Truyện sex ở trang web TruyệnSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Câu chuyện đời tôi

Câu chuyện đời tôi

Phần 94

Trở về Sài Gòn cũng vừa lúc đêm xuống, tôi đưa chị về bằng xe của mình rồi quay về phòng cất đồ đạc. Ngồi suy nghĩ một hồi cũng chẳng biết làm gì, thôi thì qua quán làm. Vừa có tôi ở quán là ông Kha lon ton xách xe chạy mất đất bỏ tôi với cái quán rộng lớn cùng hàng chục nhân viên đa số đều lớn tuổi hơn so với thằng sinh viên mặt non choẹt. Xử lý mọi chuyện phát sinh ở quán thực ra cũng không khó lắm nhưng xử lý chuyện riêng lúc này thì gần như bất khả thi.

Tan làm tôi xách xe chạy thẳng luôn qua nhà nhỏ Hân, chị nhỏ nói đi chơi với đám chị Thủy chưa về. Nghe vậy tôi cũng an tâm, sau đó vài hôm tôi cũng chỉ thăm hỏi tình hình nhỏ qua chị Thủy chứ cũng không có điều kiện gặp được nhỏ. Nhưng rồi cũng không thể tránh nhau được lâu, vừa tan làm lui cui dẫn xe ra khỏi quán thì nhỏ ở đâu xuất hiện lù lù trước cổng.
– Đi đâu đó đi anh!
– Ủa em mới qua hả? Giờ này đi đâu nửa?
– Uhm! Em canh giờ anh tan làm mới qua. Chở em đi vòng vòng chơi đi, bộ anh tính tránh mặt em luôn hả?
– Anh sợ em chưa muốn gặp anh thì có. Ừ vậy chạy trở về nhà em cất một xe rồi đi.
– Uhm!

Vòng về cất xe xong tôi chở nhỏ đi lòng vòng mấy con đường gần nhà nhỏ, chạy đã hai đứa dừng xe ngồi uống nước một quán cóc ven đường. Trời Sài Gòn đêm khá mát, không khí không quá ngột ngạt như ban ngày, không có nhỏ mấy hôm nay không có ai để tôi trêu chọc đến tức giận cũng buồn.
– Không gặp mấy ngày, không ai cho anh chọc cũng buồn.
– Anh làm như anh chỉ có mình em để chọc vậy.
– Nhưng chọc em vẫn thích hơn. Chắc anh nghiện cách em hung dữ với anh rồi.
– Nay học đâu ra kiểu ăn nói lẻo mép vậy hả?
– Em dạy chứ ai!
– Em dạy hồi nào!
– Chính xác không phải em dạy nhưng lần nào gặp nhau cũng phải suy nghĩ cách chọc em riết thành quen.
– Anh coi chừng em đó nha!
Nhỏ mĩm cười ngắt một cái rõ đau vào bắp tay tôi.
– Thấy chưa! Chịu cười rồi kìa, vậy mới xinh đẹp chứ!
– Thôi nha…kêu anh đi chơi chứ hổng phải kêu anh ra chọc em nha.
– Đi chơi không chọc chứ làm gì giờ. Cười cái nửa coi! Cười!
– Mệt anh quá! Nghe em hỏi nè!
– Ờ ờ hỏi đi!
– Anh đọc thư chưa?
Tôi lặng người ngồi thẳng dậy:
– Anh có nhìn sơ qua rồi đốt chứ anh không muốn đọc.
– Sao vậy? Tự nhiên đốt làm gì, bộ anh hổng sợ em giận quá nói bậy chia rẽ tình cảm của anh với con Thy sao?
– Khờ quá! Anh ở bên em biết bao lâu chẳng lẽ anh không hiểu em. Dù không hiểu thì có ai đi làm cái trò đó với bạn thân của mình đúng không. Anh nhìn sơ cũng hiểu bức thư nói gì mà, chỉ là anh không muốn sau này yêu thương một ai khác chỉ vì bức thư giải thoát cho anh khỏi lời hứa.
– Có thật anh nghĩ như vậy không?
Tôi đưa tay nắm lấy tay nhỏ.
– Thực ra…mấy ngày không gặp em, anh thấy mọi thứ xung quanh mình im lặng, khó chịu lắm. Anh không biết phải nói sao nhưng anh suy nghĩ rất nhiều, chợt nhận ra nếu mình không làm điều gì đó sau này sẽ phải hối tiếc.
– Anh…
– Nghe anh nói hết nè. Dù tình cảm của anh dành cho Thy còn nhiều hay không cô ấy cũng đi xa, đã là vợ của người ta. Anh cũng không thể mãi ôm cái quá khứ ấy mà bỏ mặc người luôn ở bên cạnh anh, chịu tổn thương vì anh hoài. Anh sợ cứ tiếp tuc vô tâm chối bỏ cảm xúc thật của mình như thế này một ngày nào đó anh sẽ mất người đó.
– Anh đang nói về em hả?
– Chứ em nói anh đang nói về ai?
– Em tưởng anh đang nói về người đó chứ! Anh biết người đó em nói bửa trước là ai mà.
– Giờ anh chỉ muốn nói về anh và em. Còn người đó, hãy tin rằng anh và chị ấy dù thân thiết đến mấy cũng không thể yêu nhau, tụi anh ở hai thế giới sang hèn cách xa nhau lắm. Mọi thứ chỉ dừng lại là chị em thôi, tin anh đi, chỉ có em giờ là người gần nhất mà anh phải giữ ngay lúc này.
– Sao…sao anh tự nhiên thay đổi suy nghĩ nhanh vậy. Em hổng cần anh phải chịu trách nhiệm gì với em đâu, em chỉ…
Tôi đưa một ngón tay che miệng nhỏ lại ra dấu đừng nói nửa.
– Em nghĩ anh sao cũng được, nào giờ anh không thích giải thích. Anh chỉ muốn nói…có thể hơi bất ngờ và gấp gáp nhưng anh và em, tụi mình cũng cho nhau một cơ hội em nhé!

Nhỏ đưa tay lên che miệng, đôi mắt long lanh ngỡ ngàng nhìn thẳng vào tôi rồi rút tay lại đan chéo vào nhau, có vẻ nhỏ đang khá bối rối.
– Anh! … Anh làm em bất ngờ quá. Em … hổng nghĩ được gì hết, anh thay đổi nhanh quá!
Tôi đưa hai tay vuốt lên mặt nhỏ, rồi kéo nhỏ sát vào người mình.
– Anh không chắc mình là người tốt, em cũng biết anh là một thằng bay bướm, xấu xa… nhưng nếu em chấp nhận được con người anh… thì cho cả hai đứa mình một cơ hội ở bên nhau nha. Đừng có suy nghĩ lâu quá vì… mất rồi khó tìm lại được nhau lắm. Mấy ngày qua anh suy nghĩ rất nhiều, anh nhận ra mình cần phải mạo hiểm một lần nếu không sẽ phải hối hận.
– Cái miệng này… hồng ngờ cái miệng của anh hổng nói thì thôi, nói ra một cái dẻo con hơn kẹo nửa. Đồ đa tình bay bướm!
– Ừ!

Nhỏ dường như xiu lòng, người nhỏ mềm nhũn dựa sát vào tôi, nhỏ cơ bản có thể chưa tin lắm mọi chuyện thay đổi như vậy nhưng tôi thì khác, tôi ý thức mình đang làm gì, tôi muốn làm và càng nhất định phải làm. Hai đứa ngồi trò chuyện linh tinh với nhau thêm một chút rồi tôi mới đưa nhỏ về nhà, trước khi vào nhà tôi còn kịp kéo nhỏ lại xoa nhẹ nhẹ bờ vai nhỏ:
– Đừng có trốn anh đó. Mai anh qua đón em đi ăn sáng!
– Làm gì vậy! Bộ muốn đón là đón hả? Em có nói đồng ý đâu, em còn phải suy nghĩ mà.
– Suy nghĩ một đêm được rồi. Vậy nha mai đi ăn sáng nha!
– Về đi! Nhiều chuyện!
– Hehe!

Tôi chạy xe về nhà, ghé quán caffe cóc ven đường mua một ly caffe đem về phòng, tắm rửa xong xuôi tôi leo lên tôic nhà quen thuộc ngồi lặng im một mình. Dòng caffe đắng xuôi vào cổ họng, tiếng nhạc từ chiếc điện thoại dường như không đủ kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ riêng. Ngày mai trời sẽ sáng, những ngày tiếp theo, tôi càng phải tự thay đổi mình hơn, vì mọi thứ đã không còn như trước nửa.

Sáng tôi thức dậy khá sớm nhờ điện thoại báo thức, sửa soạn xong xuôi tôi tranh thủ chạy qua chở nhỏ đi ăn sáng rồi mới quay trở lại lớp học. Qua đến nhà nhỏ đã chuẩn bị xong xuôi ngồi chống cằm chờ tôi ngoài cổng, thì ra có người còn nôn đi ăn sáng hơn tôi nửa.
– Nay mặc đồ đẹp nha!
– Đồ bình thường mà đẹp gì!
– À! Ý là lâu rồi mới thấy em mặc quần ngắn.
– Bộ anh thích con gái mặc quần ngắn hả?
– Ờ ờ!
– Chết nha! Mặc quần ngắn cho anh ngắm chân hả. Máu dê vừa vừa thôi nha.
– Anh nhìn em chứ có nhìn ai đâu mà dê.
– Lẻo mép!

Tôi bật cười cho xe hòa vào dòng người, hai đứa kéo nhau ra ngả tư gần nhà nhỏ ăn hủ tiếu nam vang.
– Nè!
– Sao?
– Ngồi gì xuôi xị vậy?
– Chứ sao?
– Ít ra cũng phải như vậy nè!

Tôi kéo tay nhỏ vòng qua ôm trước bụng tôi, cảm nhận có một chút rụt rè từ nhỏ, chẳng sao tôi đã chủ động cầm tay nhỏ thật chặt rồi.
– Tự tự nhiên bắt người ta ôm.
– Bộ không thích ôm anh hả?
– Nhưng mà em thấy ngại ngại sao đó.
– Bình thường hổng ngại, giờ ngại gì.
– Hổng biết!

Tôi bật cười, mọi thứ có vẻ thay đổi nhanh chóng sau một đêm, nhỏ vẫn chưa quen là đúng rồi. Sài Gòn buổi sáng sớm không khí mát nhẹ, tô hủ tiếu càng ngon lành hơn khi nụ cười của cô gái xinh đẹp đi cùng tôi luôn thường trực, rõ ràng dù chưa quen với thay đổi này thì nhỏ cũng không giấu được nét mặt hạnh phúc của mình.
– Nè! Ăn xong anh đi học, tối thích thì qua quán anh làm chơi, khuya mình đi ăn khuya ha.
– Để em suy nghĩ lại đã.
– Tối ngày suy nghĩ, đổi tên thành bà cô suy nghĩ luôn đi.
– Uýnh anh chết giờ!

Ăn xong tôi đưa nhỏ về rồi đi học. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng, kể từ ngày em đi tôi càng tự chôn mình vào cái vỏ ốc riêng mình, ít cười, ít nói trên lớp hay những lúc đi làm, gương mặt bất cần ít khi nào biến mất. Giờ thì khác, tôi nói nhiều hơn, trêu đùa với bạn bè hơn, thậm chí còn tán tỉnh vài cô bạn trong lớp. Ngoài ra ở quán tôi cũng vui vẻ nói chuyện thậm chí trêu chọc cả những người khách quen đến quán, trong số đó có không ít người là con gái trạc tuổi tôi. Dường như tất cả mọi người đều biết mối quan hệ của tôi và nhỏ Hân không còn là bạn nửa, mọi người đều bàn tán, hỏi han, trêu chọc tôi với nhỏ, chỉ riêng một người im lặng là chị.

Dù thời gian này tôi đưa đón nhỏ thường xuyên, đi chơi, gặp mặt nhiều hơn nhưng tôi vẫn dành thời gian cho chị, tất nhiên tôi không để nhỏ Hân biết vì sợ nhỏ sẽ suy nghĩ khác. Còn về phần chị, chị không hỏi về tôi và nhỏ Hân bất cứ một câu nào, chị vẫn vui vẻ làm một người chị con nít bên cạnh tôi, nhõng nhẻo với tôi, hành xác tôi cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ngoại trừ việc qua phòng tôi thì nhỏ Hân và tôi dính nhau bất cứ lúc nào cả hai có thời gian rảnh. Tôi đi chơi nhiều hơn với đám bạn của nhỏ, đưa nhỏ đi diễn, đưa nhỏ tham gia những hoạt động của nhóm, làm tất cả nhiệm vụ mà một người yêu phải làm cho một nửa của mình.
– Nè! Hai đứa mình chưa đi chơi xa riêng lần nào đó anh!
– Ờ từ từ tới hè rồi đi. Đầu năm giờ anh nghĩ nhiều rồi!
– Phải chờ tới hè hả? Em thèm đi chơi biển lắm luôn.
– Thôi ngoan đi còn hai ba tháng chứ nhiêu mà.
– Mệt! Mà tới hè anh phải dẫn em đi nhiều nhiều nha.
– Ờ choi luôn, đang bỏ ống heo từ từ đây yên tâm.
– Hihi!

Chị Thủy ở đâu nhảy vào giữa tôi và nhỏ tay khoác lấy vai tôi nũng nịu.
– Trời ơi! Đi chơi cả nhóm mà anh ngồi đây tình tứ với con nhỏ này bỏ rơi tụi em hả?
– Bỏ đâu mà bỏ, nhảy vô giữa ngồi kiểu này sao em bỏ chị được!

Tôi bật cười, nhưng chưa kịp nói tiếp thì nhỏ Hân đã liếc mắt nhéo nhéo hai cái má chị Thủy.
– Ê ê! Xin nhắc lại… đó là bình đã có hoa, kiếm trai khác đi ha!
– Con nhỏ này! Bình này là của chung, chị mày ế quá rồi cho mượn sài đỡ chút đi. Ngồi im đây nha, chị mượn trai của em một chút!
nói rồi chị Thủy kéo tay tôi đi sang bàn khác, ở đó có rất nhiều bạn gái xinh đẹp đang cười nói vui vẻ, tự nhiên có tôi xuất hiện cả nhóm cứ như muốn nhàu vô ăn tươi nuốt sống tôi, trêu ghẹo rộn cả cái phòng karaoke.
– Xin giới thiệu bình này là trai mới mượn của con nhỏ kia, mấy đứa thoải mái sài nha.
– È hèm! Xin quý cô nương nhẹ tay với tại hạ!

Tôi chắp tay tính chạy nhưng đâu có dễ thoát, ngay lập tức bị bắt lại thiếu điều bị lột hết nút áo đè đổ bia vào miệng. Nhỏ Hân chỉ biết bất lực nhìn tôi bị “sài” rất nhiệt tình vì đã bị hai người khác khóa tay trong góc. Không riêng gì tôi, hai ba anh con trai khác cũng chung số phận bị “sài” tơi tả mới được thả ra về với hoa của mình. Vừa ngồi xuống đã bị nhỏ đánh một cái rõ đau lên vai.
– Son môi của ai đây?
– Son môi nào?
– Trên cổ áo anh nè!
– Ờ ờ của chắc của Ngân.
– Sao anh dám để nó hun anh.
– Ờ đông người sài quá thành ra khó giữ mình được em ơi! Haha!
– Em giết anh với con nhỏ đó, chết với em!
– Uidaa tha cho anh… Ngân ơi cứu anh!

Tôi nhảy khỏi tay nhỏ chạy lại trốn phía sau nhỏ Ngân và chị Thủy. Cả phòng rộn vang tiếng cười đùa, tiếng ca hát trêu chọc nhau. Mùi bia rượu nồng nặc, mùi thuốc lá, đồ ăn khiến căn phòng khá hỗn tạp, tôi không quen với cái không khí ăn chơi này nhưng hôm nay sinh nhật của nhỏ Ngân, một cô bạn thân khá thân của nhỏ trong nhóm nên tôi phải có mặt. Dù sao đã nói với nhỏ sẽ thay đổi thì tất nhiên tôi phải bên cạnh nhỏ hòa đồng với bạn bè nhỏ.

Nói đến Ngân, đây là một cô bạn làm chung với chị Thủy ở bar, chơi chung nhóm, tuy không thân với Thy nhưng khá thân với nhỏ Hân và chị Thủy, nhà nhỏ khá có điều kiện , tính tình hơi nổi loạn, gai gốc nhưng khá thoải mái. Tôi cũng nhiều lần giúp nhỏ chở đồ đạc, đưa nhỏ đi bệnh viện hôm nhỏ bất ngờ bị sốt, có yahoo, có số điện thoại và cũng thường xuyên nhắn tin trong thời gian gần đây. Tôi quý nhỏ và nhỏ cũng quý tôi, thời gian quen em và nhỏ Hân mở ra cho tôi rất nhiều mối quan hệ nhất là với con gái, cho nên ít nhiều những mối quan hệ đó cũng có vấn đề khác thường.

Ngồi suy nghĩ với nhưng suy nghĩ riêng đến nổi quên mất mọi thứ xung quanh. Nhỏ Hân cũng uống khá nhiều, mọi người trong phòng ai cũng ngà ngà say trừ mình tôi. Có lẽ cũng sắp đến lúc giải tán, tôi tranh thủ chào mọi người, xin phép chủ nhân buổi tiệc là nhỏ Ngân rồi đưa nhỏ Hân về nhà. Cô nàng này cứ say vào là nói linh tinh, lại còn không chịu về mà đòi ghé khách sạn nửa chứ.

Nhưng tôi vẫn chở nhỏ thẳng về nhà, ai sợ chị nhỏ biết nhỏ uống say chứ tôi thì không, dù tôi có dẫn nhỏ Hân đi suốt đêm về nhà với tình trạng say mèm chị nhỏ cũng rất an tâm. Dìu nhỏ vào trong nhà, tôi và chị hai nhỏ ngồi nói chuyện với nhau thêm một chút rồi tôi mới chào chị đi gặp một người khác, đó là nhỏ Ngân.
– Lâu quá vậy?
– Ờ em làm như nhà Hân gần lắm á.
– Em chờ lâu thiệt bộ.
– À anh còn ngồi nói chuyện với chị hai nhỏ.
– Em hiểu rồi. Mà nè quà em đâu!
– Quà gì?
– Quà sinh nhật!
– Nảy tặng rồi mà.
– Cái đó là của chung anh với con Hân hổng tính, em muốn anh tặng quà riêng cơ.
– Cơ gì mà cơ! Còn cái xác nè lây được thì lấy.
– Lấy xác anh về làm mắm thì có.
– Xin lỗi nha, chê anh mà đòi đi chơi hả? Vậy thôi tui đi về!
– Anh ngon về đi rồi kiếm người khác mà…
– Hehe! nói giỡn mà!
– Xí! Bỏ anh một mình bây giờ. Nè uống gì?
– Caffe như cũ.
– Đắng nghét mà uống hoài!
– Quen rồi!

Nhỏ vui vẻ đi pha caffe, căn nhà của nhỏ không quá lớn nhưng nội thất bên trong khá đẹp, ngoài sân có một khoảng trống vừa đủ để đăt một bộ bàn ghế cùng vài chậu cây kiểng.
– Nè! Caffe nguyên chất em mua sẵn để dành khao anh đó.
– Biết rồi biết rồi!
– Vậy quà em đâu!
– Ơ tưởng quên vụ đó rồi. Tiền bạc đâu nửa mà quà cáp, còn cái xác nè lấy được lấy.
– Hihi em lấy thiệt đừng có la nha. Mau lên phòng cởi hết quần áo nằm sẵn cho bổn cô nương!
– Lên thiệt đừng có trách!
– Em mà sợ anh! Ngon lên, em cho khỏi về luôn.
– Thôi thôi anh sợ em rồi. Đúng là chơi chung với chị Thủy có khác.
– Chứ sao! Anh đừng có hòng nói cứng với em, em là em làm thiệt luôn đó hihi.
– Hay quá!

Tôi bật cười, nhỏ Ngân cũng cười toe toét rất vui vẻ. Tôi và nhỏ ngồi nói chuyện, uống nước thêm một chút nửa rồi kéo nhau đi ăn khuya. Chạy lòng vòng ngoài đường đến tận gần nửa đêm tôi mới đưa nhỏ về nhà.
– Thôi anh về! Coi như đi chơi với em trọn ngày sinh nhật rồi nhé!
– Hihi cảm ơn nha bình bông của người ta!
– Của người ta đâu không biết. À mà Ngân nè!
– Sao anh!
– Em suy nghĩ kỹ chuyện tụi mình chưa. Anh sợ!
– Anh cứ nói vậy hoài. Em đã nói cứ thoải mái đi, em hổng cho nhỏ Hân biết sự thật đâu mà.
– Nhưng tụi mình làm vậy sẽ…
– Hổng sao đâu, anh chịu được thì em cũng chịu được. Em tình nguyện mà!
– Ù! Mình làm vậy là không đúng nhưng anh cũng không biết sao nửa, khó nghĩ thiệt.
– Anh nghĩ nhiều làm gì! Thôi anh về đi, chủ nhật đi với nó xong thì qua với em nha.
– Chủ nhật này hả?
– Ừ bửa mình bàn tính hẹn rồi mà.
– Nhanh thiệt mới đây gần tới rồi.
– Hihi! Anh đó đầu óc tối lúc nào cũng quên ngày tháng. Vậy mà cũng có người yêu anh.
– Ờ ờ! Chắc tại anh đẹp trai.
– Thấy ghê! Hihi về đi ông tướng!

Nhỏ xua xua tôi về rồi đóng cổng, tôi lắc đầu quay lưng chạy xe chầm chậm về nhà, trong đầu ngổn ngang những suy nghĩ. Mới đó mà mọi thứ đã không còn bình yên như trước, tự tôi bắt đầu mọi thứ, tự tôi lao vào cái dòng xoáy không yên bình đang diễn ra, chẳng trách ai, chỉ trách mọi thứ do thằng tôi mà thôi. Sài Gòn… đêm chẳng thể nào bình yên được!

Hôm nay như thường lệ nhỏ Hân qua quán tôi chơi, ngồi cả buổi cũng không thấy nhỏ nói gì, khác xa với thường ngày. Tất nhiên nhỏ không nói chuyện thì cái thằng như tôi càng không mở miệng. Vẫn luôn luôn là nhỏ hết kiên nhẫn và bắt chuyện trước.
– Anh có chuyện gì giấu em đúng không?
Nhỏ Hân nghiêm nghị nhìn thẳng vào mắt tôi.
– Giấu gì đâu! Tự nhiên nhìn anh ghê vậy?
– Dạo này anh thay đổi nhiều lắm. Hay đi khuya, hay nhắn tin điện thoại với ai đó, rồi ăn diện, nói năng khác lắm.
– Khác là khác sao?
– Nói năng không có đứng đắn đàng hoàng như trước nửa? Kiểu như dân chơi đó.
– Ờ thì cũng thay đổi một chút để hòa đồng với bạn bè em hơn mà. Anh mà dân chơi gì.
– Ừ hòa đồng! Giờ em mới thấy càng ngày anh càng lộ rõ năng khiếu tán gái đó nha.
– Tán gái hồi nào!
– Anh coi chừng em đó. Em thấy anh thay đổi, thay đổi nhanh quá! Nhiều lúc em hổng nhận ra được anh nửa.
– Anh vẫn là anh thôi. Tại em nhạy cảm quá đó!
– Anh làm sao thì làm! Em về đây!

Nhỏ đứng dậy đi về, tôi cũng không nói thêm lời nào để giữ nhỏ nửa. Hình như nhỏ đã cảm nhận được rõ ràng sự thay đổi của tôi cũng như tìm ra được gì đó. Chắc nhỏ đọc được tin nhắn hay đã có người nói điều gì đó với nhỏ rồi, nghĩ mãi cũng không phải là cách, tôi chỉ biết mĩm cười nhìn theo rồi đứng dậy đi làm việc tiếp. Đi ngang wc, tôi quay mặt nhìn vào tấm kính to treo trước cửa wc lặng nhìn mình trong đó, phải rồi tôi đang thay đổi đến khó tin, ngay cả mái tóc cũng đã biết vuốt keo, người biết xịt nước hoa và gương mặt cười cũng đểu hơn bao giờ hết.

Cảm giác mình không phải là mình trong gương thực sự rất khó chịu, nhưng đã làm thì phải làm cho triệt để, đã thay đổi thì không thể hối hận, dù sao… sống với con người này tôi cũng có năng khiếu lắm chứ. Nhỏ Hân là người gần gũi tôi nhất trong thời gian này, tất nhiên nhỏ đã là người nhận ra sự thay đổi theo chiều hướng tiêu cực của tôi. Không chỉ hôm nay mà vài ngày gần đây đã có phản hồi từ vài người khác như chị Thủy, nhỏ Trang, chị hai nhỏ… rằng nhỏ Hân đang rất khó chịu và than phiền nhiều về tôi.

Duy nhất một ngươi im lặng về con người tôi thời gian gần đây là chị, chị vẫn vui vẻ, vẫn đối xử với tôi giống như từ trước đến giờ. Còn một người nửa không than phiền về tôi chính là anh Phong. Đơn giản thôi vì anh Phong đã rời khỏi Việt Nam hôm trước để trở về với những kế hoạch riêng của mình, có lẽ anh cũng cập nhật thông tin về tôi nhưng vì chị không nói gì cho nên anh cũng chưa nói chuyện với tôi. Mới đó mà chủ nhật đến. Hôm nay tôi đặc biệt hẹn nhỏ Hân đi chơi Vũng Tàu. Hai đứa kéo nhau đi từ khuya cho nên đến sáng là vừa đến Vũng Tàu. Thuê phòng xong, tôi và nhỏ dẫn nhau đi ăn sáng uống caffe.
– Sao tự nhiên đòi ra đây chơi vậy? Giật ngược giật xuôi cứ như làm gì có lỗi với em rồi tính dẫn đi chơi chuộc lỗi hả?
– Nè! Nói móc qua giờ chưa đã hả? Lâu lâu đi chơi hơi xa một chút cho em vui chứ anh có làm gì đâu phải chuộc lỗi.
– Ừ! Hy vọng là vậy.
– Đa nghi quá cô ơi! Nè em cho anh một ly caffe với chị này một ly…à em uống gì Hân?

Tôi quay qua nói với nhỏ phụ vụ khá dễ thương rồi quay trở lại hỏi nhỏ Hân.
– Yêu nhau mà hổng nhớ em thích uống gì hà?
– Ờ ờ thì biết, sợ em đổi khẩu vị sao.
– Xí! Ngụy biện. Em cho chị một ly ép dưa hấu nha.
– Đó đổi món đó, vậy la anh.
– Người mà ai cũng phải khác anh ơi.
– Ờ thì khác. Rồi em cho tụi anh hai món đó với một dĩa trái cây dĩa. Cảm ơn nha người đẹp!

Nhỏ nhân viên quay đi, tôi trở lại với trò trêu chọc tức cô bạn gái xinh đẹp của tôi, tất nhiên dù sao đi chơi là phải vui vẻ nên tôi chọc một hồi nhỏ cũng chịu cười giỡn bình thường. Ngồi caffe đến khi trời hửng nắng hai đứa mới rời khỏi caffe đi tắm biển. Nhỏ Hân của tôi bình thường đã mặc đồ rất gợi cảm rồi, giờ nổi bật giữa đám đông với bộ bikini màu đỏ rực chói chang. Ngay cả tôi còn ngẫn ngơ suýt phun máu mũi chứ đừng nói gì người khác. Thấy tôi nhìn mình như ăn tươi nuốt sống, nhỏ Hân xô tôi một cái té ngả người xuống cát rồi chạy ào ra biển, tôi lập tức đứng dậy mĩm cười chạy theo nô đùa. Nghịch nước tới gần xế trưa bụng đói cồn cào mới chịu lên bờ tắm rửa đi ăn trưa. Ăn xong quay trở lại khách sạn nằm nghỉ ngơi. Vừa lên phòng đóng cửa lại lập tức nhỏ kéo tôi lại cuốn lấy tôi cứ như sợ tôi chạy mất vậy.

Đến lúc này tôi vẫn còn mơ hồ việc cơ thể nóng bỏng, xinh đẹp này là của tôi, nhỏ tình nguyện trao cho tôi tất cả. Người nhỏ như mềm nhũn ra trong tay tôi, mọi thứ cứ như không còn bất cứ khoảng cách nào, mọi thứ dường như không kiểm soát được nửa. Khi cơ thể nhỏ gần như không còn mảnh vải nào… bàn tay tôi như bản năng thỏa sức khám phá cơ thể nhỏ thì tôi nhắm mắt nhẹ nhàng đẩy nhỏ sang một bên rồi ngồi dậy.
– Được rồi được rồi làm gì như ăn tươi nuốt sống nhau vậy. Uống miếng nước lấy sức đã.
– Anh sao vậy? Tính kéo dài thời gian tránh né em như mấy lần trước hả?
– Từ từ! Tối ngày đa nghi không. Để uống miếng nước đã, anh con trai hổng gấp thôi em gấp làm gì.
– Anh…thực sự rất lạ.
– Ừ!

Tôi đứng dậy đi rót nước không quên quăng cái mền đắp lên người nhỏ. Tự uống một ly sau đó rót một ly đưa cho nhỏ uống, trong lúc đó tôi bấm điện thoại gọi cho ông Kha kêu ổng tự đi chở mấy chậu hoa về vì tôi mắc đi chơi với bạn gái tôi, thực ra cũng chỉ tìm cái cớ để tỉnh táo lại quên đi sự ham muốn cô gái nằm trên giường kia. Nói chuyện xong tôi quay trở vào tôi nằm xuống bên cạnh nhỏ.
– Rồi! Muốn làm gì anh làm đi!
– Hihi nói chuyện nghe thấy ghê.

Nhỏ cười gượng, đôi mắt nhỏ cứ như mơ màng, tôi cuối xuống hôn nhỏ, đôi tay khám phá cơ thể nhỏ nhưng không kéo mền xuống. Nhưng vẫn như lần trước, khi mọi thứ đang không kiểm soát được (thực ra tôi vẫn kiểm soát được) thì người chủ động gạt tay tôi ra là nhỏ.
– Anh! Khoan đã! Sao tự nhiên em chóng mặt quá, đầu nhức sây xẩm mặt mày luôn.
– Sao vậy? Em có sao không? Tự nhiên ngừng mất hứng vậy, bộ em giận anh hả?
– Hổng phải. Em nhức đầu thiệt, mắt mở hết lên… khó chịu lắm.
– Chết rồi! Bộ em bệnh thiệt hả?
– Hổng biết! Chắc em bị trúng nắng hay cảm rồi.
– Trời! Chắc bệnh thiệt rồi, tắm biển cả buổi mà. Thôi vậy em nằm nghỉ anh chạy xuống mua thuốc cho em uống.
– Dạ! Khó chịu quá! Anh đi nhanh nhanh nha.
– Rồi em nhắm mắt nghỉ tí đi. Anh về liền!

Tôi kéo mền đắp cho nhỏ rồi đóng cửa đi ra ngoài. Xách xe chạy vòng vòng dọc bãi biển, đã lâu rồi không chạy một mình ở cái nơi sóng gió này, dòng du khách cứ như lấp đầy bãi cát. Tôi ngừng xe lại ở một quán caffe ven biển đi vào kêu một ly caffe, cứ như vậy tôi ngồi đó hàng giờ đồng hồ gặm nhấm những suy nghĩ riêng mình. Điện thoại reo, tôi bắt máy là nhỏ Ngân.
– Alo anh về chưa?
– Chưa đâu em! Chắc chiều tối anh mới về tới, khoảng khuya mới gặp nhau được.
– Dạ! Anh chạy xe cẩn thận nha. Mà con Hân đâu?
– Ờ trong phòng! Em ráng chờ nha, anh về sẽ qua em liền.
– Biết rồi hihi!

Tôi đứng dậy tính tiền, móc viên thuốc chị Thủy đưa còn lại trong túi quăng xuống hồ cá gần đó rồi chạy xe đi kiếm nhà thuốc tây mua hai viên sủi rồi quay trở về phòng. Tôi im mở cửa bước vào phòng nằm xuống bên cạnh nhìn nhỏ Hân ngủ ngon lành, người nhỏ vẫn đắp chiếc mền lúc tôi rời đi. Tôi im lặng vuốt lại mái tóc bù xù của nhỏ, khẽ hôn một cái lên trán nhỏ rồi đưa ánh mắt nhìn lên trên trần nhà…

Loading...
Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132

Tags: , , , , , , ,

Quảng cáo
TruyenChat.com
Web site truyện kiếm hiệp, tiên hiệp dành cho điện thoại di động.

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 7: Cu Dũng
Top 9: Cô giáo Mai
Top 18: Tiểu Mai
Top 24: Gái một con
Top 37: Cô giáo Thu
Top 42: Diễm
Top 45: Vụng trộm
Top 46: Dì Ba
Top 47: Tội lỗi
Top 50: Tru Tiên