Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Chuyện tình nơi công sở – P2

Chuyện tình nơi công sở – P2

Bạn đang đọc phần 2 của truyện sex Chuyện tình nơi công sở

Tôi vốn dĩ không phải là người tốt. Chuyện xấu xa gì tôi cũng làm hết rồi, trừ có việc rủ gái mới quen đi ăn rồi … bắt trả tiền. Quê dữ dội luôn. Đi từ phía quán cơm về tới công sở, sao tôi có cảm giác như cặp mắt nào ngó tôi cũng lộ vẻ mỉa mai: “Cái đồ không mang tiền mà bày đặt rủ gái đi ăn”. Cúi đầu lủi thủi đi theo con nhỏ, mặc cho con nhỏ tỉnh bơ coi bộ như không có chuyện gì xảy ra, nói chuyện đều đều. Tôi nhất quyết không mở miệng, không dòm nó thêm một lần nào nữa, trừ một lần duy nhất trong ngày mà thôi:

– Huyền nè… em cho anh mượn đỡ 10 ngàn anh trả tiền gửi xe được không em?

Ngày đầu đi làm của tôi kết thúc thê thảm như vậy đó. Bà má gương mặt lo lắng nhưng tràn đầy niềm vui lăng xăng chạy ra mở cửa cho con trai mới “tan sở”. Thấy mặt của con trai không hào hứng như thường mà bí xị một cục, bả cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ an ủi:
– Bữa đầu không có chuẩn bị, chắc cũng chưa ổn ha con. Không có sao đâu, mai mốt quen việc là thấy đỡ liền.

Tui uể oải thay bộ đồ công sở thể hình ném qua một bên, xỏ cái jean vô, kêu:
– Con chạy ra ngoài mua đồ xíu, má cứ ăn cơm trước đi.

Thiệt tình ai bắt tôi mặc bộ đồ công sở khủng khiếp kia thêm lần nữa, dám tôi sống chết với thằng cha đó lắm. Ngồi lên con xe quen thuộc, mặc bộ đồ quen thuộc, sao có cái cảm giác giống y chang như trở thành con người khác vậy nha. Tự tin thấy ớn luôn, bốn phía xung quanh những ánh mắt ngưỡng mộ từ phía các em gái lại đổ về ào ào. Có điều không biết mấy ẻm dành sự ngưỡng mộ cho nhan sắc của tui hay … cái xe của tui không biết nữa!

Tính tấp xe vô cái shop quen, chẳng hiểu nghĩ sao tôi đứng tần ngần một hồi lâu. Bóp thì cộm sẵn trong túi quần sau rồi nên không có lo chuyện quên mang tiền, nhất là cái shop này tôi có mua thiếu cũng chẳng có vấn đề gì lớn. Quan trọng là, tôi bỗng thấy … mình nên mặc đồ chợ thì hơn. Ba cái thứ đồ hiệu này, sẽ mặc, nhưng mà là trong một dịp khác, không phải bữa mai.

Tôi rút kinh nghiệm nhanh dữ lắm, lần này tránh xa con mụ bán hàng vừa đui vừa ác kia, qua tới hàng của một em gái xinh xắn mồm mép nhanh nhảu. Gái trẻ có khác, thẩm mỹ cũng tốt hơn hẳn đám gái già suốt ngày lo hét giá. Chọn chừng 15 phút, tôi cũng kiếm được 3 bộ đồ mặc vô tàm tạm, ít nhất không tệ như bộ đầu tiên. Thiệt tình có nhan sắc hơn người nó cũng là lợi thế không so bì được, tôi bận 3 cái đồ chợ vô mà sao nghe ánh mắt con nhỏ bán hàng cũng ngó mình rát rạt. Tui cũng thông cảm với lòng ái mộ của con nhỏ nên chẳng nỡ la nó, rút tiền ra trả khỏi lấy lại tiền thối. Dù mới bị quê độ bữa trưa nay, nhưng phong độ của dân chơi đâu phải là thứ có thể mất đi trong một sớm một chiều?

Bà má ngó tôi xách bọc đồ công sở về, lật ra ngó nghiêng coi một lúc, phán:
– Sao má thấy mấy bộ này nhìn khó coi quá vậy?

Tôi cũng hơi khâm phục con mắt tinh đời của má. Người đâu mà tài dữ dội, mân mê ngắm nghía mất nửa ngày đã phát hiện ra ngay cái sơ mi mua ngoài chợ không phải là … hàng hiệu. Tôi thủng thẳng:
– Thì hàng chợ đó má. Đi làm bày đặt mặc ba cái thứ đồ hiệu vô, không có hợp.

Mắt bả sáng lên một tia hạnh phúc mãnh liệt. Ý chừng trong mơ bả cũng không ngờ thằng con trai đàn điếm quen xài tiền nhà của bả bữa nay có thay đổi tới 180 độ lận. Ngó gương mặt sung sướng của bả, tôi cũng ráng kiềm không nói ra câu kế: “Thêm nữa, cái công ty đó con cũng coi như cái chợ, mặc ba cái đồ này đúng hợp luôn”.

Sáng sớm hôm sau, tôi lục cục bò dậy sớm thiệt sớm. Rút kinh nghiệm bữa trước, tôi ung dung ăn sáng cafe thảnh thơi luôn mới lóc cóc ra xe đi làm. Bà giúp việc đang loay hoay dắt cái Max ra ngoài, chắc tính đi mua bán lặt vặt sớm. Tôi ngó vậy, ngăn bả lại:
– Chị Hương, để xe đó em mượn vài bữa đi!

Bả nghệt mặt:
– Ủa xe cậu sửa xong rồi, đi cái xe này chi?

Tôi tặc lưỡi:
– Thì … tại em thích. Đi cái xe này nhỏ, dễ luồn lách. Tan sở đông người dữ lắm, em đi xe này thoải mái hơn.

Bả nhìn tôi nghi hoặc, nhưng rốt cuộc cũng dựng lại xe bên cổng.
– Thì tui để xe cho cậu đi cũng được. Nhưng tui đi công chuyện đi bằng xe gì?

Tôi chỉ đại vô cái xe ga cao ngỏng, kêu bả:
– Đó, kêu má em đưa chìa khóa, chị cầm xe em chạy luôn.

Bả la thất thanh:
– Nè cậu giỡn hả, cái xe đó tui leo lên sao nổi?

Tôi kệ bả, dắt luôn cái xe Max ra ngoài cổng, nói vọng lại:
– Thì sau nhà có cái thang đó chị….

Bản thân tôi có nhiều ưu điểm, trong đó đặc biệt nổi lên phẩm chất không khi nào xù nợ. Cái bữa trưa đáng nhớ với con nhỏ Huyền, đối với tôi mà nói, giống như một món nợ khủng khiếp dữ lắm. Bởi vậy, tôi quyết định trả ngay vào trưa hôm sau!

Mà nghĩ trên đời nhiều người cũng ngộ ghê ta? Sao cứ khoái đánh giá con người ta qua vẻ bề ngoài không vậy? Bữa đầu tôi mặc bộ đồ vận động viên thể hình vô, tóc tai còn quên chưa chuốt gel, mấy người họ ngó tôi cười hi hi. Bữa nay bận đồ chợ thôi nha mà sao mấy cái cặp mắt đó – đặc biệt là cặp mắt của mấy ẻm nhìn tui thấy khác ghê gớm lắm. Đúng là cái lũ … háo sắc.

Tôi mặc kệ chúng, đẩy cửa bước vô phòng. Hơi bất ngờ khi con nhỏ Huyền chỉ ngước lên nhìn tôi một cái rồi ngó xuống, còn con nhỏ Trang kia ánh mắt lại hơi hiện một chút ngỡ ngàng. Thiệt tình, cái con nhỏ Huyền này cận nặng quá đi thôi. Tôi làu bàu tự nhủ vậy. Trên đời này tui ghét nhất ai nhìn thấy tui đẹp mà không có tỏ vẻ hâm mộ à nha.

Bữa nay công việc coi bộ nhàn. Thường thì đám khách hàng hay càm ràm nhất tầm chiều hoặc ngày nghỉ, còn mấy lúc buổi sáng tương đối ít việc. Tôi không có sơn móng tay móng chân để mà lôi ra ngắm như con quỷ chảnh chọe kia, cũng không ham chơi ba cái game bậy bạ trên máy tính, bởi vậy việc chính của tôi lúc này là nằm dài ra bàn săm soi 2 con nhỏ. Coi nào, con nhỏ chảnh chọe thiệt tình cũng gọi là có chút nhan sắc đi, nhưng cái kiểu đẹp của con nhỏ này tôi không có ưa chút xíu nào. Thứ đàn bà trang điểm lòe loẹt, người ngợm xức nước hoa muốn hư lỗ mũi người ngồi kế không phải gu của tôi. Mà kể cũng ngộ, như con nhỏ Huyền nói lương tháng của con nhỏ này có tầm 4 triệu, nhưng tôi liếc sơ sơ qua cái túi xách nó mang, tôi cũng đoán rơi vào tầm … 3 tháng lương của nó. Chưa kể 3 cái đồ nó bận trên người cũng khá ổn, chắc đều mua tại shop ngon lành chớ không phải đồ chợ giống như tôi.

Con nhỏ Huyền thì ngược lại. Nó giản dị tới quá mức – bởi vậy cũng không phải gu của tôi nốt. Bộ đồ nó mặc chắc cũng anh em với bộ đồ chợ của tôi, có điều là lượt thẳng thớm và rất vừa vặn. Đầu tóc con nhỏ dường như lâu rồi không có đụng kéo, mái tóc dài buộc lại gọn gàng, chấm tới ngang lưng. Mặt của con nhỏ cũng ổn, nhưng trên đó có một thứ tôi ghét cay ghét đắng: cặp kính. Tôi cũng không hiểu tại sao tôi có ác cảm với đàn bà đeo kính cận dữ dội vậy, nhưng hình như trong đám ghệ của tôi từ nhỏ tới lớn, con nhỏ nào thị lực cũng bình thường. Tôi nhiều lúc cứ tự suy nghĩ hoài, không hiểu đâu là nguồn cơn cái sự ghét vô lý đó của mình mà không sao kiếm nổi. Tôi đành đoán bừa, chắc đó là hậu quả của ký ức kinh hoàng thời đi học: bà giáo viên nào dạy tôi cũng đeo mắt kính. Mà giáo viên trong thời đi học của tôi là khái niệm đáng sợ nhất trên đời, y như từ “khủng bố” trong ký ức dân Mỹ sau vụ 11/9 vậy.

Ngắm nghía đánh giá 2 con nhỏ một lúc lâu lắc mà vẫn chưa thấy tới giờ cơm, tôi buồn bã lôi tờ giấy ra vẽ bậy loằng ngoằng. Vẽ xong bức hình em Maria Ozawa mặc áo sườn xám Thượng Hải tay cầm kiếm Nhật chân đi boot Mỹ, ngó đồng hồ đã 11 giờ đúng. Tôi hăm hở vo luôn tác phẩm lại ném cái rụp vô thùng rác, quay qua kêu con nhỏ Huyền:
– Huyền nè, đi ăn trưa với anh nha.

Thiệt tình không hiểu sao khi nói với con nhỏ câu đó, cái tay tôi lại vô thức sờ cái rụp vào sau mông. Cái này gọi là chim bị bắn một lần sợ cành cong nè. Nghe cái bóp tiền nằm im re ở túi quần sau, tự tin mau chóng trở lại với tôi. Con nhỏ Huyền ánh mắt lộ một vẻ mắc cười, nhưng cũng thu xếp đồ đạc trên bàn lại, quay qua nhỏ Trang kêu:
– Vậy em với ảnh đi ăn trước, chút xíu chị Trang ăn sau nha!

Con nhỏ chảnh chọe cũng không nói gì, gật gật cái đầu. Thiệt tình cái thái độ dễ ghét quá đi mất. Tôi ngó con nhỏ khinh khỉnh – bữa nay tôi đẹp trai, tôi mang theo tiền, bởi vậy tôi có quyền khinh khỉnh chớ bộ:
– Ăn gì không cưng, anh mua về luôn cho. Làm mặt lạnh hoài tốn năng lượng dữ lắm đó.

Chọc đúng ổ rồi nha. Mắt con nhỏ long sòng sọc, miệng bắt đầu nhả chữ:
– Đi ăn thì ăn lẹ đi, ba cái thứ quán anh ăn tôi nuốt không vô nổi. Mà tôi cũng không nghĩ anh có đủ tiền mời được tôi đi ăn đâu nha.

Trong cuộc sống tôi gặp và chơi với rất nhiều loại người, nhưng tuyệt đối không khi nào chơi với đám cứ mở miệng ra là tiền bạc. Tôi từ nhỏ ba mẹ cũng chiều chuộng, bởi vậy ai có thứ gì, tôi cũng có thứ đó không bao giờ biết thiếu thốn hết trơn. Tất nhiên là trừ mấy thằng Cường đô la, cu Quậy cu Phá gì gì đi, tụi nó cơ bản không tính là người – toàn siêu nhân biến thái. Con nhỏ này một nửa điểm vừa mắt tôi cũng không có, thêm nốt cái vụ mở miệng ra là đẳng cấp và tiền bạc, thiệt tình không còn lời nào tả hết cảm giác chán ghét trong tôi. Đang còn suy tính nên rút tiền ra ném bể miệng nó hay rút thẻ ATM ra rạch mặt, con nhỏ Huyền đã kéo kéo tay tôi:
– Thôi đi ăn đi anh, em cũng đói bụng quá rồi nè!

Thiệt tình, tôi muốn trả con nhỏ một bữa cơm thiệt hoành tráng, coi như khỏi thiếu nó cái vụ ân tình bữa trước nhưng xem ra con nhỏ này nhất quyết bắt tôi vướng nợ. Chỉ tiệm ăn A – lắc, chỉ tiệm B – không gật, chỉ tiệm C – kéo tay đi tiếp. Tôi cũng không hiểu nổi con nhỏ muốn ăn cái thứ gì đây nữa, nhưng khi đi qua một cái tiệm nhỏ xíu xiu, nó reo lên:
– Vô đây ăn nè anh. Bữa nay em muốn ăn mì Quảng!

Tôi chưng hửng. Hổng dè nó dắt mình đi tới đi lui rồi bắt chui vô cái tiệm chừng 10m vuông tính cả phần nhô ra ngoài vỉa hè này. Chẳng kịp để tôi từ chối, con nhỏ lôi tôi vô cái roẹt. Tôi thở dài một cái, bước vô theo con nhỏ vô trong. Quán nhỏ nhưng sạch sẽ, tụi tôi đi sớm nên khách khứa chưa có ai tới mấy, thoải mái chọn lấy một chỗ ngay trong góc. Quán bán duy nhất mì Quảng, tôi có muốn gọi thêm gì để mời con nhỏ chắc chỉ kêu được thêm … ly nước. Cũng hên, mì Quảng cũng là món tôi ưa nên ăn trưa cũng ổn. Con nhỏ ngó tôi ăn liền 2 tô mì một lúc, chống tay vô cằm cười tủm tỉm:
– Anh Long ăn tốt ghê ha! Em thấy mấy người làm công sở ai cũng ăn ít xịt à, có mình anh ăn nhiều dữ vậy đó.

Tôi trầm ngâm, tính tiết lộ với nó một bí mật: đêm nào tôi cũng lao động nặng nhọc hết á, nhưng nghe ra coi bộ hơi mất hình tượng, đành gục gặc đầu:

– Tại nhỏ tới lớn anh quen vậy rồi, bởi vậy mới cao lớn và đẹp trai được như giờ đó em.

Con nhỏ cười khúc khích. Rồi lại ngó qua tôi lần nữa, cái con mắt tò mò:

– Sao em nhìn anh có cái tướng lạ lắm, không giống dân công sở gì hết trơn.

Tôi nhún vai:
– Thì anh mới làm được có một bữa, sao đã có nét công sở như tụi em được.
– Em không nói cái đó, mà anh nhiều lúc coi lạ lắm nghen. Bữa đầu tiên nhìn anh khờ khờ thấy thương, nhưng lúc kêu tính tiền bộ dạng tự tin thấy ớn luôn. Bữa nay cũng vậy, quán xá nào anh cũng rành thì phải, dân công sở tiền đâu vô mấy cái chỗ đó được.

Tôi toát mồ hôi lạnh. Con nhỏ này sao không xin vô CIA làm đại đi, làm công sở chi uổng phí tài năng quá vậy. Nghĩ ngợi một hồi, tôi lắp bắp:
– Tại ba cái chỗ đó … tụi bạn anh hay đưa anh đi ăn mà.

Con nhỏ coi bộ không tin tưởng lắm, cái mắt liếc tôi rát rạt, nhưng cũng không hỏi gì thêm nữa. Nó ngó nghiêng cái đồng hồ, kêu:
– Thôi về đi anh ha. Trễ rồi đó, lát bà Trang bả lại càm ràm.

Tôi thở phào, đứng dậy kêu tính tiền. 45 ngàn cho 3 tô mì, thiệt tình sao rẻ quá trời rẻ luôn. Tôi đưa tờ 50 ngàn, tính dợm bước bỏ đi, chợt thấy trong lòng ớn lạnh. Vụ này không ổn à nha, dân công sở mấy ai không lấy lại tiền thối. Mắt trước mắt sau ngó coi có bạn bè quen mặt không, tôi len lén đưa tay cầm lấy tờ 5 ngàn, đút thật lẹ vô túi. Chuyện này mà đồn ra ngoài, giang hồ chắc không coi tôi ra gì nữa quá.

Về tới công ty, tôi vô phòng trước. Con nhỏ còn bận làm gì đó dưới sảnh, tôi cũng chẳng buồn hỏi. Đi tới cửa phòng, nghĩ tới việc nguyên buổi chiều nhịn hút thuốc, tôi kìm không được móc gói thuốc ra châm một điếu. Thiệt tình cái vụ hút thuốc trong công ty cũng tính là vi phạm chớ không phải chuyện chơi, nhưng nhằm nhò gì. Đuổi việc tôi tôi còn cảm ơn, nói chi ba cái vụ kỷ luật lẻ tẻ.

Cánh cửa phòng đang mở he hé. Chắc con quỷ chảnh chọe lại đang ngồi ngắm vuốt, tự sướng trong phòng một mình chứ không có gì khác hết. Nghĩ tới việc giáp mặt với con nhỏ quỷ đó trong phòng, lỡ buột miệng chọc nó nó la hiếp dâm kể cũng phiền, tôi đứng đại ngoài cửa hút thuốc, đợi con nhỏ Huyền rồi vô cùng một lượt. Bỗng nghe tiếng con quỷ đó vọng ra thật nhỏ, nhưng cái âm điệu khác hẳn so với cái chất giọng ngày thường:
– Em nè. Lát đi ăn trưa với em nha. Dạ, em đang ngồi một mình nhớ anh quá trời luôn nè. 2 cái đứa nhà quê kia rủ nhau đi ăn rồi, vậy em mới nói điện thoại với anh được chứ… Dạ .. dạ..

Tôi nghe mà rùng mình. Thiệt tình nghĩ gương mặt con nhỏ này mà thốt lên mấy lời âu yếm cỡ vầy, tôi lại liên tưởng tới ngay vụ mụ phù thủy dụ con nít bắt về ăn thịt. Cũng không rõ anh chàng tội nghiệp nào rơi trúng cái bẫy của con quỷ sứ này. Đang ngậm ngùi thương cảm cho số phận một con người thì một thằng cha lù lù xuất hiện. Ngó thấy tay tôi cầm điếu thuốc, thằng chả la:
– Nè anh kia, sao lại hút thuốc ở đây? Biết công ty cấm hút thuốc không?

Tôi chưng hửng ngó qua. Cha nội này cao to dữ, phải 1m6 tính cả giày tây, trạc 40 tuổi. Cái đầu lơ thơ mấy sợi tóc, coi cái tướng cũng bác học ra trò. 2 cái tay thằng chả chống nạnh, mắt ngó tôi chằm chặp. Cái bộ dạng này là quen hống hách dữ lắm đây, không biết là cán bộ phòng ban bự nào mà ghê gớm vậy. Tôi nhũn nhặn trả lời:
– Không có đâu anh, thấy điếu thuốc đang cháy tôi tính lượm vứt vô thùng rác thôi.

Cha nội này chưa khi nào đụng đối thủ chày bửa cỡ tôi, cái mặt nghệt ra.
– Anh nói lung tung cái gì đó, rõ ràng tay anh cầm điếu thuốc, giờ lại kêu nhặt lên vứt vô thùng rác hả? Bộ điếu thuốc nó tự cháy, tự chạy tới đây hả?

Thiệt tình, nghe tôi trả lời vậy còn ráng hỏi, cha nội này ngu quá trời ngu. Tôi làm mặt tỉnh rụi, giơ điếu thuốc lên, dòm dòm:
– Cái vụ đó anh phải hỏi nó, chớ tui đâu có biết. Nói không chừng có đứa nào dưới đường ngứa tay nó liệng lên đây đó!

Thằng chả ngó tôi mà cái mặt hầm hầm. Kiểu bộ dạng này là chưa bao giờ coi qua mấy vụ kiếm hiệp, nên lão không tin có người có công phu ném điếu thuốc từ dưới đường lên lầu 3 được à nha. Tôi cũng vậy, sức mấy tôi tin nổi, có điều trên đời này chuyện gì chẳng có thể xảy ra, cứ tin vậy cũng đâu có chết ai. Thằng chả thấy tôi liệng mẩu thuốc vô thùng rác, mím môi tính nói gì đó thì cửa đã mở ra cái xoẹt. Con nhỏ Trang xúng xính đi ra, mặt mũi hớn hở không để ý tới có cái mặt tôi lù lù bên cạnh, kêu:
– Em ra rồi nè, mình đi ăn đi anh!

Ngó thấy mặt thằng chả đang gườm gườm ngó tôi, nó ngạc nhiên la:
– Ủa có chuyện gì vậy anh Sinh?

Cha nội tên Sinh không nói thêm gì, hằm hằm kéo tay con nhỏ bỏ đi. Tưởng sao, hóa ra kép của con nhỏ quỷ này lại là lão già dịch này, vậy là nãy giờ tôi thương cảm không đúng chỗ rồi.

Đợi con nhỏ Huyền lên phòng, tôi lân la dò hỏi:
– Huyền nè, nhỏ Trang bà chằn có kép bảnh quá em ha?

Con nhỏ bụm miệng cười, la:
– Anh đừng có chọc bả vậy. Cả ông Sinh nữa, ổng có tiếng nói trong công ty lắm đó.

Tính nói với con nhỏ ngoài người bị khuyết tật ra, đâu có ai không biết nói, nhưng ngó cái vẻ nghiêm nghị khi nhắc tới lão già dịch kia, tôi cũng đâm tò mò:
– Cha lùn hói đó là ai vậy em? Làm gì mà quan trọng ghê dữ vậy?

Con nhỏ gắt tôi:
– Anh không được đem cái vẻ ngoài người ta ra nói vậy, em không có đồng ý đâu nha. Ổng là trưởng phòng nhân sự của công ty đó, mà anh vô làm đây mà không có qua phòng ổng hả?

Trưởng phòng nhân sự là cái … khỉ mốc gì chớ! Lão Thắng bạn ba tôi còn qua nhà tôi ăn cơm tối ngày, đuổi chưa về, nói chi ba cái vị trí tầm bậy này. Tuy vậy, tôi cũng gật gù, làm mặt khâm phục:
– Dữ vậy hả? Hèn chi, tướng tá bảnh vậy mà cua được con nhỏ Trang.

Con nhỏ lại nguýt dài, rồi đe nẹt:
– Anh đừng có đoán bừa cái vụ này nha. Ông Sinh ổng có vợ con rồi đó, chắc 2 người đó không có gì đâu. Họ đi ăn trưa chung thôi mà. Công ty họ đồn quá trời nhưng em nghĩ chị Trang chắc hổng có vậy đâu.

Ngó con nhỏ một cái, ánh mắt tính lộ ra một tia thương cảm cho tính ngờ nghệch của nó, ai dè gương mặt con nhỏ thoáng hiện ra một tia ranh mãnh. Cũng là quỷ cả đây mà – tôi thở dài. Thiệt tình, công sở là thứ nhộn nhạo và mánh mung còn hơn cả chợ trời – đó là cảm nhận của tôi sau 2 ngày làm việc. Không nghĩ ra nổi một con nhỏ hiền lành như nhỏ Huyền cũng lanh tới cỡ vậy.

Quên chưa kể với các bạn, tôi có một thằng bạn mới thân. Thằng quỷ này với tôi như kiểu có duyên hay sao đó, mà vừa gặp nhau đã thấy hợp nhau kinh dị. Thằng quỷ này tên Nghĩa, người Hà Nội, mới chuyển vô Nam sống chừng 2 năm. Tôi không rõ ba mẹ nó ngoài Hà Nội có buôn thuốc phiện hay làm gì tương tự không mà nhà nó giàu dữ dội lắm. Một mình nó ở 1 căn nhà bự thiệt bự, xe hơi đổi liên tục, tối ngày long rong không làm ăn gì hết. Khi tôi còn ở nhà, nó có mặt ở nhà tôi phải tới 8 tiếng một ngày. Tôi chơi game, nó cũng lao vô đòi chơi game, tôi đọc truyện nó cũng đọc truyện, tôi ăn nó cũng ăn ké, trừ mỗi lúc tôi đi vệ sinh thì nó ở ngoài. Không phải tại nó không muốn, tôi dám chắc nếu trong nhà vệ sinh có 2 cái bồn cầu nó cũng nhào vô chiếm một chỗ cạnh tôi lắm.

Mà nó không có gay nha. Đừng nghe tôi kể vậy hiểu lầm về nó, tội nghiệp. Thằng quỷ này ngó thấy gái mắt sáng rỡ, trong cuộc đời nó tiền ngu bỏ ra vì gái có lẽ còn cao hơn người nó. Tôi chửi hoài, nhưng chỉ được dăm hôm đâu lại vào đó cả. Thằng này khờ – khờ hơn cả tui luôn, hèn chi 2 thằng hợp nhau thấy ớn. Nó vừa là bạn, vừa là đàn em thân cận của tôi, bởi ngoài tôi nó hầu như không có bạn ở trong này. Thứ vừa giàu vừa khờ như nó, thiếu gì thằng muốn cắt máu ăn thề luôn, nói gì ba cái vụ kết bạn. Có điều nó khờ chứ không có bị khùng, mấy vụ này nó nhìn ra hết trơn. Tôi cũng biết có một lý do chính để tình bạn giữa tôi và nó hình thành: đó là tôi không khi nào quan tâm tới túi tiền của nó. Đi xe hơi cũng vậy, đi xe máy cũng vậy, đi xe đạp thì tôi kêu lên xe tôi cho đi ké, chứ còn lại thì đối với tôi, nó chỉ là thằng Nghĩa mà thôi. Nghĩa mặt trận – cái biệt hiệu này tôi thương mến đặt riêng cho nó, bởi không hiểu sao trên mặt nó trứng cá nổi quá trời, ngó sơ sơ nhìn giống cái chiến trường Khe Sanh y chang luôn.

Thằng quỷ mặt mụn giờ đang ngồi trước mặt tôi, hăm hở gắp đồ ăn. Kể cũng lạ, sao nó qua nhà tôi ăn cơm bữa nào nó cũng ăn như bị bỏ đói lâu ngày, không lẽ nó ái mộ tôi tới mức ngó mặt tôi là ăn cơm thấy ngon miệng hơn sao? Ba mẹ tôi có vẻ quý thằng quỷ này dữ dội, cũng một phần bởi ngoài tính lông bông, nó được xem là một trong những thằng bạn tử tế nhất của tôi. Mỗi khi nhà có việc, ba mẹ tôi gọi 1 câu là lăng xăng tới liền, phụ bưng đồ dọn dẹp như oshin, không khi nào tị hiềm vụ mất nét như tôi. Má tôi ngó nó ăn, cười:
– Thằng Nghĩa ăn tốt ghê ha. Ngon không, ăn nữa bác làm nha?

Thằng quỷ trợn mắt nuốt cơm, gật đầu lia lịa. Tôi ngó nó mà phán ngán, thứ dân chơi gì đâu ăn uống mất nét quá trời. Vậy mà ba cái lúc đi nhậu làm bộ chảnh chọe dữ dội lắm, nhón một miếng trái cây, nhấp môi chút rượu, cái mặt mụn làm bộ trầm tư thấy ghét. Tôi ăn xong, bỏ lên phòng nằm dài hút thuốc, mặc cho thằng quỷ thả sức chiến đấu với đĩa đồ ăn.

Chừng mười lăm phút sau, thằng quỷ đẩy cửa bước vô, gương mặt đầy thỏa mãn. Nó nằm dài lên cái ghế salon, thản nhiên rút thuốc trong bao của tôi ra hút, thở dài:
– Chán quá Long ơi! Bữa nào nghỉ tao với mày đi đâu chơi đỡ buồn đi.

Đây là câu nó thường xuyên nói với tôi. Thứ người gì đâu tối ngày chơi, chơi, vô dụng hết sức. Thiệt tình cách đây 2 hôm tôi cũng giống nó vậy thôi, có điều lúc này tôi hoàn toàn có quyền nói ra câu đó, bởi dù sao tôi cũng đang là người của công sở chứ bộ! Tôi làm mặt lạnh, kêu:
– Công việc của tao bận rộn dữ lắm, thời gian đâu rảnh rỗi mà chơi bời với mày!

Nói câu đó nghe oai dữ dội à nha. Thằng quỷ mặt mụn ngó tôi, gương mặt đầy vẻ khâm phục:
– Ủa mà mày làm cái gì ở đó? Sao không có ngày nghỉ gì hết vậy?
– Thật ra cũng không có gì nhiều, nhưng tao mà nghỉ chắc công ty sập tiệm mất. Mày không hiểu đâu.

Thiệt tình, tôi có hơi xạo nhưng không phải không có lý đâu nha. Khách hàng báo hỏng không nổi, đồ hư không có ai tới sửa, họ bực dọc xách đá đập bể công ty mấy hồi. Thằng quỷ coi bộ cũng biết tôi nổ, cười hích hích, không buồn hỏi thêm nữa, với tay lấy cái điều khiển tivi. Ngó mấy chương trình hoài nó cũng chán, cúi xuống xục xạo tìm đám đĩa của tôi, vừa tìm vừa hỏi:
– Sao không có đĩa sex hả mày?

Tôi cũng muốn ngã từ trên giường xuống đất lộn cổ vài vòng. Thanh niên thời đại @ 26 tuổi có xe hơi mà sao vẫn hỏi đĩa sex là sao? Thằng này thiệt tình bệnh tới không chữa nổi rồi. Giờ ai xem mấy cái đĩa sex đó nữa, quê một cục. Internet thiếu cha gì, mở ra một cái bội thực bướm mà chết lăn quay ra luôn chứ giỡn à? Tôi dòm nó lom lom:
– Mày ăn nhiều quá bị lú rồi phải không Nghĩa? Ghệ thiếu cha gì, sao tự dưng dở chứng đòi xem sex?

Thằng quỷ mặt dày vẫn thản nhiên như không:
– Cái này nó gọi là ngẫu hứng – ngẫu nhiên nổi hứng – mày không biết à? Ghệ tao thiếu gì, nhưng tao mới … bỏ xong, cũng thấy thiếu thốn chút chút.

Tôi ngán ngẩm kêu thằng bạn vàng:
– Vậy đi kiếm đại con hàng nào giải tỏa đi mày. Ngồi đó ám quẻ tao hả?

Mắt nó sáng rỡ, gật đầu lia lịa:
– Được đấy, tao với mày cùng đi luôn!

Thiệt tình tôi muốn lao vô đánh vào đầu nó quá xá. Nghĩ tôi là thứ ham hố giống nó hay sao? Nói không phải khoe, cả cuộc đời tôi không mấy khi đụng tới mấy ẻm, bởi thứ nhất tôi có cảm giác không sạch sẽ, cái thứ 2 là nó chẳng có chút xíu cảm xúc mẹ nào, tôi tự xử còn lẹ và thỏa mãn hơn. Cái suy nghĩ đó ăn sâu trong tôi tới mức đám bạn bè sau mỗi chầu nhậu đều chịu thua, không khi nào kéo tôi đi mấy chỗ đó được. Nhưng thằng quỷ này là ngoại lệ. Nó ngó gương mặt lạnh te của tôi, giọng chuyển sang nài nỉ:
– Mày đi với tao chút đi, qua đó một mình tao xấu hổ. Mày không chơi thì mày ngồi ngoài uống rượu, uống nước gì cũng được. Anh em thân nhau như thế mà mày nỡ từ chối tao cái việc nhỏ này à?

Tôi cũng thua nó luôn. Thằng này cái gì cũng biết, trừ mỗi việc biết mắc cỡ. Thứ người gì đâu đi chơi gái cũng rủ tôi đi … ngồi đợi, mà với cái tính dai như cao su của nó, tôi từ chối dám nó lải nhải tới khuya lắm. Thở dài khoác cái áo vô đi ra xe cùng nó, kêu bà má:
– Con đi ăn khuya với thằng Nghĩa chút xíu nha má.

Xe nổ máy rồ đi, mặc cho bà má đứng thẫn thờ phía sau. Chắc bả tưởng 2 thằng tôi mới bị lủng bao tử đột xuất lắm, mới ăn cơm tối xong cách chừng nửa tiếng lại … tiếp tục ăn khuya.

Xe thắng cái két trước một cái khách sạn vớ vẩn nào đó. Cái khách sạn này nằm ở một cái đường nhỏ xíu, tối thùi lùi, ánh sáng xanh lè lè đặc trưng của mấy chỗ có vấn đề. Ngó thấy xe thằng Nghĩa, vài thằng tiểu yêu đã lăng xăng chạy ra mở cửa. Con quỷ này chắc cũng là khách hàng tiềm năng của đám khách sạn này quá – tôi nghĩ vậy. Y như rằng nó tới chơi gái mà giống như đi dự hội nghị khách hàng vậy, bắt tay với bảo kê, tán nhảm với tiếp tân túi bụi. Nhìn mà muốn chửi thề, vừa mới ban nãy còn kêu đi một mình tao mắc cỡ, thiệt tình thằng quỷ này tính chơi tôi hay sao trời? Có điều lỡ tới đây rồi cũng ráng mà ngồi vậy.

Khách sạn này là bãi đáp kiêm điều hàng luôn cho khách. Nói nôm na là bạn dắt hàng hoặc ghệ tới đụ, hoặc nếu chưa có thì kêu mấy ẻm tiếp tân lựa dùm. Tiện bá cháy luôn. Chỗ này coi bộ làm ăn tốt dữ, xe của đám khách khứa đỗ dài dài ngoài cửa. Tôi với thằng Nghĩa đi vô, đã thấy mấy em tiếp tân lon ton bưng nước, trái cây ra mời. Chiến lược chăm sóc khách hàng tốt à nha – tôi đánh giá cao cái vụ này. Thấy thằng quỷ ghé tai mấy ẻm nói gì đó, cười nham nhở. Chừng 10 phút sau, một cái taxi đỗ roẹt trước cửa, 2 em mặt mũi cũng khá ổn, mặc váy ngắn cũn cỡn bước vô. Thằng quỷ ngó tôi, kêu:
– Long nè, thấy mấy em này sao mày?

Tôi ngó nó khinh bỉ. Bộ nó tính đem mấy con nhỏ này phá đi phẩm hạnh một đời của tôi sao?
– Nói với mày bao nhiêu lần rồi, cái vụ này tao không có khoái. Nhớ chưa?

Thằng quỷ cụp mắt xuống, xuôi xị:
– Ờ ờ thì thôi vậy. Tao sợ mày đổi ý nên gọi 2 em luôn, mày không thích thì tao làm luôn khỏi mất công mấy ẻm tới.

Tôi cũng kinh hãi vì sự biến thái của ông bạn vàng, lắc đầu chán ngán nhìn nó ôm eo 2 con nhỏ lên lầu. Thứ người gì đâu cái gì cũng ham hố hết trơn. Hên là nó chơi với tôi, đi với thằng cha nào gay chắc rủ nó đi chơi đàn ông nó cũng dám thử lắm.

Đang ngồi nhả thuốc chửi thầm thằng quỷ trong bụng tới lần thứ mấy trăm, tôi nghe giật mình. Cảm giác ớn lạnh lâu lắm rồi mấy xuất hiện đó nha. Một cái mặt bự phấn, nhìn già khằn, nói không ngoa chứ đây chính là phiên bản thứ thiệt của thím Trang trong trại ngày nào cũng xuất hiện lù lù ngay kế mặt tôi. Mùi nước hoa bí ẩn xộc vô mũi, kết hợp với thân hình hết date từ năm ơ kìa nào rồi khiến tôi suýt ói. Một chất giọng nữ cao kèm theo chút hơi hướng nghẹt mũi ỏn ẻn vang lên:
– Sao tới chỗ này mà ngồi một mình buồn thiu vậy cậu hai?

Tôi nghe da gà nổi từa lưa khắp từ chân tới mặt. Vụ này cơ bản có thể coi là một loại dị ứng đặc biệt – dị ứng với gái xấu, già và điệu. Tôi sợ tới nín thở luôn, lễ phép đáp:
– Con không có ưa mấy vụ này, thím ơi!

Trả lời xong lại run thêm một chặp. Mụ quỷ này mà tính hại đời trai của tôi, thằng Nghĩa cũng không thể trách tôi phá cuộc vui của nó à nha. Tôi rút điện thoại báo công an luôn đó! Cũng hên, ý mụ không phải vậy. Ngó cái mặt mụ có vẻ phật ý khi nghe tôi kêu thím, nhưng cái giọng vẫn giả lả:
– Vậy gu của cậu hai là gì, chứ nói chị nghe coi. Đào chị nuôi cỡ nào cũng có, gái miền Tây, miền Nam, miền Bắc, muốn thứ gì cũng có hết trơn.

Tôi làm mặt ngạc nhiên, đưa đẩy một câu:
– Chị làm ăn mạnh dữ ha. Gái gì cũng có thiệt hả chị?

Mụ già này không phải chị em song sinh với thím Trang cứ chặt đầu tôi đi. Nghe trai đẹp khen, cái mũi mụ nở ra chà bá, giọng hồ hởi như nhà khoa học khoe công trình đoạt giải Nobel:
– Nói không phải xạo em, dưới tay chị gái cỡ nào cũng có hết. Tụi teen đua đòi nè, gái sinh viên nè, gái biết ngoại ngữ nè, gái nhảy dù nè…

Nghe mụ nè một hồi mà tôi muốn hoa cả mắt. Tính ngắt lời hỏi mụ coi mụ có gái nào có bằng tiến sỹ chưa, nhưng tôi cũng hơi ngại món đậu nên tôi bỏ. Đang ngán ngẩm tính lái câu chuyện qua chỗ nào khác mà chưa tìm ra cớ, tôi nghe giật mình lần nữa. Không phải thím Trang thứ thiệt xuất hiện à nha, nhưng trước mắt tôi là một đôi đang cặp kè nhau bước vô. Dưới cái ánh đèn mờ mờ ảo ảo, tôi nhìn không rõ mặt nhưng sao giống con nhỏ Trang bà chằn quá đi thôi. Thiệt ra nếu nó với lão lùn hói chim ngắn kia tới chỗ này, tôi cũng đâu có lấy làm lạ. Nhưng thằng cha kia dù có chống thêm đôi nạng gỗ cũng không thể cao lên cỡ vầy. Là một thằng cha khác, có vẻ nhừ nhưng khá phong độ, khác hẳn lão béo hói. Con nhỏ đang nép nép đầu vô ngực lão, tôi nhìn không có rõ mặt nhưng ngó cặp mông quen quá trời quen luôn. Tôi kéo áo thím má mì, chỉ con nhỏ hỏi:
– Con nhỏ này phải gái chị không?

Mụ già ngó theo tay tôi chỉ, lắc lắc đầu:
– Con nhỏ Phượng đó hả? Phải mà hổng phải. Mà em quen con nhỏ đó hả, sao hỏi ngang xương vậy?

Tôi lắc lắc đầu. Tưởng trúng ai dè trật lất. Lại đưa đẩy thêm với bả vài câu cho qua chuyện:
– Phải mà hổng phải là sao chị?

Mụ chép miệng:
– Thì đó, nhiều con nó bạc bẽo lắm em ơi. Chị cực nhọc kiếm khách cho tụi nó, lo lắng từ cái ăn cái mặc cho tụi nó mà tới khi đủ lông đủ cánh tụi nó bay hết trơn. Mấy con nhỏ đẹp một chút, biết nói chuyện chút, cưa được mấy thằng dê già giàu chút, có mấy khi nó ở lại với chị đâu em. Tụi nó làm ăn riêng, có khách riêng, con nào ngon lành thì chuyển qua làm gái bao, vợ nhỏ cho mấy cha già, vừa nhàn vừa kiếm được nhiều tiền hơn. Ba cái lúc chị kẹt khách, năn nỉ chúng nó tới gãy lưỡi nó còn hổng chịu đó em!

Tôi nghe mụ già than thân trách phận một hồi mà cảm thương quá đỗi. Thứ người biết lo lắng, quan tâm, chăm sóc cho người khác như bả sao lại gặp toàn cảnh ngộ éo le vậy trời? Tính an ủi bả một chút cho bả đỡ thương tâm, mà nghĩ tới chuyện mấy bả cho vay lãi tới 2 chục phân một tháng cho các ẻm sắm đồ, lời nói tính chui ra khỏi miệng bỗng dừng lại cái rụp.

Tags: ,

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 8:

Cô giáo Mai

Top 11:

Sói săn mồi

Top 17:

Tiểu Mai

Top 20:

Gái một con

Top 27:

Diễm

Top 37:

Dì ba

Top 38:

Tội lỗi

Top 40:

Tình mãi xanh

Top 42:

Xóm nghèo

Top 46:

Tru Tiên

Truyện hay:

Cu Dũng