gì ? – Tôi hỏi Thu…

– Hư.. cái đồ xấu xa anh… hư …. Em cảm thấy… em không nói … cho anh biết… huư…

– Ha…a… tôi cười nhẹ rồi tăng nhịp từ dưới lên

– Hư,…. Anh xấu… anh…..xấu…

Trâm bước tới, quỳ trên mặt tôi như Thu đã làm, hạ khu rừng rậm xuống…

Mười phút sau…. Trâm lại đến, có vẻ Trâm đã nhạy cảm hơn Thu ….

Trâm nằm qua một bên, vô lực. Thu đã thấm mệt, nằm xuống ôm lấy ngực tôi, tôi vẫn nhắp từ dưới lên rất đều.

Cảm giác đang ùa lại, tôi muốn Thu cũng được tận hưởng với tôi, tôi lật Thu lại, tăng cường độ nhịp, nhanh hơn, nhanh hết cỡ, tôi cắm thật sâu trong cái cuối cùng. Em rung mạnh, cơ bụng co thắt, cơ bên trong của em mút lấy đầu chú lính, còn mạnh bạo hơn cả Trâm….

Em oằn mình, nâng bụng và mông lên.

– Á….ư… em chết …. Em ra……..a….

Nước ấm, từng dòng bao phủ thằng nhỏ, rồi tôi cũng chịu hết thấu, giật, giật…. bao nhiêu tinh túy còn lại đều được bơm ra như thác….

Một hồi sau, tôi nằm lật ra, bên cạnh Trâm đã chìm vào giấc ngủ, lõa thể, Thu cũng nằm xuống, chụm chân lại không cho cái thứ kia chảy ra…

Tôi mỉm cười ….

– Anh là ông Hoàng rồi haiz…. Đau khổ sắp đến trong tương lai rồi đây…

Thu nhéo hông tôi

– Hứ…. giết anh…

– Ha… 3 lần rồi, hai em giết anh mất…

Rồi tôi từ lim vào giấc ngủ, Thu đứng dậy vào nhà tắm rửa ráy, giặt khăn lại lau cho tôi, rồi ôm tôi ngủ… cả ba cùng ngủ… trong căn phòng đầy nhục dục.

Loading...

Tags: , ,

Quảng cáo
truyen
TruyenChat.com
Web site truyện kiếm hiệp, tiên hiệp dành cho điện thoại di động.

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống
truyen

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 7: Cu Dũng
Top 9: Cô giáo Mai
Top 18: Tiểu Mai
Top 24: Gái một con
Top 37: Cô giáo Thu
Top 42: Diễm
Top 45: Vụng trộm
Top 46: Dì Ba
Top 47: Tội lỗi
Top 50: Tru Tiên