Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Cave chuyên nghiệp

Cave chuyên nghiệp

Bạn đang đọc phần 6 của truyện sex Em Linh cùng lớp

Tôi lặng thinh như không nghe thấy lời chọc quê của thằng Bảo. Mắt tôi nhìn trân trân vô người đàn bà mới tới. Bả giống con nhỏ Linh thiệt – giống y chang. Từ cái môi, đôi mắt cho tới cái dáng người, chỉ khác là bả cao hơn, gương mặt có nét xinh xắn hơn con nhỏ Linh nhưng nhuốm đầy cái vẻ phong trần dạn dĩ. Bả có vẻ ngạc nhiên khi bắt gặp ánh mắt tôi – ánh mắt không giống của một thằng nhỏ bày đặt đi chơi đào chút xíu nào hết trơn hết trọi. Nhưng cái nhìn ngạc nhiên đó chỉ thoáng qua thôi. Rất mau chóng, ánh nhìn đó trở về sành sỏi và đầy giả tạo: ánh mắt của một cô gái làm tiền đang tính toán moi sạch túi của khách làng chơi.

Bả cất cái giọng làm tôi rùng mình:
– Cậu hai nè có mắt chọn người ghê ha. Cứ yên tâm là cậu hai không thích có hoàn tiền đó. – Bả nhìn tôi cười lúng liếng. Tôi nghe thoáng rùng mình. Không lẽ đây là hình ảnh của nhỏ Linh mười mấy năm sau?

Rồi rất nhanh, đám gà móng đỏ túa lên lầu, còn trơ trọi mình bả trên sảnh. Bả sải bước ra chỗ ghế, thả người xuống cạnh tôi. Mùi son phấn rẻ tiền làm tôi muốn sặc. Bảo nhỏ nhìn tôi với cặp mắt đầy khâm phục:
– Anh thiệt dễ nể quá đi, anh hai biến thái!

Chắc nó ngỡ tôi khoái lái máy bay đây trời. Cũng phải, đâu có trách thằng nhỏ được. Tôi đang đi chơi cave, đâu phải cán bộ của trung tâm phục hồi nhân phẩm chớ. Bên cạnh tôi, bà Bích đang khoan khoái ngửa lưng ra sau ghế, cái con mắt liếc tôi nửa như cười, nửa như khuyến khích. Tôi nghe trong lòng sững sờ, ngồi im re, hổng biết phải làm sao cho phải. Bảo nhỏ đứng dậy, ngoắc tôi:
– Đừng nói với tao mày tính xin việc ở đây nha. Làm gì mà ngồi thù lù như con chó ốm ở chỗ người ta vậy trời. Lựa đào xong thì kiếm bãi đáp thôi anh hai. Kêu thím kia – í lộn chị kia đứng dậy mà đi cho lẹ, xong việc còn kiếm cuốc khách khác chớ!

Bà Bích nghe mấy lời chọc quê của Bảo nhỏ, nguýt nó một cái dài thiệt dài. Cái bộ dạng cũng lại y chang con nhỏ – tôi thở dài. Bảo nhỏ cười nham nhở, nhưng cái cười của nó tắt phựt khi nghe cái câu tôi nói:
– Khỏi đi, tao bao bả nguyên đêm!

Mắt Bảo nhỏ dòm tôi như thể nhìn thấy khủng long xuất hiện trong khách sạn vậy. Nó tính lắp bắp câu gì đó, nhưng nhìn cái biểu cảm trên mặt của tôi, thằng quỷ cũng có chút hiểu đây không phải một chuyện bình thường. Nó vẫn luôn là một thằng lanh hết sức. Chỉ thấy nó nhún vai:
– Vậy cũng được. Giá như quy định, bo thêm tùy mày. Tao về trước. Bãi đáp ngay trong hẻm, qua đêm trăm rưởi. Đừng có để bị chẹt đó!

Thằng nhỏ dễ thương và chu đáo hết sức. Nó khoác vai tôi thả bộ ra ngoài, bà Bích lon ton phía sau. Chỉ thấy Bảo nhỏ thì thầm:
– Tao không biết mày với bà nội kia có chuyện gì, nhưng xong việc rồi về lẹ. Có chuyện gì cứ kêu tên ông Hưng chùa ra, tụi nó không dám làm gì mày đâu.

Má nó, không lẽ nó nghĩ tôi tới đây … uýnh lộn hả trời. Nhưng tôi cũng bị mấy lời Bảo nhỏ nói làm cho cảm động. Dù sao, nó vẫn luôn quan tâm và lo lắng cho một con gà công nghiệp như tôi. Tôi vỗ vỗ vai nó:
– Không có gì đâu, mày khùng quá đi. Mày về trước, xong việc tao cũng về chớ ở đó coi xe dùm tụi nó sao. Cầm xe tao chạy về để chỗ ông Hưng, lát về tao đi xe ôm được rồi.

Bảo nhỏ khịt mũi:
– Ờ ha, nhìn tướng nhỏ này chắc qua đêm xong mày cũng đi đâu có nổi! Ráng sống nha thằng nhóc ác!
Rồi quay qua bà Bích, Bảo nhỏ làm mặt tỉnh rụi:
– Chị hai ráng làm thằng nhỏ vui nha, đừng ăn hiếp nó. Anh trai nó thứ dữ lắm đó chị hai!
Bà Bích nở nụ cười cầu tài:
– Trời đất, thì chị làm cái nghề này không làm khách vui bộ hết muốn sống rồi sao?
Tôi cũng chẳng để ý họ nói thêm những điều gì. Tôi cắm cúi nhìn xuống đất, chân đá lung tung vô mấy viên sỏi dọc đường nghe lạo xạo.

Bảo nhỏ dắt xe dông về từ khi nào, tôi cũng không để ý. Chỉ tới khi bà Bích lấy tay kéo tôi lại, tôi mới như thoát ra khỏi dòng suy nghĩ:
– Tới rồi nè cậu hai.
Tôi đang đứng trước một căn nhà có 4 lầu, phía trên có treo cái biển bằng đèn neon đang nhấp nháy. Dưới cửa nhà, vài thằng ma cô đang ngồi chuyện trò tán dóc. Bà Bích bước vô, kêu con nhỏ tiếp tân:
– Lấy chị một phòng nguyên đêm nha em.
Con nhỏ tiếp tân đưa bả một cái chìa khóa, mắt nhìn tôi cười cười như kiểu chọc quê. Coi bộ dạng nó nhìn tôi, chắc đang cười thầm lại có một con gà nữa mắc vô cái bẫy của gái làm tiền. Qua đêm – sức mấy mà một thằng nhỏ như tôi qua đêm nổi.

Bả tự nhiên như không, cầm chìa khóa bước lên lầu. Tôi im re, bước theo bả như cái máy. Phòng nghỉ ở đây tệ thiệt tệ. Độc nhất cái nhà tắm và một cái giường, thêm một cái bàn nhỏ nữa. Chấm hết. Ánh sáng tù mù từ ngọn đèn nhỏ xíu tỏa ra chỉ giúp tôi không vấp té, không đủ soi sáng gian phòng. Bà Bích bước lại giường, thả người xuống với một cái điệu bộ hết sức tự nhiên. Bả vẫy tay kêu tôi:
– Qua đây nè anh!

Tôi rùng mình. 2 má con con nhỏ đều kêu tôi là anh mới ngộ. Tôi cũng lê cái chân nặng trịch ngồi xáp vô mép giường. Bả cười khanh khách:
– Trời đất ơi, sao người đâu nhát dữ vậy ta. Em đâu có ăn thịt anh đâu mà ngồi xa dữ vậy!
Tôi mỏi mệt thả người nằm ngửa ra, thở dài một tiếng, không có đáp lời bả. Bả ngồi kế tôi, mắt dòm lom lom vô mặt tôi, khuôn mặt cười cười:
– Cũng đẹp trai quá ha, tướng này là sát gái ghê lắm đó. Mà lần đầu tiên anh tới mấy chỗ này phải không?
Tôi gạt cái tay bả đang sờ sờ lên ngực tôi, trả lời:
– Đúng rồi, lần đầu tiên tui đi đó!
Bả chúm chím cười:
– Đừng có nói hôm nay em được phá trinh anh nha. Coi cái mặt dâm nè sức mấy mà giữ nổi ha!
Tôi gượng nở ra một nụ cười méo xẹo. Bà này đoán coi bộ cũng trúng ghê ha.

Con mắt bả đang đưa khắp người tôi. Không phải một con mắt dâm đãng hay ngạc nhiên, con mắt đó đang đánh giá từng thứ tôi bận trên người. Dây lưng, quần áo, giày dép, coi bộ cũng bảnh à nha. Mắt bả hiện ra một tia thỏa mãn.
– Lát em chiều anh hết cỡ thợ mộc luôn, nhưng đừng có để em buồn đó. Làm mấy cái thứ này, chỉ trông vào tiền đi khách chắc em chết đói quá nè!

Bả làm bộ nũng nịu mà tôi nghe muốn lùng bùng cái lỗ tai. Lại là tiền. Đồng tiền vạn năng ghê. Nó sai khiến con người ta ghê gớm quá. Trong lòng tôi lúc đó dâng một thứ cảm xúc chua chát. Mọi cái đều có thể mua được bằng tiền thật vậy sao?

Tôi bất giác nhớ tới bà giúp việc ở nhà. Bả năm nay chừng ngoài 50 tuổi, quê tận một tỉnh lẻ xa lắc xa lơ. Chồng bả mất sớm, có duy nhất một mụn con gái giờ đang học đại học ngay thành phố. Bả rời nhà đi làm giúp việc là để gần con nhỏ, tiện kiếm thêm vài đồng nuôi nhỏ. Con nhỏ có qua nhà tôi vài lần thăm má nó. Con nhỏ khá xinh nhưng ốm và hơi đen, ăn mặc giản dị hết sức nhưng sạch sẽ. Bả thường tự hào khoe: con nhỏ ngoan dữ lắm. Một tháng trời bả dành dụm gửi cho nó vài trăm ngàn đồng, vậy mà nó lăn lộn sống ở cái đô thị phồn hoa này cũng ổn. Có lần ba má tôi đi ăn nhà hàng, thấy con nhỏ đang bưng bê túi bụi ở trỏng, ông bả phục con nhỏ quá xá. Sau hôm đó, bà má về kêu bà giúp việc ra tăng thêm lương tháng, còn ông ba nhìn tôi ngán ngẩm: Con người ta nhà nghèo nhưng chịu thương chịu khó như vậy, còn mày thì… Tôi lúc đó chỉ nhe răng cười trừ, tôi thì sao chứ? Con người ta đâu có ai hoàn hảo. Ông trời đã ban cho tôi một vẻ đẹp trai, ổng cũng phải lấy đi của tôi sự chịu khó chớ. Cái đó kêu là luật bù trừ, ông già tôi chẳng hiểu biết gì hết trơn hết trọi.

Tôi thở dài. Con người ta vốn là một thứ phức tạp. Trước một hoàn cảnh, mỗi con người sẽ có cách đối phó khác xa nhau. Nếu như người ta đối phó với sự nghèo khó bằng ý chí và lòng tự trọng, không ai có quyền khinh rẻ họ. Nhưng con nhỏ Linh và má nó… Họ tự chọn cho mình một con đường đi có điểm khởi đầu, mà điểm cuối lại xa lắc xa lơ…

Tôi nghe trong lòng trống rỗng. Đầu óc của đứa trẻ 17 tuổi dễ nổi nóng, dễ làm ẩu, nhưng rõ ràng chưa đủ lạnh lùng để làm một cuộc trả thù như vậy. Nhưng bả thì đang ngồi ngay sát sạt, và một thằng nhóc hẳn cũng rất khó tự kiềm chế mình trước một cái ham muốn ma quỷ: phá vỡ đi mọi thứ quy củ chết tiệt. Tại sao không được quyền chơi bả? Vì bả là má con nhỏ sao? Vậy lỡ chơi bả trước tôi có được quyền … chơi con nhỏ không trời?

Bả đang đứng dậy. Ngó cái bộ dạng bả thì rõ ràng đang muốn cởi đồ. Tim tôi đập mạnh. Kêu bả ngừng và ngồi nói chuyện? Hay để mặc kệ mọi thứ muốn tới đâu thì đến? Dù sao thì con nhỏ đó với tôi giờ cũng đâu có chút mắc mớ gì? Nhưng … hình như tôi không còn đủ lòng can đảm để nói bất cứ điều gì. Tôi không hiểu khi mở mắt sẽ thấy bả trong một cái bộ dạng thế nào. Nhưng mắt tôi chưa kịp thấy gì, cái tai tôi đã mở ra trước. Có tiếng gõ cửa phòng cộp cộp.

Bả có vẻ khó chịu, chạy lại cửa sẵng giọng:
– Ai vậy ta?
Có tiếng con nhỏ nào đó thì thào:
– Chị ra một chút xíu được không? Bảo ảnh chờ chút đi!
Dưới nhà có tiếng đàn ông nghe quen quen, đang lớn giọng la gì đó. Bả nghe qua, thở dài một cái, quay qua tôi nói:
– Anh đợi em chút xíu nha!

Rồi không để tôi kịp trả lời, bả lon ton bước xuống cầu thang. Tôi cũng tò mò, ghé mắt ra cái cửa ngó xuống. Phòng tôi ngay sát rạt bên cầu thang, đứng từ cửa phòng có thể thấy nguyên nửa cái sảnh dưới. Thấy có bóng đàn ông đang đi tới đi lui, mà cái bóng này quen thật quen nha. Bả chạy xuống, làm bộ thân mật quàng vô cổ thằng chả, nói gì đó tôi đứng xa nghe không có rõ. Cha nội kia cũng làu bàu nho nhỏ, rồi nghe tiếng bả cười re:
– Qua đêm nay em có tiền trả cho anh mà. Mai em bù cho nha, cưng!

Tôi thở dài. Chắc lại chủ nợ tới đòi tiền. Mà thằng này cũng có duyên quá ha, đúng lúc con nhà người ta đi làm nó tới đòi tiền. Mãi sau mới hiểu đây là mánh của mấy thằng ma cô cho vay lãi: nợ tiền chậm trả, đứng đâu nó ám đó, có khách tới chơi xong nó cũng đợi sẵn thâu tiền. Cái vụ này sau tôi mới rành. Thằng chả nghe có mùi tiền, coi bộ cũng xuôi xuôi. Bả ngúng nguẩy quay lên, thằng chả còn cố với theo bóp mạnh một cái vô phần dưới, miệng nó la:
– Nhớ đó nha!

Nó không quay mặt lại còn đỡ, nó quay mặt lại khiến đầu tôi như bị thiên thạch rơi trúng vậy. Thằng quỷ Cường! Không dè thằng cha đứng lù lù dưới đó đòi tiền bả lại là nó. Nghe cái đoạn nói chuyện hồi nãy, tôi hiểu sơ sơ là bả có mượn tiền của tụi thằng Cường và quan trọng hơn, nó cũng dường như là khách quen của bả. Không hiểu bả có biết vụ nó cặp với con nhỏ con gái của bả không nữa? Dễ bả không biết lắm, vì từ trước tới giờ có khi nào bả có mặt ở nhà đâu!

Tôi lập cập chui vô giường, nằm im re. Bả lon ton chạy lên, cười cầu tài:
– Thằng khách quỷ, bữa nay em nói có anh bao nguyên đêm rồi mà nó còn tới phá. Thằng quỷ đó nghiền em lắm, kêu nó đi con nhỏ khác nó cũng đâu có chịu.

Vậy đúng chóc luôn rồi. Thằng quỷ kia quả thật cũng đã làm cái vụ này với cả 2 má con con nhỏ. Đột nhiên, tôi thấy trong lòng lạnh te. Mày suy nghĩ gì nhiều quá vậy Long? Tôi tặc lưỡi một cái, trong lòng tôi đã có con quỷ đưa ra quyết định.

Bả bước vô nhà tắm, chỉ nghe tiếng nước xối ào ào. Cái vụ của thằng Cường dường như đã đánh tan luôn mọi thứ ngại ngần còn lại trong tôi. Hơn nữa, một cái ham muốn gần như dạng thú tính đang xúi giục trong đầu tôi: “Mày ngu quá vậy, thiếu gì thằng sẽ làm giống mày? Mày đi chơi gái hay mày đi làm từ thiện vậy hả Long?” Còn đang tự trấn an mình, giọng bả nhão nhoẹt vọng ra trong phòng tắm:
– Anh ơi lấy dùm em cái khăn nào!

Tôi điếng người. Sau cái cửa kính nhựa mỏng tang là nguyên cái bóng người của bả. Chỉ mở toang cái cửa đó ra, mọi thứ sẽ không thể níu kéo lại. Nhưng cũng chỉ cần mở nó ra, những ham muốn điên loạn trong tôi sẽ được thỏa mãn tức thì. Và … tôi vớ tay lấy cái khăn.

Tiếng bả lại vọng ra:
– Sao lâu quá vậy nè anh?

Tôi đứng chết trân ngoài cửa phòng tắm. Cái tay đưa ra rồi lại rụt về tới vài lần. Cái lưỡng lự trong tôi hệt như 2 thằng người đang giằng co nhau dữ dội: một thằng kêu xáp vô đi (giống như cha Tiểu Quỷ ở trên), một thằng đầu hói thiệt hói đang cầm cuốn giáo dục công dân kêu tôi: làm người ai làm thế? Nhưng tụi nó biến mất cái roẹt, khi bả tự toang cánh cửa.

Phòng tắm với một ngọn đèn ống trắng là nơi sáng sủa nhất trong phòng. Bả đang đứng đó, trên mình vẫn mặc nguyên quần áo. Có điều, cái váy và quần lót đã sớm tụt xuống tới gối. Nguyên con bướm đen thui đang nằm ướt nhẹp giữa háng, còn bả đang chống một tay vô tường, mắt nhìn tôi lẳng lơ:
– Lau dùm em được không anh?

Tôi đưa tay ra như cái máy. Bả cười tít mắt, ưỡn cái bướm ra một chút. Tôi như bị điện giật. Qua một lớp khăn mỏng tang, tay tôi đang chạm vô đám lông của bả. Lông bả rậm hơn so với con nhỏ Linh, cái mu cũng bự hơn và tròn vo. Mắt bả lim dim khi tôi chà cái khăn qua lại, rồi khẽ gắt:
– Khô rồi mà làm gì lau hoài vậy? Ham hố dữ vậy ta?

Tôi thở dài một cái. Tới nước này, thằng cha giáo sư đầu hói chuyên giảng môn giáo dục công dân và đạo đức trong đầu tôi chắc đã đi kiếm lầu để nhảy, chỉ có thằng quỷ nhỏ đang đứng vỗ tay kêu “Bis bis”.

Tôi nằm vô giường. Bả đi lại gần, cái tướng dẻo quẹo.
– Nằm đó đi, em biểu diễn khởi động cho anh nha!

Bả làm cái nghề này cỡ chục năm, nên kinh nghiệm và từng trải của bả có dư để làm một thằng nhóc như tôi trợn muốn rách con mắt. Chỉ thấy bả đứng phía chân giường, tụt nốt váy, mặc nguyên cái áo dây phía bên trên, nhìn tôi cười tủm tỉm. Phía dưới ngăn kéo có cái cát – xét nhỏ chạy đĩa CD, bả cúi xuống hí hoáy đút một cái đĩa vô. Một bản nhạc cất lên – Made in India – thứ nhạc mà tôi luôn cảm thấy nó hoang dại và dâm dục tới điên loạn, mỗi khi sau này nghe lại.

Bả đang quay lưng lại phía tôi. Cặp mông quá khổ so với thân hình của bả đang lúc lắc. Đôi tay bả bám vô tường, cái mông đưa qua đưa lại dẻo quẹo theo điệu nhạc. Chỉ thấy từng đợt, từng đợt lắc lư phát ra từ cái mông của bả.

Tôi giờ không nhớ bả là ai hết trơn, cũng không nhớ mình là ai hết trơn. Bả nghề quá trời nghề. Lại thấy bả áp người vô cái cột nhà, cái mông trần trụi đang dập nhè nhẹ vô cái cột. Miệng bả rên từng hồi nhè nhẹ. Cái kiểu kích thích này khiến tôi có chút chịu không nổi. Thằng em muốn phá tung cả cái quần jean mà thoát ra ngoài.

Tay bà đưa xuống, kéo cái áo ra khỏi đầu, ném vô một góc. Đôi tay bả lại đưa lên cao, nguyên thân hình trần truồng uốn éo trong ánh đèn mờ mờ ảo ảo. Tay tôi bất giác nắm lấy thằng nhỏ, tránh cho nó bị xúc động mạnh mà làm bậy. Chỉ thấy bả cúi người xuống, cái mông banh bự thêm, lấp ló đám lông bướm rậm rì ngay chính giữa. Bả đưa tay vô khe bướm, làm bộ chà chà, miệng không ngớt rên những âm thanh dâm dục.

Tôi khó khăn lắm mới thốt lên được một câu:
– Em… qua đây đi!

Bả ngó cái bộ dạng tôi lúc đó, chắc mắc cười lắm lắm. Chỉ nghe bà cười khì một tiếng, xoay người lại, nhưng không có chịu xáp vô. Cặp vú bả không bự lắm, nhưng vẫn giữ được dáng chớ không có bị xồ ra. Người bả trắng bóc, cao dong dỏng, không mũm mĩm như con nhỏ Linh nhưng lại có cái kiểu hấp dẫn của người đàn bà đã trưởng thành lâu. Bả õng ẹo:
– Chưa có hết mà cưng!

Một chân bả gác lên giường, cái háng banh rộng, 2 tay bả để ngay hông. Nhạc vẫn đánh đều đều. Đột nhiên bả nhịp nhịp cái bướm, đưa ra đưa vô như thể đang đụ vô không khí vậy. Một tay bả đã đưa lên xoa khắp vú, bụng và cuối cùng đặt vô đám lông bướm rậm rì. Mắt bả lim dim, tay xoa xoa đám lông, con bướm ưỡn ra rồi lại thụt vô từng chặp. Tôi muốn thở dốc ra từng đợt.

Bả cúi xuống, lột dùm tôi cái quần dài. Thằng nhỏ đang cứng như đá, gặp tay bả giật giật mấy hồi như thể bị trúng phong. Bả liếc tôi một cái, gắt:
– Đồ quỷ, cứng như sắt vậy!
Tôi ưỡn người để bả lột nốt miếng quần lót cuối cùng. Mắt bả nhìn vô con cu, ra chiều tán thưởng:
– Trời đất, cũng ngon dữ à nha!
Con cu của tôi căng hết cỡ thợ mộc, 2 viên bi cũng cứng như được làm bằng xi măng vậy. Bả giục:
– Anh đứng lên coi!
Tôi líu ríu làm theo như cái máy. Tôi đứng trần truồng, con cu ngỏng cao muốn đứt cả dây chằng, tiện tay cởi nốt cái áo ngoài cho đỡ vướng víu. Bà quỳ ngay dưới chân tôi, kêu:
– Đụ vô miệng em đi!

Nói xong, bả ngửa mặt. Cái miệng nhỏ nhỏ há to. Tôi nắm lấy đầu bả, run run đưa con cu vô trỏng. Chỉ thấy cái môi bả ngậm vô chặt thiệt chặt, cặp mắt lim dim. Tay bả đưa vô mông tôi, ẩy ẩy. Tôi dạng chân, 2 tay nắm vô đầu bả, chim nhấp mạnh. Con cu vô sâu thiệt sâu, có cảm giác như chạm vô cuống họng bả luôn. Gương mặt bả lúc đó dâm hết sức, từ phía cổ họng phát ra tiếng kêu ư ư nhỏ nhỏ. Cái miệng bả mút vô con cu nghe ấm sực, cái lưỡi chà rà vòng quanh đầu con cu khiến tôi như muốn xỉu luôn tại trận. Tôi thở hộc lên, con cu nhét hết cỡ vô cái miệng nhỏ xíu của bả mà nhắp từng trận. Đôi mắt bả ngước lên nhìn tôi, lúng liếng cười. Sao cái điệu cười y chang con nhỏ Linh vậy hả trời?

Nhắp một hồi, tôi dù đang khoái điên người nhưng cũng đành tiếc rẻ buông ra. Thêm chừng dăm phút nữa chắc tôi cho ra trong miệng bả luôn quá. Bả coi bộ cũng biết vậy, cười khúc khích một tiếng, đẩy tôi nằm ngửa xuống giường. Thấy bả bò lại phía chân tôi, cặp mông quay vô phía mặt tôi, cái đầu cúi xuống. Miệng bả ngậm vô ngón chân tôi, mút nhẹ. Cái mông chĩa vô mặt tôi ưỡn lên ưỡn xuống, như muốn chọc đui 2 con mắt của tôi. Thấp thoáng giữa cái khe mông, cái lỗ đít bả đang phập phồng. Tôi không kìm được, đưa tay xoa lên nó. Bà cong người lên một cái, làm bộ sung sướng. Cặp mông bự trắng bóc giựt nhè nhẹ.

Bả liếm dần lên trên, cái miệng dừng ở háng tôi. Bả banh rộng 2 chân tôi, cái lưỡi đá vô hai bên háng nghe lóc chóc. Tôi chịu không nổi, rên dài một tiếng, cái thân dưới nghe rùng mình. Bả cười nho nhỏ, cúi xuống cái lỗ đít tôi, liếm nhẹ. Cái lưỡi của bà lòng vòng bên ngoài lỗ đít một hồi, rồi chọc nhẹ nhẹ vô. Người tôi như ríu lại. Tôi đưa hai tay bấu chặt vô cặp mông bự của bả, thở dốc:
– Sướng quá em ơi!

Bà nghe tôi la sướng, bả càng làm tới. Hai tay bả kéo cái chân tôi lên cao thiệt cao, mặt bả vục xuống, nguyên cái miệng mút chặt vô cái lỗ đít tôi. Một tay bả mân mê đôi bi, sờ tới đâu tôi nghe như có điện giật tưng bưng ở đó. Tôi chịu không nổi, ngón tay xọc mạnh vô con bướm bả đang nằm chình ình phía trước. Chỉ thấy bả cong mông, hự lên một tiếng nhỏ. Ở bên trong, con bướm của bả đang co bóp chặt lấy ngón tay tôi. Nước nhờn của bả chảy ra ri rỉ.

Tôi chịu không nổi nữa, kêu bả nằm ngửa ra, móc trong ví cái bao cao su, lóng ngóng đeo vô hoài mà không nổi. Bả thấy vậy, ỏn ẻn ngồi dậy, giúp tôi đeo bao vô, nguýt tôi một cái:
– Làm gì mà bối rối dữ vậy trời?
Tôi thấy trong họng khô khốc, nuốt nước bọt cái ực:
– Anh… đụ lỗ đít em có được không?
Bả cười lơi lả:
– Em chiều anh vậy, anh cũng phải biết cư xử đó nha. Mấy con nhỏ khác không cho đụ kiểu đó đâu, có em chịu chơi thôi đó!
Bả lấy trong bóp ra một tuýp thuốc nhỏ nhỏ, bôi lên lỗ đít. Rồi bả quỳ gối xuống, hai cái mông nhỏng cao, đưa ra phía ngoài giường, giục tôi:
– Anh đứng dưới mà làm cho đỡ mỏi chân ha!

Giờ bả kêu tôi có bay lên trời rồi đụ chắc tôi cũng dám bay lắm đó. Tôi lập cập bước xuống, đứng ra sau mông bả. Chỉ thấy bả dạng chân bự thiệt bự, một tay kéo cái khe mông lớn thêm, phía cái lỗ đít đã thấy nhờn nhờn bởi thuốc. Tôi lập cập dí con cu vô. Bả lấy tay cầm nó, lựa lựa cho vào. Chỉ nghe “rột” một tiếng nhỏ, thằng nhóc chui tuột vô trỏng. Bả oằn người một tiếng, nũng nịu:
– Sao bự dữ vậy trời!

Đụ lỗ đít coi bộ khoái hơn bình thường à nha. Nó hẹp hơn, đút vô nghe chật chội và dễ sướng hơn nhiều. Tay tôi đặt vô mông bả, con cu cắm ngập vô lỗ đít, dập nhè nhẹ. Người bả oằn lên coi bộ đang trong cơn sung sướng (nghề của bả mà), cái miệng rên hừ hừ nho nhỏ:
– Đụ đi anh, đụ đi anh!

Tôi nằm phủ phục lên người bả, đôi tay đưa ra bóp mạnh lên cặp vú. Con cu cứng ngắc chui ra chui vô nhanh thiệt nhanh. Cái mông bả nhỏng lên từng hồi theo nhịp con cu, khiến thằng nhỏ sung thấy tội. Đã nghe có chút tín hiệu truyền lên não. Thằng nhỏ sau một hồi coi sex show và chơi cửa hậu coi chừng chịu không có thấu, đã muốn nghỉ ngơi. Tôi đã định cho ra luôn, nhưng không hiểu nghị lực ở đâu khiến tôi rút nó ra cái roẹt. Bả la bải hải:
– Trời đất ơi em đang sướng mà anh!
Tôi chẳng nói gì. Thở còn không nổi lấy gì ra nói. Tôi rút tuột cái bao ném vô gậm giường, lấy cái khăn lau qua con cu rồi bước vô nhà tắm. Xối rửa qua loa thằng nhỏ một hồi, tôi đi lại gần bả – lúc đó đang nằm trần truồng nhìn tôi cười cười. Tôi kêu bả:
– Em há miệng ra coi.
Bả nhìn tôi, nháy mắt:
– Cũng biết chơi ghê ha.

Bả nằm ngửa ra, cái mặt hướng lên trên, miệng há rộng. Tôi đứng ngay trên đầu bả, lấy tay tuốt vô thằng nhỏ. Má nó, ba hồi thì muốn ra, ba hồi thì nói nó hoài cũng chẳng chịu nghe. Bả nhìn gương mặt của tôi, cười khúc khích:
– Nằm lên đi, cho nó vô miệng em, em đảm bảo được liền.

Tôi phủ phục xuống thân hình trần truồng của bả, gối cái đầu vô đám lông lồn rậm rì, con cu thọc vô miệng bả cái rụt. Thấy cái tay bả đẩy hông tôi cho con cu đâm lên đâm xuống, cái lưỡi bả rà rà đầu cu vòng vòng. Tôi cắm mặt vô đám lông của bả, cả người rùng mình. Con cu vô thức nhắp mạnh từng đợt, đụ vô miệng bả. Chỉ nghe một thứ cảm giác mãnh liệt từ bụng dưới truyền vô đầu thằng nhỏ, 2 viên bi cứng đanh đang muốn mềm ra. Thằng nhỏ cà giựt từng đợt, phóng tinh trùng ào ào như xả lũ miền Trung. Một thứ sung sướng chạy mạnh lên trên não, làm tôi kiềm không nổi nằm bẹp luôn trên người bả, thở dốc ra từng đợt.

Chỉ nghe bả nuốt kêu ực ực, cái tay xoa xoa nhẹ vô 2 viên bi và lỗ đít của tôi. Chưa khi nào tôi cho ra nhiều dữ vậy, người ngợm cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi (coi chừng sụt chừng mấy lạng không chừng) Thằng nhỏ vẫn giật từng đợt nhè nhẹ, theo từng cái mút của bả.

Tôi nằm im trên người bả phải tới 5 phút đồng hồ. Không hiểu sao lòng dạ tôi lúc này bỗng lạnh te. Khi dòng tinh trùng tuôn vô miệng bả, hình như bao nhiêu bực bội, thù hận, ham muốn cũng đều trôi theo nó cả. Tôi lồm cồm bò dậy. Bả vẫn nằm ngửa trên giường, đang ngó tôi chằm chặp, ánh mắt y chang con nhỏ. Phía mép bả, vài giọt tinh trùng đục đục vẫn còn dính. Thấy tôi ngồi dậy, bả cười ỏn ẻn:
– Vô nhà tắm em rửa cho nha.

Tôi lúc đó sao cảm thấy chán nản tới kì cục. Tôi bước vô buồng tắm với bộ dạng như một thứ zombie không quần áo, đứng tồng ngồng cho bả muốn làm gì thì làm. Chỉ thấy bả xối nước vô con cu tôi một hồi lâu lắc, lau khô cho thằng nhỏ rồi hôn nhẹ lên một cái. Cặp mắt bả đang ngước lên nhìn tôi:
– Tưởng mạnh gì đâu, ai dè cũng yếu xìu à. Lên nhà nằm xíu đi, lát mình làm tiếp ha!

Tôi thở dài, bước lên nhà. Trong cái tâm trạng như vầy, tôi còn làm tình nổi được sao. Chút hối hận bắt đầu đã nhen nhóm ở trong lòng. Phải chi, nếu …. À mà thôi không nếu, bởi với chỉ một chữ đó, người ta có thể bỏ cả trái đất vào trong cái lọ… Tôi bước lên nhà, mặc quần áo vô. Bả vẫn trần truồng nằm trên giường, thấy tôi mặc đồ thì ngạc nhiên kêu:
– Ủa, anh tính đi đâu hả?

Tôi không đáp. Móc trong ví ra tất cả số tiền, tôi đưa bả:
– Quên mất, anh kẹt chút công chuyện. Thôi hôm nay vầy đủ rồi, em về đi, giờ còn sớm vẫn còn làm tiếp được đó!
Chữ “làm tiếp”, tôi thốt ra mà trong lòng nặng trĩu. Bả tính nói gì đó, nhưng nhìn số tiền tôi vừa đưa, đôi mắt bả ánh lên một tia mừng rỡ. Bả với theo một câu:
– Anh ích kỷ quá đó nha, chỉ biết sướng mình. Em còn chưa được gì nè!

Tôi mở cửa phòng, bước xuống lầu. Ngoài trời tối đen, phảng phất hơi nước của cơn mưa nhỏ. Cha nội Bảy đang ngồi dưới sảnh, ngó tôi cười khì:
– Sao nhóc? Hàng họ chỗ anh ngon lành chứ hả?

Tôi gượng cười, dạ một tiếng, chào lão rồi bước ra ngoài cửa. Ngoài trời đang mưa. Tôi mặc kệ, thả bộ trong con hẻm. Ánh đèn cứ heo hút, mờ mờ tỏ tỏ. Dọc 2 bên hẻm, nhà nghỉ mở san sát, ánh đèn neon xanh lét ma mị. Thứ ánh sáng tăm tối của mấy căn nhà khiến tâm trạng của tôi thêm trĩu nặng. Bóng một đôi vừa từ nhà nghỉ ra, điệu bộ thỏa thuê. Người đàn ông trạc 40 tuổi, cái bụng hơi phệ đang nở nụ cười đầy thỏa mãn, bá vai con nhỏ đi cùng, cười khanh khách. Con nhỏ kia nhìn cái dáng còn trẻ lắm, dụi đầu vô ngực người đàn ông, nói điều gì đó nho nhỏ. Nhìn họ giống thiệt giống một cặp tình nhân, nhưng không phải. Cha già móc cái ví trong người, rút ra vài tờ tiền đưa cho con nhỏ rồi vẫy tay chào. Con nhỏ cầm tiền, chạy biến vô nhà nghỉ. Chỉ nghe vọng lại những tiếng cười. Tất cả họ dường như đều thỏa mãn.

Từng hạt mưa tạt vô mặt tôi lạnh buốt. Áo ngoài tôi nước mưa dính ướt hết trơn. Tôi cũng không để ý. Tâm hồn tôi còn lạnh lẽo hơn mưa… Thêm một đôi đèo nhau phóng vọt qua, nước mưa bắn hết vô ống quần tôi. Tôi vẫn cắm cúi đi. Con nhỏ phía sau ngoảnh lại nhìn tôi một cái, bộ dạng đầy lạ lẫm. Chắc nó nghĩ tôi khùng. Lạnh vầy đi tắm mưa, không khùng hơi uổng.

Vài bữa sau, tôi kêu ba má chuyển trường. Tôi thật sự không thể đối mặt hàng ngày với nhỏ Linh như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Con nhỏ cũng không hiểu tại sao cái ánh mắt và thái độ của tôi đối với nó bỗng thay đổi tới lạ kì như vậy. Không thù hận, không ghen tuông, không căm ghét – chỉ là ánh mắt của một kẻ luôn chạy trốn cái nhìn của nhỏ. Tôi vẫn luôn cầu mong, cả cuộc đời con nhỏ vĩnh viễn không bao giờ hiểu nổi.

Nhỏ Trang sau khi tôi chuyển trường rốt cuộc cũng đã quay lại với tôi. Con nhỏ thương tôi hết mức và trong cuộc đời còn lại của tôi, có lẽ tôi sẽ không gặp người con gái nào thương mình thật lòng như nhỏ. Có điều, tôi cũng đã không giữ nổi nhỏ ở bên mình…

Bảo nhỏ không còn là dính dáng tới giang hồ, khác xa cái dự đoán ban đầu của tôi về nó. Nó giờ cùng vợ mở tiệm cơm tấm ngay đầu chợ, có một thằng nhóc lên 3 láu cá y như thằng cha nó khi nào. Con vợ Bảo nhỏ không hay gì về quá khứ của chồng nó cả.

Lão Hưng anh tôi giờ sống tại nước ngoài. Trồng cỏ. Lão vẫn luôn là người khôn ngoan và thức thời bậc nhất. Có điều, lâu lắm rồi lão cũng chưa có về tới Việt Nam.

Anh Thái – sau khi lão Hưng xuất cảnh tự đứng ra làm riêng. Ảnh làm nhiều nghề giang hồ, nhưng tuyệt nhiên không có nuôi đào. Sau này anh mắc nghiện, tôi ít khi còn nhìn thấy. Nghe đâu ổng giờ vẫn đang nằm trại…

Truyện tới đây là hết. Cảm ơn tất cả các bạn đã ủng hộ và động viên. Hôm nào rảnh tôi sẽ kể chuyện tiếp :)

Loading...

Tags: , , ,

Quảng cáo
TruyenChat.com
Web site truyện kiếm hiệp, tiên hiệp dành cho điện thoại di động.

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 7: Cu Dũng
Top 9: Cô giáo Mai
Top 18: Tiểu Mai
Top 24: Gái một con
Top 37: Cô giáo Thu
Top 42: Diễm
Top 45: Vụng trộm
Top 46: Dì Ba
Top 47: Tội lỗi
Top 50: Tru Tiên