Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Dòng nhật ký buồn (Update Phần 7)

Dòng nhật ký buồn (Update Phần 7)

Phần 1

Màn đêm buông xuống, nhìn người chồng đang nằm liệt giường trong bệnh viện với các vết băng bó trên đầu sau một vụ tai nạn giao thông cách đây gần nửa tháng, Thùy, vợ của Tuấn ngồi nhìn chồng mà cô thở dài thuồn thuột bởi anh đã mê man bất tỉnh hôn mê nửa tháng nay rồi, chưa biết khi nào mới tỉnh lại. Tối nào Thùy cũng ngồi bên cạnh chồng rất lâu để hy vọng, hy vọng anh mở mắt rồi mới ra về. Tối nay cũng vậy, nàng ngồi nhìn Tuấn với sự yêu thương, sự lo lắng, và sự hối lỗi. Khép cảnh cửa lại, Thủy đi về với tâm trạng nặng trĩu. Ngoài trời mưa lất phất như thổi cái lạnh vào tim nàng, muốn nàng nói ra hết cho người chồng biết được quá khứ tội lỗi của mình. Suốt dọc đường nàng đã suy nghĩ rất nhiều, càng nghĩ thì lòng nàng càng quặn đau… Nó đau âm ỉ suốt mấy năm nay rồi. Về đến nhà Thùy quyết định, đã đến lúc phải nói cho Tuấn biết hết sự thật dẫu rằng có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, còn hơn là cứ phải giữ khư khư chuyện thầm kín trong lòng. Nhưng Tuấn đang bất tỉnh, không thể nghe được những gì vợ nói… Và cuốn nhật ký người đàn bà phản bội chồng đã ra đời.

* Nhật Ký Ngày…

Chồng ạ, em có nhiều thứ để nói cho anh biết mà em chưa biết bắt đầu từ đâu. Em là một con đàn bà, một con vợ lăng loàn đã phản bội chồng rất nhiều lần. Viết cuốn nhật ký này em chỉ muốn cho anh biết hết những việc em đã làm chứ không phải muốn anh tha thứ. Hai từ tha thứ thực sự không xứng đáng với em và em cũng không dám nhận.

Đêm nay mưa lâu quá mãi chẳng tạnh và cơn mưa làm em nhớ đến kỷ niệm xưa, một kỷ niệm mà em cũng chẳng biết vui hay buồn, nhưng có điều đó là kỷ niệm mà em không bao giờ quên được. Em đã ngoại tình, đã phản bội anh ngay trước lễ cưới đúng một tuần.

Chồng có nhớ không, năm nay đúng tròn tám năm kỷ niệm ngày cưới của chúng mình đó. Chắc đến tận bây giờ anh vẫn đinh ninh rằng ngày cưới của tám năm về trước là ngày em đã trao cái ngàn vàng cho anh có phải không? Thực sự không phải vậy! Em xin lỗi…

Chắc anh cũng thừa nhận ngày đó vợ anh là một hoa khôi trong trường đúng không? Em cũng rất tự hào và hãnh diện vì mình là cô gái xinh đẹp. Trong trường có hàng tá sinh viên nam thích em nhưng cuối cùng em chỉ rung động thực sự với hai người, đó là anh và Luận.

Anh vẫn nhớ Luận chứ? Luận là sinh viên học cùng lớp với em và lớn hơn em hai tuổi. Có một điều trùng hợp là cả anh và Luận lại bằng tuổi nhau khi sinh cùng ngày cùng tháng và cùng năm. Em nhớ ngày đó em khó xử biết bao khi không biết nên đến dự sinh nhật của ai vì cả hai anh em đều yêu quý. Ngày đấy hai anh đều yêu em và cùng đến ký túc xá để chinh phục một cô gái xinh đẹp và ngoan hiền như một cô tấm trong truyện cổ tích. Một người học cùng lớp, một người thì đã đi làm nên mang đến cho em một sự lựa chọn

Khó khăn. Nếu như bây giờ anh hỏi em ngày đó em yêu ai hơn thì câu trả lời không quá khó, em yêu… Luận hơn.

Luận trước đó trải qua hai năm trong quân ngũ nên anh ấy mang hình dáng của một người lính sống có kỷ cương và chững chạc. Điều đó thực sự cuốn hút em rất nhiều. Ở trong lớp, anh ấy là lớp trưởng và có nhiều bạn nữ thích, nhưng cuối cùng anh ấy lại yêu em. Luận ít nói nhưng đã nói thì rất đi vào lòng người. Anh ấy không thích thể hiện ra bên ngoài, không thích khoe trương, anh ấy luôn âm thầm làm những điều tốt đẹp cho người anh ấy yêu. Anh biết không, ngày đó ở trong ký túc Luận quan tâm đến em lắm, quan tâm từng cái nhỏ nhặt một nên em không thể không rung động. Một cô gái nông thôn sống cảnh xa nhà thì làm sao có thể thờ ơ được, em rất trân trọng tình cảm của Luận dành cho em và cả lớp ai cũng biết là hai người

Thích nhau. Tuy nhiên tại sao em lại chọn anh?

Luận quê ở Sơn Tây, còn anh thì ở Hà Nội, mảnh đất thủ đô mà bao cô gái như em đều khao khát muốn sống. Quê em nghèo lắm chắc anh cũng biết. Mỗi vụ lúa thu hoạch có được bao nhiêu đồng đâu nên em cũng như những người xa quê khác, quyết chí học xong trụ lại mảnh đất thủ đô với hy vọng thoát khỏi cảnh nghèo túng. Và anh là người giúp em đạt được mục đích đó! Như vậy bây giờ chắc anh đã hiểu là em đến với anh bao gồm cả Tình yêu và sự Tính toán phải không anh?

Ngày em chính thức nhận lời yêu anh, Luận buồn lắm… Em biết điều đó bởi chúng em học cùng một lớp mà. Vì đã chọn yêu anh rồi nên trái tim em cố gắng đóng băng khi nhìn thấy Luận tối nào cũng say xỉn trong căng tin của trường. Em không muốn người yêu mình phải buồn nên em tỏ ra thờ ơ với Luận, nhưng thực chất trái tim em lúc đó đau nhói anh ạ. Luận buồn là thế, buồn vì em đã thuộc về anh nhưng chưa một lần anh ấy năn nỉ hay xin xỏ tình yêu từ em. Tính cách của Luận như vậy càng khiến em nể phục và sâu thẳm trong người em luôn có hình bóng của Luận.

Anh có biết không, thời gian chúng mình hạnh phúc yêu nhau thì Luận cũng tôn trọng anh và em. Anh ấy không tán tỉnh em nữa nhưng khi có cơ hội thì anh ấy vẫn âm thầm quan tâm đến em. Có lẽ em đã ngự trị trong trái tim của Luận quá nhiều, nhiều đến nỗi mà anh ấy không hề yêu bất cứ người con gái nào khác, cho dù rất nhiều bạn nữ thích anh ta. Em biết điều đó, nhưng em không thể vì em đã chọn anh. Có một điều là anh vẫn luôn hỏi em là em với Luận có tí gì chưa thì em xin trả lời thực lòng là đến thời điểm đó, cái cầm tay cũng chưa anh ạ. Anh tin em nhé!

Em nhớ cái ngày, cái ngày mà anh ôm em chặt trong vòng tay và nói với em rằng: “Mình làm đám cưới ngay khi em tốt nghiệp nhé?” Ôi, anh có biết không? Người con gái nào đang yêu mà khi được nghe bạn trai thổ lộ muốn cưới thì họ sung sướng như thế nào không? Em vui lắm nhưng không dám nhẩy cẫng lên vì sợ anh đánh giá này nọ. Em cố kìm nén sự sung sướng trong lòng và chỉ cúi đầu e lệ thỏ thẻ: Muốn cưới người ta thì phải về xin phép bố mẹ đã chứ anh!

Hôm đó chúng mình hạnh phúc anh nhỉ? Hai người cứ ngồi ở bãi cỏ hôn nhau đến nửa đêm mà chẳng ai muốn về. Hihi, anh nhớ không? Hôm đó về ký túc em phải chèo tường và anh ủn mông cho em đấy! Em đi về phòng mà tim vẫn đập thình thịch vì hạnh phúc, vì mong ước của mình sắp thành hiện thực và điều đó cũng đủ cho em biết rằng anh yêu em đến nhường nào. Cám ơn chồng nhiều lắm! Nhưng anh biết hôm đó thế nào không? Em đi về phòng thì gặp Luận không ngủ, anh ấy ngồi phía ngoài cái chỗ đài phun nước. Nhìn thấy em đi chơi đêm với anh về, đôi mắt anh ấy nhìn em buồn lắm. Em biết anh ấy muốn nói với em điều gì nhưng em cố kìm nén và hờ hững đi qua. Em đã khóc, vâng em đã khóc anh ạ. Nhìn Luận buồn bã vì em mà em không cầm được nước mắt… Niềm vui mà anh đem đến bỗng dưng thay bằng những suy nghĩ dằn vặt khiến em mất ngủ cả đêm. Đêm đó em đã nghĩ đến Luận rất là nhiều và đôi lúc em suýt chút nữa là ra ngoài ngồi tâm sự với anh ấy. Nhưng em đã không làm vậy, một lần nữa em đã thắng bản thân khi không để tình cảm chi phối.

Rồi cái ngày em sắp ra trường cũng đến khi cả anh và em cùng háo hức chờ đợi. Có lẽ không phải chờ đợi cái việc em sắp tốt nghiệp ra trường, mà chờ đợi cái ngày chúng mình chính thức thuộc về nhau – Như người ta thường nói hai từ là ” vợ chồng “. Em là cô gái may mắn khi được nhiều người yêu quý, có lẽ bản tính em hiền nên được như vậy. Điều đó đã giúp em dễ dàng được bố anh chấp nhận là người con dâu tương lai. Nghĩ lại mà em vẫn thấy lâng lâng trong người anh ạ.

Nhưng rồi điều không mong muốn đã xảy ra, nó đến thật vô tình và cũng đầy bất ngờ mà một cô gái yếu đuối như em không thể ngờ tới được. Ngày đó là ngày 30/6, cái ngày mà em không bao giờ có thể quên. Anh nhớ chứ, hôm đó là ngày chủ nhật và bọn em chuẩn bị chia tay ra trường. Em đã xin phép anh vì không muốn giấu diếm điều gì với anh bởi lúc đó em nghĩ rằng mình hoàn toàn trong sáng. Tối thứ 7 lớp em liên hoan nhỏ gọi là chia tay và Luận đã đến gần em nói chuyện. Anh ấy đã xin được đi chơi một lần với em bởi vì sau khi ra trường thì hai người xác định không biết có còn được gặp lại nhau không. Thấy tình cảm của Luận chân thành và thực ra em đã quá vô tình trong suốt thời gian qua nên cũng muốn cho anh ấy một cơ hội được gần bên em. Lúc đó em chỉ nghĩ đơn giản vậy thôi. Em chấp nhận đi chơi với Luận bởi vì em tin tưởng anh ấy không làm trò gì đồi bại. Và sáng ngày hôm sau em đã tìm anh để xin phép. Em biết anh khó xử khi em xin được đi chơi với một người mà cũng yêu em tha thiết. Nghe em nói hai người chỉ là bạn và coi như chỉ là gặp nhau lần cuối cùng khi bọn em chuẩn bị ra trường nên anh đã miễn cưỡng đồng ý cho em đi.

Trước đấy em chưa hỏi là đi đâu và em cứ nghĩ chắc chỉ đi uống nước quanh Hà Nội mà thôi nên em đã bảo với anh như vậy. Nhưng ngày hôm đó, em khép nép ngồi sau xe máy để Luận đưa đi, đưa đi bất cứ đâu cũng được bởi tâm trạng của em cũng rối bời. Luận không đưa em đi uống nước, anh ấy chở em đi xa lắm, đi tận Hà Tây quê của anh ấy cơ. Anh ấy nói rằng muốn có một kỷ niệm với em nên muốn được đi chơi cùng em ở một nơi nào đó thật là đẹp và chỉ có trời biết, núi biết mà thôi. Đi như thế xa quá và em sợ anh mắng nên em từ chối. Nhưng Luận đã cầu xin em, anh ấy nói rằng chưa bao giờ xin em một điều gì và đây là lời cầu xin đầu tiên và cũng là lần cuối. Em đã im lặng đồng ý!

Luận đưa em lên đỉnh núi Ba Vì, đi thăm quan Ao Vua. Cảnh đẹp của thiên nhiên nơi đó cũng dần làm em không nghĩ ngợi gì nhiều. Em bắt đầu tập trung cho chuyến dã ngoại với Luận và như anh ấy mong muốn, đã đi thì nên vui vẻ. Em cười và nghĩ rằng chẳng có ai quen biết ở đây nhìn thấy nên đã vô tư vui vẻ với Luận. Ngày hôm đó anh biết không, em cũng rất vui khi ở bên Luận. Em đã đồng ý để Luận cầm tay dắt đi. Cái suy nghĩ của em lúc bấy giờ đó chỉ là cái cầm tay thôi và cũng vì không sợ anh nhìn thấy nên em cứ để mặc như vậy. Nhưng có điều, là con gái khi được đàn ông cầm tay cũng mang đến những cảm xúc lâng lâng lắm. Cả ngày cứ tay trong tay với nhau khiến tình yêu trong em với Luận chợt trào dâng mãnh liệt. Hai đứa ngồi trên

Mỏm đá tâm sự và anh ấy đã khóc khi nói yêu em rất nhiều. Một người lính khóc trước mặt một người con gái thì làm sao trái tim em không thổn thức cho được. Vì thấy mình có lỗi khi từ chối tình cảm của người ta nên em chỉ biết cúi đầu im lặng. Sự yếu đuối của em đã khiến Luận bạo dạn ôm em vào lòng… Em xin lỗi khi đã không có một chút phản đối cái ôm đó. Hai đứa cứ ngồi ôm nhau và im lặng đến tận ba mươi phút. Em thấy sự ấm áp trong lồng ngực của Luận nên đôi mắt em thiu thiu như muốn ngủ. Và cái điều em không ngờ tới đã xảy ra khi bờ môi em cảm nhận được bờ môi của Luận áp vào. Lần này thì em kháng cự, nhưng là sự kháng cự yếu ớt bởi Luận không phải là kẻ xấu xa. Chúng em đã hôn nhau một lúc lâu và em đã chấp nhận để anh ấy mút lưỡi em. Cũng rất may hai người chỉ dừng lại ở hôn nhau và bàn tay Luận không có hành động nào là muốn chiếm hữu em. Sợ anh ở nhà chờ lâu nên em bảo Luận đi về.

Trên đường về, bất chợt trời có giông ở phía trước như báo hiệu chuẩn bị có một cơn mưa to nên Luận bảo em là nhà anh ấy ngay gần đây và muốn đưa em về chơi để cho biết nhà và cũng để tránh mưa. Em ngồi sau chẳng nói gì và cứ thế Luận cho xe chạy thẳng về hướng nhà anh ấy.

Về đến nhà thì hai đứa ướt như chuột lột bởi mưa đổ bất ngờ. Nhà Luận có một đứa em gái 19t và một cậu em trai 15t. Hôm đó thế nào nhà anh ấy ba mẹ lại đi vắng hai hôm vì có việc trong gia đình. Luận lấy quần áo của em gái đưa cho em mặc vì quần áo trên người em đã ướt hết. Thấy anh trai đưa một người con gái về nhà thì hai đứa em tuy không hỏi nhưng chúng cứ tủm tỉm cười vì nghĩ rằng em là bạn gái của anh trai chúng nó. Đứa em gái của Luận tỏ ra khá quý em và khi hai chị em ở trong bếp, nó cứ luôn mồm khen em xinh đẹp và kể các thành tích về người anh trai của nó cho em nghe với đôi mắt tự hào. Bữa cơm có bốn người nhưng thực sự rất vui và tràn ngập tiếng cười. Thỉnh thoảng em đưa mắt nhìn Luận và thấy anh ấy vui lắm. Cái không khí đầm ấm trong nhà như vậy khiến em ao ước và cũng hơi sợ sợ khi về làm dâu nhà anh. Bởi chị gái anh không thích em ra mặt mỗi khi em đến chơi. Em biết chị ấy đã nói xấu em sau lưng nào là em chỉ là một đứa nhà quê, nào là em lấy anh cũng chỉ vì cái hộ khẩu hà nội. Chị ấy nói đúng nhưng sao em thấy buồn quá!

Có một điều thực tế mà anh không thể biết đó là ở bên Luận đôi khi em thấy được sự bình yên. Cảm giác đó khác hẳn với cảm giác mỗi khi bước chân đến nhà anh… Run run, sợ sợ. Không khí bữa cơm vui vẻ khiến em giật mình nghĩ thầm ” mình có chọn lựa sai không khi yêu anh và từ chối Luận?” Đến bây giờ em vẫn nghĩ lại: ” Cuộc đời mình sẽ như thế nào nếu ngày đó chọn Luận chứ không phải là anh?”

Sau khi ăn cơm và dọn dẹp bát đũa xong thì em bảo Luận đưa về Hà nội vì vừa sợ về quá muộn, vừa sợ anh giận. Nhưng Luận lưỡng lự muốn giữ em ở lại chơi thêm lúc nữa nên anh ấy lấy cớ là quần áo em chưa khô. Ngày đó chưa có điện thoại di động như bây giờ nên em không thể gọi về cho anh được và em đã không biết anh ở nhà sốt ruột ra sao. Em quá vô tâm phải không anh? Hai đứa em của Luận ý tứ chạy sang nhà hàng xóm coi phim để lại không gian riêng tư cho anh trai tâm sự với bạn gái.

Chúng em ngồi nghế coi phim hài của cái đầu Video chạy bằng băng. Điều gì đến cũng phải đến khi bàn tay Luận lại lần nữa mon men sang kéo em ngả vào lòng anh ấy. Do lúc chiều hai người cũng đã ôm và hôn nhau rồi nên em không còn ngượng ngùng như trước, mà có lẽ trong con người em lúc bấy giờ đã chấp nhận sự phản bội. Đơn giản lúc đó em cũng rung động thực sự khi ở bên Luận và em chấp nhận cho anh ấy ôm hôn là vì em nghĩ rằng anh không biết nên chắc không sao. Đọc đến đây thì chắc anh thấy em quá bỉ ổi phải không?

Những cái hôn nhẹ nhàng đến như tất yếu của vòng quay trái đất khi một con đực và một con cái ngồi cạnh nhau. Em đã để cho Luận thoải mái nhấm nháp môi và lưỡi mình. Khi anh ấy nhìn vào mắt em, rồi thốt lên ba từ “anh yêu em” thì ngay lập tức chúng em quấn vào nhau bằng những nụ hôn man dại hơn. Đầu óc em lúc đó chẳng nghĩ được gì, nếu có nghĩ đến tội lỗi với anh thì cái rạo rực trong người lập tức lấn át ngay. Từng chiếc cúc áo sơ mi trên người em đã được Luận cởi ra và em bàng hoàng khép tay lại như muốn che đậy bộ ngực căng tròn đang phập phồng bên trong.

– Đừng em, hãy cho anh được một lần yêu, được một lần khám phá cơ thể của em đi! Luận thều thào năn nỉ bên tai em.

– Không được đâu anh. Em yêu Tuấn và chúng em sắp thành vợ chồng rồi. – Đó là tất cả những gì em nói ra được lúc bấy giờ để cho Luận hiểu.

Nhưng em nhầm, Luận có vẻ không chấp nhận hay thích thú gì với cái việc em chuẩn bị đi làm vợ người khác. Anh ấy không nói gì mà chỉ cúi đầu xuống tiếp tục hôn em. Bàn tay của Luận bây giờ tham lam và liều lĩnh hơn khi di chuyển khắp cơ thể em và dừng lại ở giữa cái háng. Anh ấy liên tục kích thích khiến em hứng tình và rạo rực vô cùng. Bàn tay của Luận mới chỉ ở bên ngoài xoa xoa thôi nhưng anh ấy đâu biết rằng bên trong dâm thủy đã chảy ra làm ướt nhẹp quần lót của ” cô em gái anh ấy mà em đã mượn “.

Một năm rưỡi là thời gian chúng mình yêu nhau và không biết bao nhiêu lần em cũng như anh là rất thèm muốn được vượt rào để trải nghiệm cái sung sướng tột bậc của tình yêu. Nhưng rồi lần nào em cũng kìm nén được và giữ được sự trinh trắng. Em không tiếc anh cái đó nhưng bởi yêu anh em chẳng có gì quý giá ngoài hai từ “trinh tiết” nên em muốn giữ để tặng anh… Cho đêm tân hôn. Vậy mà… Vậy mà… Em thực sự xin lỗi anh… Xin lỗi anh vì em đã trao cái quý giá mà mình gìn giữ bao lâu trao tặng cho Luận.

Đến tận ngày hôm nay em vẫn không hiểu sao hôm đó đầu óc em lại mụ mị như thế? Có phải là lần đầu em rơi vào hoàn cảnh đó đâu đúng không anh? Rất nhiều lần anh cũng như vậy, cũng xin em cho anh nếm trái cấm trước nhưng đều bị em cự tuyệt. Vậy mà với Luận em lại dễ dàng để anh ấy kích thích rồi bế bổng em đưa vào trong phòng. Em không hiểu và thực sự em không thể hiểu bản thân em nữa anh ạ. Em xin lỗi, ngàn lần xin lỗi anh.

Ngày hôm đó tận 11h khuya bọn em mới về tới ký túc xá. Nghe các bạn cùng phòng nói rằng cả ngày anh vô phòng em không biết bao nhiêu lần và lần cuối cùng anh ngồi đợi em đến tận 10h tối. Em biết anh giận nên dù cửa mình vẫn còn đau rát ê ẩm nhưng em vẫn mượn chiếc xe đạp của đứa bạn để đến nhà anh. Hơn 11h khuya, một đứa con gái đạp xe trong đêm tối nhưng em không hề sợ bất cứ điều gì, nếu có sợ thì em chỉ sợ mất anh mà thôi. Thú thực khi quan hệ với Luận xong rồi thì em thấy hối lỗi và thấy yêu anh rất nhiều. Sự phản bội đó cũng có thể đã giúp em nhận ra rằng cuối cùng mình yêu ai hơn! Em yêu anh chồng ạ!

Yêu nhau một năm rưỡi nhưng lần đầu tiên em nói dối anh, nói dối rằng Luận chỉ cầm tay em và anh đã tin và đã tha thứ cho em mặc dù em biết hôm đó anh tức giận giống như kẻ điên tình.

Cái ngày cưới cũng đến, ban ngày tràn ngập niềm vui bao nhiêu thì tối đến là sự âu lo bấy nhiêu của em anh ạ. Em sợ anh phát hiện ra em không còn trinh trắng. Có ai như em khi lại sợ đêm tân hôn đến vậy không? Nhưng có lẽ cuộc đời em lại gặp may mắn lần nữa anh à. Hôm đấy anh anh uống cũng nhiều nên hành sự không được tình cảm, anh chỉ loay hoay tìm cách nhét dương vật vào trong và anh sung sướng khi nó đã từ từ đi vào trong âm đạo của em. Có lẽ anh vui quá nên ra sức hì hục nhấp, còn em thì bị cảm giác lo sợ lấn át trong đầu nên tuyệt nhiên cảm hứng tình dục trong em không có chút nào. Em cắn răng chịu đau để chiều anh, thậm chí cố tình rên rỉ hơi to một chút để cho anh sướng. Đang yêu tự nhiên anh rút chim ra và mỉm cười với em. Em không hiểu gì thì thấy anh nói nhỏ:” Cám ơn em đã để dành giọt máu hồng cho anh.. ” Em lập tức nhìn xuống và đúng là thấy những giọt máu đỏ dính trên thân dương vật của anh, và nếu nhìn kỹ thì còn có một ít đang trào ra hai bên mép. Em hiểu đó là cái gì và chạy ngay vào phòng tắm. Anh có biết là khi em rửa thì cô bé lại ọc ra cái chất màu đỏ đó tiếp không? Ngày hôm đó thế nào kỳ kinh của em lại đến sớm tận hai ngày. Em nhớ cái cảm giác của anh nằm mỉm cười nhìn em e lệ bước ra khỏi phòng tắm. Anh hạnh phúc khi lấy được người vợ vừa xinh đẹp, vừa còn trinh trắng.

Ba ngày hôm sau em lấy cớ cô bé còn đau rát để tránh quan hệ với mục đích giấu anh không cho anh biết sự thật. Một sự thật có lẽ là quá phũ phàng với anh. Nhưng có một điều anh không biết và em cũng không biết. Điều này còn kinh khủng hơn cả cái chuyện em không còn trinh. Đó là một tháng rưỡi sau em phát hiện mình có thai! Em âm thầm đi khám và bác sĩ chúc mừng em và nói rằng cái thai được hơn 6 tuần rồi. Đêm tân hôn em đến kỳ thì xác suất có thai rất thấp, vậy cái thai là của ai????? Em xin lỗi!!! Thằng Dế bây giờ đã bẩy tuổi nhưng nó vẫn chưa biết bố đẻ thực sự của nó là ai và có lẽ một ngày nào đó em phải nói cho con biết anh ạ.

Thùy đã tắm xong, mái tóc dài ngang vai đen nhánh lơ lửng trên bờ vai làm tôn thêm vẻ quyến rũ của làn da trắng mịn màng. Đôi chân trần nhẹ nhàng đi đến bên chiếc bàn, nàng ngồi xuống lôi quyển sổ nhỏ và cái bút ra. Nàng mới từ bệnh viện về, ở bên cạnh Tuấn suốt cả tối và nắm tay anh nhưng tuyệt nhiên chỉ là một bàn tay vô hình. Người ta thường nói cho dù vợ chồng có hục hoặc hay xảy ra chuyện gì thì khi bệnh tật ốm đau

Cũng chỉ có vợ hoặc chồng tận tình chăm sóc cho nhau mà thôi. Đó là một thứ tình cảm thiêng liêng mà không dễ gì đoạn tuyệt được. Không biết Tuấn có tỉnh lại được không hay phải chờ đợi đến bao giờ thì Thùy vẫn một mực kiên nhẫn, nàng vẫn hy vọng một ngày Tuấn mở mắt ra nhìn cô và nắm chặt tay mình. Ngày hôm qua Thùy đã thú tội trong những dòng nhật ký muộn màng. Tâm trạng của nàng đã được lới lỏng đôi chút sau khi bộc bạch hết tội lỗi của mình năm xưa. Thùy mở cuốn sổ ra, nàng lại tiếp tục cầm bút để viết mà như đang muốn nói cho người chồng nghe thấy.

Loading...
Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7

Tags:

Quảng cáo
TruyenChat.com
Web site truyện kiếm hiệp, tiên hiệp dành cho điện thoại di động.

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 7: Cu Dũng
Top 9: Cô giáo Mai
Top 18: Tiểu Mai
Top 24: Gái một con
Top 37: Cô giáo Thu
Top 42: Diễm
Top 45: Vụng trộm
Top 46: Dì Ba
Top 47: Tội lỗi
Top 50: Tru Tiên