Dĩ vãng nhạt nhòa [Phần 76]
Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Dĩ vãng nhạt nhòa (Update Phần 178)

Dĩ vãng nhạt nhòa (Update Phần 178)

Phần 76

Ngày 14/7/2009

Sáng nay gã dậy, thấy người đã đỡ đau nhức hơn, ở nhà không còn ai, 3 con điên, đứa đi học đứa đi làm hết rồi.

Gã lấy dt ra, bẻ 1 cái sim rác, gã gắn vô dt trao đổi với anh 4 kế hoạch mà gã nghiền ngẫm 10 ngày nay, đã chín chắn, với lại từ hôm nay triển khai được rồi, cũng còn 3 tuần nữa thôi, thấy vậy chứ nhanh lắm

Gã đóng kín cửa nhà lại rồi vào toilet, dt cho anh 4, cũng hết 45 phút, vừa nói, có khi giải thích. Chui vào đây, nhà đóng kín, có quỷ mà vào nghe lén.

Xong anh 4, gã lấy dt gọi về cho Ngọc và con gái, hỏi thăm động viên cô

Ngọc khóc thút thít khi nghe tiếng gã, cô nhớ gã quá rồi, rồi con bé nó nhớ gã, nó bệnh mấy ngày nay

Gã xót xa quá, gã bệnh, chưa ngồi xe đi xa được, chứ gã cũng muốn về thăm cô và con. Vợ chồng mà, có phải chuyện yêu đương qua đường vớ vẩn đâu, rồi con cái nữa.

Ngọc buồn lắm khi nghe gã không về liền được, cô tính kêu gã về rồi đi thăm ba mẹ cô, cô không dám đi một mình, sợ mẹ cô không gặp gã rồi mẹ cô trong tù lo lắng thêm, nhưng nghe giọng gã khàn khàn và có vẻ mệt mỏi, cô cũng biết chồng cô lo làm việc thật, rồi hôm qua gửi tiền về cho cô nhiều hơn mọi khi. Cô không biết tiền đó gã nhờ Hạnh gửi dùm.

Cúp dt của Ngọc, gã dt cho thằng Bình, bảo nó chút gã qua khu nhà trọ nó quản lý, dặn nó tập hợp nhóm thằng Lành về, để gã qua duyệt binh.

Rồi gã lục lọi đám danh thiếp ngày xưa quen biết thân tình ở sg ra, gã lựa ra 1 số dt cũ của chị nhà báo, ngày trước chị nghèo, mà lấy thằng chồng vũ phu, chị muốn li dị mà không có tiền vì lúc đó mới ra trường 1 năm, còn chạy linh tinh kiếm quảng cáo doanh nghiệp, gã làm giúp chị miễn phí, rồi lâu lâu giúp chị ít tiền, mua đồ chơi cho con gái chị nữa, nên giao tình sâu xa lắm.

Chị mừng rú lên khi nghe lại giọng gã, rồi chị trách gã, 6 năm rồi chết mất xác đâu mà không liên lạc, rồi chị hẹn gặp gã ở nhà chị, lúc này chị cũng sửa sang khang trang lại rồi, nhờ mấy bài phóng sự, 2 cuốn sách xuất bản.

Nghe chị khoe lúc này sống ổn định, gã mừng cho chị, và khi nghe chị đang là phó ban thời sự xã hội của 1 tờ báo lớn, gã mừng hơn nữa, phải vậy chớ, một hột lúa gã gieo giờ thành cây rồi

Gã cần gặp chị cho kế hoạch đối phó với Thái Sơn, kế hoạch mà gã và Hương vạch ra khi hai đứa quằn quại rên rĩ trong vòng tay nhau. Có khi An và Hồng nằm kế bên nghe gã và Hương chơi trò ông chủ – thư ký, 2 cô cười ha hả.

Gã bỏ laptop vô cặp, rồi ngồi xuống mặc quần dài vào, đùi gã đã tháo băng rồi, ngực cũng vậy, nhưng không được đi mạnh, cử động mạnh và không được va đập, chỉ còn cái tay còn lủng lẵng trên cổ.

Mặc xong cái quần dài vào cái áo sơ mi, cắn răng vì đau đớn, gã lôi cái tay phải lên treo lại lủng lẵng trên cổ, lấy cái kẹp hồ sơ thông tin về Thái Sơn, đọc kỹ lại lần nữa, gã khóa cửa rồi đi chầm chậm ra đường đón taxi

Đã đến lúc sử dụng quyền lực thứ 4 cho cuộc chiến với Thái Sơn, nó vừa hiệu quả mà lại ít hao binh tổn tướng, chỉ có hạng võ biền mới đánh nhau hùng hục như trâu, gã thầm nghĩ thế trong lúc thằng tài xế đóng của xe cái rầm. Gã kêu nó chạy qua khu trọ để duyệt binh trước, qua chị nhà báo, lâu rồi không gặp, thì lai rai tâm sự, mất thời gian lắm.

Hương vào phòng họp với anh Duy, hôm nay anh Duy có vẻ buồn vì doanh thu giảm, dù từ đầu tháng đến nay anh và cô cũng chạy được vài hợp đồng, nhưng nhỏ, đủ trả lương nhân viên, với lại tiền lãi ngân hàng là chính, và cúng nộp cho những thứ trời ơi đất hỡi.

Ngồi đợi anh gọi điện cho khách hàng, Hương nghĩ lan man về kế hoạch cô với gã soạn ra cho Thái Sơn, kế hoạch này anh 4 giao rồi, cô ra mặt chỉ huy, gã sau lưng cô yểm trợ, cô biết anh 4 muốn cô tập làm chỉ huy, nên cô cố gắng lắm, cô quý anh như ba mẹ cô, vì cách đối xử thân tình, coi cô như con cháu của anh 4.

Khi nghe gã hỏi cô làm sao cô có thông tin về Thái Sơn, cô cũng nói thật là Tuấn đưa, rồi kể cho gã nghe về mấy lần cô gặp Tuấn, rồi Tuấn cho mượn tiền, nó gầy ốm ra sao, cô cũng kể hết, trong những lúc vừa vặn vẹo vì cái bàn tay gã giữa háng, làm cô ướt át, và cô cũng dùng tay làm gã ướt lại.

Đến chừng cô hỏi sao thằng Tuấn lúc này gầy ốm quá, rồi mắt trũng sâu vì mất ngủ, thì cô thấy gã cười, cô biết gã biết gì đó, nhưng cô hỏi thì gã nói, có những chuyện cô không thể hiểu để nói ra, làm cô bực bội.

Rồi gã bảo cô hẹn gặp Tuấn, nội dung thì như thế… Như vậy… Như vậy…

Anh Duy cất lời sau khi ngồi trước mặt cô

– Tháng 7 này, nữa tháng rồi mà doanh thu thấp quá, anh đau đầu quá

Là một doanh nghiệp tuy tuổi cũng chỉ gần 40, nhưng anh Duy cũng đã trải qua gần 15 năm lăn lóc trong nghề

Công ty của anh tồn tại qua nhiều thời kỳ, qua nhiều sự cải tiến cải lùi của 1 doanh nghiệp tư nhân theo những chính sách giật cục của nhà nước, và cũng khốn đốn vì thuế, lãi suất vay ngân hàng ngốn gần hết tiền lời.

Sáng nay anh Duy còn bực bội vì ngân hàng lại thông báo điều chĩnh lãi suất vay vốn hợp đồng. Anh tự hỏi nếu một doanh nghiệp làm ăn chân chính, làm sao có thể chịu nổi mức lãi suất vay vốn 20% – 25% năm được, đó là chưa kể phải cạnh tranh với những doanh nghiêp nước ngoài tràn vào Viet Nam làm ăn, theo hiệp định WTO và những hiệp định thương mại mà VN ký kết song phương với nước này nước kia. Ỡ các nước họ, đa số doanh nghiệp chỉ vay vốn ở mức từ 4% – 10% là tối đa. Nên gần như làm ra thì nuôi ngân hàng hết.

Rồi giá xăng, giá điện, nhóm chi phí đầu vào thiết yếu cơ bản, tăng không có lộ trình kế hoach gì cả, hôm nay doanh nghiệp anh vừa lập xong kế hoạch sản xuất cho giá điện, xăng tăng lần vừa rồi, thì nó lại tăng nữa, ai mà chạy theo cho kịp, kế hoạch nào thay đổi kịp.

Rồi các giấy phép con, mà có khi nó là con, trái ngược với luật mẹ nhưng cũng được áp dụng, các thủ tục thuế má lằng nhằng rối rắm cũng làm anh và chị kế toán trưởng mất khá nhiều thời giờ để giải quyết, tranh cãi, thưa kiện với mấy ông quản lý nhà nước, mà rồi phần thua thiệt lớn cũng về phía công ty anh, còn nếu thắng thì cũng cái kiểu được vạ thì má đã sưng, vui sướng gì.

Rồi hàng sản xuất xong bán ra thị trường, thì hết phong bao phong bì cho mấy ông quản lý thị trường thì đến công an kinh tế kiểm tra, mà bán có dễ dàng gì đâu, kinh tế cả nước suy thoái, hàng bán cũng ế ẩm.

Rồi nào có yên, trăm thứ chi phí không tên bà rằng của các cơ quan đoàn thể, nay thì ông ủy ban qua xin tiền cho hộ nghèo, mai thì ông Phòng cháy chữa cháy xuống kiểm tra, ngày mốt thì đóng góp an ninh trật tự địa phương, ngày kia là hỗ trợ đồng bào lũ lụt… Không đóng không ủng hộ thì bị phường xã làm khó từ chiếc xe của khách hàng giao dịch đậu không đúng vạch, cho đến thanh tra kiểm tra của các ban ngành lao động, tài chính cũng tốn kém, ít thì chầu nhậu, có sai phạm gì thì lại vài cái phong bì, mà có ai mà không có sai phạm đâu… Mà doanh nghiệp chứ có phải cái máy in tiền đâu, mỗi thứ lại chi phí một chút, nhưng gom lại thì lớn lắm, vì nó nhiều khoản nhiều mục, kéo dài ngày này qua tháng nọ.

Trăm thứ bà rằng đó, ấy là chưa kể hết, làm teo tóp những doanh nghiệp mà theo định nghĩa nhà nước, thì như công ty anh cũng được gọi là vừa, xếp ở phân khúc đó, nhưng anh và các thành viên của hiệp hội không gọi nó là doanh nghiệp vừa và nhỏ, mà họ tự nhận là “doanh nghiệp nghèo và khổ”

Và cái đám doanh nghiệp tư nhân nghèo và khổ của các anh, càng ngày càng ít đi về số lượng và suy yếu đi về chất lượng, phải giải thế, phá sãn, thậm chí có nhiều ông chủ còn đi tù nhiều hơn, cũng chính vì những cái mà anh kể ra ở trên. Các doanh nghiệp tư nhân quy mô như của Duy, chính là nền tảng của cả nền kinh tế đất nước, mà nền tảng đó đang khốn khổ teo tóp, bị moi móc vì những thủ thuật vặt vảnh của cán bộ quản lý nhà nước, rồi bị rạn nứt vì những quy định pháp luật chồng chéo, khó hiểu, và sụp đổ vì sự vắt kiệt của các chính sách tài chính – ngân hàng – thuế má, cái nền tảng đó đã, đang, và sẽ tan rã thành cát, và toàn bộ cấu trúc của nền kinh tế trên nó. Cũng là một lâu đài xây trên cát mà thôi.

Tiếng Hương cất lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh Duy

– Em đang có ít việc muốn làm với thằng Thái Sơn, có thể mua lại hàng của nó bán với giá mềm về cho mình, anh ủng hộ không?

– Em tính thế nào ? Chơi nó công khai ah, anh Duy trầm ngâm

– Phải, em có thế và người để làm, chỉ là…. Thiếu tiền, Hương nói như gã dặn cô, cô và gã không muốn lấy tiền của hệ thống mà lão tam quản lý, lấy thì được, nhưng nó sẽ lộ ra quân pháo mà gã đang giấu, gã chưa muốn.

Duy biết ý Hương muốn gì, anh biết hết những trò đó, chỉ là bấy lâu nay anh không thích, nhưng năm nay làm ăn kiểu này, chân chính hoài thì chết, anh thở dài trầm ngâm đi lại, rồi anh quay lại nhìn Hương

– Em tự tính ra lời lãi của phương án, anh tạm ứng cho em 30% tiền lời tương lai, cho em làm chi phí

Rồi anh hỏi tiếp, em với Tuấn làm hả, hay là ai

– Với cái anh hôm bữa tháo hàng dùm mình, và có thể có.. Tuấn nữa, cô và gã dự tính chiều nay cô gặp Tuấn, là mời nó tham gia

Anh Duy gật đầu, em làm đi, cứ chi phí như anh duyệt, cho em 30% lợi nhuận để chi cho công việc. Rồi xách laptop, anh đi qua ngân hàng.

Hương ra bàn làm việc của cô, ký một số giấy tờ, rồi cô bốc máy hẹn gặp Tuấn.

Hương hiểu vì sao anh Duy suy tư rồi thở dài, với những cái như anh Duy gặp phải khi thành lập công ty đến giờ phải chịu đựng, thì làm ăn chân chính là không sống nổi, có ngày cũng chết, chỉ là sớm hay muộn thôi. Có những doanh nghiệp không muốn gắn bó với xả hội đen, nhưng vì nền pháp luật công khai kia không bảo vệ họ dù họ đã cố gắng làm ăn chân chính, nên họ phải tự tìm giải pháp cho mình.

Gã ngồi giữa Lành và Bình, nhìn 14 thằng giang hồ vườn, tất cả đang ngồi quanh 3 cái bàn ghép lại.

Hôm nay gã dẫn tụi nó ra quán lẩu dê sân vườn gần khu trọ, để coi như anh em giao lưu lần đầu gặp nhau

Lành đứng dậy, nó nâng ly giới thiệu, đây là anh Hùng, bạn của bé An em tao, cũng là đỡ đầu cho mình từ hôm lên SG đến giờ, thôi, dzo 100% kỷ niệm tụi mình gặp đại ca, rồi cả hội uống cạn

– Các em, mấy hôm các em lên, thì anh bệnh, bị tai nạn giao thông, hôm nay tuy còn đau nhưng cũng đi gặp anh em, coi anh em ăn ở có tốt không, làm bốc xếp dĩ nhiên mệt, nhưng tạm vậy đi, rồi từ từ anh tính, quê mình có câu” gái có công chồng không phụ, anh nói ít, tụi em hiểu nhiều.

Mấy thằng đàn em gật đầu, rồi một thằng lên cụng ly với gã, hôm nay đại ca nói vậy, tụi em yên tâm rồi, từ nay sống chết gì anh cũng là anh 2 của tụi em. Hai cái ly cạn trong tiếng đập bàn ầm ầm của cả bọn.

Mấy hôm nay cũng có mấy đứa ban ngày bốc vác cực quá, nên cũng buồn, rồi không gặp đại ca, nên tụi nó cũng hơi nản, nhưng nay thấy đại ca tay gãy mà con đi gặp, rồi nói những lời tâm huyết, tụi nó yên tâm hẳn, nên phấn khởi lên.

Đợi tụi nó lắng lại, gã tiếp

Nuôi quân ba năm dụng quân 1 giờ, từ ngày mai có việc cho anh em làm, va chạm chút, anh em làm không, ai bận thì có thể tạm rút. Gã nói khéo, anh em mà, nói vậy là đủ hiểu

15 Đứa ngồi im, không đứa nào nói gì cả, Lành đứng dậy, đại ca yên tâm, tụi em ở đây, chưa đứa nào lâm trận rút lui đâu.

– Tốt, vậy tối nay tháo nùi giẻ ra, ngày mai xuât quân. Tối nay mấy đứa gặp Bình, Bình sẽ phân công công việc cụ thể, trận này, Bình chỉ huy, Lành nhớ quan sát mà học hỏi, sau này tự mình lãnh quân

Rồi gã nói tiếp

– Thôi anh đi công việc để chuẩn bị cho ngày mai, tụi em cứ uống thả dàn, có gì Bình tính tiền.

Gã xách cặp quay ra cửa, rồi như nhớ lại gã quay lại, Bình, tý nhậu xong, kêu taxi, cho tụi nó đi một chầu massage cho khỏe nhé.

Tụi nhỏ vỗ tay rầm trời tiễn gã đi ra cửa quán.

Hương thấy Tuấn đã ngồi sẵn ở đó khi cô vào quán

– Em kiếm anh có gì vậy, gặp em thì mừng, mà… Hồi hộp quá

Hương cười ha hả, sao mà hồi hộp, trong lòng có quỷ ah, hay có ma

– Thấy cô đùa, Tuấn đùa theo, không có ma quỷ, mà có em. Em còn đáng sợ hơn ma quỷ. Rồi nó cũng cười ha hả

– Em kiếm anh có 2 việc, công và tư, anh thích nói cái nào trước

– Công trước đi, anh nghĩ em kiếm anh là có chuyện quan trọng, lo trước, để xem có gì còn chuẩn bị

Hương gật đầu, cô vui vì lúc này Tuấn thành thật với cô

– Mấy thằng bên phòng khủng bố của anh còn làm cho anh không, mai em mượn 6 thằng.

Tuấn mắc cười, nhớ lại dĩ vãng, từ luc Hương biết nó có cái đám lâu la chuyên đi đâm chém giành giụt thì công ty nó có thêm một bộ phận nữa là phòng… Khủng bố, cái tên do cô đặt, cho phù hợp với mấy phòng kinh doanh, phòng kế toán, phòng thu mua… Nó lại ngậm ngùi khi nhớ lại quá khứ

– Em tính đập thằng Thái Sơn ah, 6 thằng sao đủ.

– Anh cứ cho em mượn 6 thằng, còn lại em có thêm quân của anh tề thiên, cũng tạm đủ.

– OK, 1h khuya nay anh cho 6 thằng đến Văn phòng công ty Thái Sơn, cách đó 500m, chờ em, khi nào đến, trưởng toán alo em

– Ok anh, vậy đi, đã làm quen mấy vụ này, không cần cô nhắc, Tuấn cũng biết là 1h, còn lính nó, tụi nó quen rồi, đến là biết phải làm gì, khỏi cần dặn trước.

– Xong việc công nhé, giờ đến việc tư, em hỏi thật, sao mà anh lúc này ốm và xanh vậy, em quan tâm anh nên hỏi, anh đừng giấu nữa

Tuấn ngồi im lặng, rồi nó nói chầm chậm

– Anh mất ngủ vì buồn, trận đòn thù hôm bữa em và thằng tề thiên làm, làm anh bị bệnh hậu, mà cũng không phải là bệnh.

Hương tròn mắt khó hiểu

– Bệnh mà không phải bệnh là sao, anh nói đi, em và anh, có gì mà phải giấu.

Tuấn ngồi im lặng, rồi từ từ, nó đứng dậy, thôi, anh không muốn nói, em về đi, lính anh, khuya nay chờ em

Hương đứng dậy cản nó đi về, anh nói đi, anh đi vậy, như chạy trốn em vậy, em không vui đâu

Tuấn đứng nhìn cô, nó cúi mặt xuống đất rồi thở dài, có thể anh sẽ nói, nhưng không phải hôm nay, nó đẩy nhẹ cô qua, rồi lặng lẽ đi ra cổng quán.

Loading...
Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178

Tags: , , , , ,

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 8:

Cô giáo Mai

Top 11:

Sói săn mồi

Top 17:

Tiểu Mai

Top 20:

Gái một con

Top 27:

Diễm

Top 37:

Dì ba

Top 38:

Tội lỗi

Top 40:

Tình mãi xanh

Top 42:

Xóm nghèo

Top 46:

Tru Tiên

Truyện hay:

Cu Dũng