Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Chia xa

Chia xa

Bạn đang đọc phần 6 của truyện sex Ký ức ngày xưa

Lưu ý: Phần này không có sex, và đặc biệt khá lâm li bi đát. Ai đang tìm truyện dâm dục các thứ thì qua truyện khác nhé.

Sau cái ngày hôm đó, tôi nghiễm nhiên có 2 người vợ cùng sống chung, hai vợ của tôi sống chung rất hòa thuận.

Trâm đã đăng ký học lại khóa Trung Cấp Kế Toán ở trường Cao Đẳng CNTT Tp.HCM. Em lại trở nên đam mê kế toán và những con số.

Thu vẫn làm tốt công việc của mình, mọi chuyện trong cuộc sống đều êm ả trong một năm, cả ba vẫn thế, vẫn sống, học tập, làm việc và quan hệ. Chuyện đó dường như đã trở nên bình thường hơn. Đôi lúc vẫn có những xung đột, cãi nhau, nhưng rồi tình yêu dẫn lối, lại trở về với nhau cả.

Thu đi làm về thông thường khoảng 5h chiều, đôi lúc họp hành thì 7h tối. Hôm đó, em đang đi trên đường Lạc Long Quân, em bị 2 đứa, ép lại giật giỏ xách… mất hầu hết tư trang, CNND, Bằng lái xe, Giấy tờ xe…

Từ sau lần đó, Thu càng được thôi thúc muốn học Thái Cực như Nhung. Một buổi sáng, em nằm bên cạnh, Trâm thường nằm tay phải, Thu nằm bên tay trái tôi.

– Anh !

– Hả ?

– Em cũng muốn học Thái Cực.

– Hở, trời trời… một mình Trâm là anh muốn chết rồi, hai người chắc anh chết thật quá…. Huuu

– Hư… ghét anh…. Người ..ta học phòng thân mà..

– Hì .. Ừ.. nhưng em đâu có thời gian để luyện tập, vậy đi mỗi sáng mình đi tập thể dục, ban đầu những cái căn bản thì Trâm sẽ chỉ em, sau này anh sẽ chỉ thêm về huyệt đạo và gân cốt, thần kinh… chịu không ?

– Hiii chịu …

– Nhung, em sao nè…, cù léc đó nha, còn giả ngủ nữa à.. này… này

Tôi lao đến Trâm cù léc hai bên hông… Trâm lăn bò ra cười rồi nói

– Hiii.. sau này anh chết rồi, em với Thu hợp sức thì anh chết rồi… anh lo mà liệu hồn đi…

– Tiêu rồi… ôi …

Tôi than vãn

Từ hôm sau, tôi mua 3 thẻ vào cổng thể dục ở công viên Đầm Sen, tôi cùng Thu và Trâm luyện tập ở khu vườn hoa..

Thấm thoắt đã được 3 tháng, tôi quyết định cùng Thu về quê làm giấy tờ, tiện thể thăm thú quê hương của em. Ban đầu tôi dự tính chỉ mình tôi và Thu cùng về quê, nhưng Trâm cũng đòi đi theo cho bằng được. Cũng đành thế, tôi dắt cả hai cùng về quê. Tôi đặt 3 vé của nhà xe Minh Tâm.

Sáng sớm, tập trung tại địa điểm đón khách của Minh Tâm, sâu trong bến xe Miền Tây. Từ lâu, tôi cảm thấy không thích cho lắm về Bến xe Miền Tây, người ta bon chen, xe ôm thì cứ hùng hục như ăn cướp…

Lên xe, vì xe nhỏ, băng ghế tối đa có 4 người, tôi để Trâm và Thu ngồi trong cùng, sát cửa sổ, tôi ngồi giữa. Không khí không thoải mái cho lắm khi đi xe nhỏ.

Đến Mỏ Cày… tôi và hai em cùng xuống xe, rong ruổi trên 3 chiếc xe ôm, đi sâu vào ngõ xóm, điều đặc biệt ở đây… nhiều dừa quá.

Đứng trước căn nhà xây nhỏ, một bên là mái chái nhà lá để làm bếp, cha mẹ Thu và hai đứa em nhỏ quây quần.

Cảm giác về người Miền Tây, cha mẹ em rất hiếu khách, ban đầu Thu chỉ giới thiệu hai đứa chúng tôi là bạn bè, cùng về thăm thú…

Cha mẹ em hiền hậu, lam lũ với ruộng đồng, hai đứa em nhỏ còn đi học… Cuộc sống thật em đềm

– Con về chơi lâu không ? – Ba em hỏi.

– Dạ con chơi mấy ngày, đợi Trâm làm xong CMND rồi con lại lên

– Vậy hả, bây giờ cướp đồ, giật dọc dữ quá.. ngày xưa đâu có..

– Dạ…

– Thôi con ngồi chơi, bác ra vườn hái dừa với trái cây ăn cho mát.

– Dạ thôi bác, để con hái dừa cho…

Nói rồi tôi tung tăng ra sau nhà, leo lên cây dừa. Đúng là ở thành phố quen, leo trèo thật là mệt, lên tới ngọn tôi nhìn xung quanh, chỉ toàn là cây.. nhiều nhất vẫn là dừa.

Trâm trèo lên cây mận… em có vẻ rất thích khung cảnh và không khí ở đây.

Buổi trưa… bữa cơm đạm bạc được dọn lên… đĩa cá bống kho, một đĩa tép, rau… bầu luộc… Tuy như vậy nhưng thật ngon, thật ấm cúng.

Buổi chiều, tôi cùng Thu lên thành phố để làm lại CMND, ngồi chờ em vào nộp đơn…

Em tung tăng chạy ra.

– Xong rồi.. hiii, một tuần sau mới lấy được.

– Vậy hả ?

Rồi tôi cùng em đi mua một ít đồ đạc, tôi thấy trong nhà em trống trải quá.

Tôi mua thêm bộ bàn ghế, bếp gas, và nhiều thứ lỉnh kỉnh khác… so với cuộc sống của ba mẹ tôi, ba mẹ Thu thực sự thiếu thốn hơn rất nhiều.

Sáng hôm sau, từ rất sớm, ba mẹ Thu đã dậy, lục đục cơm nước sau đó ra vườn tưới cây, nói là tưới cây, chỉ mang cái máy bơm đặt ở kênh thế là nước lên ào ào… không cực như tưới cà phê trên tôi.

Tôi, Trâm và Thu cùng lao xuống kênh gần nhà, nước chưa lên, bùn ngập, có cả cá nữa, cả ba đứa hào hứng chụp, dí đuổi để bắt cá… người nào đi ngang qua đoạn kênh này đều nhìn…

Tôi thấy hai em thật vui…

Chỉ có một điều tôi ấm ức, ấm ức ghê gớm…. tối tới, tôi cùng ba em nhâm nhi rượu trắng, vài con cá làm mồi… ông ăn cả thịt chó, nhưng tôi thì không …

Tôi được sắp xếp ngủ với ba của Thu… còn lại Trâm và Thu ngủ chung với mẹ trong buồng, Thu chuẩn bị mùng màn cho tôi, mặt tôi xị lại

– Huuu… không chịu…. tự nhiên tách anh ra, anh ngủ không quen…

Thu và Trâm bĩu môi dí tay vào trán tôi.

– Cái đồ đê tiện anh, lúc nào cũng muốn ăn đậu hũ… xí… cắt cho anh thèm rã mỏ.

– Huuu nhớ đó, về kia anh luộc 2 đám đậu hũ tụi em…

– A…a.. anh dám..

Thế là một màn nữa lại được bày ra, trong màn đó, diễn viên chính là tôi, bị đánh tơi tả bầm dập… không như hồi trước, Thu lúc này đã có lực hơn, đã có thể khiến tôi chết lên chết xuống sau mỗi cú thụi vào bụng, nhéo hông… haiz đời là khổ, anh em nào biết võ thuật tuyệt đối đừng cho vợ học nhé… sẽ chết người..

– A…a… hai bác ơi ! cứu con với…. con bị đánh te tua rồi….

Má Thu nghe tôi kêu cứu cũng chạy ra, nhìn chiến trường rồi cười ha hả..

– Thôi, hai đứa bay đánh chi dữ vậy… chết thằng nhỏ rồi….

– Gừ ! Tha cho anh đó…

– Ui da … chết tới nơi rồi… tha gì nữa….

– A… anh muốn nữa… Trâm tiến lại

– A…. không anh biết lỗi rồi, anh đi ngủ đây… ha ha …

Trở về thành phố, cả ba lại đâm đầu vào công việc của mình, hàng ngày tôi vẫn chở Thu đi làm….

Thu nhận một dự án lớn, là trưởng phòng kinh doanh nên Thu phải tiếp nhiều khách đối tác. Trong quá trình làm ăn, các đối tác chỉ toàn là những gã đàn ông háo sắc…

Một hôm, em nói với tôi

– Chiều nay, anh đi cùng em nhé.

– Đi đâu?

– Tối nay đối tác em mời dự tiệc, nhưng em là con gái, đi một mình không tiện..

– Ừ !

Chiều hôm đó, sau khi làm xong, tôi và Thu chuẩn bị đồ và đi đến dự tiệc Buffet của một nhà hàng lớn tại quận 1, tôi tách Thu ra để em bàn bạc với đối tác, nhưng tôi vẫn theo sát em.

Mấy người đàn ông, kéo theo em vào một căn phòng phía trong, nói là bàn việc làm ăn cho công ty và ký hợp đồng… chuyện đã quá rõ ràng. tôi thừa biết những mưu kế như thế này.

Đứng ngoài cửa căn phòng, tôi lắng tai nghe thông qua khe cửa, nếu em có biến cố tôi sẽ lao vào.

Thật may cho ngày hôm đó, mấy gã đàn ông cũng chẳng dám làm gì em, tất cả các hành động khiếm nhã đều bị em kháng cự, mà cũng đúng, đàn bà của tôi, thà chưa biết thì thôi, nếu đã biết võ thuật rồi thì khó mà đụng.

Buổi ký hợp đồng xảy ra nhanh gọn…

Em được khen thưởng, cắt cử lên vị trí giám đốc kinh doanh.

Em chạy đến phòng tôi, lôi tôi ra ngoài và nói ra quyết định của sếp.. nhìn em vui mừng, tôi cũng thấy vui lây trong lòng..

Chiều hôm đó, em về sớm, em và Trâm nấu ăn cho tôi, toàn những món ăn ngon… cả ba cùng liên hoan vì niềm vui của Thu

Đến tối, hôm nay, Thu rất hưng phấn, em ra đã 3 lần nhưng vẫn còn rất khỏe

– Thu à, anh xin em, ngủ đi nha, em … 2 lần rồi đó, chắc anh chết mất

– Hứ giết cho anh chết mà… hiii, chị, phụ em với, hôm nay giết cho ảnh chết…

– Ừ.

Rồi lại đến Nhung, tôi ra thêm môt lần nữa, mỗi người một lần nữa rồi lại chìm vào giấc ngủ.

Hôm sau, Thu về Bến Tre để lấy CMND, tôi muốn đưa em đi nhưng không được…

Tôi đi làm, đến trưa, bỗng lòng tôi như lửa đốt, tôi cảm thấy cái gì đó bất an…

Điện thoại tôi reo lên

– Alo ? Thu hả em ?

– Alo, cậu là bạn của cô gái có cái điện thoại này hả ?

Tôi lo lắng

– Vâng, Thu đâu anh ?

– Cô bé được đưa vào Bệnh Viện ….. rồi. Tông xe…. Nặng lắm….

Tôi ù hết cả tai, tôi tức tốc chạy về nhà, Trâm chưa về, tôi lấy áo khoác rồi lao nhanh ra bến xe Miền Tây, ngồi trên xe, lòng tôi lo lắng….

Đến BV…. tôi lao vào phòng cấp cứu, hỏi thông tin về em, ba mẹ em chỉ khóc, BV nói cần đóng viện phí và tiền để chuyển lên tuyến trên.. Chợ Rẫy.

Ngồi trên xe cấp cứu đưa đi, tôi nắm tay em, lạnh lắm… không cử động…. bình dưỡng khí cứ đậy lên mặt em, tôi đau quá, thấy em mà tôi đau quá…

Đến Chợ Rẫy, em được chuyển vào phòng Cấp cứu đặc biệt, chuyển sang phòng mổ. Trâm cũng chạy đến, ngồi đó chung với tôi…. Đợi….

Lâu lắm, chắc tầm hơn 8 tiếng, tôi thấy các bác sĩ trong phòng mổ đi ra… gọi tên cha mẹ em, rồi nói

– Ca này nặng quá… chấn thương nặng vùng đầu, chúng tôi đã cố gắng hết sức.

– Nếu bệnh nhân tỉnh, hãy tranh thủ….. gia đình nên chuẩn bị…..

Tôi, Trâm, ba mẹ em đều như đồng thời quỵ xuống, mẹ em ngất..

Tôi ngồi bên giường em, đầu em băng bó..

– Thu à ! Em tỉnh dậy đi, anh đây nè… huu… đừng bỏ anh nha em….

Ba em cũng khóc…. Ba em khóc, mẹ em cứ tỉnh thì khóc rồi lại ngất…

Trong tay em, vẫn cầm chắc CMND mới, chưa ai gỡ được tay em để lấy tôi ra… tôi nắm lấy tay em… tôi khóc… Trâm ngồi sau tôi, nước mắt đầm đìa….

6 ngày sau … ngày 8 tháng 5, em tỉnh lại…

– Hư… đau … quá…

Tôi lao đến bên em, nắm tay em, tôi khóc nhiều lắm…

– Thu à ! em tỉnh rồi… em đừng bỏ anh nha….

– Thu ơi ! .đừ…ng bỏ c…hị, đừ….ng bỏ a…nh H nha .e….m, em c…ố lên huuu..

Em nhìn mọi người, ba mẹ em lao vào…. Khóc… rồi ôm lấy em….

– Thu ơi ! Con đừng bỏ ba mẹ nha con…. Thu ơi !

– Ba mẹ ! … c..o..n xin.. lỗi, Thu thều thào

Quay sang tôi:

– Em… xi.. n ..lỗi anh, … em không… đi … cùng.. anh … hết cuộc đời được rồi…, tha thứ .. cho.. em nhé.

– Không… không … em sẽ khỏe mà… em đừng nói bậy….

– Không ! em biết mà… em… em mệt lắm.. em không th.. ể rồi…

– Đừng Thu ơi ! đừng bỏ chị lại … chị em.. mình ..đã nói.. sẽ sống … với anh ấy.. suốt đời.. mà… huu…

– Em không.. được .. chị ạ …

– Em đừng.. nói .. nữa…. cố gắng.. giữ sức.. cho khỏe….

– Không.. em phải.. nói…. Anh à… tha thứ.. cho em… kiếp sau.. em sẽ … là vợ của anh… xin lỗi… anh

– Không ! là anh … anh vô dụng…. huu… là anh….vô dụng…. anh không bảo ..vệ được cho em…. Huu…

– Kiếp sau em sẽ… đền .. đáp…. Cho ah…a….

– Thu ! không, Thu ơi …… xin lỗi em… anh yêu em mãi mãi….

– Em cũng … hự … yêu anh… mãi mãi…

Rồi cứ thế, em ra đi, em nhắm mắt, nhẹ nhàng ra đi, em để lại tôi, để lại ba mẹ…. nụ cười còn mỉm trên môi em… nụ cười mà tôi không quên được…

Đám tang trong con đường nghèo nàn, nhà cũng nghèo nàn, em nằm đó….

Lá xanh rụng xuống, lá vàng còn trên cây

Ai cũng chứng kiến, tôi chưa là gì, chưa làm thủ tục gì…. Đeo khăn tang, tôi ngồi lên linh cữu em,…. Khóc, bên cạnh tôi…. Trâm cũng thẫn thờ….

– Anh có lỗi… với em…. Huuuu… tôi đã không còn thần sắc nữa, tôi đã….

Lúc đưa em xuống huyệt, về bên kia… sau đó tôi và Trâm ngồi đó, ngồi bên cạnh em… một đêm….

Nhiều ngày sau đó, chẳng biết là bao nhiêu ngày, tôi cũng chẳng đếm, tôi đi làm, và rồi lại ghé qua mộ Thu, ngồi đó, kể cho em nghe những chuyện đã gặp ban ngày, cười… khóc….

Dần dần, áp lực công việc cũng khiến tôi dần ít ra thăm em, hàng tháng vào ngày rằm tôi đều ra với em ….

Trâm cũng trầm lặng hơn kể từ ngày ấy, tôi và Trâm quyết định đặt thêm một ảnh thờ của Thu tại một góc phòng đang ở, che màn đỏ…

Trâm đã xem Thu là người chị em cùng chia chăn sẻ gối với người đàn ông của mình, sự ra đi của Thu cũng mang lại sự hụt hẫng cho Nhung.

Cha mẹ Thu, từ ngày em ra đi cũng buồn bã hơn, thường hay khóc hơn, hai đứa em mất đi người chị, người chủ yếu cung cấp nuôi dưỡng hai đứa đi học, vui vẻ với tuổi thơ.

Một ngày, tôi trở về nơi em xảy ra tai nạn, xây một am nhỏ bên đường, để linh hồn em có trở lại hoặc lạc lối cũng có nơi trú ngụ. Tôi quay về gia đình em…

Bước vào con đường quen thuộc, những cây dừa quen thuộc của lần trước, căn nhà mang nét ảm đạm, hai đứa em phải ra đồng để cùng cha làm đồng áng, mẹ em ngồi trong nhà, sắt những đám rau cho mấy con heo mọi chạy chung quanh nhà…

– Bác ơi ! có ai ở nhà không ?

Mẹ em chạy lên từ nhà sau, nhìn tôi rồi nói

– H mới đến hả con, con đi với ai hay một mình ?

– Dạ con đi một mình !

– Ừ ! Vô nhà chơi con.

Bước vào nhà, những món đồ tôi mua lần trước, hình như đã vơi đi nhiều, ông bà không có nghề nghiệp, bắt cá bắt tôm qua ngày. Thu là trụ cột nay đã mất đi…

Tôi bước vào trong nhà, nhìn ảnh em trên bàn thờ, hai giọt nước mắt tôi lại rơi xuống, thắp nén nhang, ngồi xuống ghế và trầm ngâm. Mẹ em mang nước ra, nói là nước, chỉ là một ly nước lọc mới nấu, còn ấm

– Tối nay con ở đây được không bác ?

– Ủa con không phải về trển hả ?

– Dạ chưa ! con tính ở lại mai con lại về.

– Ừ ! con ở chơi, bác đi nấu cơm, rồi mấy cha con tôi về ăn luôn.

– Dạ !

Tôi nhìn quanh, rồi nhìn bàn học, chất đống sách vở chồng chất để trong góc nhà, tôi thấy lạ quá, lần trước tôi về, ngăn nắp lắm, sao lại ….

– Ủa sao bàn học mấy đứa sách vở lung tung vậy bác ?

– À ! tụi tôi ngh….ỉ học rồi con

– Hả ? sao lại thế ? sao lại nghỉ hả bác ?

Mẹ em lại khóc…..

– Huu…uu con Thu còn sống, nó làm rồi nuôi hai em tôi, giờ bác đâu có tiền mà cho tôi đi học, sống còn không đủ ăn nữa là….

Tôi im lặng, suy nghĩ…..

Tôi cứ ngồi đó, mẹ em cũng đi làm việc khác mà tôi không để ý.

Tối đến, ba cha con dắt nhau về, vài lợp cá trên tay… hai đứa em có vẻ buồn, cũng có vẻ vui….

Bữa cơm dọn lên, không có nhiều, mấy con cá lúc chiều, chiên, nấu canh… rau….

– Hai đứa có muốn đi học không ? Đã nghỉ lâu chưa ?

– Dạ muốn ! Bọn em nghỉ được hai tuần, từ sau đám ma chị đến giờ…

– Sao lại không đi học ?

– Giờ nhà không còn ai, tiền đâu mà học hả anh ?

– Uhm

Tôi quay qua nhìn ba mẹ em rồi nói

– Hai bác, con có điều muốn thưa với hai bác.

Hai người nhìn nhau, rồi lại cùng quay qua nhìn tôi

– Ừ con nói đi !

– Như con nói lần trước trong lúc làm tang cho Thu, con tuy chưa cưới hỏi, nhưng Thu với con đã có quan hệ vợ chồng với nhau, con cũng coi Thu là vợ, nay gia đình thế này, con không đành….

Tôi lại nói tiếp

– Con muốn lo cho hai đứa tôi học cho xong ĐH, đã lớp 10 rồi, còn 3 năm nữa thôi… bỏ thì uổng quá, rồi sau này tụi nó biết làm gì ?.

Hai ông bà lại nhìn nhau, ông gọi bà ra sau nhà… nói gì đó….

Tôi ngồi trong, tiếp tục ăn và hỏi han về học tập của hai đứa em, đầu năm lớp 10…

Hai ông bà quay vào… nhìn tôi, rồi lại nhìn nhau, vẫn chưa ai nói gì …

– Hai bác ! cứ coi con là người trong nhà, hai bác cứ nói đi ạ !

Ba em nói !

– Như thế này, nghe con nói, nhưng bác cũng không muốn lợi dụng vì thực chất con Thu chưa có danh phận gì, không thể bắt buộc hay yêu cầu….

– Chỉ cần hai bác đồng ý là được, con tự nguyện cả….

– Thực ra bác cũng không muốn hai đứa tôi nghỉ học…. mất cả tương lai…..

– Vâng !

– Như thế này, số tiền con để hai đứa tôi đi học, sau này bác sẽ trả lại cho con… được không ?

– Vâng ! Con cũng không ép hai bác…. Bây giờ cứ để con lo cho hai em đã, chuyện đó tính lúc nào cũng được…

– Ừ đành vậy !

Rồi hai ông bà đứng dậy, cúi đầu trước tôi, tôi giật mình, bật dậy, đỡ hai ông bà rồi cũng quỳ xuống, dập đầu trả lại lễ….

– Hai bác ! đừng làm thế này …..

Sáng hôm sau ! Tôi đưa hai đứa đến trường, gặp GVCN, sau khi trình bày hoàn cảnh và lý do nghỉ của cả hai đứa trong thời gian qua, GVCN cũng hiểu, và hứa sẽ cố gắng giúp đỡ hai đứa có được kiến thức trong thời gian nghỉ….

Tôi về đến nhà, hai đứa đang hớn hở mặc quần áo, nhìn bộ quần áo cũ mà, vẻ mặt thật tươi….

Tôi đưa cho ông bà một ít tiền

– Hai bác giữ lấy, mua lấy cho hai đứa tôi một ít quần áo mặc nhà, rồi may cho tụi tôi vài bộ đồ đi học…. con thấy cũ hết rồi.

– Ừ ! Thật cám ơn con

– Với lại !…..c..on… xin … hai ba..ác một điều nữa được…. kho…ông ạ ?

– Nói đi con !

– Dạ ! Hai bác cho phép con gọi…. là Ba… Mẹ được không ạ ?

– Cái…cái này…..

– Dạ không sao mà, là con muốn như vậy để mọi người thân thiết hơn, Thu là vợ con, việc con gọi cũng phải đạo mà ….. nhé hai bác ?

– À…à…. Thôi được rồi, nếu con đã có ý vậy, bác cũng không nỡ….

– Dạ ! cám ơn “Ba Mẹ”

Hai ông bà nhìn nhau, rồi cười….

Chiều đó, sau khi sắp xếp xong mọi chuyện, tôi trở về để chuẩn bị tốt cho công việc ngày mai.

Trâm vẫn ở nhà, nấu ăn cho tôi ngoài giờ học… Trâm muốn đi làm gì đó, nhưng tôi không chịu, tôi muốn em cứ học cho tốt…

Bữa ăn được dọn lên, vẫn 3 cái chén….

Tôi mệt mỏi lăn ra giường, Trâm cũng dọn dẹp đồ đạc rồi ngồi học, sau đó ôm tôi ngủ.

Tôi thấy mình tỉnh dậy, Trâm đang ngủ rất ngon…. Đi xuống lấy nước uống…

Quay đầu lại, thấy Thu đứng đó, ở nơi tôi đã lấy đi sự trong trắng của em, trong góc nhà….

Em nhìn hơi buồn, vẫn mặc bộ đồ Jean áo thun mà em thường mặc, em dang hai tay… tôi lao tới, ôm lấy em.

– Em nhớ anh lắm !

– Anh cũng thế !

– Em yêu anh ….

Tiếng em xa dần, tôi thấy em mở cửa đi ra….

Tôi cứ đuổi theo nhưng em dần xa lắm, tôi khóc rất nhiều, nước mắt tôi đổ rất nhiều…..

– Anh ! Anh đừng làm em sợ…. anh ơi !

Tôi bật dậy, Trâm ngồi đó, nước mắt đàm đìa, tôi cũng vậy, mặt đã ướt….

Vậy là em về trong mơ để thăm tôi ….

Một năm qua đi, hôm nay ngày 8 tháng 5, cảm xúc của tôi lại ùa về…. ngày nào ở bệnh viện…. chuỗi ngày ở bên mộ em….

Tôi nghỉ làm, Trâm cũng nghỉ học để ở nhà cùng nấu ăn với tôi… tôi và Trâm cùng làm một đám giỗ nho nhỏ cho Thu…

Đám giỗ chỉ có hai người… thắp nhang, khấn vái điều gì đó…. Rồi tôi cùng Trâm đi theo đám người bốc mộ…

Thu có nguyện vọng trước khi ra đi là muốn chôn một năm, sau đó hỏa táng để tro cốt ở chùa… em không muốn hỏa thiêu ngay vì sợ linh hồn bị đốt nóng, không đầu thai được….

Hôm nay tôi buồn, tự nhiên mà buồn… không phải vì việc gì, tự nhiên sáng đến giờ đầu óc tôi lại tua về ngày xưa ….rồi lại hai hàng nước mắt. Trâm ngồi bên tôi, ôm tay tôi, đầu đặt lên vai tôi…. Cũng khóc với tôi….

– Anh có nhớ Thu không ?

– Sao em hỏi vậy ?

– Tuy chưa quen lâu, nhưng em nhớ Thu lắm, hai đứa em đã bàn tính nhiều thứ khi anh nằm trong bệnh viện…

– Ừ ! Thôi quá khứ rồi…. nhớ….. chỉ vậy thôi….

Sau đó hơn 3 năm, Trâm học xong và đã xin được việc làm ngay trong công ty của tôi, tôi chính thức cưới Trâm, chúng tôi sống hạnh phúc bên nhau tới tận bây giờ. Thi thoảng, tôi vẫn về quê của Thu, thăm ba má em. Dù bây giờ em đã không còn nữa, nhưng em vẫn mãi sống trong tâm trí của vợ chồng tôi.

Loading...

Tags:

Quảng cáo
truyen
TruyenChat.com
Web site truyện kiếm hiệp, tiên hiệp dành cho điện thoại di động.

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống
truyen

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 7: Cu Dũng
Top 9: Cô giáo Mai
Top 18: Tiểu Mai
Top 24: Gái một con
Top 37: Cô giáo Thu
Top 42: Diễm
Top 45: Vụng trộm
Top 46: Dì Ba
Top 47: Tội lỗi
Top 50: Tru Tiên